Bất Diệt Thánh Linh

Quyển 3 - Chương 43: Biến hóa thần thông




Toàn bộ quảng trường lâm vào yên tĩnh.

Không ít người lặng yên chảy nước mắt, nghẹn ngào không tiếng động.

Có người đau lòng, có người áy náy, có người trầm mặc.

Giờ khắc này, bọn họ hi vọng chính là mình không phải trọng thương, mà dứt khoát chết ở trên tường thành, không đến mức trở thành gánh nặng cho người khác thế này.

Bọn họ không biết Vân Phàm đang kiên trì vì điều gì, đang vì cái gì mà không muốn té xuống, cũng không biết tại sao Vân Phàm phải liều lĩnh cứu trị cho bọn họ. Bởi vì bọn họ chưa bao giờ cảm thấy tánh mạng của mình trân quý đến thế nào, cũng không cho rằng mình quan trọng trong mắt tên thiếu niên áo trắng này đến thế.

Giữa quảng trường, thân ảnh hơi có vẻ đơn bạc kia, nhìn qua ngả nghiêng như muốn ngã, thật giống như đang gánh vác bao nhiêu nỗi nặng nề trên lưng.

"Mau, mau cho Vân Phàm huynh đệ ăn Tỉnh Thần đan!"

Nghe thấy Lương Khâu mở miệng nhắc nhở, Đông Lai mới kịp phản ứng, lúc trước Vân Phàm đưa cho mình không ít đan dược, cho nên hắn vội vàng lấy ra một lọ đan dược trong đó, nhét vào miệng Vân Phàm mấy viên.

"Ta không sao..."

Vân Phàm thanh âm khàn khàn, cả người nhìn qua dị thường suy yếu, nhưng hắn vẫn không từ bỏ.

Ngẩng đầu nhìn đội ngũ thật dài, Vân Phàm ngồi tại chỗ xếp bằng, dưới tác dụng của Tỉnh Thần đan lẳng lặng điều tức, thần hồn khô kiệt phảng phất chiếm được đan dược chăm sóc, linh hồn nhẹ nhàng khoan khoái.

Không có ai biết, Vân Phàm gánh vác một áp lực nặng đến mức nào, áp lực này đến từ chén khổ tâm tửu mà thư sinh Vô Phong ban đầu cho hắn uống, đến từ trong cơn say mang đến những hình ảnh tương lai.

Vân Phàm cứu người, không chỉ bởi vì ... những người này đáng giá cứu trị, cũng bởi vì trong tương lai không lâu, nhân tộc sẽ gặp phải một cuộc khảo nghiệm càng thêm nghiêm trọng, liên quan đến cả nhân tộc truyền thừa cùng sinh tồn.

Vân Phàm biết hiện tại lực lượng của mình bé nhỏ không đáng kể, hắn chỉ muốn trong phạm vi khả năng của mình, cứu trợ càng nhiều người, vì tương lai nhen nhóm lên chút hi vọng bé nhỏ.

...

————————————

Lạc Nhật thành bầu trời, ba người ánh mắt lạnh nhạt nhìn phía dưới tường thành, tựa như mọi chuyện diễn ra phía dưới hết thảy cũng không quan hệ gì với bọn họ.

Máu nhuộm đầy đất! Thảm thiết chém giết! Ra sức gào thét!

Không một ai chú ý tới, mỗi một con linh thú chết đi, chung quanh tường thành máu tanh lại ngưng trọng mấy phần, trên trời u ám cũng càng thêm nồng hậu.

Trong lúc đột nhiên, cửa nam quảng trường yên tĩnh dẫn tới ba người chú ý.

"Di! ? Tiêu sư huynh, chỗ kia có chuyện gì xảy ra? Không khí bị đè nén như thế."

"Sao? Cái chỗ kia..."

Cẩm y nam tử tâm thần vừa động, cường đại thần niệm quét qua cửa nam quảng trường, không khỏi cười cười: "Thì ra là có một đứa nhỏ đang ra tay cứu trị mọi người, bất quá nhìn dáng dấp hẳn là tinh lực tiêu hao đi, thật ngu ngốc."

Cao gầy nam tử phụ họa nói: "Quả thật có ý tứ, lại muốn dùng sức một mình cứu trợ nhiều người bị thương như vậy, quả nhiên là ngu không ai bằng, không biết tự lượng sức mình, không nghĩ tới Lạc Nhật thành này còn có người như vậy, ha ha."

"Không đúng lắm, ách!"

Lời của cô gái đột nhiên dừng lại, chỉ thấy cửa nam quảng trường đột nhiên bộc phát ra một đạo cường liệt quang mang, nhất thời đem trọn cả quảng trường chiếu tới sáng trưng!

"Chuyện gì xảy ra! ?"

Ba người vội vàng tìm kiếm, sắc mặt không khỏi lộ ra mấy phần kinh ngạc.

...

...

Giữa quảng trường, trận trận mãnh liệt ba động truyền đến.

Tiếp theo, một đạo tia sáng chói mắt từ đỉnh đầu Vân Phàm phát ra, chính là phong linh hoàn của hắn! ?

Đây là phong linh hoàn thuộc tính gì! ? Lại có thể phát ra quang mang cường liệt như thế!

Mọi người còn đang nghi ngờ, phong linh hoàn trên đỉnh đầu Vân Phàm khẽ run lên, một con tiểu hùng đen trắng từ trong phong linh không gian nhảy ra.

Tà Thần? Không đúng... Là Tiểu Ngu!

Vân Phàm đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó trong lòng dâng lên thân thiết tự nhiên ấm áp, để tinh thần hắn tỉnh lại, cảm giác mỏi mệt cũng tan biến theo.

Không chỉ có như thế, mái tóc khô vàng của Vân Phàm dần dần khôi phục ánh sáng đen nhánh, trên da tán lộ ra nhàn nhạt huỳnh quang.

Thấy tình hình này, Vân Phàm không khỏi âm thầm phỏng đoán , chẳng lẽ Tiểu Ngu là quang thuộc tính tiên linh, nếu không làm sao lại cùng thần hồn của mình phù hợp như thế, hơn nữa còn khôi phục tinh thần trạng thái của mình?

"Hưu!"

Tiểu tử này xuất hiện, trực tiếp nhào tới trong ngực Vân Phàm, ngẩng đầu liếm lám trên người Vân Phàm.

Hơn nửa năm, Tiểu Ngu vẫn lâm vào ngủ say, đây là từ khi nó trở thành tiên linh của Vân Phàm tới nay, lần đầu tiên cùng Vân Phàm thân mật tiếp xúc như thế.

Đang lúc Vân Phàm ngây người, chung quanh thiên địa tự do tiên linh khí chen chúc chảy tới, như thiên hà chảy ngược, rót vào phong linh hoàn của hắn.

Theo phong linh hoàn cấp tốc ngưng tụ, phong linh không gian tùy theo bành trướng.

Mười ba phương, mười bốn phương, mười lăm phương... Cuối cùng dừng lại ở hai mươi phương!

Mà thần hồn của Vân Phàm cũng tăng lên theo... Mười sáu khắc độ, mười bảy khắc độ, mười tám khắc độ.

Không nên xem thường tăng lên ba độ nho nhỏ canh, bởi vì thần hồn của Vân Phàm phản chiếu tiên thiên, mỗi một điểm tăng lên cũng dị thường khó khăn.

Mà sở dĩ có hiệu quả như thế, đều bởi vì thần hồn của Vân Phàm nhiều lần khô kiệt, vượt qua tự thân cực hạn, mạnh mẽ rèn luyện tạo thành. Hơn nữa tiên linh của hắn chính là nhất thể song hồn, một chánh một tà, vừa dịp có thể đưa đến tác dụng âm dương điều hòa, chẳng những khôi phục tiêu hao thần hồn, còn chữa trị những ẩn họa do hắn mạnh mẽ tăng lên.

Tâm linh phúc chí, Vân Phàm tiện tay đánh ra mười hai đạo ấn quyết!

Lưu loát! Liên tục!

Mỗi một đạo ấn quyết cũng hoàn mỹ giao thế, phảng phất một khối ngọc bích không tì vết, hồn nhiên thiên thành.

Tiên thuật Hồi Quang!

"Tư!"

Quang cầu khổng lồ ngưng tụ ở trước mặt Vân Phàm, so với lúc trước lớn hơn không chỉ gấp mười lần.

Cùng lúc đó, Tiểu Ngu học theo Vân Phàm làm mấy cái ấn quyết, một cái quang cầu giống như trước xuất hiện tại trước mặt của nó, tựa như cùng Vân Phàm ngưng tụ tiên thuật lẫn nhau hô ứng.

...

Trên quảng trường không một chút thanh âm, tất cả mọi người ngừng lại hô hấp, trợn mắt hốc mồm nhìn thiếu niên giữa sân cùng con hắc bạch tiểu hùng không rõ lai lịch.

Vừa mới phát sinh hết thảy, hoàn toàn phá vỡ sự hiểu biết của mọi người.

Vốn là Vân Phàm suy yếu không chịu nổi, thoáng qua đã khôi phục như lúc ban đầu, bọn họ không tin Tỉnh Thần đan lại có công hiệu nghịch thiên như thế.

Còn có Vân Phàm đặc thù thuộc tính phong linh hoàn, tại sao có thể đột nhiên bộc phát ra quang mang chói mắt mãnh liệt như vậy?

Mà cực kỳ không thể tưởng tượng nổi, chính là Vân Phàm tiên linh, lại cùng Vân Phàm giống nhau có thể thi triển tiên thuật! ?

Mọi người ở đây, không thiếu tiên đạo cao thủ, tự nhận là hiểu rõ tiên linh, nhưng không một ai nghe nói qua, tiên linh lại có thể chính mình thi triển tiên thuật!

...

Trợn mắt hốc mồm không chỉ là mọi người trên quảng trường, còn có trên trời ba vị tiên đạo tu sĩ thân phận bất phàm.

Không giống với tán tu phía dưới, ba người bọn họ đều là người có kiến thức rộng rãi, tự nhiên hiểu được chuyện gì xảy ra.

Khi tiên thuật nào đó liên tục thi triển qua trăm ngàn lần sau, trở thành một loại bản năng, vậy thì không còn tên là tiên thuật, mà là thần thông, tiên thuật lột xác, trời sanh thần thông.

Mà thần thông như thế, là một loại bản năng của thần hồn, tiên linh không cần cố ý học tập, có thể vận dụng một cách tự nhiên.