Bệnh Ngược

Chương 33




“Vân Sanh,nhanh đến đây sa đọatrongtaytôi nào.”

Hắc ám bắt đầu bủa vây tôi.

Tôi nghẹn họng, phút chốc gào lên: “Diệp Tàn Sinh!!!”

Mở bừngmắt ra,trướcmắt vẫnmộtmàu đen kịt,tôi hoảngloạnmuốn rời khỏi bóng tối vô tận này,rời đi,rời khỏi đây,tôimuốn rời khỏi đây!!!

Theo cử dộng giãy dụa của chân là tiếng lanh lảnh đánh vào thần kinh yếu đuối của tôi, sao vậy? Là xích sắt, là xích sắt khóa chân tôi lại!

Không được!Không thể!

Nhưng người tôicứ như bịmộtcái gì đó đèlại,không thể động đậy,vừacử độngmộtchútliền bị đè trởlại,ngươi tôi vôcùng vôlực,hoảng sợ bủa vây,tôi sắp bị nó nuốtchửng rồi!!

“Đừng nhúc nhích,hiện giờ anh rất antoàn.”

Giọng nói dịu dàng vanglên bên tai,khá thân quen,xác nhận không phải Diệp Tàn Sinh tôilập tức yên tĩnh trởlại.Tôi thở hổn hển,trướcmắt dầncó ánh sáng yếu ớtchiếu vào,mắt rất đau,từ từcólại xúc giác,khắp người đều đau nhóichua xót…

Tôi hơi quay đầu lại thì nhìn thấy một bóng người mờ mờ ngồi cạnh mình, nháy mắt mấy cái, hình như tôi biết hắn…

“Đừng lo,đều qua cả rồi,nghỉ một lát là ổn,anhhôn mê quá lâu…”

Tôi mơ màng nhìn bóng người trước mắt, tôi không có chút tâm tư nào đi nhớ lại chuyện vừa rồi, không thể nhớ lại, lý trí mách bảo tôi như thế đấy.

Tôi chỉ ngơ ngác nhìn đằng trước, trước mắt mơ hồ tăm tối dần hiện ra hình ảnh một căn phòng tối, rèm cửa đen che khuất phần lớn ánh sáng, lại một lần nữa tôi bị kéo đến một căn phòng xa lạ…

Quay đầulại thấy rõ hình dángcủa người đó,tôimớichợt nhớ hóa ralà giọngcủa hắn — Tây Ngạn.

Sau đó tôi bắt đầu cảm khái, thì ra phản ứng của tôi đã trì độn mức độ này rồi ư?

“Tây Ngạn,ythuật,của,cậu,thậttốt.”

Tôi vốn muốn nói câu này một cách giễu cợt, nhưng có vẻ như biểu hiện không mãnh liệt cho lắm.

Mởmiệng ralập tứccảm nhận được đôimôi khô khốc nứt nẻ.

Cổ họng khát khômãnhliệt không thể nói rõchữ,tôi nói rất tốn sức,nhìn haimắt Tây Ngạn đầy tơmáu,tôi biết hắncứu tôi trở vềcólẽ đãmấy buổi tối rồichưa được ngủ ngon giấc.

“Anhtỉnh lại làtốt rồi.”

Tôi khẽ nhếch nhếch khóe miệng, rồi cảm giác được trên môi bị nứt rách ra.

Không saocả,tôi nói tiếp: “Thật ra tôi,khá không,muốn tỉnh,lại,nhưng… Tây Ngạn,tôimơ thấy ácmộng…”

“Vân Sanh…”

Giọngcủa hắn khẽ vang vọng trongcăn phòng,chứa theo nhàn nhạt bi thương và thươngcảm…

“Cậu cũngthấy,làtôitựtrốnthoát,ư?”

“Tôibiết chuyện này là khôngthể,nhưng cậu chủ vừa nhìnthấy anh không còn ở đấythì ngườitrở nên điên cuồng,anhbiến mất mangtheohếtthảy lýtrí của cậu ấy.Chúngtôithật không còn cách nào…”

“Vậy nên,mấy người,thật sựbảo cậu ấy,làtựtôitrốn đi,làm cậu ấy,hậntôi vô cùng,làm cậu ấythề,phảitìmbằng đượctôi,rồibỏ mặc cậu ấy,biếntôi,thành như này?”

Tôi nói khẽ, tầm mắt nhìn chăm chú còng tay làm bằng da trên cổ tay mình…

Bấy giờ không chỉ mỗi chân,mà ngay cảtay cũng có dụng cụtróibuộc rồi.

Hắn ta trầmmặc trongchốclát,móc bậtlửacùng thuốc ra,ánhlửa bừng sángchiếulên gòmácó phầnmệtmỏicủa hắn,lửacũng đã nhảylên nhưng saucùng hắn vẫn khôngmồi điếu thuốc trongmiệng: “Quả nhiên không giấu anh nổi,quả thựclúc ấychúng tôicó bỏmặcchocậuchủcó tư tưởng như thếmà không sửalại.Nhưng đâylà vì khôngcòn biện pháp nào nữa,nếulúc ấy đểcậuchủ biết anh bị người bắt đi,cậu ấy nhất định sẽ bỏmặc toàn bộ tổchức rồi bằngmọi giá phải dẫn được anh về.”

“Cậu ấy,thay đổi rồi.”

“Nhưng cậu ấy vẫn là Diệp Tàn Sinh.”

“Haha,haha…” Tôi gắng sức cười,“Không sai,cậu ấy vẫn làthế,chỉ có cậu ấy mới cóthể làmtôithành,thảmhại,như này….”

Tây Ngạn kế bên rốt cục không nhịn được móc bật lửa ra mồi điếu thuốc trong miệng: “Chúng tôi đều không phải người tốt, chỉ cần vì cậu chủ thì chuyện giết người phóng hỏa như này thậm chí còn không chớp mắt lấy một cái…”

“Tôibiết,cậu không cần nhiều lời giảithích đâu,tôi cũng không,có ý định,trách các cậu.” Tôi ngậm miệngthờ ơ nhìntrần nhà.

Tính của Tàn Sinh tôi hiểu rất rõ, cậu ấy sẽ vì tôi không nói lời nào đã bỏ đi mà xem thành tự tôi trốn đi, vì cậu không có cảm giác an toàn, cậu cảm thấy người khác chạm vào tôi là một loại khinh nhờn dâm ô, bởi ý muốn chiếm hữu của cậu quá mạnh mẽ.

Những thứ này đã đủ khiếncậu điêncuồng,đã đủ khiếncậu phá hủy thân thể tôi.

Cho dù bọn Tây Ngạncó giải thích thì Tàn Sinh vẫn sẽ không tin họ.

Huống hồ bằng vàoloại thân thể như hiện giờcủa tôicòncó thểlàm gì khác ngoài thuận theo,ngoại trừ nhân nhượng,ngoại trừ buông thả bản thân,cái gì tôicũng khônglàm được.

Trong tương lại, ngoại trừ căn phòng trốn trải này, tôi sẽ không nhìn thấy được bất kỳ phong cảnh đáng giá để vui vẻ thanh thản nào, nơi này sẽ chỉ có tôi và Diệp Tàn Sinh…

Thế thì tương lai màu đen vẫn hoàn màu đen, rõ rành rành là tôi nên tập làm quen rồi.

Nhưng tôi không hiểu vì saolý trícủamìnhlại quậtcường như vậy,khôngchịu vứt bỏ đicái tín ngưỡngcứ như gốc rễcố quấn vào tâm trí tôi,làm tôi thống khổ,làm tôi tuyệt vọng đến thế.

“Vân Sanh anh…”

Tôi nghiêng đầu qua nhìn hắn: “Chuyện gì?”

“… Anh,anh phải chuẩnbịtâm lýthậttốt…”

Vành mắt giãn ra, mùi thuốc lá đã tràn ngập trong căn phòng, cặp kính của Tây Ngạn trong làn khói thuốc mờ ảo có phần lãnh khốc, có phần làm người sợ hãi.

Tôi cười khổ: “Bây giờ tôi còn có, cái gì, để mất đi à?”

Làn khói thuốclượnlờ,giọng hắn vang vọng trongcăn phòng trống trảimang đilý trícủa tôi.

“Bây giờ gân chântrái của anh đãbị… đứt rồi.”

Rất lâu sau tôi không lấy lại tinh thần nổi, chỉ sững người ngẩn ra nhìn tàn thuốc mờ tỏ, tôi chỉ ngây ngốc ngửi mùi thuốc lá cay cay nồng đậm.

Căn phòngthậttốităm…

Tai tôi có phải đã hỏng rồi hay không?

Dường như không phải,tôi nhớchỉcó thân thểcủamình hỏng thôimà,tôicố gắngcảm thụcảm giác tồn tạicủa haichân,khôngcó,khôngcó!!!

Hai tay kéo tấmchăn trên người xuống,âm thanh xích sắt va vào nhau tràn ngập trong đầu óc tôi,đại não trống trải giữalúc ấy dầncóchút phản ứng,tôi vốncho rằng đâychẳng qualà do tình trạng điêncuồngcủa tôi với Diệp Tàn Sinh tạo thành,tôi không tin.

Bị giam cầm còn chưa đủ nữa ư?Bây giờ lại còn muốn đoạt đihai chân củatôi ư?

“Vân Sanh,anhbìnhtĩnh lại đi,hai chân khôngthểhoạt động nữa!”

Tôi đánh lên bàn tay muốn áp chế hai tay mình, kéo chăn xuống rồi cả người tôi cứng đờ trên giường, máu, rất nhiều máu…

Trên băng vải toàn là máu, tại sao lại không cầm máu, tại sao không chữa cho chúng, đau quá!

Máu,đỏ!Đỏ tươi!!!!!

Làcủa tôi,tòan bộlàcủa tôi…

“A a a a a a!!!”

Hai tay vò nát tóc,tôi điêncuồng vùng vẫy người,đứt rồi,đã đứtmất rồi!Haichâncủa tôi,tôi sẽ khôngcòn tiếp tục bước đi được nữa,tôicũng sẽ không bao giờcó thể đi ra khỏicăn phòng u tối này,tôi sẽ khôngcòn được nhìn thấy ánhmặt trời!

Vân Sanh, nhanh đến đây sa đọa trong tay tôi nào…

Trong đầu là giọng nói của Diệp Tàn Sinh…

“Khôngthể!!A a a a!!!!” Haitaytôi nện lên chân mình,tại saotôi còn cóthểtỉnh lại,tại saotôi không ngất đi,tại saotôi không chết vậy!

Tại sao tôi phải cần cậu ấy kiếm trở về cơ chứ…

“Vân Sanh!Còn cóthể cứu vãn được,anh còn cóthểbước đi!!”

Bước đi,bước đi…

Tôi ngẩng đầu nhìn con người còn lại trong căn phòng này, không biết nên nói gì.

“Tìnhtrạng lúc ấy của anh quátệ,vậy nên gân chân của anh đã được nối liềntrong vòng 24giờ,chỉ cần giai đoạn sau khôi phụctốt,anh vẫn cóthểbước đi.”

“…”

Còncó thể bước đi sao?

Người ngồi đối diện đứng dậy,mộtlần nữalấychăn đắplên người tôi: “Cơ hội đểcậuchủcho anh xuống giường bước đi,chỉcócách duy nhất này.”

“Hahahaha…”

Tôi che mặt cười, tôi phải đi tranh thủ cái tự do không tồn tại kia sao?

Tình trạng lúc ấy của anh quá tệ…

Tình trạng lúc ấy của anh quá tệ…

Câu này ẩnchứacái gì?Nếulúc ấy tình trạngcủa tôi tốt thìcó phải Diệp Tàn Sinh không định nối gânchâncho tôi không?

Tự do? Cậu ta chịu à?

Lắclắc xích sắt,thanh âm này thật dễ nghe,thật quen thuộc.Là âm thanh ràng buộc tôi nhất,làcáicậu ta yêu nhất,làcái tôi đau nhất,dây xích đủ dài để tôi ngồi dậy,đủ để tôi dichuyển đếnmép giường…

Tôi lấy tay chuyển hai chân mình ra giường, bọn chúng không chút cảm giác buông thòng xuống, liên lụy đến thần kinh mất cảm xúc của tôi.

Ngây ngốc nhìn bắp đùi buông thõng,mộtcổchân bị quấn băng,còncố địnhmột thanh nẹp ở trong,mấy ngónchân trắng bệchlạnh ngắtlộ ra ngoàilàm tôi nghĩ đếncơ thểcủa ngườichết,cũng trắng đếnmức hiện racảmàu xanh.

Còn ởmộtmắtcáchân kháclàmột sợi xích quen đến không thể quen hơn,một đầucònlạicủa sợi xích không phải ởchân giường,màlà sàn nhà,trên sàn nhàcómộtcáimóc ngầmchuyên biệt dùngcho sợi xích…

Dây xích trên hai tay thuôc kiểucómột không hai,dùngmộtloạicách thức vôcùng tinh xảo khóa trênmặt đất…

Tôi cau mày ngẩng đầu lên, cẩn thận quan sát căn phòng rộng lớn, quan sát sàn nhà trống trải sạch sẽ mới phát hiện mỗi một chỗ, mỗi một góc đều có một ô ngầm, mỗi ô ngầm này đều có một cái vòng thép to nhỏ…

Đềulà vật dùng để giam nhốt…

“Hahaha…”

Tôi lay cái chân còn có thể tự do hoạt động để xích sắt va vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh dễ nghe.

Căn phòng này đã được cậu ấythiết kếtừtrước rồi,dùng để nhốttôi lại,là dùng để nhốttôi lại!!!

Tiếng cười dần nhỏ đi, tôi chậm chạp cuộn người lại, họng tôi nghẹn ngào, tiếp đó là loại thanh âm mà chính tôi cũng không biết được, tôi đoán chắc là khóc thảm…

Khóc thảmmà khôngchút tiếng động nào.

Người run rẩy,áo sơmỉ trắng trên người bởi vì quá to nên bị thùng thình,tôi sờlêncổcủamình,có thểcảm nhận đượcmộtchút dấu vết trên ấy,lần tay xuống sờlênchỗ xương quai xanh nhô ra,gầy đếnmức tôi thấy thật xalạ.

Vuốt lồng ngực của mình, tôi có thể nhận rõ bản thân có bao nhiêu cái xương sườn, thậm chí còn có thể mò mẫm ra được hình dạng của chúng…

“…”

Tôi cúi đầu nhìn hai tay, có lúc tôi nghĩ, nghĩ cứ như thế này ở cạnh cậu ấy mặc cậu muốn lấy gì thì lấy, tự do là cái gì chứ, tất cả đều thuận theo ý cậu đi, mặc cậu khóa bao nhiêu xiềng xích trên người mình, cứ rộng mở thân thể mặc cậu thương tổn, thân mật, phá hoại…

Nào ngờ tôi đã đánh giá thấp sự quậtcườngcủa bản thân rồi,đánh giá thấp quyết tâmmưucầu hạnh phúccủa tôi rồi.

Mỗilần nhìn Tàn Sinh rong ruổi theo đuổi dục vọngcủacậu trên người tôi,tôilại nghĩcó phải tôi yêucậu ấy không,nếu thật sự yêucậu thì tại saolại không thể bỏ qua hết thảychocậu,tại sao vẫn khôngcamlòngmàmuốncó nhiều hơn nữa.

Muốn như bao người bình thường khác hôn nhẹ rồi ômcậu,mà khôngcó đau xót như thế này,cũng khôngmáu tanh đến thế,tôimuốn dắt tay nóicườicùngcậu như baocặp đôi,chứ không phảichỉlàcăn phòng hắc ám như đây…

Lẽ nào thật sựlà tôi đòi hỏi quá nhiều ư?

Nhiều?Nhiềulắm ư?

Hiện giờ thì sao?Tôicòncó tinhlực để theo đuổi,để khôngcamlòng nữa à?

Đầu ngón tay vẽlên bắp đùi trắng bệchcủamình,từ trên vòng xuống dưới,từ dướilạilướtlên trên…

Cứlặplại như thếcho đến khicậu ấy đến,mởcửa ra,cậu đứng ngay tia sáng,caolớnmà hoànmỹ,dã tínhmàlãnh diễm.

Tôi nghiêng đầu gọi: “Tàn Sinh…”

Cậu trảlời,tiện thể đi đếnchỗ tôi: “Tây Ngạn nói anh phảicố nằm.”

Tôi cúi đầu nhìn chiếc giường, rồi lại nhìn chân mình: “Đều giống nhau.”

“Cái gì đều giống nhau?”

Tàn Sinh cầm cháo tới, để chén lên tủ đầu giường rồi đứng trước mặt nắm cằm tôi ngửa đầu tôi lên.

“Nằm cũng khôngthể đi,mà ngồi cũng khôngthể đi,đều giống nhau cảthôi.”

Tôi nhìn cậu, ánh mắt dừng lại trên vết sẹo kia…

“Sau này đều sẽ không để anh đi đâu đâu.”

Câu nói này bật ra từmiệngcậu bình thường như khôngcóchuyện gì,ngaylập tức đập tanlời nói tiếp theocủa tôi,tôi nhìn đường nétcủacậu phóng to vô hạn trong bóng tối,nỗi kích động ảnh hưởng đếncảnh giớicủa thần kinh gần như sắp tan vỡcủa tôi.

“Diệp Tàn Sinh…”

Vừa nói xong đã bị cậu đè ngã xuống, tôi nở nụ cười: “Cậu dứt khoát giết chết tôi đi…”

“Vân Sanh,cóbiết một ngày không có anhbên cạnhtôi đã quyết định làm gì không?”

Giọng nói nhẹ nhàngmà thong thả,khôngcừu hận nhưnglạilạnhlẽo đâm thẳng vào tim.

“Bắt đượctôi rồitiêu diệttôi.”

Cậu đáp: “Không.”

Cổ bịcắnlên: “Tôi đã nghĩ phảilàm saomớicó thểlàm anhchết tâmmàmộtlòng ởlạicạnh tôi.”

Tôi đẩy cậu ra, dây xích va vào nhau, có cái va vào da thịt tôi, nhưng vẫn không lạnh lẽo bằng môi cậu: “Cậu vĩnh viễn cũng không nhìn thấy sự chết tâm của tôi.”

“Không phảitôi không nhìnthấy,mà là anh chưabao giờ chịubằng lòng.”

Cậubất chợt chống người dậy,sau đóhaitay dùng sức chống lênbả vaitôi,nhìnthẳngtôi,bất an cùng với phẫn nộ lóe ratừ đôi mắthẹp dài của cậubắn lên ngườitôi,muốn đốt cháy dathịttôi…

“Tôi không chịubằng lòng?” Tôihỏi ngược lại: “Nếutôi khôngbằng lòng,thì sẽ khôngthuậntheo để mặc cậu dằn vặtbảnthânthànhbộ dánghiệntại,cậu cướp đi cái gìtừtrên ngườitôi,tạothành cái gì cậu có nghĩ đến không…”

Tôi cởi cái áo duy nhất trên người mình xuống, lộ thân thể trần trụi của mình cho cậu xem: “Những vết thương này, những dấu vết này, những thống khổ này chưa từng ngưng nghỉ khi ở bên cậu, nếu tôi không bằng lòng không một lòng với cậu thì lúc trước tôi đã dứt khoát rời đi rồi!!! Chứ không phải hết lần này đến lần khác lựa chọn nhẫn nhịn chịu đựng!!!”

“Vân Sanh.”

Tay cậu đè lên ngực tôi: “Nói cái gì vậy?” Đầu ngón tay xẹt qua đầu v* của tôi: “Đây là vui sướng tôi mang đến cho anh mà.”

“Haha,haha… Tàn Sinh,nếu như cậu không nỡ giết chếttôithìbức điêntôi đi,thà như vậy còntốthơn.”

Tôi giơ tay lên ôm lấy cổ cậu khẽ nở nụ cười, một giây ấy tôi cảm thấy mình vẫn có khả năng phát điên đấy chứ…

“Đừngthông minh nhưthế Vân Sanh à,cầu cũng không cầu,giãy dụa cũng không giãy dụa như nàytôi sẽ mất đi rất nhiềuhứngthú.”

Hô hấp ngừnglại,cánh tay ômcậucứng đờ,giọng nói thốt ra từcổ họng: “Cút!!”

Tôi chốc lát mất khống chế, chưa từng nghĩ đến cậu sẽ nói như thế với tôi, cái kiểu ngữ điệu ấy hệt như đang nói chuyện với một đứa trẻ.

Cánhtayhất rabị cậubắt được,cậu khôi phục lại sự lạnh lùng,đèthânthể không cam lòng củatôi xuống giường: “Thấy không Vân Sanh!Đây mới chính là anh,không chịu sa đọa!Bất luậntôi cótàn ácthế nào,đầu óc anh vẫn luôntỉnhtáo,anh vẫn luônhiểu rõ mình muốn cái gì!!Tự do có phải không?Tự do vĩnh viễn cũng quantrọnghơntôi!!Bây giờtôi nói rõ,đời này anh chỉ cóthể sốngbên cạnhtôi,tôi nhốt anh,đánh gãy gân chân anh,cướp đitấtthảy của anh.”

“Nếu anh dám đấutranh,tôi liền đánh gãy gântaytháo cằm anh ra,giờ đâytôi cái gì cũng đều làm được,tôi đã không còn làtên Diệp Tàn Sinh lúctrước sợhãi anh chịu khổ sợhãi anhthươngtổnbảnthân nữa rồi,so với việc để anhtựthươngtổn mìnhthì chibằng đểtôi!!!”

Quần áo bị triệt để xé rách dưới cuồng loạn của cậu, chân trái dần đau đớn, càng ngay càng đau. Tôi không cử động gì nằm trên giường nghe cậu nói câu nói thô lỗ sau cùng.

“Đừngtưởngtôi không muốnbức điên anh,cótrời mớibiếttôi muốn đếnthế nào.” Câu này cậu nói rất khẽ,trên mặt có còn loạibithương nhưtrước,kiểubithương lặng lẽ ấy nhắc nhởtôi cậu vẫn là Diệp Tàn Sinh màtôi muốn phụngbồi.

Khoảnh khắc ấylòng tôi tĩnhlặng,tuy không biết tươnglai sẽ thế nào nhưng điềm xấulại như nước thủy triều ập đến.

“…”

Tôi giơ tay sờ lên vết sẹo trên mặt cậu, tôi không hề biết cậu vẫn lưu ý đến một sự thật rằng tôi vẫn luôn theo đuổi sự tự do, loại hi vọng hão huyền này mà cũng có thể trở thành đối tượng ghen tuông của cậu, thật là một đứa trẻ không sai mà…

“Cậu nhốttôi đi.”

Giây phút này tôi bình tĩnh quá sức tưởng tượng,hệt nhưchỉ trongchớpmắt thôi bản thân đãlĩnh hội được điều ấy,hoặc tôi vốn không hề tỉnh táo như Tàn Sinh nói,chẳng qualý trímách bảo tôi đời này tôi không trốn được…

Giống nhưcâu nói quỷ dị trong giấcmộnglần trước,Vân Sanh,nhanh đến đây sa đọa trong tay tôi nào.

Nếu sa đọa trong taycậumàcó thể giải thoát,Tàn Sinh,tôilựachọn sa đọa.

Tôi nói xong câu đó, một hồi lâu sau cũng không thấy Diệp Tàn Sinh nói gì, tôi không biết là bởi cậu không thể tin nổi hay thật ra cậu vốn dĩ không hề tin.

Sau đó cậu bất chợt ôm tôi, động tác có phần dịu dàng, tay cậu vuốt nhẹ ở vai tôi, hơi thở phun ngay cần cổ, cậu nói: “Vân Sanh, anh lặp lại một lần nữa đi.”

Ngữ điệulúc đócủacậu không khác gì với ngữ điệulúc trướccậu khẩncầu tôi,lúc trướccậu bảo,Vân Sanh,đừng rời khỏi em…

Vẫn chất chứa bi thương của cậu, nhưng lại là hai thế giới.

Tôi ôm cậu, ngoan ngoãn lặp câu nói vừa rồi: “Cậu nhốt tôi đi.”

“Vân Sanh anhbiết không,tôi khôngtin.”

Sức cậu rất lớn, ôm chặt lấy thân thể tôi trong lồng ngực cậu, tạo ra một đường vòng cung, hóa ra tôi đã nhẹ đến thế rồi ư?

Đầu tôichốnglên ván giường,mắtcáchân bên trái vừaco vừa rút rất đau,loạico rút không khốngchế đượccứ tiếp diễnmãi đến khi Tàn Sinh ômlấy nómới ngừnglại,tôicòncho rằng vừa rồichỉlà tôi ảo giácmà thôi.

“Tại sao?” Tôihỏi.

“Giữatôi vàtự do,anh chưatừng lựa chọntôi.”

“Thật không.” Tôi ngửa đầu,trống rỗng mờ mịt nhìntrần nhà: “Tàn Sinh,hóa ratrong lòng cậu mỗi một lầntôi đi ra ngoàithì đều đạibiểu cho việctôi chọntự do màbỏ qua cậu à?”

“…” Cậu ômtôitrầm mặc,chỉtăngthêm sứctrongtaythaythế cho câutrả lời.

Cánhtay siếttrên ngườitôi vô cùng cứng rắn,thậm chítôi cảmthấy nếu cậu dùngthêm lực nữa,ngườitôi sẽbị cậubẻ ra làmhai mất.

Tay lần mò lên gò má cậu, từ trên cằm chuyển lên khóe mắt.

Tôi hoài niệm xúc cảm như này, xúc cảm thuộc về cậu, có lẽ là người duy nhất trên thế giới này còn quan tâm đến tôi, cũng là người hành động quan tâm đến tôi như thế trên đời này.

Tên của cậu ấy — Diệp Tàn Sinh.

“Vậy lần nàytôi chọn cậu nhé?” Tôi nói.

“Vân Sanh.”

Cậu gọi tên tôi,buôngcánh tay ôm siết tôi ra rồi đặtlên taycònlạicủa tôi,cậu nói: “Tôi đã khôngcòn tin.”

Chỉmột giây ấy,mắt tôiliền ướt nhòa.

Viền mắt mờ mịt làm mờ đi tầm nhìn Diệp Tàn Sinh lẫn của bản thân tôi rồi…