Bí Mật - Lạc Duệ

Chương 47




Nhẹ nhàng thở ra một hơi, La Thượng Thần trong lòng không tiếng động, yên tĩnh thầm nói chuyện với mẹ mình, nhưng lại bị một tiếng cắt ngang suy nghĩ. “Thực xin lỗi!”

“…?” La Thượng Thần có chút nghi hoặc nhìn về phía Hàn Vũ Thiên, phát hiện hắn không phải nói với cậu, mà là với mộ của mẹ? “Hàn…”

“Thực xin lỗi, con là Hàn Vũ Thiên.” La Thượng Thần ngây ngốc nhìn Hàn Vũ Thiên vẻ mặt nghiêm túc, như là đang tự giới thiệu bản thân với mẹ cậu. Mà thực ra đúng là Hàn Vũ Thiên đang làm như thế. “Con từng đối với La Thượng Thần làm rất nhiều chuyện không đúng… Dù có làm như thế nào để bù đắp, nhưng có lẽ cũng không thể làm cho mẹ tha thứ..”

“… Nhưng con thương cậu ấy, cho nên con muốn bù đắp! Con muốn bù đắp lại những chuyện sai trái trước kia của mình! Có lẽ vĩnh viễn cậu ấy cũng sẽ không tha thứ cho con, nhưng con nguyện sẽ dùng cả đời để đợi ……”

“Hàn Vũ Thiên anh… Anh đang nói bậy cái gì đó?” La Thượng Thần quả thật không thể tin được, Hàn Vũ Thiên như thế nhưng lại nói với mẹ cậu những lời này.

“Con thực sự là thật lòng. Cho nên, thực xin lỗi, mẹ vợ, mẹ có thể đem Thượng Thần gả cho con không? Con sẽ thương cậu ấy cả đời, sẽ không làm đau, không làm cho cậu ấy sinh khí thương tâm… Con thương cậu ấy! Thật sự!” Hàn Vũ Thiên thận trọng liếc nhìn La Thượng Thần một cái, tiếp tục nói.

“Anh… Anh…” La Thượng Thần có chút cảm động, nhưng cảm thấy buồn cười nhiều hơn… Hành vi của Hàn Vũ Thiên thực sự làm cho cậu muốn dở khóc dở cười.

“Mà…” Hàn Vũ Thiên dừng một chút. “Hiện tại trong bụng La Thượng Thần có mang con của chúng con, dự tính ngày sinh còn không quá xa… Vì nghĩ đến thân thể, bây giờ con muốn đem cậu ấy về nhà. Sau này con sẽ mang La Thượng Thần đến thăm mẹ.” Nói xong, Hàn Vũ Thiên hành lễ, liền ôm La Thượng Thần xoay người rời đi.

“Khoan đã… Hàn Vũ Thiên! Anh không thể cứ như vậy mang em đi… Em còn có rất nhiều điều muốn nói…” La Thượng Thần giãy dụa, không có khả năng chống lại Hàn Vũ Thiên, đành để cho hắn đem mình rời khỏi. Còn muốn ở lại chỗ này một chút, mà Hàn Vũ Thiên lại không biết ý tứ.

Đi thẳng đến chiếc xe thể thao màu bạc, Hàn Vũ Thiên nhẹ nhàng buông La Thượng Thần ra, cậu liền dùng vẻ mặt hờn giận nhìn hắn. “Anh…”

“… Đừng cáu kỉnh, em rõ ràng là đã bắt đầu mệt, có chút đứng không vững… Anh biết em còn có nhiều chuyện muốn nói, nhưng em cũng nên suy nghĩ đến thân thể của mình.” Hàn Vũ Thiên nhìn La Thượng Thần, có chút bất đắc dĩ nói. Cậu hiện tại là đang mang một miếng thịt, nhưng lại là một khối bảo.

“Ngô……” La Thượng Thần đô đô miệng, kỳ thực Hàn Vũ Thiên nói cũng đúng, cậu thật là có chút mệt mỏi… Vừa mới… Vừa mới nói đến! “Anh… Anh… Gian xảo!”

“Gian xảo?” Hàn Vũ Thiên đỡ La Thượng Thần ngồi vào xe, rồi trở lại buồng lái chuẩn bị lái.

“Đúng! Gian xảo! Anh… Anh cho là nói những lời như vậy em sẽ tha thứ sao?” La Thượng Thần nói không được tự nhiên, thực sự có chút cảm động…

Hàn Vũ Thiên không nói gì, quay thẳng xuống ôm mặt La Thượng Thần hôn. La Thượng Thần cả kinh từ chối một chút. “Ngô!?… Anh… Ân…”

Hàn Vũ Thiên đầu lưỡi linh hoạt tiến vào liền cuốn lấy đầu lưỡi La Thượng Thần không cho cậu rời đi, chỉ cần La Thượng Thần muốn chạy trốn, Hàn Vũ Thiên sẽ gắt gao đuổi kịp. Hai người hôn nhau kịch liệt đến nỗi dục vọng đều đã muốn đi ra.

Hàn Vũ Thiên lưu luyến rời khỏi cái hôn, nhìn đôi môi vòng cung ửng đỏ, La Thượng Thần xấu hổ vẻ mặt cũng đỏ bừng mà thở dốc, nhìn diễm lệ rất nhiều.

Hàn Vũ Thiên ánh mắt biến thâm, kề sát tai La Thượng Thần nói nhỏ. “Anh yêu em… Anh chỉ cần em… Có biết anh đã nhẫn nhịn bao lâu rồi không?…”