Bắt Em Về, Tiểu Nha Đầu

Chương 6




Xí xí, bé Au đã quay trở lại. Sorry vì sự chậm trễ này nhoa, nhà Au có chuyện nên phải…..Từ bây giờ Au sẽ siêng post chap hơn, thành thật cảm ơn vì sự ủng hộ cùng những lời hối Au ra chap mới. LOVE YOU ALL [3

_ Nha Đầu, đây là phòng sách của Tiêu Hàn Cực. Em muốn đọc gì cũng có, máy móc điện tử đều đầy đủ. Cần gì em cứ gọi người hầu, họ sẽ đem đến cho em.

_Gật

Dù không nói gì, nhưng đôi mắt của cô nhóc chợt sáng lên lạ thường. Đến giờ phút này, Nha Đầu mới ngẩng đầu nhận thấy cái tốt của sự xa hoa là gì.

Lúc trước ở nhà bà Tú Loan, các chị người hầu vì tội nghiệp cô nên đã lén lút đem sách lại chỉ chữ cho Nha Đầu, có người còn cho cô cả cuốn sách. Nhưng sách thì ngắn, cũng chưa đọc xong thì bị lũ chó vàu nát, có khi bị bà lớn phát hiện lấy đem đi vứt.

Nha Đầu cô thật sự rất thông minh, chỉ cần nhìn qua là nhớ. Chỉ là trình độ từ vựng còn rất thấp, nên không thể diễn tả được.

_ Tiêu Dũ, có thể ở đây mãi không?

Cô thích thú chạy vào nói lớn

_ Đây là biệt thự nhà anh, cũng là nhà em, em muốn làm gì cùng được. Nhưng nhớ phải hỏi ý anh trước

_ A Tiêu Dũ tốt, thật yêu quá.

(*ý là yêu anh quá)

Tiêu Dũ mặt đỏ ửng, lần đầu tiên anh thấy thích cách con gái tỏ tình, nhất là của Nha Đầu. Nhưng không biết cô nói thế là nghĩa rộng hay nghĩa hẹp, không biết cô có biết yêu là gì hay không nữa? Trời ạ, nghĩ nhiều quá rồi. Thời gian còn dài mà.

_ Nha Đầu, em có nghĩ về việc sẽ đi học không?

Đi học? Đó chẳng phải là thứ mà con người lớn lên phải làm sao. Các chị hầu từng nói, học để thành công, sau đó sẽ giàu có, có lúc còn giàu hơn bà chủ (*bà Tú Loan)

_ Có, học. Tiêu Dũ cho học

_ không phải học, là đi học

_ Đi học. Nha Đầu đi học_ cô lập đi lập lại, đôi mắt thánh thiện của cô cứ chớp chớp, thế 4 chân. Cô dí sát mặt mình vào người Tiêu Dũ làm nũng như cún con vòi vĩnh đồ ăn, trông thật dễ thương a

_ Được, nhưng ở đó có rất nhiều người. Anh không thể để em đi một mình được_ Tiêu Dũ trầm ngâm suy nghĩ, thật khó. Nhỡ Nha Đầu lại xảy ra chuyện thì làm sao?

_ Sách a!

_ Hửm?

Tiêu Dũ nhìn Nha Đầu một lúc lâu. Đúng vậy, sao anh lại không nghĩ ra chứ. Nha Đầu học rất nhanh, nếu đưa cô sách dạy về cư xử và truyện tranh giáo dục cùng phim và ảnh. Tin chắc rằng, trình độ của cô sẽ vượt lên rất cao.

Tuy Nha Đầu có thể chỉ đọc sách thôi, nhưng trong thế hệ này, có rất nhiều thứ Nha Đầu còn cần phải học để đối mặt, đến trường là cách tốt nhất để học hỏi cho cô. Nhất là ở lứa tuổi 14 này

_ Giỏi lắm, được, trong thời gian này em hãy đọc sách. Anh sẽ tìm trường tốt để cho em đi học, được đến trường_ Tiêu Dũ xoa đầu cô, khoé miệng chợt cong lên. Anh cười thật giống ánh mặt trời, thật là đẹp.

Thế là từ hôm ấy, Nha Đầu không đến tập đoàn cùng Tiêu Dũ nữa mà ở Tiêu Hàn Cực đọc sách. Cô đọc được nhiều sách, học được nhiều thứ. Mỗi tối, có thời gian Tiêu Dũ đều mở phim cho cô coi để biết rõ hơn về cuộc sống. Nghe lời Tiêu Dũ, lúc nào cô cũng ăn uống đầy đủ, vì đã quen với ngôi nhà, Vương Tử thì cũng hay qua nhà chơi, làm cô càng ngày càng cởi mở hơn.

Vết thương trên lưng giờ đã lành hẳn, tuy không bắt chuyện với quản gia và người hầu nhưng lâu lâu lại đi theo tò mò xem họ làm gì. Có lúc cô muốn làm theo nhưng lại bị họ ngăn lại, thế là cô lại khó chịu chạy vào phòng sách lấy sách ra đọc.

Sau khi nghe nói một ngày tốc độ đọc của Nha Đầu càng nhanh, có lúc cả 15 cuốn dày cọc cả trăm ngàn trang sách cũng bị cô đọc hết trong một ngày. Sở dĩ Nha Đầu đọc nhanh là vì cô có thể biết trước được bước tiếp theo sẽ như thế nào, và bộ phận phân giải, suy đoán trong đầu Nha Đầu được coi là rất nhanh và nhạy bén. Tiêu Dũ bất ngờ vì trình độ học cao vút của cô, nếu cô được học từ nhỏ, bây giờ chắc đã rất giỏi, có khi còn giỏi hơn cả anh, một người đã trên 20.

_ Nha Đầu, mai em sẽ đi học

_ Thật?

_ đúng, thật. Trường em là trường danh giá, có tiếng ở đây.

_ tốt quá

Cô nhảy lên, đưa tay phẩy phẩy kiểu con vịt có vẻ rất mừng. Đến bây giờ, Nha Đầu đã biết nhiều điều hơn trước, đã bắt đầu gọi Tiêu Dũ là anh, và đang áp dụng những thứ học được vào cuộc sống. Nhưng cô vẫn chưa học được cách cười, đó là điều Tiêu Dũ quan tâm nhất. Anh muốn thấy nó, nụ cười của cô, thứ đã bị giam cầm trong nhiều năm. Và anh tin, anh sẽ giải thoát được cho nụ cười ấy, phải, là anh.

_ Nha Đầu, trong trường em sẽ có người tên Vương Kha. Em có thể nói chuyện và làm bạn với cậu ấy

_ Kha?

_ là Vương Kha! Sao em thích nói tên của nhà họ Vương cộc lốc thế?_ Tiêu Dũ bật cười

_ Vương Kha, là em của Vương Tử

_ sao em biết?

_ máy tính nói mà, máy tính nói còn nhiều hơn con người

Lần này thì Tiêu Dũ cười lớn hơn, đến độ đau cả bụng. Máy tính thì làm sao mà nói được cơ chứ, suy nghĩ của Nha Đầu thật là phong phú. Ôi, trẻ con quá, nhưng mà không ngờ cô cũng mò thông tin nhanh đấy chứ.

Sáng sớm, Tiêu Dũ vừa mở mắt ra thì đã thấy đôi mắt Nha Đầu mở to nhìn anh. Cô đưa tay vuốt nhẹ mặt anh, như anh từng làm với cô

_ Chào buổi sáng Tiêu Dũ

…Chết rồi, chết thật rồi. Nha Đầu thật là dễ thương quá, đáng lẽ anh nên làm những động tác khác nhiều hơn để cô có thể làm theo. Haiz, anh đúng là ham hố mà.

_ Nha Đầu, em chỉ được làm vậy với anh. Không được làm với người khác nghe không?

_ Vâng

Nha Đầu trả lời rõ, gật đầu cái rụp.

_ Đi nào, phải sửa soạn cho em đến trường. Đồ đồng phục đã được chuẩn bị sẵn, thay xong xuống ăn sáng rồi chúng ta xuất phát

_ Vâng

Trường đại học Hàn Long Vũ

_ Nha Đầu, em sẽ học trên mọi người nhiều lớp dù tuổi còn nhỏ nên họ có tò mò thì chắc là ngưỡng mộ, khen em nên đừng sợ, nghe không?

_ Tiêu Dũ, nảy giờ anh đã nói rất nhiều, câu này cũng đã nói lần thứ ba rồi. Nha Đầu nhớ hết, Tiêu Dũ đừng lo a

Anh chợt thấy mặt mình có chút thẹn, thật là, chỉ tại anh lo cho cô thôi mà.

_ Thôi được rồi, em vào đi

_ Vâng, tạm biệt Tiêu Dũ

_ Học tốt nhé, chiều anh đón đấy

_ Nhớ rồi, Tiêu Dũ đi nhanh đi kẻo trễ việc

Ơ hay, còn hối thúc anh đi à, mà cũng phải, anh có cuộc họp bên chi nhánh tập đoàn. Phải đến kẻo trễ.

Thế là Tiêu Dũ lăn bánh xe, chạy đi trong nuối tiếc. Khác với sự lo lắng của anh, cô thật sự rất bình tỉnh, rất vui nữa.

Ngôi trường này thật sự rất rộng a, đi mãi mới thấy phòng hiệu trưởng. Cô bẽn lẽn mở cửa vào,

_ em là

_ Tên Hy Tranh

Nói xong, cô cúi xuống chào thật mạnh. Phải lấy dũng khí để trả lời, không được vô lễ với thầy cô giáo, phải kính trọng, trong sách đã nói thế.

Ngài hiệu trưởng rất bất ngờ, không ngờ Hy Tranh, người con gái thần đồng mà Tiêu thiếu gia nói đến là một cô nhóc con. Có lộn không?

_ này cô bé

_ Vâng

_ Trường này có quy định, không đủ tuổi thì phải làm trắc nghiệm. Nếu đủ điểm hoặc cao hơn, em sẽ được nhận thẳng vào lớp cao.

_ Thật?

_ Đúng vậy, sao nào có dám không

_ Dễ thôi mà

Hiệu trưởng xém rơi cả bút, chưa ai vào trường này mà dám nói từ dễ với ông, cô bé này, thật khiến người khác tò mò.

_ Thời gian là 45 phút, có 50 câu

_ Bao nhiêu mới gọi là đủ điểm ạ

_ 30 câu. Sao thế, em sợ rớt àh?

_ không, bắt đầu thôi

Thời gian tích tắc trôi, cũng đã sắp 15 phút

_xong rồi

_ hả? Sao nhanh thế, hay là em bỏ cuộc

_ không có, chỉ làm đủ điểm qua kỳ thi thôi

Thật kỳ lạ, 30 câu, làm trong 14 phút. Đây toàn là bài cao toán khó, ông chỉ muốn thử cô thôi chứ thật ra đây là bài dành cho học sinh tốt nghiệp loại xuất sắc. Không ngờ cô làm hết 30 câu trong 14 phút, đúng là không thể ngờ.

_ Em chắc đúng 30 câu chứ, có cần xem lại không?

_ Không ạ

Kết quả: 30/50!

Thật bất ngờ, không sai dù chỉ một chi tiết nhỏ. Đúng ngay 30 câu đã làm.

_ Lớp thưa thầy?

_ a là năm 3 khối A

_ Xin phép thầy em đi

Cô rời khỏi phòng, sắp được vào lớp rồi, thật háo hức.

_ Em là

_ Hy Tranh

_ à, là học sinh mới. Em ngồi chỗ bên cạnh Vương Kha đi.

Cô cúi đầu xin phép rồi đi xuống chỗ mình. Lớp này thật lạ a, sao lại nhìn cô mãi thế, bộ cô nhìn lạ lắm à, chỉ lùn hơn thôi mà. Còn những cô gái kia nữa, sao lại liếc cô kiểu ăn tươi nuốt sống thế chứ, cô đâu dành ăn với các cô ta đâu. Thật khó chịu

Cậu bạn tên Vương Kha đây sao, hình như ngủ rồi. Trông thật tuấn tú, điển trai y hệt Vương Tử a. Hình như lạnh lùng hơn Vương Tử thì phải

( hai người giống nhau mà nàng =.=)

Nghĩ đi nghĩ lại, Tiêu Dũ vẫn đẹp trai nhất a

Vương Kha đang ngủ, cảm giác có người liền hé mắt.

_ A ah

Anh giật mình la lên, thấy mình có chút không tự chủ, giả bộ quay lại khí chất lạnh, sửa cổ áo cho qua chuyện rồi nhìn cô. Một con nhóc đang ngồi kế anh.

_ Vương nhị thiếu, có chuyện gì sao?_ cô giáo gặng hỏi.

_ Không

Vương Kha sau khi trả lời, mắt vẫn không dời khỏi Hy Tranh.

Cô chợt nhướng người lên, đưa tay sửa lại những lọn tóc rối cho cậu, sau đó quay người chăm chú nghe giảng. Vương Kha không lạnh lùng, anh ta cũng dễ mến như Vương Tử vậy, cô suy nghĩ một lúc rồi cũng theo kịp vấn đề mà cô giáo đang giảng. Hy Tranh nào biết, anh chàng đang đỏ mặt vì động tác lúc nảy của cô.

Tiếng chuông vang lên, đây là giờ tự học. Có thể đi đâu tuỳ ý hoặc ăn uống ngoại trừ về nhà (trừ trường hợp khẩn cấp). Đây cũng là tiết cuối, sắp được về với Tiêu Dũ rồi…A…đến giờ ăn trưa rồi, không ăn Tiêu Dũ sẽ buồn.

Đang định đi ăn mà không biết nhà ăn ở đâu, Hy Tranh chán nản gục xuống,

_ Đi ăn không?

Vương Kha thấy cô gật gật đầu, liền nắm tay cô kéo xuống nhà ăn.

Vì là em của Vương Tử, chứ nếu là người khác, chắc cô đã nhảy xổng lên cắn anh rồi.

_ Ăn gì?

_ Cơm, đùi gà chiên mắm

_ tôi thấy có cánh gà chiên mắm chứ đâu có đùi

_ Có, chắc chắn có

Vương Kha cau mày, cô nhóc này thật là quyết đoán. Đã bảo là không có mà

_ Tiền?

_ Tôi bao

Nhưng sự thật thì Hy Tranh đúng, đúng là có đùi gà chiên mắm. Vương Kha còn mua cho cô ly sinh tố bơ, anh thầm nghĩ không ngờ có ngày anh cũng bỏ tiền ra mua đồ ăn cho con gái đấy.

Hy Tranh gật đầu cảm ơn vì đồ ăn, nhìn đĩa ăn của Vương Kha hình như là mỳ hải sản và coca.

_ Vương Kha ăn ngon miệng

Cả phòng ăn liền ngừng ăn, tập trung ánh mắt vào bàn Hy Tranh và Vương Kha sau khi nghe cô nói câu đó. Trong trường này, thầy cô giáo và học viên ai cũng không dám gọi tên cậu ta thẳng thừng như thế, chỉ dám gọi là Vương nhị thiếu hoặc Vương thiếu gia thôi.

Vương Kha cũng xém nghẹn lại khi nghe cô mời ăn, nếu là người khác anh đã lấy quyền thế mà rút hết tài sản của họ rồi. Nhưng cô nhóc này có gì đó rất lạ, cho anh cảm giác riêng biệt nên có thể cho cô là ngoại lệ.

Hy Tranh cũng không quan tâm đến việc bị xung quanh dòm ngó bàn tán, cầm muỗng lên xúc cơm gà ăn.

Ăn xong, Hy Tranh cứ đi theo Vương Kha mãi, anh cũng để mặc không nói gì. Các cô gái hiện giờ đang xem Hy Tranh là một đối thủ, là thù địch không đội trời chung. Chàng trai nổi tiếng đẹp trai, lạnh lùng nhất trường lại bị một cô nhóc con dụ dỗ, đúng là hồ ly!

Họ dừng chân tại một gốc cây gần cổng trường, Vương Kha lấy sách ra đọc, thấy vậy, Hy Tranh cũng lấy từ trong cặp một cuốn sách.

_ Tên nhóc là gì?

Hy Tranh

_Ừ, lạ, hay, êm tai_ câu trả lời rất ngắn gọn

_ Vương Kha trả lời y hệt anh trai

Trán Vương Kha chợt hiện lên một nếp nhăn nhưng biến mất nhanh chóng.

_ Nhóc biết anh tôi?

_ Đúng vậy_ Hy Tranh không để ý, mắt vẫn dán vào sách

Thật ra nhóc con này là ai? Tại sao lại biết Vương Tử? Chẳng lẽ là một trong những người phụ nữ của anh ấy?

_ Ah lạnh lắm, đừng nhìn thế_ Hy Tranh nhấn mạnh từng chữ cho Vương Kha nghe, ánh mắt lạnh đầy hoài nghi làm cô thật khó chịu.

Tiếng chuông ra về reo lên, Hy Tranh bỏ cuốn sách vào cặp. Cúi đầu tạm biệt Vương Kha rồi hẹn gặp lại ngày mai. Chưa kịp đi, cổ tay của cô đã bị kéo lại.

_ nhóc con, tôi phải làm rõ một vài điều

Aiza, Tiêu Dũ chắc chắn đang đợi, phải đi nhanh thôi

_ xi..n lỗi, phải đi_ cô nhịn đủ rồi, dũng khí từ sáng giờ đã cạn kiệt.

Càng muốn tháo tay Vương Kha ra khỏi tay mình, cô càng bị nắm chặt hơn đến đỏ tấy.

_ Tôi chỉ muốn biết, danh thế thật sự của nhóc thế nào, là ai, tại sao lại vào đây. Hay là nhóc đang tiếp cận tôi để được tôi nói tốt giúp cô cho anh trai_

Ngữ điệu ấy, cô thật không muốn nghe tí nào. Đầy nghi ngờ, chút khinh bỉ, thật giống bà ta, Tú Loan. Sao cảnh này cứ đeo bám cô mãi thế. Hy Tranh nhăn nhó, vẫn cố hết sức mở tay Vương Kha ra, ánh mắt vừa khó chịu, vừa sợ hãi. Vì lúc nào cũng có Tiêu Dũ Vương Tử bên cạnh, cô đã trở nên yếu đuối chăng?

_ Vương Kha, em không mau thả ra thì đừng trách anh!

Vương Tử? Phải rồi, anh trai đến đón anh đây mà. Nhưng sao Tử ca lại quan tâm cô nhóc này như thế. Vậy là đúng rồi, cô ta đang giả tạo để tiếp cận anh.

Vương Kha thả tay mình ra, Hy Tranh không nhấc chân lên nổi, đưa mắt nhìn quanh. Vương Kha và mọi người sao lại nhìn cô như thế, tiếng xầm xì “đáng đời, hồ ly, giả tạo” mỗi lúc mỗi to. Hy Tranh không quan tâm Vương Tử đang ở đây, Tiêu Dũ? Anh ở đâu, mắt cô đầy sợ hãi, bọn họ nhìn cô như đàn chó hoang nhìn mồi. Tiêu Dũ….

_ Nha Đầu! Ổn rồi_

Tiếng nói, cái ôm từ sau lưng. Ai ai cũng nhìn họ mà mở to cả mắt, cô xoay người

_ T..Tiêu Dũ, oaaa

_ Ngoan nào, anh đây. Xin lỗi đã đến trễ, chắc em sợ lắm

Tiêu Dũ vuốt tóc cô vỗ về, tay vẫn ôm chặt lấy. Vương Kha nhìn cảnh tượng trước mắt, không hiểu cái gì cả. Rõ ràng là người của Vương Tử, sao lại tình tứ với Tiêu ca.

_ Vương Kha, em muốn chết hay sao mà hù con bé thế hả?

_ A, Tử ca, sao lại đánh?

_ thế em muốn bị Tiêu Dũ phanh thây xẻ thịt mới chịu à, thằng ngốc này!

Thấy anh em họ cãi nhau chí choé, Hy Tranh liền nín khóc. Cũng nhờ vậy mà Vương Kha không bị Tiêu Dũ mắng cho một trận.

Đi ăn tạ lỗi, được không?_ Vương Tử chấp tay chớp mắt nhìn Hy Tranh.

Kem_ Hy Tranh gật đầu nói, bỏ qua chuyện lúc nảy.

_ Được, anh sẽ mua cho em thật nhiều kem

Hy Tranh thích thú gật thêm vài cái, cô đã thấy kem trong sách và phim ảnh rồi, nhìn rất ngon, muốn thử quá.

Tiêu Dũ nhìn Vương Kha, lắc đầu không trách. Sau đó họ kéo nhau đi ăn, Hy Tranh được Tiêu Dũ bế lên, Vương Tử tức giận đưa tay đòi bế Hy Tranh nhưng bị Tiêu Dũ đẩy ra. Vương Kha phải đi ở giữa đánh đầu hai người mới chịu yên.

Mọi học viên xung quanh đều bất ngờ, ba vị thiếu gia nổi tiếng lạnh lùng đẹp trai giàu có, giờ lại tụ họp đủ tại trường vì một cô gái mít ướt, chuyện quái gì đang diễn ra vậy?