Bất Diệt Thánh Linh

Quyển 3 - Chương 1: Thiên Khung Đế quân




Thánh lịch năm 8981, cuối xuân, mưa rả rích.

Thiên Khung đế đô, bên trong hoàng thành.

Lúc này, hơn ngàn đại thần tề tụ ngoài triều đình, đang đợi cánh cửa hoàng điện mở ra.

Chúng thần chia làm hai phe văn võ, một trái một phải, phân biệt rõ ràng.

Bên trái văn thần do ba vị lão giả đứng đầu, theo thứ tự là 【 Thái Sư 】 Trưởng Tôn Phượng Dương, 【 Điện Các Ngự Sử 】 Du Kỳ Thắng, 【 Khâm Thiên Đại Học Sĩ 】 Phòng Thái Hách.

Bên phải vũ thần đứng đầu lại là hai lão giả mặc áo giáp, một vị quản lý quân sự nội vụ 【 Quân Thần 】 Tiết Thiên Túng, một vị chưởng quản quân cơ ngoại sự 【 Chiến Thần 】 Đan Hồng Nhiên.

Năm người này đều xuất thân từ thế gia của Đế quốc năm xưa đã phụ tá Đế quân bước lên thiên bảo, mới có địa vị và quyền thế cực lớn như ngày hôm nay.

Mặt khác còn hai nhóm người nữa cũng không đứng chung cùng với nhóm các đại thần, mà là chia ra đứng hai bên cửa hông.

Đối với hai nhóm người này, không một ai dám sinh lòng khinh thị, bởi vì bọn họ một phương là ba vị hoàng tử, một phương lại là【 Phó Viện Chủ 】 cùng 【 Tả Hữu Ti Nghiệp 】đến từ La Thiên tiên viện, Hoằng Văn Nho cũng có mặt nơi đây.

Đối với người của hoàng thất cùng với tiên viện, quần thần từ trước đến giờ chỉ có tôn kính mà không thể gần gũi, đây cũng chính là cấm kỵ trong triều đình.

...

"Đế quân thượng triều, chúng thần tiến điện."

Một thanh âm cao vút vang lên, cửa hoàng điện từ từ mở ra.

Nghe thấy tiếng triệu gọi, chúng đại thần chỉnh sửa áo mũ, mấy vị lão giả đứng đầu thẳng bước vào trong đại điện, phía sau có hơn mười vị đại thần quan phẩm không thấp.

Cùng lúc đó, ba vị hoàng tử cùng đại biểu cho La Thiên tiên viện cũng nhanh chóng bước vào.

Về phần những văn võ đại thần khác thì chở ở bên ngoài, chỉ có được gọi mới có cơ hội bước qua cánh cửa hoàng điện kia.

...

Hoàng điện rộng rãi sáng ngời, xanh vàng rực rỡ.

Bốn phương bạch tinh ngọc trụ chống đỡ xà ngang, trên đó khắc đầy vân văn điêu long, tượng trưng cho quyền thế cùng với cát tường. Hương đàn bảo đỉnh sừng sững giữa trung tâm, ngụ ý cường thịnh và thịnh vượng.

Văn thần bên trái, vũ thần bên phải, ba vị hoàng tử cùng đại biểu La Thiên tiên viện đứng giữa.

Ở phía trước đại điện, có ba tòa kim cầu dài ba trượng, dưới cầu bích thủy trong suốt, kim lân vui đùa.

Hai bên kim cầu có gắn hai khối biển, bên trái ghi "Thiên Khung tại thượng ", bên phải ghi "Duy ngã độc tôn" như rồng bay phượng múa, khí thế trang nghiêmm.

Xa xa phía trước, trên thềm ngọc chín cấp chính là Đế quân bảo tọa, một trung niên nam tử hùng tráng ngồi ở bên trên, hắn chính là Đế quân của Thiên Khung Đế quốc Cơ Đạo Hành.

Làm Đế quân của một nước, mỗi tiếng nói cử động của Cơ Đạo Hành đều có ý nghĩa phi phàm, cho nên hắn không dễ dàng mở miệng, nhất là trước mắt, tình thế biên cảnh nguy cấp, thế lực khắp nơi dường như rục rịch, Cơ Đạo Hành làm gì đều phải cẩn trọng hơn nhiều.

...

"Chúng thần ( Nhi thần ) bái kiến Đế quân ( Phụ hoàng ), Đế quân ( Phụ hoàng ) vạn thọ."

Chúng đại thần cùng ba vị hoàng tử khom mình hành lễ.

La Thiên tiên viện phó viện chủ cùng tả hữu ti nghiệp chẳng qua chỉ nhẹ nhàng chắp tay tỏ vẻ lễ phép, sau đó đứng sang bên cạnh.

"Tiên viện các vị xin mời ngồi, chư vị đại thần hãy bình thân!"

Cơ Đạo Hành đế uy tràn đầy, cho dù chỉ yên lặng ngồi trên bảo tọa cũng làm cho mọi người cảm thấy vô cùng uy nghiêm.

Nhìn khắp một lượt, Cơ Đạo Hành mở miệng nói, trên trán lộ ra sát khí: "Tiết lão, Đan lão, tình hình biên cảnh bây giờ thế nào rồi? Bản Đế muốn nghe sự thật!"

Lên ngôi vừa mới sáu năm, những người khác đã bắt đầu khó ngồi yên được, mặc dù Cơ Đạo Hành rất ít hỏi chuyện triều chính, nhưng trong lòng của hắn lại hiểu rõ sự lục đục trong nội bộ chúng thần, chẳng qua hắn không thể tỏ thái độ dễ dàng, đây cũng là thuật trị quốc của đế vương, cân bằng chi đạo.

Tiết Thiên Túng cùng Đan Hồng Nhiên khẽ trao đổi ánh mắt, cuối cùng Tiết Thiên Túng đứng dậy: "Hồi bẩm Đế quân, lần này thú triều ở biên cảnh số lượng tăng nhiều, quân ta tử thương thảm trọng, trước mắt tướng sĩ thương vong đã tới ba mươi lăm vạn, ba điểm trọng yếu thất thủ, tổn thất vô kế. Vốn dĩ cựu thần cùng Đan lão điều chỉnh quân lực, tạm thời ổn định được thế công của thú triều, chẳng qua là..."

Thấy Tiết Thiên Túng muốn nói lại thôi, Cơ Đạo Hành cau mày: "Tiết lão có lời gì cứ nói thẳng."

"Cựu thần tuân lệnh."

Tiết Thiên Túng nói thẳng: "Chẳng qua là do Sài gia Thiếu soái Sài Thiệu Kiệt một mình điều động đại quân xuất cảnh, hơn nữa tổn thất thảm trọng, cuối cùng dẫn tới một điểm trọng yếu thất thủ, nếu không phải người của Thánh Địa tới giúp kịp thời, sợ rằng hậu quả sẽ còn thảm thiết hơn nhiều."

"Phải không?"

Cơ Đạo Hành mặt không chút thay đổi, không biểu hiện chút nào ngoài ý muốn, hiển nhiên hắn đã sớm biết tin tức đó. Hắn sở dĩ không tỏ thái độ, chính là muốn nghe một chút cách nhìn của những người khác, hoặc có thể nói là nghe Sài gia giải thích.

"Đế quân, cựu thần muốn nói suy nghĩ của mình."

Lúc này, 【 Thái Sư 】 Trưởng Tôn Phượng Dương đứng dậy, hắn chính là đại biểu cho thế lực của Sài gia, bởi vì mẫu thân của Sài Thiệu Kiệt, chính là con gái của Trưởng Tôn gia.

"Khởi bẩm Đế quân, Sài gia Thiếu soái cũng không phải tự ý điều động binh sĩ, mà chuyện này còn có nội tình khác."

Lại nghe Trưởng Tôn Phượng Dương trung khí tràn đầy nói: "Ngày đó, Sài Thiệu Kiệt nghe nói hung đồ làm thương tổn công chúa ở Lưu Sa thành, liền bẩm báo với Sài đại soái, tự mình dẫn người đi để tiễu trừ, nhưng Lưu Sa thành chủ không những không giao người, còn xui khiến võ giả tiên sĩ trong thành đánh lén quân ta, nếu không phải Sài đại soái hàng lâm, sợ rằng Sài Thiệu Kiệt đã khó bảo toàn tánh mạng..."

"Nói như vậy, Sài Thiệu Kiệt không những không có tội, ngược lại có công sao? Có phải còn muốn phụ hoàng ban thưởng khen ngợi cho hắn? Hừ!"

Nói chuyện chính là Nhị hoàng tử nhiều tuổi nhất trong ba vị hoàng tử, nghe thấy Trưởng Tôn Phượng Dương giải thích, hắn sao có thể kiềm chế được: "Sài Thiệu Kiệt kẻ này vẻ mặt tà dị, vừa nhìn đã biết không phải dạng đàng hoàng. Lại dám dẫn theo hoàng muội tới địa phương dơ bẩn như hoa lầu, làm hại hoàng muội thiếu chút nữa chết đi, đây vốn là tử tội! Rồi sau đó đến biên cảnh, hắn không có chiếu cố hoàng muội, ngược lại lần nữa để cho hoàng muội bị thương hao tổn đến nhan sắc, đến nay còn chưa khôi phục! Hiện tại, hắn tự ý điều động đại quân đi biên cảnh, đưa đến biên cảnh trọng địa phá hủy... Phế vật như hắn, giết hắn trăm ngàn lần cũng không nhiều đầu!"

"Nhị ca nói không sai!"

Mà Tam hoàng tử vội vàng phụ họa nói: "Phụ hoàng, nhi thần nghe nói, Sài Thiệu Kiệt âm thầm khu sử thú triều công kích thôn trang của loài người, dẫn tới Thánh Địa Thánh nữ hỏi tội, thiếu chút nữa làm hỏng đại sự biên cảnh... Mọi người đều biết Thánh Địa là địa phương nào, nếu để cho Thánh Địa bất mãn, sợ rằng hậu quả so với trọng địa bị hủy diệt còn nghiêm trọng hơn nhiều, xin phụ hoàng thánh tài!"

"Xin phụ hoàng thánh tài!"

Nhị hoàng tử cùng Tam hoàng tử đồng thời quỳ gối, muốn Cơ Đạo Hành trị tội Sài Thiệu Kiệt. Mà Lục hoàng tử lại là mặt không chút thay đổi đứng tại nguyên chỗ, tựa như hết thảy không liên quan gì tới hắn.

Chung quanh mọi người nghe rất rõ ràng, không một ai dám dễ dàng lên tiếng.

Hai vị hoàng tử ra mặt, công kích cũng không chỉ riêng Sài Thiệu Kiệt, mà là nhằm vào Đại hoàng tử sau lưng Sài Thiệu Kiệt. Chuyện này đã không tính là sự vụ triều đình rồi, quả thực chính là ám chiến giữa các hoàng tử, không ai dám xen vào.

Trưởng Tôn Phượng Dương lúc này không tiện mở lời, cho nên hướng bên cạnh 【 Điện Các Ngự Sử 】 Du Kỳ Thắng nhìn một cái.

"Khởi bẩm Đế quân, cựu thần có lời muốn nói."

Thấy Du Kỳ Thắng bước khỏi hàng, Cơ Đạo Hành nhàn nhạt gật đầu: "Du sư phụ từng làm đế sư, có lời gì cứ nói thẳng không cần ngại."

Du Kỳ Thắng sửa sang lại áo, khom người nói: "Sài Thiệu Kiệt có sai, mục đích cũng là vì công chúa điện hạ, đối với hoàng thất có thể nói là trung thành cảnh cảnh, nếu người như vậy lại phải chịu tội, chẳng phải là để cho những người trung thành trái tim băng giá hay sao? Huống chi, lúc Sài Thiệu Kiệt ở đế đô, danh tiếng vẫn rất tốt, công chúa điện hạ cũng nguyện ý thân cận với hắn, điểm này tiên viện có thể làm chứng."

Dứt lời, Du Kỳ Thắng lại nhìn về phía phó viện chủ và tả hữu ti nghiệp.