Bất Giải Phong Tình

Chương 16




“…Ân …Ân? …Ai nha! Này, này này này này là chuyện gì xảy ra! Vì sao ta cùng Trương huynh nằm ở trên giường, cái gì cũng không mặc?! Ai u! Đau quá a… Ngày hôm qua ta đụng phải thắt lưng sao?”

“…Trầm huynh tỉnh?”

“…Chờ một chút! Trương huynh ngươi cần bình tĩnh! Ngươi ta đều phải bình tĩnh! Tối hôm qua…”

“Tối hôm qua thì sao?”

“Tối hôm qua…có lẽ đã phát sinh một chuyện vô cùng đau xót cùng quẫn, thế nhưng… Trương huynh nhất thiết không nên để ở trong lòng! Ngươi chỉ cần để ý theo lẽ thường thành thân, chuyện ngoài ý muốn này, trừ ngươi ta ra không ai biết tới, ta Trầm Quân phát thệ, sẽ đem chuyện này theo xuống tới quan tài, quyết không nói với người thứ ba.”

“Nga.”

“Trương huynh chớ hoảng sợ! Chắn chắn… ngươi… ngươi không phải là người ở mặt dưới, này không phải là do ta sợ khiến ngươi bi thương.”

“Ha hả.”

“Trương huynh cười cái gì?”

“Trầm huynh ngươi thực sự là khả ái.”

“A?”

“Ta thế nào hội thành thân? Kia bất quá chỉ là nói giỡn, ta lừa ngươi.”

“…A?”

“Ta bất quá muốn nhìn một chút… Trầm huynh hội phản ứng thế nào.”

“…A?”

“Suýt nữa đã quên, ta hiện tại nên gọi ngươi là… Trầm Quân? Tiểu Quân?”

“…Trương huynh ngươi sao vậy! Chắc không phải bị kinh sợ đến tinh thần hoảng hốt đi? Người đâu! Đến… Ngô… Ngô… Ân?”

“Ngươi này ngốc tử không giải phong tình!”

“A? Chờ một chút, Trương huynh! Ta… Ai u… Ân ân… A a… Nga…”

Phiên ngoại

“Trương huynh.”

“Ân?”

“Ách… Trương, Trương…”

“Trương Kha.”

“…Trương Kha!”

“Ai~”

“Hanh, ngươi, ngươi đừng mơ lần này tung hỏa mù thoát đi!”

“Tiểu Quân nói về chuyện gì?”

“Không được gọi Tiểu Quân! Ngươi, ngươi… Những bức họa kia, tại sao đều treo trong phòng ngươi? Ngươi không phải nói là thân hữu (người thân + bằng hữu) của ngươi muốn ngươi tìm người họa sao? Lẽ nào do ta họa quá xấu khiến ngươi khó xử, nên không muốn đưa đi?”

“…”

“Nói chuyện!”

“Ai.”

“Đang hảo hảo mà thở dài cái gì!”

“Ai… Tiểu Quân a, khái, ta là nói, Trầm Quân, ta đem những bức họa này treo trong phòng ta, đương nhiên là đều có đạo lý cả.”

“Nói!”

“…Bốn vách tường phòng ta đều trống trơn, những bức họa thông thường ta nhìn lại chướng mắt, mà bức họa của ngươi lại vừa vặn là loại ta thích, vậy nên mới lấy họa của ngươi.”

“Nguyên lai là ngươi muốn ta họa? Sao ngươi không nói thẳng với ta? Nếu là ngươi muốn, ta họa nhiều hay ít cũng không thành vấn đề a.”

“…Này… Ngươi này ngốc tử.”

“Ngươi mới là ngốc tử! Nếu ngươi đã muốn ta họa, sao lại còn phải đưa tiền?! Ngươi nghĩ tình bạn của chúng ta chỉ đáng nhiêu đây ngân lượng thôi sao? Ta đưa ngươi mấy bức họa đều tựa như việc buôn bán mà kì kèo giá cả?”

“…”

“Ta, ta cho ngươi biết, ta, ta… rất tức giận! Còn hơn cả phẫn nộ!”

“Trầm Quân, ngươi… Ai, ngươi muốn ta nói cái gì mới hảo.”

“Cái gì cũng không cần nói!”

“Được rồi, kỳ thật… Ngoại trừ bức mai cúc đồ là muốn treo trong phòng để trang trí, còn lại kỳ thật đều hữu dụng, có vị cao nhân đã từng nói với ta, nếu muốn thần linh hiển linh, cần phải hao tài (tốn tiền), thế nên ta đưa ngươi ngân lượng.”

“Hiển linh? Cái gì hiển linh?”

“Đương nhiên là cầu hài tử.”

“…Ngươi, ngươi!”

“Ta thế nào?”

“Ngươi quả nhiên vẫn muốn thành thân, hảo, ta ở đây thực sự là kỳ đà cản mũi! Trầm mỗ đi trước một bước, chúc Trương huynh với phu nhân ngươi…”

“Ha ha ha ha.”

“Ngươi cười cái gì!”

“Ta cười ngươi thực sự là… khả ái.”

“Ít… ít nói mấy lời như vậy đi!”

“Ai, lại nói, tiền cũng đã mất, người cũng đã tới tay, vì sao vẫn chưa hiển linh ni? Chẳng lẽ… là ta nỗ lực vẫn không đủ?”

“Loạn thất bát tao (lộn xộn) cái gì?”

“…Ta là nói, việc cầu hài tử này, không bằng chúng ta tái nỗ lực nỗ lực, có lẽ chỉ là thời cơ chưa tới, rõ chưa?”

“…”

“Ai, hai má ngươi sao lại hồng như con cua thế này?” (so sánh kiểu gì vậy trời!)

“…Ngươi mới là con cua!”

“Được rồi được rồi, ta là con cua.”

“…Ngươi đang làm cái gì! Đừng có động tay động chân! …A! Ngươi… Ngươi thoát y phục của ta làm gì!”

“Làm chính sự a~”

“Nói bậy! Đây mà là chính sự cái quái gì!”

“Hư, ta chỉ là muốn cầu hài tử mà thôi.”

“Ngươi, ngươi… A… Ai nha… Ân ân… A…”