Bất Tiếu Phù Đồ

Quyển 2 - Chương 44: Bắt đầu




Mùa thu năm đầu tiên của Tấn Tân, hai nước Khánh, Cảnh chính thức khai chiến, Cảnh Quốc lo sợ thực lực của Khánh Quốc, áp dụng sách lược phòng thủ kiên cố, phái đội quân hùng hậu ra canh gác những nơi trọng yếu, đợi cho quân Khánh bị hao tổn trong trận chiến sẽ tùy thời mà phản công.

Khi hai nước Khánh, Cảnh giằng co, Chiếu Quốc đang trong giai đoạn ổn định trật tự xã hội, dốc sức thi hành các loại chính sách, kinh tế và dân sinh cũng nhanh chóng khôi phục và phát triển, trong triều có hiền sư Lư Khâu tọa trấn, Vu Việt đặt trọng tâm trên mặt quân sự, huấn luyện binh lính, chế tác dụng cụ công thành, dự trữ lương thảo, v.v….

Vừa vặn gặp năm được mùa, Chiếu Quốc đã hoàn toàn có được trụ cột viễn chinh. Mà lúc này, Quốc quân U Quốc dẫn đầu cho việc vi phạm hiệp nghị, chiếm lại ba tòa thành trì đã tiến cống cho Chiếu Quốc, những tòa thành này đều là chiến lợi phẩm khi chiến đấu với Ngu Quốc, khiến cho U Quốc càng thêm tự tin, cảm thấy khinh miệt Chiếu Quốc vừa mới trải qua chính biến không lâu kia.

Mùa xuân năm thứ hai Tấn Tân, Vu Việt đã chuẩn bị đầy đủ, dẫn đầu mười lăm vạn đại quân lặng lẽ vượt qua Bình Nguyên Tử Vong, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, lần lượt công chiếm năm tòa biên thành của U Quốc. Trên dưới U Quốc chấn động. Thừa dịp bọn họ phản ứng không kịp, Vu Việt thừa thắng xông lên, chỉ dùng mấy vạn người đã chiếm lĩnh được yếu địa chiến lược phía Đông Nam U Quốc.

Mễ Quan, cắt đứt sự liên thông giữa biên thành và U Quốc, từ đó đội quân Chiếu Quốc lấy Đông Nam làm căn cứ địa, tiến có thể công, lui có thể thủ, bắt đầu có kế hoạch đánh lan sang các phần quốc thổ còn lại của U Quốc.

U Quốc ỷ vào việc có Bình Nguyên Tử Vong và Sông Xám, tự cho là phía Đông Nam không phải lo, cũng không biết được rằng Chiếu Quốc lại có thể bình an vượt qua Bình Nguyên Tử Vong, liên tục đánh bất ngờ, U Quốc bị thương tổn nặng nề, hối hận không kịp. Lúc này Quốc quân U Quốc mới kinh hoàng, nhanh chóng phái ra đội quân hùng hậu đi tới các thành Đông Nam tiến hành phòng thủ trước, cũng không phải trông mong ngày nào đó có thể lấy lại các thành trì đã bị mất đi, chỉ hi vọng có thể chống đỡ được các đợt tấn công tiếp theo của Chiếu Quốc.

Lúc này chính là lúc giao mùa xuân hạ của Tấn Tân năm thứ hai.

“Chủ công, vì sao lại ngừng lại lúc này?” Sóc Vưu la lên, “Khí thế của quân ta như cầu vồng, chính là thời cơ tốt để thừa thắng mà xông lên.”

VuViệt thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, đặt ngửa con dấu trên tay, không nói gì.

Ngư gia cười nói: “Sóc Vưu luôn luôn nôn nóng như thế, quân ta liên tục đại chiến như vậy, cũng cần phải có lúc nghỉ ngơi.”

“Có gì mà phải nghỉ ngơi.” Sóc Vưu trừng mắt hổ nói, “Binh lính của ta còn chưa dùng nóng vũ khí đâu.”

Minh Hàn thản nhiên nói: “Sóc Vưu tướng quân hơi nóng nảy rồi, địa hình bên trong U Quốc phức tạp, khi còn chưa dò xét được thực hư phía trước, không nên tùy tiện xuất binh.”

Sóc Vưu ừ hữ thì thầm vài tiếng, nhưng không thể nói ra, đối với Minh Hàn, hán tử lỗ mãng không sợ trời không sợ đất này cũng phải sợ hãi vài phần.

“Chỉ có điều,” Minh Hàn lại nói: “Tuy nói là tạm thời nghỉ ngơi hồi phục, nhưng mà không phải cái gì cũng không làm.”

Ánh mắt Sóc Vưu phát sáng, vỗ ngực nói: “Quân sư có kế hoạch gì, cứ việc dặn dò mạt tướng.”

Minh hàn híp mắt một cái, cười gật gật đầu nói: “Được, nhiệm vụ này sẽ giao cho Sóc Vưu tướng quân vậy.”

“Nhất định không nhục mệnh” Sóc Vưu trung tâm mười phần trả lời, tiếp tục hỏi: “Không biết là nhiệm vụ gì?”

Mặc Phi ở một bên hơi có chút đồng tình nhìn đại hán này, chẳng lẽ hắn không đợi nghe xong nhiệm vụ rồi hãy xung phong nhận việc được à?” Từ trước đến nay, Minh Hàn luôn có trứ danh “Âm hiểm” đấy…

Minh Hàn nói: “Phía tây Mễ Quan chính là Thái Duyên, tướng thủ thành Chử Chí ở đó nhát gan mà vô mưu, hiện nay luôn dựa vào việc phòng thủ thành trì mà không dám ra ngoài, quân ta mạnh mẽ tấn công, sợ rằng phải chờ đợi lâu dài. Cho nên nhiệm vụ của Sóc Vưu tướng quân chính là hàng đêm phái binh lính đi quấy rối, bất kể là khua chiêng gõ trống cũng được, hay là ném đá phóng hỏa cũng được, có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào, cốt phải tạo ta thanh thế lớn, song song với việc tránh lãng phí cung tên.”

Sóc Vưu há hốc miệng, sững sờ nhìn Minh Hàn.

“Bị quấy rầy mỗi ngày, người này nhất định nghi thần nghi quỷ, tinh lực mệt mỏi, trong lòng sợ hãi, chắc chắn sẽ đi cầu viện các thành trì còn lại.”

“Cái này? Nếu mà có quân viện trợ, chẳng phải là quân ta càng khó công phá thành này sao?” Sóc Vưu khó hiểu hỏi.

“Ồ.” Minh Hàn không nói rõ ý, cười cười: “Không sao cả, bởi vì mục tiêu hàng đầu của quân ta vốn không phải là Thái Duyên.”

“Hả?”

“Thời cơ đến, tướng quân cùng binh tướng của Chủ công và Ngư gia sẽ chia làm hai đường, một đường hướng về phía Tây Nam tập kích Nguyên Châu, một đường hướng tới phía Tây Bắc công chiếm Phượng Lĩnh, rồi sau đó hai đường này dồn lại, bọc đánh Trung Đô.”

Sóc Vưu lộ ra vẻ mặt giật mình.

Ngư gia cũng gật đầu: “Minh Hàn tiên sinh quả nhiên lợi hại, trước tiên dẫn binh lực của các thành trì còn lại tới Thái Duyên, sau đó lại ở bên cạnh mà tập kích bất ngờ vào nơi phòng thủ yếu nhược, như vậy, nhất định sẽ khiến cho đội quân U Quốc trước sau khó lòng để ý hết được.”

“Cho nên, trước hết chúng ta phải thăm dò địa hình một cách tỉ mỉ xác thực, bằng không chỉ tùy tiện dò xét, sợ rằng sẽ xảy ra biến cố.”

Lúc này Vu Việt mở miệng nói: “Không vội, hắn sẽ tới rất nhanh thôi.”

Ở đây, ngoại trừ Ngư gia và Minh Hàn lộ ra vẻ mặt vui mừng, những người còn lại đều tò mò.

“Hắn” là ai?

Mặc Phi nhéo nhéo tóc bên tai, nhìn vẻ mặt của đám người Vu Việt, có vẻ “Hắn” là một nhân vật vô cùng ghê gớm, có thể được thượng khanh coi trọng, chỉ sợ cũng chỉ có một trong các vị thượng khanh còn lại mà thôi.

Vu Việt hiện có sáu vị thượng khanh, trước mắt đã biết “Hiền sư” Lư Khâu, “Thiên tài” Minh Hàn, “Trí tướng” Ngư gia cùng với nàng, “Mặc Quân” Phù Đồ, hai vị còn lại vẫn thần bí như cũ, không biết người Vu Việt đang chờ có phải một vị trong đó hay không.

Mặc Phi ôm hứng thú rất lớn với việc ấy, thời đại này, tài sĩ xuất hiện lớp lớp, nàng không dám khinh thường chút nào, càng gặp nhiều càng cảm thấy bản thân cần phải không ngừng tiến bộ, tại loạn thế nơi đây, nước chảy bèo trôi sẽ bị đào thải triệt để.

Tâm nguyện của Mặc Phi rất nhanh chóng đã được thực hiện, “Hắn” trong miệng Vu Việt đến đây. Trong buổi đêm gió lớn, được binh lính đưa vào trong phủ.

Khi lần đầu tiên nhìn thấy hắn, còn nghĩ sao lại là kẻ lang thang, tóc tai bù xù, râu ria lộn xộn, một thân y phục rách tung toé, trên chân đi đôi giầy rơm, trên lưng còn cột bốn, năm hồ lô rượu, khi hắn được dẫn vào, đã say xỉn lảo đảo.

Ngư gia cười ha ha vài tiếng, lập tức sai người nấu canh giải rượu.

Vu Việt cũng không sốt ruột, cứ để cho hắn say ngã bên cạnh ghế ngồi mà ngáy ngủ.

Tuy rằng trên mặt Mặc Phi không chút thay đổi, nhưng trong mắt nàng cũng đã xếp thành chữ “Quẫn*” rồi.

* Nguyên văn của nó là chữ囧: Trong ngôn ngữ mạng của Trung Quốc thì kí hiệu 囧 có bao hàm bộ Bát “八, mặt mày” và bộ Khẩu “口, miệng”. Kí hiệu 囧 ở đây là muốn bày tỏ một cảm xúc mãnh liệt.

“Cái này, Chủ công, vị này là?” Mặc Phi không nhịn được hỏi.

“Tửu khách? Mục Tàng, một trong sáu thượng khanh của bổn vương.” Vu Việt hiếm khi nở được nụ cười.

Thật đúng là một trong sáu thượng khanh sao. Mặc Phi cẩn thận đánh giá “Kẻ say xỉn” kia, đáng tiếc, cho dù thế nào cũng không thể nhìn thấu được bộ mặt chân thật dưới lớp râu lộn xộn, vì thế, đây là chỗ cao minh của hắn, ẩn tàng gấm vóc bên trong lớp râu tóc kia?

Giây lát sau, người hầu đưa canh giải rượu tới, hầu hạ Mục Tàng uống xong. Mục Tàng hoạt động vài cái, đột nhiên giơ tay rống to: “Đã thức tỉnh từ trong đại mộng…”

“…” Mấy người trong phòng đều biểu cảm không nói gì.

Rốt cuộc Mục Tàng cũng gian nan mở mắt, lắc lắc đầu nhìn mọi người, sau một lúc lâu mới như tỉnh ngộ từ trong giấc mộng, chỉ thấy hắn xiêu vẹo hướng về phía Vu Việt làm lễ: “Chủ công, Mục Tàng ra mắt…”

“…” Mọi người tiếp tục nhìn hắn không nói gì.

Tiếp theo hắn lại chào từng vị trong đám người Minh Hàn, thậm chí ngay cả Mặc Phi cũng không lọt, điều này làm cho Mặc Phi rất kỳ quái, người này biết mình ư?

“Tỉnh rượu chưa?” Vu Việt uống ngụm trà, thản nhiên hỏi, “Cần uống vài bát canh giải rượu nữa không?”

“Không, không, không.” Mục Tàng vội vàng xua tay nói, “Hương vị đó giống như độc dược vậy, uống thêm vài hớp sẽ không tỉnh lại nổi nữa.”

“Như thế nào? Một đường du lịch có tận hứng không?” Vu Việt lại hỏi.

“Quá tận hứng.” Mục Tàng khoái trá nói, “U Quốc này cái khác không được, nhưng rượu quả thật không tệ, rượu giấu trong cung của U Quân lại càng là mỹ vị, nếu không phải bị ta uống hết rồi, ta thật sự còn muốn ở lại đó một thời gian nữa.”

“…” Vu Việt giương mắt liếc hắn, trầm mặc.

“Khụ.” Ngư gia mở miệng nói, “Mục huynh, không biết thu hoạch lần này như thế nào?”

“Ừm, ngoại trừ từ Nam chí Bắc, thì còn có cái gì.” Mục Tàng trả lời như vậy.

Ở đây, ngoại trừ Mặc Phi có chút hồ đồ, mấy người còn lại đều lộ ra vẻ mặt vui sướng.

Tiếp theo, chỉ thấy Mục Tàng lần mò tìm kiếm, lấy từ trong lòng ra một mảnh vải bố gì đó, tiến lên vài bước, mở ra trên bàn Vu Việt.

Mặc Phi và những người còn lại đều tiến đến nhìn, hóa ra đúng là bản đồ?

Mặc Phi phản ứng rất nhanh, cái này tất nhiên là bản đồ lãnh thổ U Quốc, trên bản đồ vẽ đầy đủ phân bố sông núi, thành lũy của U Quốc, trong đó mấy chỗ hiểm địa và yếu địa cũng được đánh dấu, lấy cái nhìn của Mặc Phi, trình độ tỉ mỉ, xác thực của tấm bản đồ này không thua gì bản đồ ở hiện đại.

“Tốt, tốt lắm!” Vu Việt vuốt bản đồ, vẻ mặt kinh hỉ.

Một lát lại ngẩng đầu nói với Mục Tàng: “Ngươi vất vả rồi, Mục Tàng.”

“Hắc hắc.” Mục Tàng ngồi trên chiếu, khoát tay áo nói, “Không vất vả, có quyền lợi được đi du sơn ngoạn thủy mà.”

Mặc Phi lại cẩn thận nhìn người này, từ bề ngoài thì hoàn toàn không nhìn ra tuổi tác, nhưng tuyệt đối là một quái tài, bỏ “Tài” xuống trước, “Quái” tuyệt đối là mười phần mười.

Đang lúc Mặc Phi quan sát đối phương, hình như đối phương cũng có cảm giác, quay đầu cười cười với nàng, chỉ nhìn thấy chòm râu của hắn rung rung vài cái, Mặc Phi vẫn không thấy rõ đó là bộ dáng tươi cười như thế nào.

Lúc này Minh Hàn mở miệng nói: “Có tấm bản đồ này, hành trình của chúng ta có thể tiếp tục rồi.”

Ngư gia cười nói: “Ta đã sớm không đợi được nữa.”

Vu Việt gật gật đầu: “Chỉ đợi lôi kéo bộ phận binh lực tới Thái Duyên, chúng ta sẽ ngay lập tức xuất binh.”

“Không.” Minh Hàn lắc đầu, “Chúng ta không nhất định phải đợi viện binh của địch đến rồi mới đi, Ngư gia có thể bí mật mang binh đến phía Bắc trước. Chủ công tạm thời muốn thu hút binh lính của địch, không thể rời đi, nhưng mà sắp xếp một chút cũng có thể làm xong rồi đi được.”

Vu Việt đồng ý, sau đó hắn nhìn về phía Mặc Phi nói: “Phù Đồ, ngươi ở lại Mễ Quan vậy.”

Mặc Phi đang muốn gật đầu, Minh Hàn đã ngắt lời nói: “Chủ công, mang Phù Đồ bên người đi.”

Những người còn lại kỳ quái nhìn về phía hắn.

Minh Hàn cũng không giải thích, chỉ nói: “Phù Đồ mang kỳ tài, tất nhiên có thể trợ giúp Chủ công trong thời điểm mấu chốt, cho nên Minh Hàn hi vọng Chủ công mang theo Phù Đồ bên người.”

Vu Việt như có chút suy nghĩ nhìn Minh Hàn, tuy rằng không biết vì sao, nhưng Minh Hàn nhất định có thâm ý. Chỉ là Phù Đồ…

Mặc Phi thấy nhiều người nhìn nàng như vậy, mặc dù trong lòng không muốn, nhưng nếu cự tuyệt, tất sẽ khiến người ta hạ thấp con mắt mà nhìn, cho nên nàng đáp: “Được, Phù Đồ sẽ theo Chủ công tham chiến.”

Vu Việt nhìn thật sâu vào mắt “Hắn”, nhớ lại ngày đó “Hắn” có nói: “Tương lai, dù cho Chủ công ở triều đình, hay là chinh chiến thiên hạ, Phù Đồ đều muốn bầu bạn bên cạnh ngài”, lòng hắn rung động, nói: “Phù Đồ yên tâm, bổn vương nhất định sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.”

Mặc Phi không dấu vết mà dời mắt đi, khóe mắt nhìn đến Minh Hàn đang mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, thần thái trấn tĩnh, mà Ngư gia thì bắt đầu “Chuyên chú” vào bản đồ trên bàn, về phần Mục Tàng lại lấy ngón tay gãi gãi cằm, trong miệng phát ra vài tiếng “Hừ hừ ” không rõ ý nghĩa.

Chủ công Vu Việt, thái độ của ngài có thể đoan chính một chút không? Mặc Phi có vẻ mặt như ăn phải hoàng liên*, đau khổ mà không nói ra được.

* Hoàng liên: Một vị thuốc đông y, có vị vô cùng đắng.