Bí Đao Thối Và Con Nhỏ Ngốc

Chương 14: Tôi ngủ đâu?




- anh này! Em thật không ngăn cản được cậu ta!_ Thiên An tỏ vẻ khó chịu nhìn sang cái tên bên cạnh, cậu ta tên Long, là lớp trưởng, cũng là con nhà danh giá.

- hihi! Xin lỗi nha! Nhưng mình muốn thay mặt cả lớp đến thăm Nhi!

- ờ! Khá chân thành đấy! Nhi ở trên tầng! Phòng đầu tiên!_Thiên An khoanh tay.

Long lững thững đi lên tầng, đặt giỏ quà xuống, cậu ta ngồi xuống bên cạnh, Nhi đang ngủ, khá là say thì phải, sắc mặt bỗng thay đổi, Long cúi xuống sát mặt Nhi, mùi thơm nhẹ từ người cô toả ra khiến cậu ta cười một cách đê tiện.. Long đã qua nhiều mối quan hệ với gái, ở trường, vì vẻ ngoài điển trai thân thiện, nên bao nhiêu nữ sinh đã phải lòng và đã qua tay cậu. Chán thì bị cậu đá..ân hận cũng chẳng kịp. Long biến nó thành thú vui của mình, mỗi tuần một người, chẳng bao giờ chán cả!

" khà..để cô bị thương như vậy hình như cũng có lợi cho tôi đấy nhỉ?"

Cậu ta cười gian trá, đang định thực hiện ý đồ của mình thì...

Bốp.....

Long ăn ngay một cú đấm, cậu ta loạng choạng ngã xuống đất..

- cậu định làm gì cô ấy?_ Thiên Ân mặt hầm hầm tức giận túm cổ Long

- tôi....tôi không làm gì cả!_ Long sợ xanh mặt..

Bốp...

Lại một phát nữa, máu mũi cậu ta chảy ra, cậu ta sợ rúm người lại, vội vàng quỳ xuống van xin, Thiên An cũng vừa mới lên phòng, thấy mặt Long bầm tím, cậu vội vàng hỏi

- chuyện gì vậy anh?

- tống cổ hắn ta ra khỏi đây! Nhanh!

Thiên An làm theo lời anh, lôi tên kia ra khỏi nhà

- đừng để tôi trông thấy mặt cậu!

Chỉ bằng ánh mắt thôi, nhưng hình như đây là lần đầu tiên Long được thấy vẻ đáng sợ sau nụ cười thu hút ánh nhìn kia. Cậu ta vội vàng bỏ chạy, Thiên An quay vào, cậu nhóc giật mình khi nhìn thấy Loan, thấy cậu nhìn, Loan vội vàng quay vào trong, hình như có gì đó không ổn ở đây thì phải!

- anh! Vừa nãy xảy ra chuyện gì vậy?_ Thiên An nhìn anh trai bằng ánh mắt khó hiểu

- cậu ta định làm bậy với Nhi! May anh lên kịp!_ Thiên Ân thở dài nặng nhọc, sao con nhỏ kia lúc nào cũng làm cho cậu lo lắng vậy nhỉ?

- à! Anh này! Em thấy Loan có gì đó với tên Long thì phải! Em nghi ngờ hai người họ!_ Thiên An đăm chiêu, cả hai đang theo đuổi suy nghĩ riêng của mình thì Nhi tỉnh giấc, cô bé quay sang

- hai cậu....đang làm gì vậy?_ Nhi gượng ngồi dậy.. chắc cô không biết được chuyện gì vừa diễn ra..

- cậu tỉnh rồi hả?_ Thiên An mỉm cười tiến đến cạnh giường

- ừ! Tôi không sao rồi! Trông mặt hai cậu..có chuyện gì hả?

- không có gì đâu! Cô đỡ chưa?_ Thiên Ân đứng dậy

- uống thuốc xong tôi thấy đỡ hơn rồi!_ Nhi đưa tay sờ lên đầu mình

- tớ sẽ mang bữa trưa lên cho cậu!_ Thiên An đi xuống. Nhi quay sang nhìn Thiên Ân..cậu nhóc ngạc nhiên

- sao cô nhìn tôi?

- không có gì!_ Nhi lắc nhẹ đầu

- mà cô cẩn thận với tên lớp trưởng nhé!

- sao lại vậy?_ Nhi tròn xoe mắt nhìn

- tôi cứ dặn thế!

Nhi ngán ngẩm, bét nhất thì cũng phải cho cô biết lí do chứ..lát sau Thiên An mang cơm lên bón cho Nhi ăn. Thật chán với cái cảnh ăn xong rồi ngủ, ngủ rồi lại dậy ăn, uống thuốc.. Nhi thực sự..muốn đi ra ngoài!

7:30 tối...

Tiếng cãi nhau chí choé phát ra từ phòng của Thiên Ân, bên thêm bên bớt, kiểu gì thì kiểu Nhi vẫn thắng. Thiên Ân cau có..

- nếu cô muốn!

Đỡ Nhi đi xuống tầng, Loan cũng từ trong phòng mới ra, thấy cảnh này, máu cô sôi sùng sục, người hầu thôi, có phải người yêu đâu mà thân mật thế kia??

- Loan hả? Cậu có ra ngoài sân cùng tôi không?_ Nhi nói

- à có chứ!

Loan gật đầu, mặc dù trong lòng lửa đang cháy dữ rội. Nhi ngồi xuống chiếc ghế đá, tất cả mọi người cũng ngồi xuống theo..nhưng chẳng ai chịu nói câu nào

- a ha! Mọi người sao vậy? Trời hôm nay nhiều sao ha!_ Nhi bắt chuyện

- ừ! Nhiều sao thật đấy! Cậu đỡ chưa?_ Loan ngước nhìn lên bầu trời đêm

- tôi đỡ rồi! Tôi khoẻ mà! Ít khi ốm lắm!

- Thiên An! Hôm nay cậu đi học buổi đầu tiên! Cậu thấy sao?_ Nhi quay sang

- à..cũng vui..nhưng tớ hơi sợ đám con gái!_ cậu nhóc ái ngại

- thì cậu là người nổi tiếng mà! Haizz.. Bao giờ tớ mới được đi học tiếp đây?_ Nhi thở dài, mới nghỉ có một buổi thôi mà thấy chán quá..

- sao anh im thế?_ Thiên An quay sang nhìn anh trai

- không có gì!_ Thiên Ân phẩy tay

- tối nay tôi sẽ được ngủ ở phòng phải không?_ Nhi hào hứng

- đừng tưởng bở!_ đang định cốc vào đầu Nhi thì cậu mới nhớ ra Nhi đang bị thương ở đầu, cậu đành phải rụt tay lại

- tên bí đao xấu xa! Hứ! Định cốc đầu tôi hả?_ Nhi bĩu môi

- ừ phải! _ Thiên Ân gật gù, cả hai im lặng hồi lâu..Thiên An nhìn hai người họ thì lắc đầu thở dài. Loan thì khó chịu ra mặt..

Không khí ngoài này dễ chịu thật, thi thoảng lại có gió nhẹ, kèm theo cả hương hoa nữa.. Nhi chắc là muốn nằm ngủ luôn ngoài này quá!

A...choo....._ Loan hắt xì hơi...

- lạnh rồi đấy! Chúng ta vào nhà thôi!_ Thiên Ân đứng dậy nói.

- ừ! Ta đi thôi! Để tớ đỡ cậu lên phòng nhé!_ Thiên An mỉm cười, qua bên đỡ Nhi, dò dẫm từng bước một, mãi mới lên đến phòng..đặt Nhi nằm xuống giường cẩn thận, Thiên An chúc cô ngủ ngon rồi quay về phòng mình, Thiên Ân nhìn Nhi, mắt thẳng mắt..

- tôi ngủ đâu bây giờ nhỉ?

- cậu sang ngủ với Thiên An đi! Tôi tự ngủ một mình cũng được! Mà tôi không được xuống phòng sao?

- không! Nằm im đấy cho tôi!_ Thiên Ân đi đến cạnh giường, cậu bật đèn ngủ lên rồi tắt đèn chính đi..đang định quay về phòng em thì bị tay Nhi giữ chặt lấy vạt áo, cậu nhăn nhó quay lại..

- sao hả?

- cậu...cậu có thể lấy hộ tôi con gấu bông đó được không?_ Nhi khẩn khoản, có nó thì Nhi sẽ ngủ nhanh hơn, không lo gặp ác mộng nữa..

- cô là con nít lên 3 hả?_ Thiên Ân cau mày nhưng vẫn đi xuống lấy hộ Nhi. Sau khi ôm con gấu trong tay..Nhi cảm ơn cậu rối rít, đúng là bó tay với con nhỏ này. Cậu đóng cửa lại, đang định đi về phòng thì giọng hát quen thuộc vang lên khiến cậu đứng hình..

" chú ếch xanh....kêu ộp ộp...chú ếch xanh..báo hiệu trời mưa...khi ếch kêu ta sẽ không còn buồn nữa! Hãy cười tươi vì tương lai còn dài..nhắm mắt lại...dù đau cũng không thấy, nhắm mắt lại, dù buồn cũng hoá vui, nhắm mắt lại, bạn sẽ thấy tôi luôn bên cạnh bạn! Nhắm mắt lại bạn sẽ thấy yêu đời hơn!"