Bị Phú Nhị Đại Theo Đuổi

Chương 22: Tự bảo vệ bản thân




Editor: tiểu mao

Đầu Văn Dụ đang tưởng tượng linh tinh, bỗng nhiên nghe thấy tiếng có người nói: “Kia kìa, lỗ tai mèo kia kìa, thấy không?”

Văn Dụ ném ánh nhìn qua, bên cạnh không biết từ lúc nào có hai nam thanh niên, cũng xuyên qua cửa thủy tinh nhìn vào trong, mục tiêu là Kỷ An Ninh.

“ĐM, đúng giờ luôn!”

“Đúng thế. Nhìn ngực kìa, cái eo kia, đôi chân kia! không lừa mày chứ.”

“Tý nữa vẫn quy tắc cũ, tao lôi kéo chú ý của nó, mày quay.” Hai người bàn bạc với nhau.

“Ha ha, mày nói con nhỏ này sẽ mặc đồ lót màu gì?”

Hai người đứng ngoài cửa nói mấy lời thô bỉ, hoàn toàn không chú ý sắc mặt chàng trai bên cạnh đangdần lạnh đi.

Văn Dụ nghe rõ hai người kia muốn làm gì.

Nhưng anh không lặp tức ngăn cản. anh chỉ châm một điếu thuốc.

Thay vì giờ đi ngăn lại để cô bình yên vô sự, anh muốn đợi lúc chuyện xảy ra thì đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân, đối với Văn Dụ mà nói, đây mới là sách lược đúng đắn.

Văn Dụ cho tới bây giờ chính là kiểu người như vậy. Kiếp trước Kỷ An Ninh đã biết Văn Dụ không phải người tốt gì.

Khách không nhiều, cũng có thể nhân viên phục vụ ít nên Kỷ An Ninh với bạn đeo tai thỏ kia cũng khôngrảnh rỗi.

Hai nam thanh niên kia đi vào, Kỷ An Ninh nghe thấy tiếng lục lạc ở cửa vang lên, đầu tiên nói “ Hoan nghênh quý khách” mới ngẩng đầu lên. Thấy rõ gương mặt của hai người kia, ánh mắt cô trở nên nghiêm túc.

Biểu cảm trên mặt cô đột nhiên thay đổi đều rơi vào mắt của Văn Dụ lúc này đang đứng ngoài cửa thủy tinh.

Sao thế? Chẳng nhẽ cô biết hai người này?

Văn Dụ ở bên ngoài thấy rõ, sau khi Kỷ An Ninh thấy hai người này thì luôn cố tránh đi. Lúc hai người kia gọi phục vụ, cô cố gắng lề mề ở bàn khác thế là cô nàng tai thỏ đi qua.

Hai nam thanh niên kia hơi thất vọng, cô nàng tai thỏ đưa thực đơn qua, họ nhìn một chút rồi đuổi đi. Bọn hắn bị giày vò khốn khổ thì Kỷ An Ninh cũng như vậy. Cuối cùng vẫn là cô nàng tai thỏ cho hai nam thanh niên gọi đồ.

Văn Dụ đứng ở ngoài nhìn cảm thấy rất thú vị.

Kỷ An Ninh nhìn đồng nghiệp cho hai người kia gọi đồ, trong lòng lặng lẽ nghĩ may mà Văn Dụ không ở đây.

Hai người kia không phải mấy người hay nhìn lén cô, mấy trạch nam bị phát hiện thì đỏ mặt. Đây là hai tên lưu manh, dây dưa với cô một lúc lâu, còn chụp lén dưới váy.

Khi đó cô mới tới đây làm thêm, không hiểu rõ về Thư Thần lắm, chỉ lo mất việc sẽ ảnh hưởng đến thu nhập, có thể tránh thì tránh, nhịn được thì nhịn.

Kết quả là có một ngày Văn Dụ tới đây thăm cô, gặp được hai người đang chụp lén dưới váy cô, trực tiếp đạp bàn. không chỉ đánh hai tên lưu manh này thành đầu heo, còn vô cùng ‘thuận tay’ phá cửa hàng Thư Thần.

Bộ dạng hung ác này dọa Thư Thần hai chân run rẩy.

Nhưng hai người này tới đây vì Kỷ An Ninh, Kỷ An Ninh không thể tránh mãi được.

Văn Dụ thấy hai người thừa dịp cô nàng tai thỏ đang bận thì gọi Kỷ An Ninh lại, Kỷ An Ninh không có cách nào chỉ có thể đi qua.

Hai người cười đùa tí tửng bảo Kỷ An Ninh lấy gì đó, bởi vì Kỷ An Ninh đưa lưng về phía Văn Dụ nênanh không thấy biểu cảm của cô. Kỷ An Ninh chỉ ứng phó vài câu, quay người muốn đi nhưng bị hai người kia gọi lại, nói tiếp cái gì đó.

một người hấp dẫn chú ý của Kỷ An Ninh, người kia giả bộ rơi đồ, cúi người xuống nhặt, thực ra là lấy điện thoại di động ra, muốn chụp trộm dưới váy Kỷ An Ninh.

Văn Dụ cảm thấy mình có thể lên sàn được rồi. Nhưng anh vừa mới dập thuốc đã thấy Kỷ An Ninhkhông khách sáo mà đá một cước vào cổ tay người kia, đá điện thoại hắn bay luôn.

Văn Dụ dừng lại nhíu mày.

một cước kia không hề nương chân, người kia đau đến mức nhảy dựng lên quát mắng: “Đệch! Mày làm gì thế hả!”

Mọi người trong cửa hàng đều nhìn về phía bàn này. Thư Thần cũng từ sau quầy bar chạy ra hỏi: “Sao vậy?”

Kỷ An Ninh bình tĩnh nói: “Người này muốn chụp lén dưới váy tôi.”

Thư Thần còn chưa lên tiếng, người kia đã nổi khùng: “Cái rắm, tôi chỉ cầm điện thoại cúi xuống nhặt đồ. Dưới váy cô mọc mắt à, dựa vào cái gì mà bảo tôi chụp lén! Điện thoại này tôi vừa mua! 5600! Bồi thường cho tôi!”

“Tiên sinh! anh hãy bình tĩnh trước đã.” Thư Thần trấn an hắn nói: “Chúng ta sẽ làm rõ việc này, chắc chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Tính táo cái rắm, anh bảo cô ta bồi thường điện thoại cho tôi!” Đối phương to tiếng.

Người kia cũng đứng lên chửi rủa, thậm chí còn đẩy Thư Thần một cái.

“Ông chủ, báo cảnh sát đi.” Kỷ An Ninh quả quyết nói, “Đợi cảnh sát tới, xem camera giám sát. Loại chụp lén này phải tống giam mười ngày, còn phải bồi thường dân sự.”

Kiếp trước Kỷ An Ninh bị Triệu Thần ép chết, kiếp này đối với loại người khốn nạn đê tiện này cũngkhông muốn nhịn nữa. Sở dĩ cô quả quyết đánh trả nguyên nhân là kiếp trước cô đã hiểu rõ Thư Thần nên đã lập được cảm giác tín nhiệm.

Quả nhiên Thư Thần không làm cô thất vọng, không vì vấn đề buôn bán trong cửa hàng mà dàn xếp ổn thoả. anh ta quay lại nhìn trần nhà, nghiêm túc đồng ý: “Được, vậy thì báo cảnh sát, chờ cảnh sát xem camera giám sát rồi nói.”

Hai tên khốn kia theo ánh mắt của Thư Thần mà nhìn lên, lập tức thay đổi sắc mặt.

Hóa ra trên trần nhà có camera giám sát, đối diện ngay với vị trí của bọn hắn. Nghĩ lại chỗ đứng lúc nãy của Kỷ An Ninh và góc độ, chắc chắn đã quay được hành vi chụp lén hèn mọn của bọn hắn.

Lại xem xét thấy đôi mắt đen của Kỷ An Ninh đang nhìn chằm chằm bọn hắn, trong mắt không có ý định lùi bước.

Mà đúng lúc này, một anh chàng trẻ tuổi của bàn khác đứng lên nói: “Cảnh sát nếu muốn lời khai thì tôi có thể làm chứng, tôi vừa nãy đã thấy hắn ta muốn chụp lén.”

Người xấu luôn chột dạ. Huống hồ hai người bọn hắn đang là sinh viên, hiện tại nhân chứng vật chứng đều có đủ, nếu bị bắt giam hành chính, sợ là trường học cũng sẽ xử lý. Hai người liếc nhau một cái, giả bộ tức giận nói: “Kẻ xấu cáo trạng trước, quên đi, không thèm so đo với mấy người, đừng mong bọn tôi tới quán mấy người nữa!”

Hai người nhấc chân muốn đi.

Nếu như hai người bọn hắn kiên quyết bắt Kỷ An Ninh bồi thường, Thư Thần chắc chắn sẽ báo cảnh sát. Nhưng giờ bọn hắn muốn giàn xếp ổn thỏa, Thư Thần cũng không muốn truy cứu tiếp, dù sao cũng ảnh hưởng tới việc buôn bán.

Kỷ An Ninh cũng nghĩ như vậy. Nhưng cô vẫn quát to một tiếng: “Trả tiền!”

Hai người cứng đờ, hậm hực trả tiền, nhanh chóng bỏ đi.

Người xấu trên đời này đa phần đều ỷ mạnh hiếp yếu. Nhìn thế này chắc là sau này sẽ không tới đây nữa.

Dưới tình huống Văn Dụ không có ở đây mà vẫn giải quyết được hai người này, Kỷ An Ninh trong lòng thấy vui sướng. Kiếp này cuối cùng cũng không lặp lại như trước.

Đợi Thư Thần trở lại quầy bar, cô đi qua nhờ: “Giúp em viết chữ ‘Cảm ơn’ lên ly cà phê bàn 8.”

Thư Thần cười. Tay nghề của anh ta rất tốt, phía trên mặt cà phê viết từ ‘Thanks’, là một từ viết hoa.

“Cảm ơn.” Kỷ An ninh vui vẻ cười một tiếng, bưng đi.

“Vừa rồi cảm ơn anh.” Kỷ An Ninh bưng cà phê đến bàn số 8.

Bàn này chỉ có một vị khách, là người lúc nãy tự nguyện đứng ra làm nhân chứng, là một nam sinh trẻ tuổi. Nam sinh thấy phía trên cà phê có chữ ‘Thanks’ thì lập tức đỏ mặt, lắp bắp nói: “Đó, đó là đương nhiên.”

Kỷ An Ninh nhìn anh ta một cái, đôi mắt trở nên dịu dàng.

Kỷ An Ninh nhớ rõ nam sinh này.

anh ta học ở trường đại học nào đó gần đây, thường hay tới đây. một ly cà phê với một quyển sách, ngồi hai ba tiếng. Thường hay nhìn lén cô, bị cô phát hiện thì đỏ mặt.

Nhưng lại không có can đảm thổ lộ với cô.

Sau này khi linh hồn Kỷ An Ninh phiêu đãng khắp nơi, từng bị anh ta gọi tới, địa điểm là quán cà phê này.

“Ông chủ, tôi muốn hỏi một chút, cái kia… cô gái kia,” anh ta liên tục đợi Kỷ An Ninh nhiều ngày nhưngkhông thấy cô xuất hiện, cuối cũng lấy can đảm đi hỏi Thư Thần, “Tên là Kỷ An Ninh, cô ấy, cô ấy khônglàm ở đây nữa à?”

Thư Thần nhìn anh ta một cái, nói cho anh ta biết: “cô ấy chết rồi.”

Ngày đó chàng trai kia hai mắt vô thần, ngồi yên ở đó, đến lúc Thư Thần đóng cửa anh ta vẫn không đi.

Thư Thần từ trong bếp mang ra một chai rượu, hai người ngồi đối diện không nói với nhau câu nào, mở chai rượu. Cả hai đều hiểu tâm ý của nhau dành cho Kỷ An Ninh.

Chàng trai hỏi chi tiết, Thư Thần cũng không biết nhiều, sau này đến trường Kỷ An Ninh mới nghe đượckhông ít lời đồn đại. anh nói cho chàng trai kia. 

anh chàng kia đỏ mắt: “Tôi không tin. cô ấy không phải người như vậy.”

“Tôi cũng không tin.” Thư Thần nói, “cô ấy làm việc luôn nghiêm túc, trước giờ không lười biếng, khôngoán giận, không chê bẩn thỉu hay vất vả. Nếu như cô ấy vì tiền, thì kiếm người bạn trai có tiền thì cái gì cũng có thể giải quyết được. Còn phải làm việc đó sao?”

Bọn họ uống xong chai rượu kia, lúc anh chàng kia đi tới cửa, hồn phách Kỷ An Ninh nhìn thấy anh tađang lau mắt.

Sau này anh ta cũng không tới quán cà phê này nữa.

anh chàng kia đang uống cà phê, vừa quay đầu thấy Kỷ An Ninh đang dựa vào quầy bar, nhìn anh ta nở nụ cười dịu dàng.

Mặt anh chàng đỏ như gấc, cảm thấy tâm tư của mình bị người ta thấy hết rồi. Vội vàng cúi đầu đọc sách, không dám ngẩng đầu tiếp.

Những cái này Văn Dụ đều không nhìn thấy. anh thấy Kỷ An Ninh lưu loát phản kích, không chút nhượng bộ mà dọa hai tến khốn kia, anh chỉ kinh ngạc mà cười.

Dự tính anh hùng cứu mỹ nhân chết từ trong trứng nước, nhưng không hiểu sao tâm trạng anh hôm nay tự nhiên tốt hơn rất nhiều.

Hai mắt lại nhìn sang quầy bar thấy Thư Thần và Kỷ An Ninh đang nói chuyện, biểu cảm trên mặt rất tự nhiên, không có hoảng sợ e ngại. Vậy là thế nào, cảm giác sợ Triệu Thần đâu?

anh lại nhìn sang hai gã khốn vừa đi từ quán cà phê ra. Bọn họ ở cửa ra vào nhỏ giọng mắng hai câu, bước nhanh tới hướng nào đó.

Ánh mắt Văn Dụ lạnh lùng, nhanh chân tới ven đường, mở cửa ngồi vào xe.

Hai gã khốn kia là sinh viên đại học ở gần đây. Bởi vì khoảng cách gần nên bọn hắn chuẩn bị trở về trường.

“Mẹ nó, con nhỏ kia giỏi thật đấy!”

“Đệch, tay tao vẫn còn đau này, không biết có biết nứt xương không.”

“…Chụp được tấm nào không?”

“không! Xui xẻo bị thương, sao mà xui thế không biết.”

Hai người đi tới một đoạn đường nhỏ vắng tanh, đang đi hùng hùng hổ hổ, đột nhiên sau lưng có ánh sáng.

Hai người giật mình quay người, mắt bị đèn chiếu đến không mở nổi, theo bản năng giơ tay che mắt, lại nghe được bên trong ánh sáng truyền đến tiếng lốp xe ma sát với mặt đất, âm thanh chói tai ấy đanghướng về phía bọn hắn, cái xe đang chiếu đèn kia đang phóng tới chỗ bọn hắn!

Hai người kinh hãi!

Chiếc xe màu đen lao tới rất nhanh, thực tế chủ xe khống chế rất chuẩn, trước khi đụng phải bọn hắnliền phanh xe lại.

Nhưng với tình huống này, ai mà đứng im được chứ? Hai người trong hoảng sợ đã lùi lại đều ngã rầmtrên mặt đất, một người đau chân, một người tay đau vô cùng, hình như bị gãy xương rồi.

Bị ánh sáng che nên không thấy rõ là xe gì, nằm trên mặt đất nhìn lên chỉ thấy cái xe trở nên rất to.

Có tiếng cửa xe mở ra, theo đó là một tiếng đóng cửa ‘Phanh’, âm thanh vang lên đầy ngột ngạt.

Bóng dáng cao lớn của người đàn ông bước ra từ bên trong luồng sáng, bị ánh đèn chiếu thành cái bóng màu đen, từng bước tới gần, áp lực bức người.