Béo Mới Là Đẹp

Chương 15: Ngu dốt và trung thành




Lý Viện Viện mua một lọ dầu hoa hồng từ hiệu thuốc về, ban nãy lúc bị đèn rơi vào vai Trương Nam đã bảo một người đi mua giùm cô, nhưng người đó đang dở việc, bèn sai chuyền cho người khác, người khác đó lại cũng bận tới bận lui, cuối cùng là chẳng ai đi mua, Lý Viện Viện cầm dầu hoa hồng trong tay, không khỏi cảm khái: "Rốt cuộc bản thân mình vẫn đáng tin nhất."

Vừa nói xong câu này, Lý Viện Viện đột nhiên cảm thấy có người nhìn chằm chằm mình, cô quay đầu liếc Yến Tư Thành, cười nói: "À nhầm, cả Tư Thành cũng đáng tin nữa."

Nếu khi đó Yến Tư Thành có mặt, đảm bảo lọ dầu hoa hồng này sẽ nhanh chóng được đặt trong tay cô. Thực ra, nếu như việc này xảy ra cách đây một tuần, Lý Viện Viện sẽ mặc nhiên thấy hành động của Yến Tư Thành là đúng, nhưng bây giờ cô không khỏi vỗ nhẹ bả vai Yến Tư Thành, cảm thấy cực kỳ may mắn: "Cũng may có Tư Thành đi cùng em tới thế giới này, thật sự là rất may."

Nhìn bàn tay Lý Viện Viện đặt trên vai, Yến Tư Thành tư lự trầm ngâm, anh nghĩ, được theo Lý Viện Viện tới nơi đây mới là may mắn của anh. Nếu khi đó ở Đại Đường, anh và Lý Viện Viện cùng rơi xuống núi, nhưng tỉnh lại chỉ thấy một mình mình... Yến Tư Thành thực sự không dám tưởng tượng bản thân sẽ trở nên thế nào.

Anh tự nhủ, nếu một mình Lý Viện Viện phải đối mặt với thế giới hoàn toàn xa lạ này, anh chắc hẳn không thể nào chịu nổi.

Về tới nhà. Yến Tư Thành thu dọn nhà cửa, sắp xếp chăn nệm tinh tươm, cầm từ đồ lót đến đồ ngủ nghiêm cẩn đưa cho Lý Viện Viện, nói: "Công chúa..." Anh nhớ tới việc ban nãy vừa đáp ứng với Lý Viện Viện, im lặng một lát rồi sửa lời: " Viện Viện, đi tắm đi."

Đúng lúc đó, Lý Viện Viện đang bóc lọ dầu ra, nghe thế thì chợt ngẩn người. Trên TV đang chiếu phim truyền hình, cảnh người đàn ông bước ra từ phòng tắm, xoa mái tóc ẩm ướt, dịu dàng nói: "Vợ à, đến lượt em vào tắm rồi."

Lý Viện Viện bỗng nhận thấy, cô hình như đã là người của thời đại này, có cảm giác đang ở chính nhà mình giống như người bình thường vậy.

Rõ ràng... Chỉ thay đổi cách xưng hô thôi mà.

"Ừ." Lý Viện Viện suy nghĩ rất lung, nhưng mặt vẫn thản nhiên, đặt lọ dầu xuống bàn: "Tư Thành, anh xem hộ em cái này dùng như nào." Cô nói rồi đỡ quần áo trong tay Yến Tư Thành, đi vào phòng tắm.

Lý Viện Viện cởi hết quần áo, đứng trước gương soi, nghển cổ nhìn vết thương trên vai, giờ cô mới biết, cả một vùng da bị tím bầm lại. Cô định sờ nhẹ vào vết thương, nhưng tay trái lại không với được đến vai phải, đây là tình huống mà trước kia khi còn gầy yếu cô chưa bao giờ gặp phải, chật vật mãi cũng không được, cô bắt đầu thở hổn hển, chẳng thể làm gì khác hơn là bỏ cuộc.

Tắm bằng một tay nên tốn thời gian hơn hẳn bình thường, đến lúc tắm xong, ngó vết thương trên lưng, thấy càng thâm tím hơn, ngay cả cô cũng không muốn nhìn lại nữa.

Cô thay đồ ngủ bước ra khỏi phòng tắm, Yến Tư Thành đã tìm ra cách dùng lọ dầu: "Viện Viện, thoa thuốc này nhẹ nhàng ngoài da là được.

Lý Viện Viện gật đầu, cầm lấy lọ dầu, Yến Tư Thành thì lộn vào phòng tắm.

Yến Tư Thành cố tình ở yên trong phòng tắm một lúc, anh cần phải tránh mặt lúc Lý Viện Viện bôi thuốc. Đoán chắc đã xong, anh bèn mở cửa bước ra ngoài, đập ngay vào mắt là bờ vai trần của Lý Viện Viện.

Yến Tư Thành hoảng loạn, luống cuống dợm lộn vào phòng tắm, như thể đang có người cầm kiếm chuẩn bị đâm vào mắt anh. Nhưng lúc đóng cửa lại, Yến Tư Thành mới nhìn thấy kỹ bả vai Lý Viện Viện.

Vết thương tím bầm đỏ hồng trải rộng trên bờ vai trắng nõn của Lý Viện Viện, Yến Tư Thành ngẩn người, trái tim rung lên một chặp, rồi thắt chặt lại, như thể cây mắc cỡ bị người ta chạm vào.

Lý Viện Viện béo hơn trước đây rất nhiều, tay trái cố lắm mới chạm được tới vết thương bên vai phải, cô thở hổn hển, có vẻ rất vật vã, có điều ngón tay dài nhất vẫn không chạm được tới chỗ tím bầm nhất.

Anh nghe thấy Lý Viện Viện thở dài não nề.

Trước đây bất luận thế nào, cô cũng rất ít khi thở dài thế này.

Mệt mỏi, bất đắc dĩ, xen lẫn cả vẻ tự giễu.

Yến Tư Thành lặng lẽ lùi vào phòng tắm. Một lát sau, nghe thấy Lý Viện Viện gọi với: "Tư Thành, anh tắm xong chưa, ra giúp em bôi thuốc đi. Em với không tới." Giọng nói vẫn ôn hoà như cũ, không hề chán chường như ban nãy.

Yến Tư Thành đáp ứng.

Anh dùng tay xoa nắn bả vai Lý Viện Viện, lúc mới bắt đầu đụng vào, Yến Tư Thành chưa khống chế được sức mạnh, khiến cô bị đau, lưng cứng đờ lại, tuy cô không kêu hẳn ra miệng, nhưng Yến Tư Thành ảo não tới độ muốn quỳ xuống dập đầu tạ tội. Lý Viện Viện liên hồi nói không sao, Yến Tư Thành bèn vừa chăm chú thổi, vừa chăm chú xoa, bôi thuốc cho cô, không hề nghĩ ngợi vẩn vơ.

Lý Viện Viện nhớ lại chuyện xưa, cất giọng hỏi: "Tư Thành có nhớ rõ cái năm em mười một tuổi không, bị hoàng tỷ trêu cợt, đâm châm vào mông ngựa, lúc đang thả nước kiệu thì không sao, nhưng lúc phi nước đại thì con ngựa tựa hồ điên cuồng lên, hất em khỏi yên ấy."

Lần đó rõ ràng không phải trêu đùa, Yến Tư Thành và Lý Viện Viện đều hiểu rõ, nhưng không ai dám phản kháng. Vì lúc đó phụ hoàng mở miệng trách cứ hoàng tỷ thế này: "Tại sao lại đùa giỡn không có chừng mực thế hả!"

Phụ hoàng nói là đùa giỡn, thì mặc dù ý định của hoàng tỷ vốn không phải như vậy, thì sau cùng cũng vẫn là thế ấy.

"Chuyện năm đó, Tư Thành còn nhớ rõ không?"

Yến Tư Thành đương nhiên nhớ rõ.

Vì hồi đó Lý Viện Viện suýt thì bỏ mạng...

Lúc ấy Lý Viện Viện ngã không nặng, nhưng thân thể suy yếu đã lâu, lại bị hoảng sợ nên đổ bệnh. Cô sốt cao mấy ngày không giảm. Ngự y kê đơn thuốc, nhưng không dám cho cô uống, vì thuốc mạnh thì đều có hại.

Công chúa mắc bệnh hiểm nghèo, không cứu được, vậy tức là ông Trời muốn lấy mạng nàng, không liên quan tới ngự y, nhưng nếu uống thuốc mà chết thì lại khác hoàn toàn.

Nhóm đại phu không dám cho Lý Viện Viện uống thuốc, nghĩ phải dùng tới cưỡng ép mới xong, Yến Tư Thành lúc đó là hộ vệ thiếp thân của công chúa, bèn liều mạng giam giữ đám ngự y lại, uy hiếp sẽ chặt đứt tay bọn họ thì bọn họ mới đưa đơn thuốc cho Yến Tư Thành.

Yến Tư Thành bất chấp sự ngăn cản của trưởng hộ vệ lúc ấy, tự mình mua thuốc về sắc, lại đích thân dâng tới bên miệng Lý Viện Viện, dùng thìa không được, anh đành uống từng ngụm, kề miệng mớm cho cô.

Đương nhiên, chuyện mớm thuốc bằng mồm từ trước tới nay chỉ mình Yến Tư Thành biết, sự tình liên quan tới danh dự của cô, nên ngay cả cô anh cũng giấu.

"Khi ấy em ốm nên lơ mơ không biết gì, đến giờ ngẫm lại, hình như lúc nào cũng thấy gương mặt của Tư Thành trước mắt." Lý Viện Viện khẽ cười: "Anh ngồi bên giường đút thuốc cho em, vừa thổi vừa dỗ dành, Thiên Trữ uống thuốc, Thiên Trữ uống thuốc nào. Lặp đi lặp lại, như thể đang dỗ dành muội muội yêu dấu của mình vậy."

Yến Tư Thành trầm mặc, năm ấy anh mười sáu mười bảy tuổi, công chúa cũng chưa tới tuổi cập kê, nhưng anh luôn hiểu rõ, thân phận và tôn ti quan trọng tới nhường nào, có thể làm tổn thương lòng người kiên cường tới mức nào.

"Sau khi tỉnh lại em mới biết, là anh xả thân cứu giúp em, cướp mạng của em từ Quỷ môn quan trở về."

Anh dùng thân phận thị vệ để uy hiếp các ngự y mang chức quan, dùng thân phận thuộc hạ trực tiếp chống đối lại bề trên, dùng tính mạng để đánh cược, đổi lấy phương thuốc cho cô, giành lại mạng cô từ tay Diêm Vương.

Lý Viện Viện cười cười: "Em nhớ lúc em tỉnh lại, anh vui vẻ vô cùng, còn vô ý làm rớt vài giọt thuốc xuống mặt em, khiến mặt em nóng bừng lên, anh ngây ra như tượng, vừa xấu hổ vừa vội thổi cho em." Lý Viện Viện dừng một lát, cảm thán: "Bao năm qua, chỉ có anh là luôn đối xử trăm ngày như một với em."

"Tư Thành ngu dốt." Tay anh nhẹ nhàng xoa nắn bả vai cô, xoa đến độ trong lòng cũng nóng bừng lên: "Cuộc đời này chỉ nguyện trung với một người là đủ."

Sáng hôm sau Lý Viện Viện nhận điện thoại, là Trương Nam gọi tới nói lần này vở kịch rất thành công, nhóm kịch muốn mở tiệc chúc mừng, mời cô tối đến tham dự.

Lý Viện Viện đáp ứng.

Trước lúc cúp máy Trương Nam còn nhắc nhở: "Mang theo người nhà cũng được đấy."

Lý Viện Viện nhìn Yến Tư Thành đang gấp gọn chăn màn: "Tư Thành, tối nay cùng tới tham gia tiệc liên hoan của nhóm kịch nhé." Đối với Lý Viện Viện, Yến Tư Thành chính là người thân.

"Ừ."

Học cả ngày. Sáu giờ tối, mọi người tập hợp ở cổng phía Tây, vở kịch đã xong, mọi người đều thả lỏng, ngay cả Trương Nam vốn luôn nghiêm túc cũng mỉm cười liên tục.

Lý Viện Viện tới, ai nấy đều hỏi vết thương của cô, Lâm Hiểu Mộng cũng quan tâm hỏi han, chỉ có Tiểu Bàn ngồi cách thật xa, Lý Viện Viện sợ cậu ta ngại, cũng không liếc nhìn tới. Nhìn quanh không thấy Yến Tư Thành đâu, Lý Viện Viện gọi điện thoại hỏi mới biết Yến Tư Thành đã đến nơi trước.

"Anh đã tìm hiểu kỹ càng, chỗ này không có nguy hiểm gì."

Hồi ở Đại Đường, mỗi lần Lý Viện Viện ra ngoài chơi, Yến Tư Thành luôn tới trước tra xét một lượt, quan sát tỉ mỉ, xác nhận không có nguy hiểm mới yên tâm để Lý Viện Viện tới. Trước đây Lý Viện Viện cũng quen với việc này, nhưng hôm nay nhìn nhóm bạn học vui vẻ cười đùa bên cạnh, Lý Viện Viện đành nói: "Tư Thành, phải sửa thôi."

Yến Tư Thành sửng sốt: "Chuyện này cũng phải sửa? Nhưng sự tình quan trọng... Chuyện liên quan tới an nguy của em, không thể lơ là."

"Vẫn phải sửa."

"...Ừ."

Tới quán ăn, Yến Tư Thành tránh đi trước, chờ mọi người ngồi xuống xong xuôi, anh mới làm bộ vừa mới đến, lẳng lặng đứng cạnh Lý Viện Viện. Ai nấy đều ngẩng lên nhìn, ngơ ngác chẳng hiểu anh định làm gì.

Yến Tư Thành thản nhiên đối mặt với họ, Trương Nam suy nghĩ rồi hỏi: "Lý Viện Viện, không cho người nhà... ngồi xuống à?"

Lý Viện Viện đang chuyên chú ăn lạc cho sẵn bấy giờ mới nhận ra, cô vừa ngẩng lên, nhìn quanh bàn một lượt, vội vã kéo tay Yến Tư Thành ngồi xuống: "Ngồi chứ, đương nhiên phải ngồi rồi."

Yến Tư Thành nhìn chiếc ghế, đảo mắt qua Lý Viện Viện vài cái, cuối cùng đành cắn răng ngồi xuống.

Ngồi gần Lý Viện Viện, quơ tay một cái là chạm vào cô, Yến Tư Thành không dám hành động lộn xộn, bộ dạng cực kỳ co quắp.

Lý Viện Viện không phát hiện thấy, đến lúc thức ăn dọn ra, Lý Viện Viện càng không để tâm tới anh.

Tay phải bị đau, nên cô chỉ ăn bằng tay trái, khó gắp đồ, Yến Tư Thành thấy vậy bèn gắp từng món giúp cô. Lý Viện Viện mừng rỡ vì có người giúp, ban đầu còn nhớ tới việc đề cao độc lập, định cảm ơn Yến Tư Thành, nhưng càng lúc càng quen thói, không nhấc đũa lên nữa, sai bảo Yến Tư Thành như thường.

Yến Tư Thành càng cam tâm tình nguyện, thấy trên đồ ăn có hạt tiêu mà Lý Viện Viện không thích cũng cố nhặt ra bằng hết rồi mới cho vào bát cô.

Lý Viện Viện hài lòng, Yến Tư Thành cũng rất hài lòng, không còn vẻ co quắp nữa, thi thoảng còn nhẹ giọng hỏi: "Ăn bát cơm nữa không? Muốn uống canh à?"

Mọi người vốn đang sôi nổi trò chuyện, thấy vậy đều đổ dồn mắt vào bọn họ.

Lưu Thư Dương huých tay Lâm Hiểu Mộng, thì thầm: "Này, cậu thích anh ta vì anh ta luôn hầu hạ bạn gái như đang cho trẻ con ăn thế ư?"

Lâm Hiểu Mộng trố mắt: "Còn lâu, tôi mà biết anh ta sến súa như thế, có chết cũng không thèm thích! Ăn lắm như thế, vài ngày không tăng cả chục cân mới là lạ! Tôi nổi hết da gà lên rồi đây này..."

Lưu Thư Dương bật cười, Lâm Hiểu Mộng chau mày, suy tư: "Sao tôi cứ cảm thấy Yến Tư Thành tựa hồ ăn nhầm phải cái gì ấy, không hề giống Yến Tư Thành trước đây." Cô ta quan sát Yến Tư Thành một lượt rồi tiếp: "Kiểu tóc thay đổi, quần áo dù vẫn giống trước, nhưng phối hợp trông kỳ quái lắm, phong thái cũng không giống... Này, liệu có phải bị ma ám không."

Lưu Thư Dương trêu ghẹo: "Chắc là động lòng thật rồi, rơi vào bể tình thì khó tránh khỏi xử sự thất thường mà, chuyện bình thường thôi."

Nhóm kịch nhiều người, chia ra vài bàn, cả bàn của Lý Viện Viện im lặng ngắm nghía cô như đang ngắm khỉ trong chuồng, còn các bàn khác bắt đầu chúc rượu ầm ĩ lên.

Một cậu bạn cầm bình rượu và chén rượu tới, trước tiên mời rượu Trương Nam, khen anh ta làm việc cẩn thận, sau đó mời Lưu Thư Dương và Lâm Hiểu Mộng một chén, khen bọn họ phối hợp ăn ý, rồi đi vòng quanh bàn, tới chỗ Lý Viện Viện. Cậu bạn cất giọng khen Lý Viện Viện tiến bộ thần tốc, làm việc chuyên chú, vừa định nâng chén mời, Yến Tư Thành lẳng lặng quay sang lườm cậu ta.

Cậu bạn cười ha ha gượng gạo: "Hôm qua cô bị thương nhỉ, không được uống rượu, tôi quên mất, sai rồi, sai rồi, để tôi tự uống vậy."

Lý Viện Viện tất nhiên biết Yến Tư Thành lườm người ta, nàng hơi bất mãn, Yến Tư Thành nhìn nàng, đoạt lấy chén rượu: "Viện Viện không uống được, nếu cậu không ngại thì để tôi uống thay." Dứt lời, ngửa đầu cạn sạch.

Tửu lượng của Yến Tư Thành rất tốt, Lý Viện Viện cũng biết thế nên rất yên tâm.

Cậu bạn thấy thế, liên mồm khen Yến Tư Thành xứng danh đàn ông chân chính, lại chén tạc chén thù tiếp.

Rượu vào lời ra, cậu bạn tựa hồ thân thiết hơn với Yến Tư Thành, vỗ vai anh bảo: "Trước đây đã nghe danh cậu rồi, người nổi tiếng khoa Tài chính ạ, tôi còn tưởng chúng ta ở hai thế giới khác nhau cơ, không ngờ lại có ngày cùng uống rượu thế này, đúng là duyên phận."

Yến Tư Thành cười khách khí.

Người nọ chợt nhẹ giọng thầm thì: "Người anh em, tôi nói khí không phải, anh đối xử tốt với Lý Viện Viện quá, nhưng hình như cô ấy không một lòng với anh đâu." Nói rồi chỉ vào Tiểu Bàn ngồi bàn khác: "Tôi nghĩ cô ta có ý với cậu ấy đấy. Cậu ta tuy hơi béo, nhưng lại không giống anh, chưa biết chừng lại là gu của Lý Viện Viện. Anh nên quản Lý Viện Viện chặt vào. Kẻo vừa bị cô ta lừa dối, vừa bị cười cho!"

Cậu ta nói rồi còn chờ Yến Tư Thành nghiêm mặt giáo huấn Lý Viện Viện, nhưng chỉ thấy Yến Tư Thành lạnh lùng giật cổ áo cậu ta lại: "Mời đi không tiễn." Dứt lời dùng tay ra hiệu, buộc cậu ta phải bỏ đi.

Cậu ta liếc mắt nhìn Yến Tư Thành, dài mồm chế giễu, rồi lại đi chúc rượu người khác.

Yến Tư Thành ngồi xuống, Lý Viện Viện thở dài nói: "Cái thế giới này, không chỉ người gầy mới thích người gầy, mà ngay cả người béo cũng chỉ thích người gầy. Tư Thành à, ông Trời trêu đùa ta đúng không."

Yến Tư Thành trầm mặc.

Cơm no rượu say xong, mọi người lục tục quay về. Yến Tư Thành đưa Lý Viện Viện về nhà, rồi nói ra ngoài có chút việc, bảo cô tắm rửa nghỉ ngơi trước.

Lý Viện Viện không nghi ngờ anh, ngoan ngoãn tắm rửa, thay quần áo lên giường nằm, đúng lúc chuẩn bị rơi vào mộng đẹp thì điện thoại đầu giường reo vang, hiển thị một dãy số xa lạ.

"Này, cậu đến đây mau! Yến Tư Thành đánh nhau với bọn Tiểu Bàn, bị đưa tới đồn công an rồi!"

Lý Viện Viện giật mình ngồi dậy.

Đồn công an là nơi thế nào, Lý Viện Viện hiểu rất rõ.