Bất Diệt Truyền Thuyết

Chương 170: Phá quán




Những người trong sân thấy cảnh tượng này nhất thời cười ầm lên, không vì cái gì khác, chỉ vì bộ dáng của Lao Thư ở trong thảm cùng nụ cười gian của hắn, cảm giác rất buồn cười.

Lao Thư không dám "lăn" trở lại bên cạnh Dương Diệu Huy, ở tại chỗ giãy dụa thân thể một hồi lâu mới từ trong thảm chui ra, sửa sang lại quần áo một chút, vung nắm tay cười to nói: "Các ngươi thua, vậy sân thuộc về ta".

Dương Diệu Huy cả giận nói: "Ngươi… ngươi mơ tưởng, hai lần đều chơi xảo trá, sao có thể tính, có bản lãnh thì bằng bản lãnh chân chính mà đánh một lần…" Các hội viên Không thủ đạo quán ở phía sau Dương Diệu Huy đều mở miệng mắng lớn.

Đại bộ phận người xem đều là sinh viên đại học, về tâm lý cũng thiên lệch về phía Không thủ đạo quán của Dương Diệu Huy, mới vừa rồi Lao Thư đánh lén đã làm cho bọn họ bất mãn, nhưng dù sao cũng là bị Lao Thư tự mình đánh, còn lần này là hoàn toàn chơi gian, so với vừa rồi thủ đoạn còn thấp kém hơn nữa, nhất thời vang lên tiếng la lối, yêu cầu hai bên đánh lại.

Lao Thư đã biết Dương Diệu Huy lợi hại, hoàn toàn khác với những tên côn đồ mà mình đã từng đánh nhau trước đây, làm sao mà đồng ý đánh lại, nên cãi: "Cái gì mà xảo trá? Quy củ luận võ là do tự các ngươi đưa ra, ta ngay cả ý kiến cũng không hề có mà lập tức đáp ứng, có thể nói đã cho các ngươi chiếm tiện nghi, nếu muốn đánh lại một lần thì cũng có thể, bất quá trận luận võ hôm nay các ngươi thừa nhận là ta thắng, rồi dựa theo ước định mà giao sân cho Công phu quán chúng ta, chờ Công phu quán sau khi khai trương, binh cường mã tráng thì đánh lại một lần nữa" Hắn hiện tại mặc dù đối với bản thân không tin tưởng lắm, nhưng đối với công phu của Thạch Thiên tràn ngập tin tưởng, chỉ bản thân tiếp tục khổ luyện, cầu Thạch Thiên chỉ điểm một chút, qua mấy ngày nhất định có thể thắng Dương Diệu Huy, hôm nay cứ làm loạn lên mà qua là được.

Dương Diệu Huy thấy hắn lại còn mặt mũi hẹn đánh, cả giận nói: "Chưa từng động chân động tay, cái này cũng xem như tỷ thí sao?"

Lao Thư kinh ngạc nói: "Sao lại chưa động? Ngươi xem lại tay mình một chút đi".

Dương Diệu Huy cúi đầu nhìn, trên cánh tay lại có mấy vết cào, bất quá rất mờ, da cũng không bị rách, chỉ hơi chút đỏ lên, nhưng nhất thời cũng không biết phản bác ra sao. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://truyenfull.vn

Lao Thư đắc ý nói: "Dù sao các ngươi cũng làm người cùng trường, cũng phải lấy tinh thần hữu nghị là chính, mới vừa rồi đã hạ thủ lưu tình với ngươi, chỉ điểm đến là dừng, nếu không tay ngươi đã bị thương" Thật ra hắn mới vừa rồi nếu không buông tay, khẳng định đã được một quyền nọ của Dương Diệu Huy đánh bay ra ngoài, điểm ấy Lao Thư cũng rõ ràng. Hắn biết Dương Diệu Huy khẳng định cũng rõ ràng, những lời này nói cho người khác nghe thì được, đối với Dương Diệu Huy thì không chút tác dụng, lập tức đổi hướng mà nói: "Bất quá cái này cũng không quan trọng, không quan hệ đến thắng thua, mặc dù ta lưu thủ, nhưng ngươi nếu có thể đem ta đánh ra khỏi thảm, ta nhất định lập tức nhận thua cùng các ngươi đánh tiếp trận thứ ba. Cho nên ngươi mặc dù không phải ta trực tiếp đánh ra, mà là tự mình nhảy ra ngoài. Nhưng xem thế nào cũng đã ra ngoài thảm, dựa theo quy củ ngươi định ra, thì tính là ngươi thua".

Dương Diệu Huy công phu miệng lưỡi cùng Lao Thư kém mười vạn tám ngàn dặm, cảm giác được càng nói thì càng bị bêu xấu mà thôi, đã tức giận đến không thể nhịn được nữa, cả giận nói: "Cái này… cái này sao lại tính là ta nhảy ra, rõ ràng là ngươi đem thảm cuốn đi… ngươi… ngươi thật quá vô lại…"

Lao Thư mặt dày, lắc đầu nói: "Cảnh giới cao nhất của võ học chính là lấy xảo thủ thắng, cậy mạnh chính là rơi vào hạ thừa, nếu không thì thi chạy bền, cử tạ, kéo tay, xem thể lực sự chịu đựng của người nào tốt thì xem người đó thắng, chẳng phải là đơn giản hơn sao? Nói như vậy các ngươi chính là quá khi dễ người khác. Trước không nói các ngươi đều là sinh viên đại học, ta là học sinh trung học, chỉ nói các ngươi biết rõ ta chỉ có một mình, lại muốn đánh ba trận, cái này chẳng lẽ công bằng sao? Ta là một học sinh trung học lại bị đám sinh viên đại học các ngươi dùng xa luân chiến, hiển nhiên phải nghĩ biện pháp chỉ dùng ít sức để thắng, cái này chẳng lẽ cũng không đúng sao?" Liên tiếp hỏi ngược lại làm cho Dương Diệu Huy á khẩu không nói được gì, Lao Thư bản thân cũng cảm thấy không chê vào đâu được, càng nói càng chính khí lẫm liệt.

Nhưng Dương Diệu Huy sao có thể vì vậy mà nhận thua, từ khi mình được tuyển làm đội viên dự bị Không thủ đạo đại biểu Hongkong tham dự Á vận hội tại Quảng Châu, tại trong ngoài trường học danh tiếng rất lớn, sinh viên muốn gia nhập Không thủ đạo quán trong trường học càng ngày càng nhiều, nên chỗ cũ diện tích căn bản không đủ dùng, nên cũng không thể chấp nhận được chuyện này, trầm mặc một hồi lại cười lạnh nói: "Chẳng lẽ Công phu quán của ngươi chỉ biết các thủ đoạn âm hiểm gian trá, lừa đảo hay sao?"

Lao Thư đỏ mặt nói: "Đương nhiên không phải, bởi vì hôm nay là đối phó với xa luân chiến của các ngươi, cho nên mới thế, sau này có cơ hội sẽ cho các ngươi thấy võ học chân chính của Trung Hoa. Hôm nay ta đã đánh hai trận, có chút mệt mỏi, ngươi nếu ép đánh nữa, cho dù thắng cũng không vinh quang" Thừa cơ đem lời nói phong kín lại, miễn cho Dương Diệu Huy nhất định bắt đánh.

Dương Diệu Huy nghe ra Lao Thư hôm nay sẽ không cùng mình đánh, cùng hắn tranh luận nữa lại càng bất lợi, hừ lạnh một tiếng nói: "Chuyện mới vừa rồi mọi người ở đây tất cả đều thấy rõ, căn bản không tính là tỷ thí, ngươi nếu cảm thấy hôm nay không đủ thể lực đánh nữa thì cũng không miễn cưỡng, nhưng mới vừa rồi cũng không thể tính. Bất quá ta cho ngươi một cơ hội, chờ ngươi cảm thấy thích hợp thì bất cứ lúc nào cũng có thể đưa ra yêu cầu luận võ, ta sẵn sàng phụng bồi, nhưng tốt nhất là sẽ do trường học quyết định đem sân xử trí như thế nào, nếu không chịu thì các ngươi có thể đi tìm chỗ khác trước" Xoay người nói với một hội viên Không thủ đạo ở phía nói: "Chúng ta đi", nói xong không để ý tới Lao Thư, cuộn lấy tấm tha trên mặt đất, đi theo sau Dương Diệu Huy a ngoài.

Những người vây xem thấy thế cũng bắt đầu rời đi, chung quanh vang lên tiếng chế giễu Lao Thư, Lao Thư mắng một hồi, nhưng không dám đi quá cùng Không thủ đạo quán lý luận, buồn bực đi đến trước mặt Thạch Thiên cùng Hạng Kiều, đỏ mặt nói: "Anh Thiên, chị cả, em… em đã làm mất thể diện của mọi người, anh Thiên, anh truyền thêm cho em mấy chiêu, lần sau nhất định sẽ quang minh chính đại bằng công phu mà thắng trở về".

Thạch Thiên lại không trách cứ hắn, ngược lại mỉm cười gật đầu nói: "Tiểu tử ngươi mặc dù tư chất thân thể không có gì đặc biệt, nhưng linh hoạt nhạy cảm, có chút nhanh trí, nếu dụng tâm luyện tập, thật ra luyện cũng được chút thành tựu, ha ha ha ha…"

Lao Thư sau khi luyện công phu Thạch Thiên truyền thụ, đối với võ học đã sinh ra hứng thú rất lớn, không khỏi vui vẻ nói: "Thật vậy sao, vậy hôm nào anh bắt đầu dạy cho em!"

Thạch Thiên gật đầu nói: "Không cần phải gấp gáp, bằng vào khả năng của ngươi cũng không thể trong thời gian ngắn luyện tốt được; Lão Tử đi thay ngươi giải quyết vấn đề Công phu võ quán".

Lao Thư vui vẻ nói: "Anh Thiên muốn tự mình cùng bọn họ luận võ sao?"

Thạch Thiên nói: "Mấy tiểu quỷ này xứng cùng Lão Tử luận võ? Lão Tử đánh người chứ không so võ, đi, chúng ta đi phá quán!"