Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1152: Mọi thứ đã xong chỉ thiếu gió đông



Lúc đầu Lý Nhị Bình cũng rất khổ sở, sau một thời gian dài thì nàng cũng học được thói quen ẩn nhẫn. Những công việc vặt vãnh trong nhà không thích hợp nói với người ngoài, nàng nhanh chóng ném tất cả tâm tư lên phương diện công tác. Khi tâm linh hư không, nàng nhanh chóng cảm nhận được hứng thú khi nắm được thành tích trong công tác. Hơn nữa với bối cảnh gia đình như vậy, nàng cũng nhanh chóng tiến lên, được làm phó chủ tịch thường vụ thành phố La Nam.

Vương Tử Quân biết rõ những điều này sau gần một năm công tác ở thành phố La Nam. Ngoài chú trọng năng lực và tính nghiêm nghị trong công tác của Lý Nhị Bình, cũng rất đồng tình với người phụ nữ này. Sau khi Hà Khởi Duệ từ vị trí phó chủ tịch thường vụ tiến lên làm quyền chủ tịch thành phố La Nam, ai sẽ đến tiếp nhận vị trí còn trống? Vương Tử Quân đã suy nghĩ rất lâu về phương diện này.

Vương Tử Quân cảm thấy nói một câu thông tục thì chính trị là một loại nghệ thuật quyền lực, nghệ thuật chế ngự con người. Sao có thể chế ngự được người ta? Đây là một môn học vấn rất thâm sâu. Mỗi người đều có ưu thế và cá tính của mình, anh muốn khống chế ưu thế và cá tính của người ta trong lòng bàn tay sao? Như vậy hầu như là không được. Rất nhiều người có năng lực lớn nhưng cá tính cũng mạnh mẽ không kém, anh càng muốn khống chế người ta, càng dễ bị cá tính của người ta gây tổn thương, chỉ có một biện pháp, đó là nắm điểm yếu của người ta.

Căn cứ vào suy nghĩ như vậy, Vương Tử Quân có đầy đủ sự tôn trọng với Lý Nhị Bình. Có một lần Lý Nhị Bình xin nghỉ bệnh, Vương Tử Quân rõ ràng huy động nhân lực, đưa theo một nhóm lãnh đạo đảng ủy chính quyền đến thăm nom an ủi. Lý Nhị Bình thật sự giống như ruộng hạn lâu ngày gặp mưa rào, nàng cực kỳ cảm động. Đến nỗi bây giờ mỗi lần Vương Tử Quân muốn giao công tác cho ủy ban nhân dân thành phố, chỉ cần hắn mở miệng nói ra trên hội nghị, sau đó Lý Nhị Bình xem đó như thánh chỉ, lập tức xử lý thỏa đáng.

Vương Tử Quân thật sự là nhìn trúng năng lực chấp hành công tác rất mạnh của Lý Nhị Bình, hơn nữa nếu để cho Lý Nhị Bình tiến thêm một bước, như vậy gián tiếp có mối liên hệ tốt đẹp với phó cục trưởng Dương. Người ở trên con đường làm quan thì mỗi ngày đều phải cố gắng dệt mối quan hệ của mình, không những làm tốt công tác quan hệ với thượng cấp, còn phải đảm bảo tất cả quan viên có chức vụ quan trọng tiến vào mạng lưới của mình. Mặc dù tấm lưới này không được kiên cố, thế nhưng đến khi có xung đột lợi ích, nó cũng xem như khó thể nào phá vỡ.

Sau khi Lý Nhị Bình tiến lên nhận chức thì nhanh chóng biến những cảm giác mang ơn Vương Tử Quân thành động lực mạnh mẽ. Vương Tử Quân cảm thấy có chút tiếc nuối vì Hà Khởi Duệ là người thiếu nhuệ khí, thế nhưng lại thầm vui mừng vì tổ hợp giữa Hà Khởi Duệ và Lý Nhị Bình ở La Nam. Hắn cố gắng củng cố lợi ích của mình ở thành phố La Nam, hắn cần đám lãnh đạo ban ngành thành phố La Nam có cá tính khác nhau cùng đoàn kết lại, ai cũng phải kết dính mình trên một chiếc chiến xa, theo gió vượt sóng, xoải bước về phía trước.

Dù biết vị nữ thường ủy duy nhất của thành phố La Nam đang lấy lòng mình, thế nhưng sau khi nghe được tin tức phát ra từ miệng của Lý Nhị Bình thì Vương Tử Quân vẫn rất vui vẻ. Nếu đến càng nhiều thì cơ hội đầu tư ở thành phố La Nam sẽ càng tăng, những hạng mục được thành phố La Nam ném ra cũng sẽ có không gian cho ra lợi nhuận lớn hơn.

- Chủ tịch Lý, đến phòng làm việc của tôi bàn công tác.

Vương Tử Quân vẫy vẫy tay với Lý Nhị Bình, sau đó cất bước đi về phía phòng làm việc của mình.

Lý Nhị Bình đi vào trong phòng làm việc của Vương Tử Quân, sau khi ngồi xuống đối diện với bí thư Vương thì nói:

- Bí thư Vương, tôi là người phụ trách công tác kêu gọi đầu tư cũng đã nhiều năm, thế nhưng tình cảnh lớn như thế này là lần đầu tiên được thấy. Trước kia chúng ta chỉ ngại có ít người đầu tưu, bây giờ lại là một sự khác biệt một trời một vực.

- Tôi cũng không ngờ có thể kêu gọi được nhiều nhà đầu tư như vậy vậy, nhưng càng là như vậy thì luồng gió phát triển kinh tế của thành phố La Nam sẽ ngày càng mạnh. Có một bắt đầu tốt sẽ tạo nên một thông lệ, sau này sẽ làm động lực lớn cho sự phát triển của thành phố La Nam.

Tạo nên một cơ chế thông lệ!

Lý Nhị Bình cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn, nếu như hằng năm La Nam đều có thể mở hội nghị phát triển kinh tế như thế này, chỉ sợ sẽ có tác dụng không thể đánh giá với thành phố La Nam. Chính mình lúc này chỉ nhìn vào niềm vui trước mắt, lại căn bản không nghĩ đến phương diện này.

Lý Nhị Bình càng cảm thấy bội phục Vương Tử Quân. Khi bí thư Vương Tử Quân vừa đến thành phố La Nam, nàng đã nghe nhiều lời đồn đãi về Vương Tử Quân. Nàng vốn tưởng rằng đây là một vị cán bộ trẻ vì may mắn mà bò lên vị trí cao, không ngờ lại có nhuệ khí chính trị như vậy, người này ẩn giấu mà không lộ ra, giấu tài. Nhưng khi Vương Tử Quân ra tay thì tuyệt đối là giết chết đối thủ, đánh nát tình hình phát triển kinh tế èo uột ở thành phố La Nam.

- Bí thư Vương, chúng tôi sẽ cố gắng thực hiện thật tốt chỉ thị của ngài.

Lý Nhị Bình nói đến đây thì khẽ lên tiếng:

- Hôm nay tôi nhận được điện thoại của mười vị thương nhân, bọn họ thậm chí muốn được gặp mặt ngài. Tôi đã thương lượng với đồng chí phụ trách công tác tiếp đãi, cảm thấy tối nay chúng ta có nên mở tiệc rượu hay không?

Vương Tử Quân cũng không phản đối lời đề nghị của Lý Nhị Bình, hắn cười nói:

- Vậy thì chị cứ sắp xếp một bữa tiệc tiếp đãi, toàn thể ban ngành của chúng ta sẽ đến tham gia. Sắp xếp cụ thể như thế nào thì chị cứ thương lượng với chủ tịch Khởi Duệ, bản thân tôi phục tùng sắp xếp của các anh chị.

Sau khi nghe Vương Tử Quân nói mình phải thương lượng với Hà Khởi Duệ, Lý Nhị Bình chợt cảm thấy có hơi run lên. Nàng biết rõ mục đích Vương Tử Quân muốn mình thương lượng với Hà Khởi Duệ, nàng trầm ngâm giây lát rồi cười nói:

- Bí thư Vương, tôi hiểu rồi.

...

Mười giờ tối La Nhân Uy mới đi đến bữa tiệc chiêu đãi của thành phố Sơn Viên với thương nhân đến đầu tư, lão vẫn rất hào hứng. Lão uống nhiều rượu nên đi lại có hơi tập tễnh, nhưng lão vẫn vung tay đẩy người muốn tiến đến nâng mình sang một bên.

- Chủ tịch Quan, xem ra có rất nhiều ông chủ doanh nghiệp đến thành phố Sơn Viên.

La Nhân Uy nhìn chủ tịch thành phố Sơn Viên là Quan Quả Đốngơở bên cạnh mình, sau đó dùng giọng đắc ý nói.

Quan Quả Đống cũng rất vui vì số lượng nhà đầu tư đến thành phố Sơn Viên, hắn đại khái cho ra một tính toán: Nếu có một phần mười trong số này đầu tư ở thành phố Sơn Viên, như vậy sẽ kéo kinh tế của thành phố Sơn Viên lên một bậc mới.

- Đúng vậy, khi tôi nhìn thấy số lượng khách đến tham gia thì cũng thạt sự bất ngờ và lớn gan hơn rất nhiều. Bí thư La, nếu như ngài đã bày ra sân khấu, nếu chúng tôi không diễn cho thật tốt, không phải đã phụ lòng kỳ vọng của ngài và nhân dân rồi sao?

Sau khi nghe xong lời nịnh nọt của Quan Quả Đống, La Nhân Uy cảm thấy cực kỳ không thoải mái. Ai là lãnh đạo đứng đầu địa phương cũng muốn có lực khống chế của riêng mình, lực lượng khống chế này là rất khó, cũng vì nó khó nắm bắt thế cho nên mới là một trò chơi hay, kích động nhân tâm người ta.

La Nhân Uy nghĩ đến tình huống Quan Quả Đống ngày thường như gần như xa và không chịu nghe lời nhưng lại có biểu hiện biết vâng lời như thế, lão chợt sinh ra cảm giác thành tựu mạnh mẽ. Lão vung tay lên nói với Quan Quả Đống:

- Những chuyện cụ thể thì chủ tịch Quan cứ tự mình xử lý, ưu thế của thành phố Sơn Viên là rất lớn, bọn họ không đầu tư ở chỗ chúng ta thì đi đến đâu?

- Bí thư La nói đúng, ưu thế của thành phố Sơn Viên cũng không phải là nơi nào có thể so sánh được.

Thư ký trưởng Lữ Như Dĩ đi sau lưng chợt nở nụ cười cướp lời.

- Chưa nói những thứ gì khác, hôm nay còn có hai nữ lãnh đạo doanh nghiệp đến tham gia, càng làm cho người ta cảm nhận được phong độ của thành phố Sơn Viên.

Trưởng phòng tuyên truyền thành phố Sơn Viên là Trần Nhĩ Đông càng dùng giọng trêu chọc tràn đầy cảm xúc nói.

Trần Nhĩ Đông vừa lên tiếng thì giống như mở máy hát, chợt có người nói:

- Bí thư La nếu nhảy với nữ lãnh đạo doanh nghiệp kia một bài, tôi nghĩ rằng tất cả mọi người sẽ ngây cả người. Hì hì, bí thư La với trình độ nhảy quá tuyệt, gọi là gì nhỉ? Thật sự là khó có câu nào đủ miêu tả lãnh đạo được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.