Bát Quái Tạp Chí Nói Chúng Ta Rất Tốt

Chương 18




Văn Lược không nghĩ đến bị người khác nhìn thấy bộ dạng chật vật, tuy rằng rất lâu trước đây hắn cùng Vệ Sanh nói, thân là nam nhân lộng như vậy phức tạp làm cái gì? Có thể bị người khác bắt gặp sao.

Chính là hiện tại An Trình Điển bỗng nhiên đem máy tính chuyển lại đây, hắn liền hối hận vì sao lúc nãy trước khi ra đây không đánh phấn.

“Loại thời tiết này tại sao lại ngồi dưới đất?” Bạch Đồng nhìn xuyên thấu qua webcam thấy nửa cái đầu Văn Lược, không khỏi buồn bực. Một bên Liên Mục Thanh bỗng nhiên nói, “An Trình Điển không phải vì cậu không quen nhìn hắn, nên đem hắn ấn xuống mặt đất đi!”

Ngay tại giây này, Văn Lược thật sự nghĩ muốn nằm xuống giả chết vu hãm An Trình Điển. Bất quá hắn dù sao cũng là siêu sao, hào quang siêu sao trở lại trong lý trí hắn. Sửa sang lại quần áo đứng thẳng người hướng camera mỉm cười chào hỏi.

“Tiền bối hảo!” Bạch Đồng cùng Liên Mục Thanh ra mắt sớm hơn hắn, tuy rằng tuổi không sai biệt lắm, nhưng trong làng giải trí thực chú ý việc tiền bối hậu bối, Văn Lược rất cẩn thận chú ý, cho nên việc lễ nghĩa này nọ, hắn vẫn thực tuân thủ nghiêm ngặt, bằng không lại lưu lại nhược điểm, há miệng nói có thể sẽ hại chết hắn.

“Không cần khách khí như thế!” thanh âm Bạch Đồng nếu so với Liên Mục Thanh thì trầm ổn hơn, cũng đáng tin hơn, lúc này và trên màn ảnh hoàn toàn là hai dạng, bất quá cũng rất khó tưởng tượng người như vầy mỗi đêm đem nữ minh tinh về nhà qua đêm. Bản tính này có thể phải quen thân mới có thể hiểu được.

“Gây đây quay phim thuận lợi chứ?” Ngay cả Liên Mục Thanh cũng phải khách khí.

Phỏng chừng đối mặt trực Văn Lược, làm cho hắn chưa quen không thể trêu chọc, đương nhiên phải trừ bỏ An Trình Điển.

“Cám ơn, gần đây hoàn hảo!”

Khách khí trả lời không khí liền cương, đó cũng là Vệ Sanh đối Văn Lược ở nơi nào không nên nói, rõ ràng chỉ cách biệt vài tuổi nên làm sao biết được người kia có nói giỡn hay không, phóng viên rõ ràng muốn ngươi nói nhiều hơn hai câu, kết quả vẫn là nói dăm ba câu liền đuổi người đi, thế cho nên phóng viên ở đây truyền lưu, phỏng vấn Văn Lược là tốt nhất, khó khăn nhất vẫn là hắn, bởi vì hẹn trước thực dễ dàng, kết quả chỉ cần bắt đầu phỏng vấn, ngươi hỏi cái gì hắn đều có cách làm cho không khí liền cương.

Cũng chính vì nguyên nhân đó, bạn bè của hắn ít đến đáng thương, rất ít người có thể bám trụ một thời gian dài vì quá nhàm chán.

“Đồng ca!” An Trình Điển rốt cuộc lên tiếng cữu vãn.

Văn Lược không biết là lỗi của mình, người ở bên kia tựa hồ cũng nhẹ nhàng thở ra.

“Em cùng Tiểu Lược gần đây đều quay phim. Bất quá trạng thái của Tiểu Lược gần đây thật không tốt!” An Trình Điển nói lời này biểu tình thật sự dị thường.

“Tôi..” Văn Lược ngây ngẩn cả người, đạo diễn gần đây nói nhân vật của hắn diễn cảm tình biến hóa rất nhỏ, hắn cũng có điểm mê man, cho nên gần đây số lần NG rất nhiều, đạo diễn cũng nói chính hắn phải nghiền ngẫm, nhưng hắn vẫn nghiền ngẫm không ra, mỗi ngày rối rắm muốn chết. Không nghĩ An Trình Điển thật sự chú ý tới.

“Này… Cậu chẳng lẽ muốn chúng tôi đi giảng giải cho cậu ấy?” Liên Mục Thanh cười thật tà ác, “Cậu đánh cái gì, hư bàn phím nha!”

“Kia cũng không phải, em là sợ cậu ấy suy nghĩ không được, ngoảnh đầu lại cùng người nào đó giống nhau…” An Trình Điển nói chuyện cũng không kiêng dè Văn Lược, tựa như đã đem hắn trở thành bằng hữu tốt.

Văn Lược thật ra không có loại giác ngộ này, quan hệ của bọn họ thủy chung đều bồi hồi bạn bè ở bên ngoài, cho dù toàn bộ thế giới cảm thấy bọn họ là bạn tốt, hắn cũng sẽ kiên quyết đem quan hệ này ngăn ở hai chữ bạn tốt ở bên ngoài. Bất quá hắn thật tò mò cùng người nào đó giống nhau là ai.

“Thế nào! Anh dù sao cũng là chuyên nghiệp! Bỏ chút vốn đầu tư cũng không kỳ quái nha! Bằng không cậu cho là tên ảnh đế dễ dàng lấy như vậy?” Liên Mục Thanh lườm An Trình Điển một cái, “Bất quá loại phim này tối trọng yếu chính là phải rơi vào tình yêu của đối phương, buông đi thân phận chỉ thích người khác phái của mình, bằng không diễn thế nào cũng sẽ không ra. Bất quá anh không biết Văn Lược có vấn đề nha, cậu ấy diễn tốt lắm nha! Bạch Đồng cũng rất thích xem phim của Văn Lược đó nha!”

“A!” Văn Lược ở một bên đỏ mặt, ngôi sao xem phim của nhau là chuyện bình thường, bất quá Liên Mục Thanh nói những lời này làm cho Văn Lược ngượng ngùng! Có loại cảm giác được người rất giỏi thưởng thức phim của mình, cảm giác rất ưu việt.

“Bất quá anh cũng không thích xem phim của cậu, thâm trầm muốn chết, anh rất buồn ngủ!” Liên Mục Thanh nói được một nửa, Văn Lược đã có dự cảm bất hảo, quả nhiên!

“Bất quá xem phim của Văn Lược để giết thời gian cũng rất tốt!”

Được rồi! Văn Lược cam chịu, điện ảnh vốn chính là dùng để giết thời gian mà! An Trình Điển còn ở một bên vui sướng vì người gặp họa hướng hắn cười không ngừng, Văn Lược thực sự muốn đem dép lê mang dưới chân phi thẳng vào mặt hắn.

“Đúng rồi, chương trình của hai anh gần đây được bên nhân viên thông báo là giàu to rồi, bọn họ đều đang ở chỗ các cậu, phải bổ sung cảnh quay bên ngoài, muốn hay không anh thuận tiện tới thăm cậu một chút nha?” Liên Mục Thanh dường như chợt nhớ tới cái gì đó.

“Đúng rồi, Văn Lược trước đây cũng chưa từng tham gia chương trình tạp kỹ! Cậu muốn hay không tới hỗ trợ một chút?” Liên Mục Thanh lại dường như nghĩ tới cái gì đó.

An Trình Điển quay đầu nhìn Văn Lược, “Cậu cho tới bây giờ vẫn chưa từng tham gia chương trình tạp kỹ?”

Văn Lược thành thật gật đầu, kỳ thật cũng không phải không tham gia, thời điểm hắn mới ra mắt có tham một số chương trình, bất quá bởi vì nói quá ít lại tẻ ngắt, thời gian lên ảnh thật ít đến đáng thương, sau hắn theo Vệ Sanh mới chính thức tiếp xúc với làng giải trí.

“Nếu vậy cậu thử xem?”

An Trình Điển mặc dù là hỏi, nhưng nhìn hắn dường như là không cho thương lượng. Văn Lược từ trước đến nay được Vệ Sanh an bài, hai người hợp tác cũng thực ăn ý, hắn trên cơ bản rất ít cự tuyệt an bài của Vệ Sanh, An Trình Điển như vậy an bài, hắn theo bản năng gật đầu, ngẫm lại cảm thấy tại sao phải nghe theo An Trình Điển, vội vàng nghiêm mặt trừng hắn.

Kỳ thật đối với Văn Lược mà nói, hắn đối với những chương trình tạp kỹ rất có hứng thú, mỗi khi xem TV nhìn đến những chương trình tạp kỹ, ngôi sao bị MC trêu chọc, biểu tình đều vô cùng kỳ cục, hắn đều nhịn không được muốn cười. Có đôi khi si mê, hắn một ngày xem hết các chương trình tạp kỹ quốc nội.

Vệ Sanh cũng không thể lý giải, một diễn viên như thế nào lại thích xem chương trình tạp kỹ, chính mình cũng không đi tham gia.

Bất quá từ khi Vệ Sanh xem chương trình tạp kỹ lúc Văn Lược mới vừa ra mắt tham gia, hắn liền không bao giờ cổ động Văn Lược nữa, mọi người đều biết hắn tẻ nhạt, còn không bằng lôi ra thêm tin tức.

“Yên tâm đi! Không phải lo chuyện gì khó khăn, chính là đi ra nói hai tiếng tiếp đón cùng người xem là được rồi!” Liên Mục Thanh cực lực cổ vũ, “Hoặc là cho An Trình Điển đi cùng cậu, cậu ấy hiểu rất nhiều!”

“Vậy anh đang chính mình Call mời người sao?” An Trình Điển trêu chọc.

“Đúng rồi! Văn Lược rất khó mời nha! Thật vất vả mới thỉnh được đều tự nhiên không thể buông tha. Các cậu không phải dù sao cũng là bạn tốt sao? Giúp anh khuyên nhủ đi!” Liên Mục Thanh dù sao cũng là MC, nói tự nhiên là rất cẩn thận.

“Cái kia…” Văn Lược muốn cự tuyệt, chính là Liên Mục Thanh bọn họ đem hắn trở thành bạn tốt của An Trình Điển, gián tiếp cũng chính là bằng hữu bọn họ, nói chuyện tự nhiên như vậy không khách khí.

“Được rồi! Em đi.. bằng không anh đến rồi cùng cậu ấy tâm sự cũng tốt!” An Trình Điển một hơi liền ứng đối. Mặt Văn Lược không nhịn được, hắn khi nào nói qua hỗ trợ.

Nói chuyện như vậy cũng đã xong, khung đối thoại vừa tắt đi, Văn Lược “ba” một tiếng đem máy tính gấp lại.

“Cậu là người đại diện của tôi sao?”

“Cậu chẳng lẽ muốn mắt đối mắt với tôi liền NG?” An Trình Điển đem máy tính để một bên, hai tay đặt ở sau đầu tựa vào bên giường.

“Tôi nói chuyện tham gia chương trình tạp kỹ!” Văn Lược sửa lại, “Cậu dựa vào cái gì giúp tôi thông cáo?”

“Nga! Này tôi đáp lấy lệ, đến lúc đó cậu không muốn không tiếp là được.” An Trình Điển cười nhỉn hắn, “Cậu không nghĩ nhận sư trợ giúp của tôi?”

“Tôi chưa nói cho cậu giúp tôi!” Văn Lược đã muốn thiếu nợ hắn một lần. Hiện tại lại thêm một lần.

Để làm chi luôn tình nguyện làm chuyện người ta cảm thấy thiếu nợ.

“Tôi không phải giúp cậu nha! Cậu luôn NG, tôi cũng rất khó diễn!” An Trình Điển xoay thắt lưng ánh mắt giống như khinh thường nhìn Văn Lược liếc một cái, “Tại sao mắt đối mắt với tôi liền NG? Cậu yêu tôi sao?”

“Tôi bởi vì động tác không đúng mới NG!” Văn Lược chột dạ nói xạo, hai ngày nay diễn đều là trò văn (cảnh nói chuyện), hai người trèo non lội suối chạy đi, trên đường số lần hai người đối diện càng ngày càng tăng, Văn Lược càng ngày càng mất tự nhiên, số lần NG cũng bắt đầu nhiều.

Cũng may đạo diễn cũng không hà khắc, Văn Lược lại đủ đại bài, nhân viên thật không dám nói gì, chính là hắn có điểm băn khoăn, hiện tại hắn đã như vầy, tới cảnh XX thì làm sao bây giờ?

“Vậy hiện tại dám cùng tôi đối diện không?” An Trình Điển lười biếng tựa vào bên giường, dùng tầm mắt khiêu khích Văn Lược.

“Tôi muốn đi ngủ!” Văn Lược cũng không mắc mưu, “Tẻ ngắt đế” thực tự nhiên đem không khí lạnh đi.

“Thử xem nha!” An Trình Điển chưa từ bỏ ý định, nhào qua đè lên Văn Lược đang đắp chăn, “Có dám hay không?”

“Cho tôi bình tĩnh đi nha!” Văn Lược rất lãnh tĩnh nhìn An Trình Điển, “Tôi muốn ngủ!”

“Được rồi! Ngủ!” An Trình Điển xoay người chui vào chăn.

“Cậu làm gì?” Văn Lược đè lại chăn trừng hắn.

An Trình Điển không nói chuyện, sau đó thẳng hướng mắt nhìn Văn Lược, ánh mắt nháy mắt đối nhau, Văn Lược bị nhìn mặt đều nóng lên, đành phải quay đầu đi chỗ khác.

“Đừng nhúc nhích!” An Trình Điển giữ mặt hắn mắt tiếp tục nhìn.

Văn Lược cả người đều nổi lông tơ, chân đều phải đá.

“Cậu nếu thắng tôi, hôm nay tôi liền ngủ trên giường của mình!” An Trình Điển nói xong câu đó, Văn Lược liền trừng mắt nhập diễn.

Phải biết rằng An Trình Điển có kỹ thuật rất cao siêu trong việc vô lại lên giường Văn Lược ngủ, luôn có các loại lý do khác nhau, dù sao cũng mặc kệ Văn Lược có đồng ý hay không, hôm sau hắn đều ở trên giường Văn Lược, mỹ viết kỳ danh: Tôi nghĩ cùng cậu cùng nhau rời giường.

Rời giường gì nha! Không ở cùng trên một giường thì không phải rời giường?

“Cậu có dám hay không?” An Trình Điển có đôi khi liền cùng vô lại giống nhau, mặt dày mày dạn nhìn thực vướng bận.

Văn Lược liền nhìn vào mắt hắn, “Ai chớp mắt trước liền thua!”

Trò chơi ngây thơ như vậy bắt đầu, hai người thật sự ngoạn lên.

Hết chương 18