Bị Phú Nhị Đại Theo Đuổi

Chương 18: Không chút dục vọng




Editor: Tiểu mao

Tôn Khải mắc cười gần chết.

Kỷ An Ninh cứ như vậy bị cưỡng ép thông qua “khảo sát”, lại mạnh mẽ “bị đăng ký” thành thành viên câu lạc bộ kickboxing Hoa đại.

Kỷ An Ninh chỉ thấy dở khóc dở cười, trả đĩa sắt lại cho Văn Dụ: “Đừng nói đùa nữa. Tôi về đây.”

Văn Dụ kín đáo đem đĩa sắt chuyển cho Tôn Khải, cười hì hì: “không phải đùa đâu, em muốn học mấy chiêu phòng thân à? anh dạy cho em.”

Buổi trưa hôm đó, Văn Dụ nhìn thấy Kỷ An Ninh đi qua nhiều gian hàng, có nhiều câu lạc bộ thích hợp với nữ sinh vậy mà cô lại một mình chạy tới hỏi câu lạc bộ kickboxing, anh liền đoán được ý định của cô.

Kỷ An Ninh giật mình, lúc này cô đã quay người bước một bước, bời vì câu nói của Văn Dụ mà dừng lại. cô quay đầu nhìn anh.

Con mắt Văn Dụ sáng như hai cái đèn pha, không như đôi mắt giống hố đen trong trí nhớ của Kỷ An Ninh.

Trong lòng Kỷ An Ninh không biết tại sao lại run lên một cái.

“Trường chúng ta có câu lạc bộ Taekwondo, võ thuật, nhưng anh cam đoan với em, em không thể tìm được chỗ nào phù hợp hơn ở đây.” Khóe mắt đôi môi Văn Dụ lúc cười đều đầy tự tin, “Em muốn học cái gì, anh cho em tự chọn.”

Kỷ An Ninh cuối cùng không đi nữa.

cô nói: “Tôi muốn học mấy chiêu phòng thân, phải có tính thực dụng, không phải loại nhìn được mà không dùng được.”

“không vấn đề gì.” Văn Dụ đánh cược, “Kickboxing tự do có tính thực dụng cao nhất. Hai chữ tự do là một loại ý niệm, anh sẽ nói cho em nguyên lý, sau đó tự bản thân em phải tự tìm tòi chiêu thức.”

“Thế nào?” anh cười đầy xấu xa, “không đến nhầm chứ?”

Kỷ An Ninh lườm anh một cái: “Nhưng thời gian huấn luyện của tôi không nhiều, chỉ có thứ hai đến được thôi.”

Văn Dụ nhíu mày: “Thứ hai không đi làm thêm à?”

“Ừ.” Kỷ An Ninh nói, “Thứ hai khách ở quán cà phê không nhiều lắm, không cần nhiều người, tôi cũng không phải đi dạy kèm.”

Văn Dụ ngẩng đầu nhìn trần nhà một chút, cúi đầu xuống nói: “thật ra…”

Kỷ An Ninh không thèm nháy mắt nói: “Im ngay.”

“…” Văn Dụ trừng mắt nhìn lại, “Em biết anh muốn nói gì à?”

Kỷ An Ninh bực mình nói: “Dùng đầu gối cũng biết.”

Kiều gì cũng là câu ngang ngược “Ở với anh sẽ không phải lo chuyện tiền bạc”.

Văn Dụ cười ha ha vài tiếng, hỏi cô: “Bây giờ muốn về nhà à? Hay phải đi đâu nữa?”

Kỷ An Ninh nói: “Nếu ở đây hết chuyện rồi thì tôi phải về nhà đây.”

Văn Dụ nói: “Em đợi anh thay quần áo một chút rồi cùng về.”

nói xong, anh chạy nhanh tới phòng thay đồ, không cho Kỷ An Ninh có cơ hội cự tuyệt.

Kỷ An Ninh chỉ có thể đứng tại chỗ chờ anh. Vừa quay đầu liền phát hiện, mặc kệ xa hay gần, mấy thành viên lâu năm đều đang nhìn cô đầy thăm dò. Thấy cô quay đầu lại thì giả bộ không có chuyện gì mà dời ánh mắt đi.

Lão đại Văn Dụ của bọn hắn đúng là thích con gái. Ở chỗ khác mấy cô nàng muốn nũng nịu với anh thế nào cũng được, nhưng riêng câu lạc bộ kickboxing thì không.

Văn Dụ nhìn qua thì là một người buông thả, cộc cằn, nhưng lúc thật sự làm việc lại rất nghiêm túc.

Câu lạc bộ kickboxing trong trường là cấm địa của anh.

anh yêu thích kickboxing, đối với các thành viên cũng yêu cầu rất nghiêm khắc, không cho phép mấy cônàng nũng nịu chạy tới đây quấy rối. Lúc đầu mới thành lập câu lạc bộ cũng cho con gái vào, sau đó bị anh đá ra hết.

anh còn lập nên quy tắc, sau này không nhận con gái.

Suốt hai năm, đây là lần đâu tiên Văn Dụ tuyển con gái vào, mà không phải do người ta muốn vào mà bị Văn Dụ dùng thủ đoạn lừa đảo lừa vào.

Bọn hắn sao không tò mò được chứ, tâm hồn hóng hớt muốn bùng nổ luôn rồi.

Trần Hạo đang dẫn dắt mấy người mới khảo sát, không lo tới được bên này. Tôn Khải liền đứng ra gánh vác lấy kỳ vọng của mọi người, tới nói mấy lời khách sáo với Kỷ An Ninh.

“Sư muội, uống nước đi.” hắn ân cần bưng nước cho Kỷ An Ninh.

Kỷ An Ninh cảm ơn rồi nhận lấy.

“Sư muội học khoa nào? Ngành nào? Ở tầng mấy ký túc xá? Em biết Văn ca ca à?” Tôn Khải xoa xoa tay, hỏi liên tục.

Úi chà, có thể làm cho Văn Dụ phá bỏ quy tắc, hiếu kì quá đi!

Văn Dụ vừa thay xong quần áo, đi ra đã thấy Tôn Khải mặt mày hớn hở, đang vui vẻ nói chuyện với Kỷ An Ninh.

Đương nhiên chủ yếu là Tôn Khải nước miếng tung bay: “…anh cứ vậy mà cho một quyền, kẻ trộm kia vừa rồi còn đang vênh váo, bị anh đánh một cái đã không dậy nổi!”

Kỷ An Ninh thì sao, cô hơi ngửa mặt lên, hơi mỉm cười, nghe được chỗ quan trọng thì phối hợp: “Oa ~ lợi hại thật đó ~”

Đèn chiếu sáng công suất lớn chiếu lên mặt cô, cặp mắt kia giống như ánh trời chiều chiếu vào mặt hồ, sóng nước lấp loáng. Bởi vì thình thoảng hơi kinh ngạc mà môi hơi nhếch, biểu cảm trở nên linh hoạt, làm mấy động vật giống đực hormone tăng cao, muốn biểu hiện dáng vẻ đàn ông của mình.

“Lúc này, cành sát chạy tới. Sau đó…” Nước miếng Tôn Khải đang tung bay, còn khua tay múa chân, đột nhiên vừa liếc mắt, cảnh sát thì không tới, nhưng Văn Dụ tới rồi.

Văn Dụ lạnh lùng liếc hắn.

Người con gái của ông đây.

“…Khụ.” Tay Tôn Khải vẫn đang giơ, “Cái này, để hôm nào anh kể tiếp, hôm nay anh còn chưa huấn luyện xong.”

hắn chạy như ma đuổi.

Hormone vừa giảm, đầu óc lập tức tỉnh táo. hắn rõ ràng đi hỏi thăm mấy câu, sao lại thành kể chuyện linh tinh rồi? Giống như không cẩn thận đã khai hết tám đời tổ tông nhà mình cho Kỷ An Ninh rồi.

Văn Dụ nghiến răng, đi qua nói với Kỷ An Ninh: “đi thôi.”

Kỷ An Ninh đang cúi đầu nhìn tin nhắn trên điện thoại, chuyển phát nhanh của cô đã tới. 

cô cất điện thoại, đeo túi lên, liếc mười mấy nam sinh đang khí thế ngất trời thực hiện khảo sát: “anh là đội trưởng, bỏ đi thế này không sao chứ?”

“Còn Trần Hạo mà, mấy công việc này bình thường anh không quan tâm.”

Hai người đi tới cửa, Văn Dụ rất lịch sự mà đẩy cửa cho Kỷ An Ninh nhường cô đi trước, đi qua cái cửa nhỏ ở sảnh, lại mở cửa ngoài.

Buổi chiều gió nhẹ thổi qua, đem mùi cơ thể của Văn Dụ tới chóp mũi Kỷ An Ninh.

Nồng đậm, mang theo hormone đàn ông.

Văn Dụ ở trên sàn thi đấu, dưới ánh đèn, mồ hôi óng ánh, bắp thịt rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn, mấy hình ảnh này đột nhiên hiện ra trong đầu Kỷ An Ninh.

cô thiếu tự nhiên mà quay mặt đi chỗ khác.

Văn Dụ khẽ giật mình, cúi đầu nắm cổ áo ngửi thử.

“Mùi mồ hôi đúng không? Hun em rồi à?” anh cũng thấy hơi bất đắc dĩ, “anh lúc nãy có lau qua, ở đây không có chỗ để tắm gội, chỉ thể có về nhà rồi tắm.”

Hai người đi ra khỏi tòa nhà.

Lúc xin sân bãi, trường học cho chỗ là tòa nhà nhỏ này, không gian thoải mái. Chắc tòa nhà này có lâu rồi, nhìn rất cũ, mấy công trình dưới mặt đất không dùng được. anh muốn xây dựng chỗ tắm gội, trường sống chết cũng không cho.

Trời bên ngoài đã tối, không khí cũng tươi mát, Kỷ An Ninh hít thở không khí nói: “Tôi không biết là anhở trong câu lạc bộ kickboxing đấy.”

Lời cô nói là chỉ kiếp trước.

Văn Dụ cười đến là xinh đẹp: “Cho nên em phải hiểu anh hơn mới được, cái gì cũng không biết đã từ chối anh, giờ hối hận rồi?”

“…” Kỷ An Ninh bước nhanh hơn, “Tôi vẫn nên rời câu lạc bộ thôi.”

“Này!” Văn Dụ chân dài đuổi theo cô.

“Lúc vừa vào năm nhất thì lập chơi thôi.” anh nói: “Sau này, trong nhà nhiều việc nên không có thời gian quản lý, bây giờ trên cơ bản đều giao cho Trần Hạo.”

thật ra anh đã sớm bỏ câu lạc bộ qua một bên, chỉ cung cấp tài chính. Nếu không kiếp trước Kỷ An Ninh cũng không biết anh là đội trưởng câu lạc bộ kickboxing.

anh nói cho cô thời gian huấn luyện bình thường với mấy hạng mục cần chú ý.

Kỷ An Ninh hỏi: “Mặc quần thể thao được không?”

Văn Dụ liếc mắt nhìn cái quần bò của cô, hỏi: “Em cao bao nhiêu? Mét sáu lăm không?”

“Sáu ba.” Kỷ An Ninh trả lời, “Thế nào?”

“Quần thể thao bình thường là được.” Văn Dụ nói.

Rất nhanh đã tới giao lộ, Kỷ An Ninh nói: “anh về nhà đi, tôi phải đi lấy chuyển phát nhanh.”

Văn Dụ thu bước chân lại, mũi chân chuyển một cái, đi với cô về hướng trường học: “Cùng đi, anh cũng không vội.”

Kỷ An Ninh nhanh chóng tìm được món đồ của mình, đó là một cái thùng lớn, cô mua lò vi ba.

Kiếp trước không dám mua, kiếp này cô nghĩ thông suốt rồi, thật ra cũng chỉ có mấy trăm tệ.

Tiền có thể kiếm lại được mà, chỉ cần cô còn sống, thì có thể tiết kiệm tiền. Tiết kiệm được thời gian để chăm sóc bà ngoại.

Cuộc sống nhiều thay đổi, ai biết lúc nào mình sẽ chết. Bây giờ Kỷ An Ninh chỉ muốn, một là sống tốt cuộc sống của mình, hai là muốn bình an sống sót.

Kỷ An Ninh kéo tay áo, hơi cong lưng, ôm cái thùng lên.

đi hai bước thì thấy không đúng, vừa quay đầu lại thấy Văn Dụ vẫn đang đứng đấy. Trong bóng đêm, ánh mắt anh có chút sâu thẳm, cô nhìn không hiểu.

“đi thôi?” Kỷ An Ninh không hiểu.

Văn Dụ từ tốn đi đến, hỏi: “anh rất lùn à?”

“…Hở?” Kỷ An Ninh mở to mắt, không hiểu gì cả.

“Nếu không sao anh là một người to lớn sống sờ sờ đứng ở đó em lại không thấy?” Văn Dụ mỉa mai.

anh khẽ vươn tay, đem thùng hàng Kỷ An Ninh đang ôm trong ngực lấy đi, thoải mái vác trên vai. Liếc mắt nói: “Nhờ một tiếng thì chết à?”

“Hở?...À.” Kỷ An Ninh cảm thấy không quen lắm.

Mấy năm này, cô có thói quen dựa vào bản thân, không nhờ vả ai. một mình, đơn độc thành quen.

“Chuyện lúc trưa…” trên đường đi, Văn Dụ mở miệng.

Kỷ An Ninh: “Hả?”

“anh nghĩ kĩ rồi, anh vẫn thấy mình nói không sai.” Văn Dụ nói, “Đừng nói với anh bạn bè hay khôngbạn bè gì đó, anh muốn theo đuổi em, chỉ đơn giản vậy thôi.”

Kỷ An Ninh yên lặng một lúc rồi nói: “anh muốn làm gì, tôi không có quyền can thiệp.”

“Tôi chỉ có một yêu cầu,” cô nói “Đừng dùng tiền bạc quấy rầy tôi.”

“A.” Văn Dụ cười, “anh phát hiện em…Hiểu anh rất rõ.”

“anh không phải người như vậy à.” Kỷ An Ninh vén tóc nói.

Gió đêm thổi qua mái tóc đen của cô, đèn đường phản chiếu nên gương mặt nhu hòa của cô, hiện lên ánh sáng nhàn nhạt.

Bây giờ rất ít thấy nữ sinh có màu tóc đen nhánh như thế này, không hề nhuộm tóc. Gương mặt Kỷ An Ninh không chút phấn son, sạch sẽ làm Văn Dụ muốn hôn.

Cảm giác rất kì lạ, không phải muốn đặt cô dưới người làm chuyện đó, mà chỉ đơn giản là muốn dùng bờ môi chạm vào gương mặt mềm mại kia.

Trong lòng có mấy phần yên tĩnh.

Văn Dụ mất một lúc không nói chuyện.

Kỷ An Ninh nhìn anh một cái.

Kiếp trước, Văn Dụ dây dưa với cô mang cho cô rất nhiều phiền não. cô nghĩ khi anh nói đến vấn đề này, cô sẽ rất giận anh. Nhưng lúc này, cô nhìn đường nét gương mặt cứng rắn của anh dưới ánh đèn đường, ánh mắt anh sáng ngời, cô phát hiện mình vậy mà không giận nữa.

cô rất thích lúc anh nhìn cô ánh mắt sáng ngời.

không muốn, không muốn thấy ánh mắt đỏ như máu.

Cũng không muốn thấy ánh mắt đen tối ảm đạm hơn cả bóng đêm.