Bé À! Nắm Lấy Tay Anh Nhé

Chương 34: Đi làm lại




2 tuần sau khi tỉnh lại nó đc xuất viện về nhà. Mọi người làm tiệc thật lớn tại nhà hàng mừng nó xuất viện .Ai cũng vui, anh cũng vui nhưng tim lại rất đau. Nhìn nó vui vẻ như xưa, nó vẫn là nó ngày nào nhưng anh cảm thấy xa lạ quá. Nó… còn có thể nhớ lại anh không?

- hôm nay là ngày Vy ra viện, chúng ta cùng cạn ly để chúc mừng- nhỏ đứng lên tuyên bố

-1 2 3, ZÔ!!!! - mọi người hô lên rồi cầm ly…. Nước ngọt lên cụng vào nhau.

-hahaha, bây giờ nhập tiệc điiii!

Cả nhà cùng nhau ăn uống, cười nói, nó cười suốt.

-nè Vy, mày phải ăn nhiều vào, 2 năm không ăn j bây giờ phải bù lại- nhỏ gắp cho nó con tôm to thiệt to

-ok, hằng ngày tao sẽ qua kiếm mày đi ăn rồi mày phải trả tiền, mày khỏi phải lo haha- nó nói với nhỏ

-tao chìu mày luôn- nhỏ cười

Tiếng nói cười rộn rã trên bàn ăn, nó không nói chuyện nhiều với anh và Long, chỉ chào hỏi, còn ba mẹ anh thì nó nói chuyện nhiều vì mẹ nó nói đây là bạn của ba mẹ nó ngày trc. Long thấy hơi buồn cười, ngày nào nó còn vui vẻ với nhỏ, cậu và anh bây giờ thì không biết cậu là ai, cảm giác hơi… lạ lạ! Nhưng khi nhìn anh mình, cậu không kìm đc mà đau lòng cho anh!

Lúc trc, cậu mới vừa mừng vì anh mình đã tìm đc giai nhân, chưa mừng đc lâu thì lại xảy ra chuyện … haizzz, cuộc sống thật khó biết trc điều j!!!!

Bây giờ nó chỉ biết anh là bạn của nó lúc trc qua lời kể của mọi người vì anh nhờ nói vậy. Anh nói với mẹ nó :

-nếu con và Vy thật sự có duyên phận thì cô ấy nhất định nhớ ra con. Nếu cô ấy không nhớ thì con sẽ làm cô ấy yêu con lần nữa. Con không muốn vì mối quan hệ lúc trc mà ép buộc Vy phải đến với con khi không có 1 chút tình cảm, như vậy Vy sẽ không thích và con cũng không muốn!

-uh, bác tin ở con, con Vy gặp con thật là may mắn- mẹ nó nói với anh

-dạ, con sẽ để Vy về lại công ti làm việc như trc để cô ấy có thể ấn tượng lại. Và con nhờ mọi người nói con chỉ là bạn của Vy thôi- anh

-đc, bác sẽ nói lại với mọi người

******__________******

1 tuần sao đó nó đi làm lại. Mấy hôm đầu Long phụ trách đưa rước nó đấn khi nó nhớ đừng đi.

Vào lại công ti, mọi thứ với nó thật xa lạ như lần đầu đến vậy. Nhỏ nói nó biết nó làm thư kí cho “ anh Quân”, mà “ anh Quân” thì là tổng giám đốc. A, nó làm bạn với cả tổng giám đốc cơ à, ghê vậy????

Long đưa nó lên phòng của anh…

Cộc cộc…

-anh hai- cậu gọi

-uh, vào đi- anh tl

Cậu mở cửa vào, nó cũng đi vào rồi cậu nói vài lời với anh rồi ra ngoài.

- chào… tổng giám đốc- nó chào anh

Nhìn nó, anh nhớ ngày đầu nó đến làm việc 2 năm trc, nó cũng đứng trc mặt anh chào như vậy nhưng sau đó là một nụ cười chứ không phải là khuôn mặt lạnh tanh như thế này.

-uh, chào em. Bây giờ anh sẽ phổ biến lại công việc cho em nhé- anh đi ra ghế

-vâng- nó cũng đi lại ngồi đối diện anh

Anh chỉ cho nó từng li từng tí như lúc 2 năm trc, sau đó cũng là bảo nó làm 1 bảng báo cáo. Nó cũng tiếp thu nhanh nhạy như trc, sau 2 tiếng, nó đã giao lại báo cáo cho anh. Anh nhìn báo cáo, ừ, vẫn làm tốt như ngày nào!

… Nghỉ trưa…

-Vy này, em đi ăn đi rồi mua về cho anh 1 phần- anh nói với nó

-vâng, nhưng… chỗ đó ở đâu ạ?- nó hỏi

-em ra cổng, rẽ trái khoảng 100m là tới, quán E đấy- anh chỉ nó

-à, vậy tổng giám đốc muốn ăn j?- nó

-em ăn j thì mua cho anh món đó- anh nói với nó

-… oh, tôi hiểu rồi- nó thấy lạ khi anh nói vậy ,nó ăn j anh ăn đó!, lúc trc nó cũng đi mua cơm cho anh như thế sao, anh cũng ăn giống nó sao?

-uh, em đi đi- anh nói

Nó đi theo anh chỉ, đến trc quán ăn nó thấy quen quen, hình như nó có đến rồi thì phải? À, chắc lúc trc nó có đến. Nó vào ăn, sau đó mua cho anh 1 phần mang về công ti.

Nó lại bàn đưa đồ ăn cho anh

-tổng giám đốc, tôi mua đồ ăn về rồi- nó nói

-uh, em để trên bàn đi- anh nói mà mắt dán vào vi tính

-à! – nó để hộp đồ ăn lên bàn trà rồi về bàn làm típ

Anh ăn, 2 năm rồi nó mới mua đồ ăn cho anh, thật ngon nhưng sao nuốt vào lại nghèn nghẹn! “ Tồng giám đốc”, cách xưng hô này làm anh không quen, xa lạ quá, lúc trc nó gọi “ anh” cơ mà. Ăn xong, anh nhìn nó đang làm việc, bảo:

-Vy, nghỉ trưa không cần làm việc đâu, lại đây ngồi đi

- hả? à, vâng- nó bất ngờ nhưng cũng bỏ viết xuống đi lại ngồi

-lúc trc anh và em là bạn- anh nói

-tôi có nghe Hy nói- nó tl

-em không cần gọi anh là tổng giám đốc, gọi là “ anh” , xưng "em" đc rồi- anh

-sao phải gọi vậy ạ?- nó

-vì trc kia em cũng chỉ gọi anh là “ anh Quân ”, em cũng nghe anh gọi em là “ em” , đâu có gọi là .thư kí Hoàng hay thư kí Vy j đâu- anh

-vậy à, tôi…à em hiểu rồi- nó

-uh, ngồi ngoài kia là trợ lí Minh, lúc trc là trợ lí Vân nhưng giờ cô ấy nghỉ cho nên thay vào trợ lí Minh- anh nhắc lại một số chuyện với nó

-em có nhớ trợ lí Vân không?- anh

-trợ lí Vân?.. xin lỗi, em không nhớ- nó cắn cắn môi

-không sao, em không nhớ cũng không có j, anh chỉ nhắc 1 số người cho em nhớ thôi- anh cười

-anh thông cảm, em không có ấn tượng- nó- lúc trc em và anh chỉ là bạn thôi à?

-…uh! anh, em, cả Hy là bạn, Long là em họ của anh- anh nhìn nó rồi nói

-cảm ơn. Nếu có thể anh hãy nhắc lại những người mà trc kia em đã từng quen biết trong công ti nhé- nó cười, nhờ anh

-uh, không có j. Anh sẽ giúp em- anh

Hai người ngồi tán ngẫu đến hết giờ nghỉ, rồi lại típ tục làm việc,….

Tan sở, nó ra cổng chờ Long chở về…

Tối…

Nhỏ nt cho nó

-“ cảm thấy sao? Ngày đầu đi làm lại?”- nhỏ

-“ thì công việc phải phổ biến lại còn lại thì không j”- nó

-“ mày có ấn tượng với j không?”- nhỏ

-“không có, chỉ hơi cảm thấy 1 quán ăn quen quen gần công ti, chắc lúc trc tao đã đi rồi”- nó

-“ vậy à,nhớ từ từ, không vội”- nhỏ

-“uh, tao sẽ cố gắng nhớ lại”- nó

-“cố lên, tao tin mày làm đc mà hihi”- nhỏ

-“tao có quên chuyện j quan trọng không vậy?”- nó

-“không có”- nhỏ. “ Vy à, mày quên chuyện rất quan trọng đấy”- nhỏ nghĩ

-“vậy thì đc. Con trai tao đâu rồi?”- nó

-“chơi với Long ngoài kia”- nhỏ

-“hôm nào dẫn nó sang chơi, rất đáng yêu”- nó

-“chuyện, con tao mà lị hahaha”- nhỏ

-“trùi ui, ghê quá đi hihi”- nó

“thôi, tao dỗ bé ngủ đây, pp”- nhỏ

-“pp”- nó

Nó cảm thấy anh rất quen thuộc nhưng nó không thể nhớ ra, đau đầu quá, không nghĩ nữa!!! Nó từ từ chìm vào giấc ngủ….

Còn anh,đứng lặng bên cửa sổ nhớ lại ngày tháng ngọt ngào của anh và nó, tay đặt lên ngực trái…Đau!