Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Chương 22: Trả người minh châu, bách tử quy giấc mộng tàn




Tôi cảm giác như nghỉ lại một đêm ở Đình sen hoặc căn phòng trong Nhiêu Thành, cảm thấy vô cùng thoải mái. Lúc sắp tỉnh lại, tôi thậm chí còn bất giác mấp máy cơ miệng, như muốn gọi Cửu Nhi hay Vô Song đến giúp mình rửa ráy, mặc trang phục.

Lúc này, tôi nghe thấy giọng nói đàn ông quen thuộc đang lo lắng lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì thế? Tại sao nàng ấy vẫn chưa tỉnh dậy? Có phải các ngươi đã dùng thuốc quá liều không?”

“Hồi bẩm Hoàng thượng, chúng… thuộc hạ đã dùng chiếc khăn tẩm thuốc mê theo đúng lượng thuốc theo đơn của thái y kê ra trước đó, chắc là không việc gì đâu. Có lẽ do cô nương đang mang thai trong người, sức khỏe yếu ớt, nên mới ngủ nhiều hơn một chút.”

“Mang thai… ” Người đàn ông tỏ ra sầu thảm, dịu dàng đưa bàn tay đặt lên bụng tôi rồi nói: “Không ngờ bụng đã to đến mức này. Tên Đường Thiên Trọng đúng là đáng chết.”

Tôi bất giác mở to mắt ra nhìn.

Trước mắt là một gian phòng được sắp xếp gọn gàng, bàn ghế, bình phong được khắc hình hoa lê, nửa mới nửa cũ, vừa nhìn cũng biết đó là cách bài trí của người quyền quý cao sang.

Người đàn ông trẻ tuổi đứng trước giường, mắt phụng khẽ nhếch, khuôn mặt thanh tú, thân người khoáng đạt, đó chính là Hoàng đế Đại Chu Đường Thiên Tiêu vẫn luôn đối kháng một mất một còn với Đường Thiên Trọng.

Hoàn toàn không phải Trang Bích Lam!

“Hoàng…Hoàng thượng?”

Tôi khẽ ho vài tiếng rồi lên tiếng gọi ngài.

“Thanh Vũ.” Ngài liền hoan hỉ đáp lại, ánh mắt long lanh, hiền dịu.

Ngài xua tay ra hiệu mọi người lui xuống, nghiêng người vén những sợi tóc lòa xòa trước mặt cho tôi, mỉm cười tươi tắn rồi nói: “Nàng cảm thấy sao rồi? Nghe nói lúc được đưa tới đây nàng đã vô cùng tức giận, không vui?”

Tôi dần lấy lại thần trí sau khi thuốc mê tiêu tan, trong đầu rõ ràng hiện lên cảnh tượng trước khi ngất đi, ánh đao kiếm lóe sáng, Cửu Nhi im lìm ngã xuống đất.

Cửu Nhi nói, cô bé không hối hận, cô bé sẽ mãi chờ đợi người anh họ của mình. Đến chết cũng vẫn kiên tâm đợi chờ.

Dòng lệ chưa kịp rơi trước nỗi đau đớn xót xa kia, lúc này đã dâng trào lên mí mắt.

Ngước mắt lên, tôi nhìn chằm chằm vào Đường Thiên Tiêu nghẹn ngào nói: “Tại sao ngài lại giết chết Cửu Nhi?”

“Cửu Nhi?” Ngài tỏ ra nghi hoặc, xem chừng chắc không còn nhớ nữa.

Tôi đành phải nhắc lại cho ngài nhớ: “Người hầu của thiếp, cô bé có đôi mắt rất to, hay nói đùa bảo ngài là một Hoàng thượng tốt ấy.”

Đường Thiên Tiêu dường như sực nhớ lại, ánh mắt cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc. “Trẫm… cũng không biết… trẫm đã bảo bọn chúng phải hành động thận trọng, không được làm nàng bị thương, càng không được kinh động đến đứa trẻ trong bụng nàng. Thế nhưng, những người khác… trẫm cho rằng đều là người của Đường Thiên Trọng, cho nên không bảo chúng thủ hạ lưu tình.”

Tôi cố kìm nén nước mắt: “Thiếp hoàn toàn không biết rằng, Hoàng thượng lại thuần thục ném đá giấu tay với chiêu gắp lửa bỏ tay người đến vậy. Nếu như Hoàng thượng không bắt được thiếp, chẳng phải đã khiến thiếp cả đời này oán hận Trang Bích Lam hay sao?”

Đường Thiên Tiêu tỏ ra buồn bã, dịu dàng nói: “Ai có ý lừa gạt nàng chứ? Chẳng qua trong lòng nàng chỉ có mỗi mình Trang Bích Lam, nếu nói là do hắn phái người tới đón, nghĩ rằng nàng sẽ ngoan ngoãn, tự nguyện đi theo. Ai ngờ nha đầu như nàng đầu óc u mê kiểu gì, chẳng hề chịu thuận theo.”

Tôi quay đầu sang thì thầm nói: “Lẽ nào Hoàng thượng quên mất rằng, giờ đây thần thiếp đã là người của Đường Thiên Trọng… hơn nữa cũng mang trong mình cốt nhục của ngài ấy?”

“Như thế thì đã sao chứ?” Đường Thiên Tiêu không hề phiền lòng. “Tuy Đường Thiên Trọng mưu đồ tạo phản, đại nghịch bất đạo, đáng chết trăm lần, nhưng trẫm vẫn nhớ công lao hiển hách, tấm lòng trung trinh của Nhiếp chính vương, không hề ngại thay ngài ấy giữ lại huyết mạch sau cùng, không hề ngần ngại…”

Ánh mắt của ngài dần dịu dàng lại, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lên khuôn mặt tôi, khóe miệng nhếch lên để lộ nụ cười, nhưng lại mang theo niềm cảm thương sâu sắc: “Lúc nào trẫm cũng không bảo vệ được nàng, những ngày tháng trước đó luôn cảm thấy uất ức, chỉ hận không thể đưa nàng về cạnh bên mình. Lần này bàn tính mưu kế rất lâu, cuối cùng cũng đã thành công.”

Tôi vội vã quay đầu sang tránh né hành động thân mật của ngài, nụ cười trên mặt ngài liền trở nên mếu máo: “Thanh Vũ… trước kia nàng…hoàn toàn không né tránh trẫm như thế này.”

Tôi lặng người đi, mới nhớ lại quãng thời gian trước kia khi ở cùng với ngài, biết được ngài đã quen việc đùa cợt chọc ghẹo, tuy không thích những hành động đùa cợt đó của ngài, nhưng lâu ngày thành quen, hiểu được rằng nói cho cùng ngài vẫn là một đấng quân tử, nên cũng không tránh né gì.

Ôm lấy chiếc bụng đã nhô lên rõ ràng, tôi lại hạ giọng nói tiếp: “Hoàng thượng, thiếp nay đã là người của Đường Thiên Trọng rồi.”

“Bây giờ nàng lại không còn là người của hắn nữa.” Đường Thiên Tiêu bực bội lên tiếng, bỗng dưng khựng lại, nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt sắc bén: “Ý nàng muốn nói…nàng đã bằng lòng trở thành người phụ nữ của Đường Thiên Trọng rồi, cho nên không muốn bị người đàn ông khác chạm vào người?”

Ngay cả bản thân tôi cũng không muốn thừa nhận, tôi lúc này đã cam tâm tình nguyện trở thành người phụ nữ của Đường Thiên Trọng, thậm chí còn chẳng cầu mong một danh phận, một lòng một dạ muốn sinh ra đứa con ruột thịt cho người đàn ông đáng sợ, lạnh lùng như băng tuyết, sắc bén tựa gươm đao đó mà thôi.

Thế nhưng tôi im lặng một hồi lâu, cuối cùng lên tiếng đáp: “Vâng.”

Sắc mặt của Đường Thiên Tiêu nhanh chóng sầm lại, vô cùng chán nản: “Nàng… lẽ nào muốn nàng hết lòng hết dạ lại đơn giản đến thế? Chỉ cần làm cho nàng mang thai là được sao? Biết sớm như vậy, trẫm nên cho nàng uống xuân dược vài lần rồi, tuy nàng đòi sống đòi chết, nhưng tìm cơ hội để nàng mang thai cốt nhục của trẫm trước khi tìm đến cái chết là được hả?”

Tôi không biết nói gì, một hồi sau liền đáp: “Cho dù không có đứa trẻ… thiếp nghĩ, mình cũng bằng lòng trở thành người phụ nữ của ngài ấy thôi. Ngài ấy đối với thiếp… rất tốt.”

“Lẽ nào trẫm đối xử với nàng chưa đủ tốt sao?”

Cơn ghen rõ rệt khiến cho tôi càng thêm bất an. Thế nhưng nếu tôi đã biết người mình chờ đợi là ai, mình muốn cái gì, thì sẽ không giấu kín trong lòng nữa, tôi tiếp tục nói thêm: “Ngài ấy đối với thiếp một lòng một dạ, chung thủy không thay đổi.”

Đường Thiên Tiêu nhất thời im lặng, một lúc lâu sau mới nói: “Được, riêng điều này… trẫm không bằng hắn. Thế nhưng Trang Bích Lam đối với nàng không phải cũng một lòng một dạ, chung thủy không đổi thay sao?”

Bích Lam.

Tôi thất thần.

Đường Thiên Tiêu tiếp tục nói: “Thật ra…trẫm cũng không hề lừa gạt nàng. Trang Bích Lam có lẽ cũng sắp tới đây rồi.”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên nói: “Ngài với Trang Bích Lam…”

Đường Thiên Tiêu đứng bật dậy, chắp tay ra sau lưng, tấm áo màu nâu nhạt dân dã khẽ bay theo nhịp chuyển động của ngài, lộ rõ bước chân hỗn loạn, vội vã.

Ngài mỉm cười nói: “Nhà họ Trang đang ở tình thế nguy nan, cũng phải chọn đất lành mà đậu, đây là chuyện sớm muộn mà thôi. Không biết trẫm có nên cảm ơn Đường Thiên Trọng không? Nếu như không phải hắn cưỡng ép nàng, sỉ nhục Trang Bích Lam thì nhà họ Trang cũng không nhanh chóng quyết định hợp tác cùng trẫm như vậy. Trang Dao… ha ha, đại danh của ông ta vang danh bốn biển. Nếu được hai cha con nhà họ Trang tương trợ, Đường Thiên Trọng…”

Nhà họ Trang.

Ngay cả bản thân Đường Thừa Sóc cũng liệu tới việc này chăng? Nếu như ngài vẫn còn sự sắp xếp nào khác, cộng thêm việc Đường Thiên Tiêu bắt tay liên thủ cùng nhà họ Trang ở Giao Châu, Đường Thiên Trọng… e là sẽ gặp phải rắc rối lớn.

Lòng tôi loạn như tơ vò, miễn cưỡng lên tiếng: “Đường Thiên Trọng… đã sỉ nhục Bích Lam lúc nào? Nếu như nói đến việc sỉ nhục, không phải ngài cũng đã từng muốn truy bắt huynh ấy, ép tới mức huynh ấy phải ôm hận chạy trốn sao?”

Đường Thiên Tiêu mỉm cười nói: “Thế nhưng trẫm không hề động đến người phụ nữ mà Trang Bích Lam yêu hơn cả bản thân, lại càng không ép hắn phải đóng kịch thừa nhận mình đã thay lòng đổi dạ, rồi đẩy người trong lòng vào vòng tay kẻ địch. Nếu như đổi lại là trẫm, trẫm sẽ tức đến ói máu mất.”

Tôi đột nhiên sực nhớ ra một điều. “Xem ra… đối với thiếp, Hoàng thượng và Trang Bích Lam cũng đã có giao hẹn từ trước rồi chăng?”

Thân người Đường Thiên Tiêu bỗng cứng đờ lại, ngay cả nụ cười cũng trở nên miễn cưỡng, một lúc lâu sau mới ngần ngại nhìn về phía tôi nói: “Con nha đầu này, giả ngốc một chút không được sao?”

Tuy đã dự liệu nhưng trái tim tôi vẫn cảm thấy chán nản, sau đó mỉm cười khổ sở. “Giang sơn của Hoàng thượng mới là thứ quan trọng nhất. Còn về thần thiếp hay Nhã Ý… vứt cho kẻ khác cũng chẳng sao, đợi giang sơn của Hoàng thượng vững chắc rồi, tự nhiên sẽ có nhiều người phụ nữ tốt hơn cho ngài tha hồ lựa chọn”.

“Nhã Ý…” Đường Thiên Tiêu cuối cùng chẳng thể nào cười thêm được nữa, buồn bã ngồi xuống chiếc giường trúc, nhìn ra bầu trời âm u ngoài cửa sổ, thì thầm nói: “Trẫm biết rằng nàng ấy với Trang Bích Lam thật ra mỗi người một mối tương tư riêng. Có điều nói cho cùng, nàng ấy cũng không còn là Nam Nhã Ý của trẫm nữa rồi. Trẫm sai người đem tặng nàng ấy một viên minh châu, có điều nàng ấy đã cho người đem trả lại”.

“Trả ngọc chàng, lệ như mưa

Giận không gặp gỡ khi chưa có chồng” [1].

[1]. Đây là hai câu cuối bài thơ Tiết phụ ngâm của Trương Tịch, bản dịch của Ngô Tất Tố.

Đường Thiên Tiêu cũng biết ý, nhã nhặn dùng viên minh châu để thăm dò tâm ý của tỷ tỷ, tỷ tỷ chẳng những biểu hiện rõ ý đoạn tình, mà còn ám chỉ rằng mình đã là của người khác rồi.

Đường Thiên Tiêu khiến cho Nam Nhã Ý đau lòng, tỷ tỷ lại coi trọng tấm tình si nhất mực của Trang Bích Lam, hai người lại ở cạnh nhau, đồng cam cộng khổ bao ngày tháng qua, tình bạn thuần khiết giản đơn ban đầu đã biến thành tình cảm nam nữ sâu đậm. Đây cũng là điều có thể đoán biết trước được.

Nói cho cùng, Trang Bích Lam cũng là một trong những người đàn ông tốt nhất trong thiên hạ hiện nay. Trước nay đều như vậy cả.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên chút xót xa, khổ sở, dường như lại có đôi chút an ủi. Tôi thì thầm nói: “Hoàng thượng, có lẽ rất nhiều năm sau, ngài mới biết được rốt cuộc mình đã đánh mất những gì”.

“Thật sao? Nha đầu, lẽ nào nàng cho rằng bản thân trẫm không biết mình đã đánh mất thứ gì sao?”

Đường Thiên Tiêu dựa vào thành giường, chán nản lắc đầu than thở. Mái tóc rơi tả tơi trước bờ mi của ngài, khiến ngài trông chẳng khác nào một thiếu niên chưa trưởng thành.

Tôi thật sự không nhẫn nhịn được, cũng giống như trước kia khi còn hầu hạ ngài trong cung, đưa tay ra vén tóc sang bên tai, nhất thời quên mất rằng, tuy ngài còn trẻ tuổi, nhưng giống hệt như Đường Thiên Trọng, trong lòng ẩn chứa hùng tâm tráng chí, với biết bao âm mưu xảo quyệt, mới có thể hành động tự do theo ý mình giữa lúc binh đao loạn lạc thế này. Hơn nữa, ngài còn có thể đối phó một cách dễ dàng, bình thản với Đường Thiên Trọng đã nhiều năm chinh chiến trên sa trường.

Đường Thiên Tiêu lại im lặng trước hành động của tôi, ngay cả ánh mắt cũng dần dần sáng lên.

Sau khi tôi vén tóc cho ngài xong, ngài liền nắm lấy bàn tay của tôi, mỉm cười nói: “Được rồi, đánh mất Nhã Ý là lỗi của trẫm. Nhưng trẫm hoàn toàn không muốn lại để mất cả nàng nữa. Nếu như nàng đồng ý ở bên trẫm, đợi trẫm bình định lại thiên hạ, chắc chắn sẽ sắc phong quý phi, bảo đảm quyền thế vững chắc, cho dù là Hoàng hậu làm chủ tam cung lục viện cũng không thể nào ăn hiếp được nàng. Nàng… có chịu hay không?”

Tôi mỉm cười nói: “Hoàng thượng đã biết rõ tâm ý của thiếp, hà tất phải hỏi nhiều như vậy?”

Đường Thiên Tiêu mỉm cười khổ sở: “Trước kia trẫm nắm rõ, còn giờ thì hoàn toàn không hiểu gì cả. Trẫm vốn luôn cho rằng… nàng sẽ rất vui sướng nếu trẫm đưa nàng về cạnh bên Trang Bích Lam”.

Tôi cúi đầu xuống nhìn vào chiếc bụng của mình, nhỏ nhẹ lên tiếng: “Nếu như Hoàng thượng đưa thiếp về bên Đường Thiên Trọng, Thanh Vũ sẽ thật lòng cảm kích ngài”.

“Đường Thiên Trọng!” Đường Thiên Tiêu nghiến răng nghiến lợi. “Hắn căn bản không phải là người đàn ông tốt, càng không phải là người chồng tốt để nàng có thể gửi gắm cả đời, nàng có hiểu không?”

“Thiếp hoàn toàn hiểu”. Tôi cúi đầu đáp lại. “Ngài không phải là người đàn ông tốt, thậm chí không phải là người tốt. Nhưng ngài là người cha tốt của con thiếp, cũng là người chồng tốt của thiếp”.

Đường Thiên Tiêu hít một hơi thật sâu, đứng bật dậy lạnh lùng nhìn chăm chăm vào tôi, đôi mắt đan phụng với hàng lông mi dài đen nhánh quắc lên tức giận.

“Nàng sẽ phải hối hận”.

Ngài chỉ nói có mấy chữ đó rồi phất áo bỏ đi.

Ánh mắt sau cùng của ngài, không ngờ lại có mấy phần tương tự như đôi mắt thâm sâu khó đoán của Đường Thiên Trọng mỗi khi xử lý chuyện triều chính, khiến tôi cảm thấy vô cùng thấp thỏm bất an.

Nằm trên giường nghỉ ngơi một lúc, hậu chứng của thuốc mê cuối cùng cũng tan hết, tôi dần dần có chút tinh thần, nhanh chóng xuống khỏi giường, đẩy cửa sổ nhìn cảnh vật bên ngoài. Bên ngoài chẳng qua chỉ là một khu vườn tầm thường, trước sân có một cây ngọc lan, cành trơ trụi không còn chiếc lá nào, hiện lên vẻ thê lương giữa nền trời u ám. Ngược lại nhánh mai vàng mọc nghiêng nghiêng ở một góc đình trúc ngạo nghễ, rung rinh trong gió, đưa theo mùi hương dịu nhẹ, cao sang, khiến cho người ngắm thấy được chút phong nhã của mùa đông.

Tuy không nhìn thấy cảnh vật ở ngoài kia, nhưng lúc này đã gần giờ Ngọ, phía Đông khu nhà tỏa khói nghi ngút, mùi vị lạ thường, tuyệt đối không phải cột khói của những gia đình dân thường bách tính.

Nơi này có lẽ là một biệt viện của người dân chốn thôn quê, nhưng nhất định cũng là đại bản doanh tập trung binh mã của Đường Thiên Tiêu. Những cột khói kia chính là những người binh lính của ngài đang đốt lửa nấu cơm, khói tỏa nghi ngút khắp nơi, chốn doanh trại này, chắc cũng phải có tới trên năm vạn binh lính.

Trong Nhiêu Thành, Đường Thiên Tiêu phái một đội cao thủ đến, có thể thuận lợi cướp tôi ra khỏi vòng bảo vệ của hai ngàn binh lính cùng gần trăm ám vệ, khiến tôi đến bây giờ vẫn chẳng thể hiểu nổi rốt cuộc Đường Thiên Tiêu đã dùng cách gì để địch lại từng đó người.

Còn Đường Thiên Trọng chắc lúc này vẫn còn chưa biết việc tôi bị cướp đi mất.

Tôi cảm thấy tuyệt vọng mà nghĩ, cho dù ngài có cao minh, tài giỏi đến đâu, muốn đưa tôi lành lặn ra khỏi doanh trại có hơn năm vạn binh lính này, e rằng không phải chuyện dễ dàng gì.

Đứa trẻ trong bụng dường như cảm nhận được nỗi bất an trong tôi, căng thẳng đạp mấy cái khiến tôi cảm thấy ngấm ngầm đau đớn. Tôi bất giác mỉm cười, vuốt ve, an ủi con: “Bảo bối đừng sợ. Ngài ấy… không đến mức hại mẹ, hại con đâu”.

Rút chiếc yếm vô tình mang theo trong đêm chạy loạn, bách tử vui đùa, tinh tế, vui tươi, vô cùng đáng yêu, khiến cho bầu trời thê lương, ảm đạm hôm nay cũng sáng ngời lên mấy phần.

Thật tiếc số y phục tôi đã vất vả may vá còn lại trong Nhiêu thành, thật lòng không biết có còn cơ hội lấy lại để cho đứa con của tôi mặc nữa không.

Có người hầu nữ mang cơm đến, xem ra cũng rất phong phú, thơm ngon.

Tuy tin chắc Đường Thiên Tiêu sẽ không hại tôi, nhưng sau khi người hầu nữ kia rời đi, tôi vẫn lấy chiếc trâm bạc mang theo bên người ra, thử từng món ăn một, xác định không có độc, mới ngồi xuống bàn, chọn mấy món canh và thức ăn bổ dưỡng nhất, cố gắng ăn càng nhiều càng tốt. Lúc này tôi chỉ mong có thể tĩnh dưỡng cho bản thân và thai nhi thật khỏe mạnh, nếu như có bất cứ động tĩnh gì, cũng không đến mức độ không chạy nổi.

Suốt cả buổi chiều, Đường Thiên Tiêu không hề xuất hiện.

Hiện nay ngài đã không còn là Hoàng đế hữu danh vô thực, nhàn hạ, rảnh rỗi như trước kia nữa, binh hùng tướng mạnh trong tay cũng cần phải sắp xếp, điều khiển đâu vào đấy, làm gì được tiêu diêu tự tại như trước được nữa? Nếu như là trước kia khi còn trong cung, ngài lượn lờ quanh Thẩm hoàng hậu, vui cười hỉ hả trước mặt Nhiếp chính vương, cũng chẳng thể coi la tiêu diêu tự tại thật sự được.

Đứng trên cao, không tránh khỏi cô đơn, lạnh lẽo.

Ngay từ lúc chín tuổi, ngồi lên địa vị cửu ngũ chí tôn cao quý nhất mực, nhưng mọi quyền hành lại không nằm trong tay của ngài. Cho dù ngài thật sự nhu nhược đến mức cam tâm tình nguyện làm một Hoàng đế hư danh thì cũng chưa chắc đã bảo toàn được tính mạng cho bản thân, cho mẫu hậu.

Còn Đường Thiên Trọng thì sao?

Nếu như ngài không nhớ tới cái chết thê thảm của mẫu thân, không nghĩ tới việc đoạt lại tất cả mọi thứ cha mẹ mình đã dâng cho hai mẹ con Đường Thiên Tiêu, thật ra ngài vẫn còn nhiều con đường khác để lựa chọn.

Thế nhưng bây giờ, tên đã trên cung, cưỡi lên lưng cọp, không phải người chết thì sẽ là ta.

Tôi bất đắc dĩ phải chọn lựa đi theo ai, hoặc chết cùng ai trong cuộc chiến tranh một mất một còn, vô cùng ác liệt giữa hai người bọn họ.

Thật ra cũng chẳng cần phải lựa chọn nữa.

Rõ ràng, tôi đã chẳng còn bất cứ lựa chọn nào khác.

Sau khi trời tối, có người hầu vào trong phòng châm đèn, thêm than vào lò sưởi, sau cùng mang đồ ăn nóng hôi hổi đến.

Đúng lúc tôi đang thấy kỳ lạ sao lại mang nhiều đồ ăn như vậy thì Đường Thiên Tiêu đã đẩy cửa vào phòng, vứt chiếc áo khoác ngoài cho người hầu, chắp tay sau lưng đi tới chỗ lò sưởi, mỉm cười nói: “Ở chỗ này vẫn là ấm áp nhất”.

Tôi chán nản đáp: “Hoàng thượng có ý định dùng bữa tối ở đây luôn?”

Đường Thiên Tiêu nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái, cười đáp: “Đây là doanh trại tạm thời của trẫm, trẫm không ở đây thì còn có thể đi đâu được nữa?”

Tôi im bặt, ngước mắt nhìn những đồ dùng sắp đặt trong căn phòng, lại nhớ đến Tĩnh Nghi viện năm xưa chúng tôi ở còn hào hoa, tráng lệ hơn nơi này gấp bội, tôi bất giác nhíu mày lại.

Đường Thiên Tiêu lại không cho rằng như vậy, vừa ngồi xuống bàn dùng bữa vừa nói: “Ở một nơi như thế này cũng không phải việc không hay, ít nhất người ta cũng có thể biết rằng vị Hoàng đế thiếu niên bị người đời đồn thổi là vô năng, lười nhác kia không những có thể tận hưởng vinh hoa phú quý mà cũng có thể chịu đựng được đắng cay khổ sở. Không những biết thưởng thức thơ từ ca phú, mỹ nhân hát múa, sơn hào hải vị, mà cũng có thể bài binh bố trận, điều binh khiển tướng, hành quân dặm trường”.

Lời nói đơn giản nhưng ý nghĩa vô cùng rõ ràng.

Ngài không những muốn đoạt lại hoàng vị của mình trong cuộc giao tranh ác liệt giữa hai đội quân, mà còn có thể tạo nên tiếng thơm muôn thuở thông qua cuộc chiến máu chảy thành sông, xương chất thành núi này.

Ngài muốn người đời ghi nhớ mình là minh quân, là hiền đế sẽ để lại câu chuyện thần thoại văn võ toàn tài, trí tuệ vô song trong sử sách ngàn thu.

“Hoàng thượng sẽ là một trong những vị Hoàng đế anh minh nhất trong sử sách”. Tôi thành tâm thành ý đưa lời tán thưởng.

Ngài lại bật cười nói: “Thanh Vũ, nàng lại chọc cho trẫm vui đúng không? Trong lòng nàng, dù cho trẫm có tài giỏi, lợi hại đến đâu cũng chẳng thể nào so bì với Đường Thiên Trọng được đúng không?”

Tôi lắc đầu: “Luận về hành binh đánh trận, xử sự quyết đoán, Hoàng thượng quả thực không bằng được Khang hầu. Luận về chừng mực độ lượng, thân thiết, hòa nhã, Khang hầu không bằng được Hoàng thượng. Lại luận đến tuổi tác, kinh nghiệm chinh chiến, Hoàng thượng lại không bằng Khang hầu. Thế nhưng Khang hầu tính tình quá đỗi cương liệt, không thể nhẫn nhịn được việc nhỏ, e là không có phúc làm đế vương”.

Đường Thiên Tiêu nheo mắt, khóe miệng nhoẻn lên nói: “Con nha đầu này, không ngờ lại dám bình phẩm về trẫm với Khang hầu như vậy, cũng không biết lúc bình thường rảnh rỗi đã so đo trong lòng bao lần rồi. Nhưng trẫm không biết liệu nàng đã từng nghĩ tới hoàn cảnh của bản thân lúc này hay chưa? Đã ở bên cạnh trẫm rồi, cũng không chịu thuân theo ý của trẫm đôi chút, lúc này cũng chẳng muốn đi theo Trang Bích Lam nữa, còn dám mơ mộng sẽ được đoàn viên, hạnh phúc cùng với Đường Thiên Trọng hay sao? Cho dù nàng không hề xem trọng tiền đồ của Đường Thiên Trọng, thì ít nhất cũng phải nghĩ đến tương lai của bản thân chứ?”

Tôi bình thản đáp: “Thiếp đã nghĩ rồi. Tương lai tốt nhất chính là có thể tìm một nơi yên bình, tĩnh mịch, lặng lẽ sinh đứa con này ra, sau đó lặng lẽ nuôi nó trưởng thành nên người. Hậu quả xấu nhất chính là, hai bên giao chiến, đao kiếm vô tình, một xác hai mạng, đến cầu Nại Hà cũng không quá cô đơn”.

Đường Thiên Tiêu bật cười nói: “Nha đầu, lúc này nàng đang nói dối đúng không? Lẽ nào nàng dám nói là chưa từng nghĩ tới việc Đường Thiên Trọng sẽ chém đầu trẫm xuống, đạp lên thi thể của trẫm để bước lên ngôi vị Hoàng đế, còn nàng sẽ trở thành Hoàng hậu Đại Chu, mẫu nghi thiên hạ? Nghe nói hình dáng nàng đội mũ phụng khoác áo bào còn đẹp gấp trăm lần so với vị nương nương “gà trống cỡ đại” trong cung Hy Khánh của trẫm?”

Tôi nhìn ngài bật cười đáp: “Nếu như Hoàng thượng thất bại, sẽ cam tâm tình nguyện giao lại thiếp toàn vẹn cho Đường Thiên Trọng sao?”

Đường Thiên Tiêu ngây người, nhìn tôi bằng ánh mắt trầm lắng một hồi lâu rồi đáp: “Có lẽ… không cam tâm đâu. Trẫm thật sự không thể nào hiểu nổi, một người con gái như nàng, đã quen với sự dịu dàng, nho nhã của những bậc tài tử Giang Nam như Trang Bích Lam, tại sao lại có thể chấp nhận được người đàn ông như Đường Thiên Trọng chứ?”

Tôi thất thần, lúc lâu sau mới đáp: “Có lẽ, vì ngài ấy đã nói với thiếp rất nhiều lần, thiếp là người phụ nữ của ngài ấy”.

Đường Thiên Tiêu không nói gì thêm, dùng bữa qua loa, nhìn sang bát cơm của tôi, cố gắng dùng thêm hai bát canh nữa rồi mới nói: “Thanh Vũ, chúng ta hãy đánh cược với nhau nhé”.

Tôi thấy kỳ lạ nên hỏi lại: “Ngài muốn cược cái gì?”

Ánh mắt của ngài thể hiện sự do dự, nhưng rất nhanh sau đó, ngẩng đầu lên, lười nhác tựa vào sau ghế, đưa bàn tay năm ngón để gần vào lò sưởi, chậm rãi nói: “Trẫm muốn cược cùng nàng, nếu như nàng ngoan ngoãn ở lại bên cạnh trẫm, nàng sẽ sinh đứa con trong bụng ra một cách bình an vô sự, nếu như nàng chấp mê bất ngộ, nhất quyết muốn quay về bên cạnh Đường Thiên Trọng, tai họa giáng xuống, chẳng kịp trở tay đâu”.

Dù giọng nói của Hoàng thượng bình thản đến đâu, câu nói sau cùng của ngài cũng thể hiện rõ thái độ lạnh lùng, quả quyết, khiến tôi bất giác ớn lạnh cả sống lưng.

Tôi có thể đoán được ẩn ý trong lời nói trên của ngài, đưa lời do thám: “Ý của Hoàng thượng là nếu như thiếp nhất quyết muốn quay trở về bên cạnh Đường Thiên Trọng, ngài lập tức sẽ ban tặng cho thiếp tai họa không kịp trở tay? Không biết Hoàng thượng định dùng trượng dài đánh thiếp cho đến chết, hay là ban cho tấm lụa trắng?”

Đường Thiên Tiêu đứng bật dậy, hai tay đặt lên bàn, đôi mắt sáng rực lên.

Ngài nhìn tôi chằm chằm, từ từ nói: “Ngay sáng ngày mai, trẫm sẽ sai người đưa nàng an lành, nguyên vẹn về doanh trại của Đường Thiên Trọng. Trẫm muốn nhìn xem, thậm chí cũng muốn cho nàng thấy, ở ngay trong địa bàn của Đường Thiên Trọng, liệu hắn có khả năng để bảo vệ người phụ nữ của mình hay không?”

Lời nói của ngài lạnh lùng, đáng sợ, khiến cho tôi cảm thấy căn phòng đặt lò sưởi này trở nên lạnh giá như băng, khiến thân thể tôi run rẩy, rợn cả tóc gáy, làn da nhanh chóng sởn đầy gai ốc.

Đường Thiên Tiêu cũng nhận thấy sự khác thường của bản thân, vội vã đứng thẳng người lên, day day chiếc mũi có phần đỏ hồng của mình, rồi nở nụ cười xán lạn nói: “Ừm, nàng có thời gian một đêm để suy nghĩ. Trẫm hy vọng… nàng sẽ lựa chọn ở lại đây. Cho dù từ giờ trở đi nàng sẽ đi theo Trang ca ca của mình cao chạy xa bay, trẫm cũng quyết không ngăn cản”.

Nhà họ Trang nói là sẽ quy thuận theo ngài, cho nên ngài cũng nghĩ thoáng hơn rất nhiều.

Chấp nhận làm phi tần hậu cung của ngài đương nhiên sẽ thỏa đúng ước nguyện của ngài, hoặc để ngài làm người tốt đem tôi ban cho Trang Bích Lam, một trong hai kết quả này đều có lợi cho việc thu phục nhà họ Trang của Hoàng thượng.

Hoặc toại nguyện mong ước riêng tư, hoặc toại nguyện cho giấc mộng đế vương của bản thân, cho dù là lựa chọn nào cũng chẳng hề gây khó khăn cho ngài.

Còn về việc ngài có tình ý với tôi hay không, tôi liệu còn yêu Trang Bích Lam hay không, đều không còn quan trọng nữa.

Tôi lạnh lùng đưa mắt nhìn ngài, ôm chặt đôi vai, rồi quay về giường, cầm lấy một chiếc lò sưởi bé nhỏ, nằm vào trong chăn, không thèm nói thêm bất cứ câu gì với ngài nữa.

Đường Thiên Tiêu đi qua đi lại phía trước giường mấy lần liền, đột nhiên tiến lại gần, kéo vai tôi, khuôn mặt ửng đỏ lên rồi hét lớn: “Nàng không tin tưởng trẫm đến mức độ này sao? Nàng có thể tin tưởng Đường Thiên Trọng đến vậy hả?”

Tôi mệt mỏi nhắm mắt không nói thêm gì.

Từ trước đến nay ngài luôn đối xử với tôi rất tốt, điều này tôi rất rõ. Có điều Đường Thiên Trọng tuyệt đối không bao giờ dùng tôi để đổi lại sự quy thuận của nhà họ Trang, nếu không, ngay từ khi Trang Bích Lam rơi vào tay của ngài, nhà họ Trang chắc chắn đã bị ngài thu phục gọn gàng rồi.

Nếu như mọi chuyện là như vậy, dù tương lai có bất cứ chuyện gì xảy ra, trong lòng tôi chắc chắn mãi mãi chỉ khắc ghi duy nhất hình bóng của Trang Bích Lam mà thôi. Tôi nhất định sẽ không động lòng trước tám chân tình của Đường Thiên Trọng, cũng giống như chưa từng động lòng trước Đường Thiên Tiêu.

“Ninh Thanh Vũ”. Đường Thiên Tiêu vô cùng tức giận, đột nhiên áp sát người xuống, đôi môi đặt lên khuôn mặt tôi.

Tôi vô cùng kinh hãi, vội vã lui về phía sau, cảm thấy bụng đau nhói, không biết liệu có phải động tác kịch liệt của tôi đã làm kinh động đến thai nhi, khiến nó nằm trong bụng cũng cảm thấy bất an cựa quậy liên hồi không. Điều này khiến tôi xây xẩm mặt mày, chóng mặt, trước mắt tối sầm lại.

“Thanh… Thanh Vũ…” Đường Thiên Tiêu vội vã buông tay ra, hoang mang nhìn về phía tôi.

“Thiếp… không sao cả…” Tôi miễn cưỡng mỉm cười rồi nói: “Hoàng thượng, thiếp vẫn luôn nhớ… ngài đã từng nói, chúng ta có thể trở thành người bạn có thể dốc bầu tâm sự thầm kín trong lòng. Hoàng thượng, lúc này chúng ta có còn là bạn bè nữa không?”

“Bạn bè…” Sắc mặt Đường Thiên Tiêu dần dần chuyển sang trắng nhợt, ngài lùi lại sau một bước rồi chậm rãi nói: “Đối với một đế vương mà nói, bạn bè và người thân đều là thứ xa xỉ”.

Tôi im lặng.

Ngài chán nản buông ống tay áo xuống, thả thẳng xuống mặt đất, lững thững đi ra ngoài cửa.

“Hoàng thượng, xin ngài hãy khoác chiếc áo này vào…”

Có người hầu cầm chiếc áo lông màu trắng ra muốn khoác lên cho ngài nhưng bị ngài đẩy ra.

Cánh cửa cũ kỹ được mở ra, cơn gió lạnh giữa đêm lại thổi mạnh vào tường, tạo nên những tiếng gió rít đáng sợ.

Người hầu kia vội vã đóng cánh cửa lại, nhưng cơn gió lạnh kia đã tràn vào trong phòng, thổi đến trước ngực và bụng tôi, khiến tôi chẳng cảm nhận được hơi ấm của chiếc lò sưởi trong tay nữa.

Lúc này lại nghe thấy giọng nói của Đường Thiên Tiêu truyền từ ngoài vào: “Hâm nóng vài bình rượu rồi mang đến thư phòng cho trẫm”.

Người hầu nữ đáp lời, rất lâu sau không còn thấy bất cứ động tĩnh gì khác.

Đúng lúc tôi đoán phải chăng ngài đã rời khỏi đây, thì đột nhiên lại nghe thấy tiếng ngài ra lệnh cho người khác ở bên ngoài: “Mau cho người đi chuẩn bị cỗ xe ngựa, ngay sáng sớm mai đưa người phụ nữ trong phòng đến đại doanh của bọn phản nghịch dưới chân núi. Trẫm… không muốn nhìn thấy người phụ nữ đó nữa”.

Bọn phản nghịch trong miệng của ngài chắc chắn nhằm ám chỉ binh mã của Khang hầu Đường Thiên Trọng.

Thai nhi cựa quậy trong bụng bấy lâu lại đạp mạnh vào bụng tôi một cái, tôi cúi đầu vuốt nhẹ lên bụng, mỉm cười an ủi đứa trẻ: “Không sao đâu, ngày mai… có lẽ có thể gặp được phụ thân của con rồi”.

Tuy vẫn còn bốn tháng nữa mới chào đời, nhưng tôi vẫn tin rằng thai nhi trong bụng có thể nghe hiểu lời tôi nói, ít nhất thì có thể cảm nhận được những cái vuốt ve dịu dàng, ấm áp của người mẹ.

Lúc nằm lại vào chăn, thai nhi đã ngoan ngoãn hơn nhiều, như thể đang chìm vào giấc ngủ sâu.

Nghịch ngợm, hiếu động thế này, chắc hẳn là con trai. Sau này tôi nhất định phải dạy dỗ đứa trẻ này tri thư đạt lễ, anh dũng giống như phụ thân nó, khoáng đạt, ôn hòa như ông nội. Vì thế nhân mà nhìn thoáng đi đôi chút, có lẽ cũng tốt hơn cho người nhà, cho bản thân chăng?

Nhớ lại những lời Đường Thiên Tiêu nói, nếu quay về bên cạnh Đường Thiên Trọng thì tai họa giáng xuống, không kịp trở tay, tôi đột nhiên cảm thấy bất an. Đường Thiên Tiêu hoàn toàn không có lý do gì thả tôi về, ít nhất cũng có thể dùng tôi làm con tin để đe dọa, kiềm chế hành động của Đường Thiên Trọng mới phải.

… Tôi tin rằng, nếu như tình thế cấp bách, Đường Thiên Tiêu hoàn toàn có khả năng làm ra những chuyện này.

Thế nhưng lúc này tôi thật sự chẳng thể nào hiểu nổi, với mưu lược tài trí và quyền uy tuyệt đối của Đường Thiên Trọng trong doanh trại, làm gì có chuyện người khác có thể làm tôi bị thương ngay trong địa bàn của ngài?

Ở nơi lạ lẫm, tình hình nguy nan, tôi chẳng thể nào ngủ ngon giấc nổi, nhưng càng không dám không nhắm mắt lại tĩnh dưỡng.

Sáng sớm ngày hôm sau, Đường Thiên Tiêu quả nhiên không xuất hiện, người hầu đã tắm rửa, mặc trang phục cho tôi, mang lên mấy loại cháo bổ dưỡng, hợp khẩu vị mà trước nay tôi vẫn yêu thích.

Nếu như có thể tạm thời được sống yên ổn thế này, cho dù sau đó phải đối mặt với sự bức ép của Đường Thiên Tiêu, tôi cũng tình nguyện ở lại.

Tuy rằng rất muốn quay về bên cạnh Đường Thiên Trọng, nhưng tôi không thể nào phớt lờ đi sự uy hiếp tiềm ẩn trong câu nói của Đường Thiên Tiêu, càng không thể đoán biết được ẩn ý sâu xa trong lời nói của vị Hoàng đế trẻ tuổi, cao thâm khó lường này.

Nhớ lại Đường Thiên Tiêu nói mấy ngày nữa, Trang Bích Lam có khả năng sẽ tới đây, tôi đột nhiên cảm thấy do dự, liệu có nên đợi chàng đến, bàn bạc cùng chàng rồi mới quyết định xem liệu có nên gặp Đường Thiên Trọng hay không.

Cho dù đã lấy người khác làm chồng, nhưng tôi tin rằng Trang Bích Lam vẫn đối xử thật lòng, chân thành với tôi như trước kia.

Tình yêu của chúng tôi đã đi đến điểm tận cùng, nhưng chúng tôi vẫn là thanh mai trúc mã, vẫn là những người bạn yêu quý, thấu hiểu lẫn nhau.

Thế nhưng Đường Thiên Tiêu không hề để cho tôi được ở lại đây thêm nữa.

Vừa dùng xong bữa sáng, bỗng nhiên có người hầu đến mời: “Cô nương, xe ngựa đã chuẩn bị xong, Trần tướng quân đang đợi đưa cô nương về”.

Tôi do dự nói: “Liệu ta có nên đi cáo biệt Hoàng thượng một tiếng không?”

Người hầu liền đáp: “Tâm trạng Hoàng thượng dường như không tốt lắm, tối qua uống rượu đến nửa đêm, bây giờ say mèm, sợ là đến quá trưa mới tỉnh dậy được”.

Tôi lặng người đi, đang cúi đầu xuống định chối từ, người hầu kia liền mỉm cười nói: “Cô nương phải chăng cũng nhận thấy Khang hầu chẳng thể nào bảo vệ nổi người phụ nữ của mình sao?”

Bỗng nhiên nghe thấy một người hầu nhỏ bé nói Đường Thiên Trọng như vậy, tôi cảm thấy khí huyết toàn thân sộc lên mặt, không thèm suy nghĩ gì thêm nữa, nhấc chân nhanh chón bước ra khỏi cửa.

Mãi cho tới khi ngồi lên xe ngựa, trên đường gập ghềnh, khúc khuỷu tiến về phía trước, tôi mới chợt cảm thấy lời nói của người hầu ban nãy có điều gì đó lạ thường.

Chẳng qua chỉ là một người hầu tầm thường, thấp hèn mà thôi, tại sao lại biết tôi sẽ được đưa về chỗ Khang hầu, lại còn dám cười nhạo Khang hầu đang nắm trong tay đại quyền mà không thể bảo vệ được người phụ nữ của mình?

Rõ ràng, Đường Thiên Tiêu đã viện cớ bị say không đến gặp tôi, lại phái người hầu đó đến khích tướng tôi.

Ngài dùng trăm phương ngàn kế bắt tôi đến đây, làm sao lại dễ dàng thả tôi đi như vậy được? Xem ra ý đồ của ngài ban đầu là muốn thu nạp tôi thành phi tần trong hậu cung lần nữa. Nếu như tôi không chịu, thì sẽ lợi dụng tôi lấy lòng Trang Bích Lam, củng cố địa vị. Nếu như tôi vẫn không chịu, sẽ đưa tôi về bên cạnh Đường Thiên Trọng.

Đương nhiên là ngài sẽ bày ra một cái bẫy đáng sợ nào đó.

Thée nhưng tôi hoàn toàn không đoán ra nổi, rốt cuộc bọn họ muốn dùng tôi để đối phó với Đường Thiên Trọng thế nào?

Thừa cơ ám sát ngài hay là muốn uy hiếp ngài?

Chắc hẳn không hề đơn giản chỉ muốn Đường Thiên Trọng thấy rõ ngài chẳng thể nào bảo vệ được tôi.

Đúng lúc đang suy nghĩ miên man, xe ngựa đã dừng lại, tôi loáng thoáng nghe thấy phía trước đang có tiếng người la hét, kèm theo tiếng rút kiếm ra khỏi vỏ.

Lúc này, Trần tướng quân hộ tống tôi đến đây liền nói: “Trong xe là Khang hầu phu nhân họ Ninh, ta phụng mệnh đưa phu nhân về đây. Đến nay chức trách đã tận, mời các vị đưa phu nhân vào gặp tướng quân của các ngươi”.

Vừa nói dứt lời, tôi đã nghe thấy tiếng vó ngựa truyền bên tai, vội vã vén rèm lên, tất cả đội binh mã hộ tống tôi lẫn người đánh xe cũng chạy mất tung tích. Đội lính phía trước mười người ngơ ngác quay sang nhìn tôi, dường như cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Tôi đoán bọn họ nhất định là những kỵ binh được Khang hầu sai tới để do thám tình hình quân địch, vôi vã nói: “Liệu có thể phiền mấy vị dẫn đường cho ta đến gặp Khang hầu?”

Vị đội trưởng của đội lính này liền tiến lên hỏi: “Người là… Khang hầu phu nhân sao?”

Tôi gật đầu nói thêm: “Chồng của ta chính là Khang hầu”.

Mấy kỵ binh liền nghi hoặc: “Nghe nói vào mùa thu Khang hầu phu nhân đã qua đời rồi, bây giờ lại chui đâu ra một Khang hầu phu nhân nữa đây?”

Tôi cảm thấy ngần ngại, đành phải nói: “Vậy thì phiền mấy vị đưa tôi về doanh trại trước, sau đó thông báo cho Khang hầu, chỉ cần nói Thanh cô nương tới là được”.

“Thanh cô nương…”

Chuyện Khang hầu vô cùng yêu thích, sủng ái Thanh cô nương cũng đã lưu truyền rộng rãi ra bên ngoài, mấy người kỵ binh này lập tức giãn hẳn khuôn mặt ra, phái một người đánh xe ngựa, tiền hô hậu ủng đưa tôi vượt qua vô số các sơn động giăng lều bạt, rồi dừng lại ở một chiếc miếu sơn thàn có treo cờ chủ soái phía trước.

Thế nhưng mấy người này không hề mời tôi xuống ngay tức khắc, thậm chí còn đi vào bẩm báo rất lâu, cũng chẳng thấy ai nghênh tiếp.

Trong lòng tôi chợt cảm thấy nghi ngờ, tự kéo thân người nặng nề, phù nề của mình xuống khỏi xe ngựa, vừa bước đến trước cửa miếu sơn thần, hai người lính canh còn chưa kịp chặn lại, thì nghe thấy người bên trong cười lạnh lùng nói: “Thanh cô nương với Đục cô nương gì chứ? Có ai mà không biết hai ngày trước hầu gia đã lặng lẽ rời khỏi doanh trại, muốn quay về đoàn tụ cùng Thanh cô nương thật sự rồi chứ.”

“Bây giờ lại chạy đâu ra một Thanh cô nương nữa?”

Lập tức lại nghe thấy lời phụ họa của người xung quanh: “Đúng vậy, đúng vậy, lại còn là người do tiểu Hoàng đế kia đưa tới, có thể nào không? Không phải là gian tế mới là chuyện kỳ lạ đấy”.

“Có điều, người phụ nữ này trông thật sự vô cùng xinh đẹp, cử chỉ, lời nói cao quý, nhìn không giống chút nào”

“Hừm, tên gian tế này xinh đẹp lắm sao?”

“Rất xinh đẹp, thuộc hạ lớn từng này rồi nhưng chưa từng nhìn thấy người phụ nữ nào có đôi mắt đẹp đến thế, chỉ cần lặng lẽ nhìn thuộc hạ một lần, đã cảm thấy vô cùng sung sướng, đây quả thực là một mỹ nhân tuyệt thế”.

“Vậy thì…”

“Có điều người phụ nữ này đang mang thai, xem bụng chắc cũng được năm, sáu tháng rồi”.

Đường Thiên Trọng… không hề ở trong doanh trại mà đến Nhiêu Thành tìm tôi?

Vậy thì Đường Thiên Tiêu chọn đúng lúc này đưa tôi đến đây cũng là cố ý cả sao?

Đang cảm thấy luồng gió lạnh lẽo trong sơn động khiến tôi ớn lạnh, thì phía trong cửa miếu bỗng thò ra hai cánh tay cường tráng, to khỏe thần tốc kéo tôi vào trong, suýt chút nữa khiến tôi vấp vào thềm cửa mà ngã.

Tôi đang định đưa tay bảo vệ chiếc bụng của mình thì liền cảm thấy đôi tay của mình đang bị kẹp chặt lại, đau đến mức nhói tim.

Hai người lính kia đã tóm gọn tôi lại.

Tôi cố gắng nhịn đau, vội vã biện giải cùng họ: “Ta thật sự là Thanh cô nương luôn ở cạnh bên Khang hầu. Đường Thiên Tiêu cố tình chọn thời điểm này đưa ta đến đây nhằm làm hỗn loạn quân tình, điên đảo trắng đen, mọi người đừng có mắc lừa Hoàng thượng”.

Lúc này phía sau lưng tôi liền truyền tới tiếng cười đùa lả lướt của ai đó: “Mọi người đừng có mắc lừa con hồ li tinh này. Nói không chừng nó bày ra âm mưu gì để đối phó với hầu gia đấy”.

Tôi nghe thấy giọng nói này khá quen thuộc, dường như đã từng nghe thấy trong phòng nghị sự của Đường Thiên Trọng ngày trước, đang định quay đầu lại nhìn rõ ràng thì bỗng mọi thứ trước mắt đen sầm lại. Dường như tôi bị ai đó che mắt lại bằng một tấm vải, tiếp đó, miệng cũng bị nhét giẻ vào, rồi bị đưa đến một nơi hoang vắng.

Tôi mơ hồ kêu lên, nhưng chẳng thể nào nói được như trước nữa, cánh tay bị vặn đến mức như thể sắp lìa khỏi cơ thể, sau đó bị trói lại bằng một đoạn dây thừng chắc.

Cánh cửa bên ngoài cũng bị đóng sầm lại, dường như hai tên áp giải tôi đến đây đang đứng ngoài giám sát.

Người đứng phía trước liền hỏi: “Ngộ nhỡ ả ta thật sự là vị Thnh cô nương mà hầu gia nhất mực sủng ái, yêu thương thì sao đây?”

Tên lính phía sau liền lạnh lùng mỉm cười nói: “Ngươi sợ cái gì, có người nói ả ta là giả, thì đương nhiên ả ta sẽ là giả. Có điều sắc đẹp của ả ta… quả thực là vô cùng diễm lệ. Thân thể này…”

Bàn tay thô ráp thừa cơ du ngoạn lên trên, đặt vào phần ngực tôi, dừng lại một hồi lâu, bắt đầu nắn bóp theo cơn thú tính dâng lên trong người của hắn.

Hoảng hốt nhớ lại buổi chiều giữa hè đáng ghét năm đó, cơn ác mộng suýt chút nữa bị Hoang đế Nam Sở làm nhục, tôi vừa tức giận vừa sợ hãi, vừa vội vã lại vừa phẫn nộ, cảm thấy phần bụng đau dữ dội, tất cả những thứ ăn ban sáng liền dâng hết lên miệng. có điều lúc này miệng đang bị nhét giẻ, muốn nôn mà cũng chẳng thể nôn ra được, chỉ cảm thấy được nước chua truyền lên mũi, khó chịu đến mức khiến tôi hoa mày chóng mặt, toàn thân mướt mát mồ hôi, dường như sắp sửa ngất lịm đi.

Đoán chắc sắc mặt của tôi lúc này vô cùng đáng sợ, người đứng phía trước dường như sợ hãi, liền lên tiếng ngăn cản: “Là phụ nữ đang mang thai đấy, nhìn thân thể yếu mềm thế này, đừng có làm ả ta chết”.

Người phía sau bỗng mỉm cười kỳ quái: “Huynh đệ, ý của huynh là trước tiên phải dẹp cái bụng của ả ta rồi hãy chơi thiếp hả? E là… đến lúc ấy cô ta đã chịu không nổi mà ra đi rồi”.

Người này nói xong, liền đưa tay ra xé rách y phục trên người tôi.

Tôi mơ hồ kêu lên, sợ đến mức tim gan thắt lại, không thể nào chịu thêm nỗi nhục nhã, uất ức này nữa, cúi tháp đầu xuống, ra sức đập mạnh vào cột gỗ phía sau.

Tôi không hề cảm thấy đau đớn, nhưng lại có cảm giác chất lỏng nóng nóng gì đó bắn lên cổ, thân thể cũng dần mất hết sức lực ngã rạp xuống đất.

Trong mơ màng, tôi dường như nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, mùi máu tanh nồng tràn lan tứ phía.

“Tướng… tướng quân!”

Người lính giám sát tôi không hề thất lễ với tôi run rẩy hành lễ, còn tên khốn kiếp lợi dụng tôi nãy giờ không còn chút hơi thở nào nữa.

Tôi liền nghe thấy có người ra lệnh: “Tướng quân nói cần phải giữ lại mạng sống, các ngươi còn dám ép ả ta đi vào con đường chết sao? Nếu như ả ta gặp bất trắc gì vào lúc này, lấy mạng cả nhà các ngươi đền vào cũng không đủ”.

Tôi đã từng nghe thấy giọng nói này, chỉ có điều gặp mặt chưa nhiều, nên cũng chẳng thể nhớ ra tướng mạo của người này.

Trong điện rõ ràng vẫn còn một người đàn ông nữa, đứng cách chỗ tôi không xa, dùng giọng nói khẽ khàng ra lệnh gì đó. Sau đó liền có người lên phía trước, cầm thứ thuốc gì đó bôi lên chỗ tôi bị thương, sau đó lại dùng vải buộc lại.

Thế nhưng tôi không cho rằng bọn họ có ý tốt gì.

Mũi tôi đang dâng trào vị chua chua nhưng vẫn có thể ngửi được mùi thuốc nghi ngút tỏa khói trước mặt mình.

Nếu như tôi ngửi không nhầm thì trong này có chứa vị thuốc ô đầu, hùng hoàng, mã tiền tử… những thứ chỉ có trong thuốc phá thai.

Đây là thuốc… phá thai?

Quả nhiên, có người bỏ chiếc giẻ nhét trong miệng tôi ra, bóp miệng rồi đổ bát thuốc đó vào miệng tôi.

Tôi ra sức chống trả, khó khăn lắm mới phun hết ngụm thuốc trong miệng ra, nhân cơ hội họ chưa kịp đổ thêm thuốc vào, tôi liền thét lớn: “Đường Thiên Kỳ, Nhiếp chính vương đang ở trên đầu nhìn ngươi đó. Nhiếp chính vương đang ở trên đầu nhìn ngươi bán rẻ huynh trưởng, hãm hại con cháu nhà họ Đường”.

Người đổ thuốc vào miệng tôi đã bóp mạnh khuôn miệng tôi ra, nhưng vẫn chưa đổ xuống, thậm chí ngay cả bàn tay đang bóp miệng tôi cũng giãn hẳn ra.

Tôi biết chắc mình hoàn toàn đoán đúng.

Trong Nhiêu Thành, trên dưới đều là người của Đường Thiên Kỳ. Chỉ khi được hắn dung túng, thì người của Hoàng đế Gia Hòa mới có thể lặng lẽ, nhanh chóng ra vào được vùng đất trọng yếu đó, hơn nữa hắn còn nói ra chỗ ở bí mật của tôi, vì thế tôi mới dễ dàng bị bắt đi như thế.

Còn Đường Thiên Kỳ là đệ đệ ruột thịt của Đường Thiên Trọng, địa vị và quyền hành chỉ dưới mỗi mình huynh trưởng, nếu Đường Thiên Trọng không có đây, người đưa ra quyết định cao nhất chính là hắn.

Hắn nói tôi không phải là Thanh cô nương thì đương nhiên tôi sẽ không phải, hắn nói tôi là gian tế, thì tôi chính là gian tế.

Từ trước đến nay hai huynh đệ hắn yêu thương, đoàn kết với nhau, sẽ không có bất kỳ ai nghi ngờ Đường Thiên Kỳ đang nói dối.

Có điều tôi thật sự không hiểu nổi, Đường Thiên Kỳ và tôi chưa từng kết oán thù gì hết, tại sao lại phải hại tôi đến mức này?

Hoặc giả điều này đơn giản chỉ vì muốn trợ giúp cho người anh họ mà bán rẻ huynh trưởng của mình chăng?

Tôi nghĩ không ra, liền rướn người về phía trước, đối mặt với người đàn ông chỉ đứng cách chỗ tôi vài bước chân, chưa từng lên tiếng bấy lâu.

Một hồi lâu sau, tấm vải che mắt cũng được tháo xuống.

Trước mắt tôi hiện lên hình ảnh một người đàn ông trẻ tuổi, chắp tay sau lưng, thân mang chiến bào màu trắng, sắc mạo tuấn tú, thần dũng, đôi mắt đen láy như màn đêm, không nhìn thấy chút linh động của người thanh niên mới lớn nào hết. Người này chính là Đường Thiên Kỳ.

Trên tay hắn cầm kiếm, vẫn còn thấm đẫm máu tươi. Bên cạnh tôi có một thi thể đàn ông vạm vỡ, bị người ta dùng kiếm đâm từ sau lưng, đây chính là tên đàn ông khốn kiếp, ăn hiếp tôi trước đó.

Đôi môi tôi khẽ run run, một hồi lâu sau mới cất tiếng hỏi được: “Tại sao lại thế?”

Khóe miệng của Đường Thiên Kỳ miễn cưỡng nhoẻn lên một nụ cười lạnh lùng, chỉ vào bát thuốc trong tay của người tùy tùng rồi nói: “Uống bát thuốc này đi, ta sẽ nói cho cô biết”.

Tiểu bảo bối trong bụng tôi nhất định đã thức giấc, tôi cảm nhận rõ ràng đứa trẻ đang vươn vai ưỡn người, lập tức lên tiếng trả lời: “Đây là đứa con của ca ca ngươi đó. Đây chính là cốt nhục của nhà họ Đường các ngươi”.

Đường Thiên Kỳ không thèm nói chuyện cùng tôi nữa, liếc mắt nhìn sang tên tùy tùng rồi ra lệnh: “Mau chuốc cho ả ta”.

“Đừng… không được…”

Tôi ra sức vùng vẫy, cố gắng nôn hết số thuốc sẽ hại chết đứa bé của tôi ra ngoài, nhưng bị sặc mấy lần, đã nuốt không ít thuốc vào trong, nên sợ hãi, hoảng loạn vô cùng. Tôi liền cúi đầu xuống cố gắng ho mạnh, chỉ mong có thể nôn được số thuốc kia ra khỏi miệng.

Cả miệng cả lưỡi đang thấm đầy mùi vị của bát thuốc phá thai kia, bên tai liền truyền đến tiếng thét tức giận của Đường Thiên Kỳ: “Cô tưởng rằng làm vậy là có thể thoát được sao?”

Ánh mắt mơ hồ, tôi nhìn thấy một bóng đen vụt tới, nhanh chóng đạp lên bụng tôi.

Chân hắn hạ nhanh xuống, đạp trúng vào bụng tôi.

Tôi thậm chí còn nhìn thấy chiếc bụng nhô lên của mình, sau cái đạp mạnh của hắn, đã nhanh chóng xẹp xuống.

Tiếp đó, tôi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của bản thân, vang vọng trong ngôi miếu cũ kỹ rất lâu, một thứ nóng nóng chuồi ra khỏi phần dưới của người mình.

Nỗi đau đớn thắt tim quặn ruột, như vạn tiễn xuyên tâm, mồ hôi đổ ra như tắm.

Trước mắt mọi thứ đều đen sầm, bầu trời đêm u ám, những ánh sao mờ xa.

Lúc này trong đầu tôi trống rỗng, không còn bất cứ suy nghĩ gì nữa.

Linh hồn dường như đã tan theo khói mây, không phân rõ được mọi thứ phía trước lớn hay nhỏ, ngắn hay dài, vô hình hay hữu hình, tôi chỉ muốn biến thành tro bụi, bay theo gió mây.

Không biết sẽ bay về nơi đau.

Trong tiềm thức sau cùng của bản thân, tôi cảm thấy mình được đặt xuống, giữa một vũng máu lớn.

Chiếc yếm trong người bỗng bay ra, rơi trên đống máu kia, hình bách tử hiển hiện sinh động, rõ nét.

Đôi môi đứa bé trai đỏ thắm, đang nói, mẹ, nhìn xem, con bắt được một chú bướm lớn này.

Đứa bé gái đang mặc trên người bộ trang phục màu đỏ hoan hỉ nói, mẹ, nhìn xem chiếc diều có hình đôi yến của con đi.

Đứa bé trai nắm tay tôi rồi hỏi, mẹ ơi, lúc nào thì cha sẽ cùng con đi bắt ếch?

Đứa bé gái mỉm cười nhìn tôi nói, mẹ ơi, cánh diều đứt dây, liệu có thể nào bay đến được chỗ cha không?

Những đứa trẻ thêu trên tấm yếm bách tử đó đều mỉm cười tươi tắn, dường như đứng bật dậy, vây quanh tôi vui đùa nô nức, gọi tôi, mẹ ơi, mẹ ơi.

Trong giấc mơ, tất cả bọn trẻ đều đang hân hoan gọi tôi, mẹ ơi, mẹ ơi.