Bình An Trọng Sinh

Chương 35: Nghiêm lão phu nhân




Ngày thứ hai, Bình An ngủ thẳng đến sắp mười giờ rồi mới rời giường, hai ngày nay thật sự quá mệt mỏi, cộng thêm nguyên nhân khí trời, vừa chui vào chăn liền không chui ra được.

Cũng là Viên lão phu nhân vào trong phòng đem cô từ trong chăn đào lên,“Mau dậy đi đánh răng rửa mặt, khách đều đã chờ ở dưới lầu.”

Bình An còn còn buồn ngủ, ôm chăn chết sống không chịu buông tay.

”Cái tật xấu ngủ nướng này của con sao vẫn còn không thay đổi, bao nhiêu tuổi rồi, không khác gì trẻ con mà.” Viên lão phu nhân tức giận lôi cô lên, “Tương lai cũng sắp làm dâu nhà người ta rồi, chẳng lẽ còn ngủ nướng sao, không mất mặt sao.”

Bình An mê mê hồ hồ lẩm bẩm, “Vậy con sẽ tìm một ông chồng cho con ngủ nướng con mới lấy?”

”Như con thế này, ai dám cưới con chứ.” Viên lão phu nhân nở nụ cười, “Nhanh lên đó, bà đi xuống lầu chờ con.”

Viên lão phu nhân trước khi về hưu cũng là một quan toà, nghiêm với kỷ luật, đối với người khác yêu cầu cũng cao, chỉ có đối với đứa cháu ngoại này hết sức dung túng, dĩ nhiên, có một phần rất lớn là Bình An thuở nhỏ mất mẹ, lão thái thái sinh lòng thương tiếc, cho nên cũng không có quá nghiêm khắc với Bình An.

Bình An sau khi rửa mặt, tinh thần phấn chấn đi xuống lầu, đại sảnh ánh sáng sáng ngời, trên ghế sa lon bằng gỗ đỏ ở trước cửa sổ sát đất, ngồi một vị lão thái thái vóc người hơi tròn trịa, không cao, da thịt trắng nõn mượt mà, đầu đầy tơ bạc, nhìn dáng dấp đại khái cũng ngoài 70 rồi, mặc quần màu đen, áo khoác ngoài màu đỏ tím, có vẻ tinh thần sáng láng, bà vừa thấy Bình An dưới bậc thang, lập tức cười cong đôi mắt.

Lão phu nhân này nhìn thật nhìn quen mắt...... Cặp mắt kia giống như giống như đã từng quen biết, mặc dù đuôi mắt nếp gấp khắc sâu, hai gò má nhăn nheo tràn đầy dấu vết của năm tháng, nhìn ngũ quan của lão thái thái, có thể tưởng tượng lúc tuổi còn trẻ là xinh đẹp động lòng người như thế nào.

Giống như nhớ lại khi mình còn bé quả thật rất thích người bà bà xinh đẹp này...... Bình An ngọt ngào nở nụ cười, trong trẻo kêu một câu, “Bà bà xinh đẹp!”

”Còn gọi là bà bà xinh đẹp, còn tưởng rằng mình là đứa bé sao, là bà Nghiêm.” Viên lão phu nhân cười nói, hướng về phía vị lão thái thái,“Chị Loan à, chị đừng để ý, đứa nhỏ này giống như chưa trưởng thành vậy, lúc nào cũng làm cho người ta quan tâm.”

”Kêu bà nội là được, thân thiết hơn nhiều!” Nghiêm lão phu nhân cười nheo mắt, vẫy vẫy tay với Bình An, “Đến bên bà nội này.”

Bình An nhất thời cũng không nghĩ nhiều như vậy, lập tức cười hì hì ngồi vào bên cạnh Nghiêm lão phu nhân, “Bà nội!”

Ông của cô qua đời rất sớm, cô vẫn tiếc nuối không có ông nội bà nội thương cô, hiện tại có thêm một bà nội, cô làm sao lại không vui?

”Ngoan quá! Cũng đã lâu không gặp Bình An rồi, càng ngày càng xinh đẹp nhỉ!” Nghiêm lão phu nhân rất nhớ Bình An, bà rất thích cô gái này, vừa ôm lại nựng nịu hết sức thân thiết.

”Chị đi Australia cũng ở bao nhiêu năm, khoảng ba bốn năm nhỉ, khi đó Bình An mới bây lớn thôi.” Viên lão phu nhân cười nói.

”Vẫn là quốc gia mình tốt nhất, ở nước ngoài thật sự không quen, đặc biệt là những cô gái bên đó làm sao ôn nhu hiền lành như những cô gái cần kiệm mộc mạc Trung Quốc chúng ta.” Nghiêm lão phu nhân nói, bà thích đi du lịch, cho nên sau khi về hưu đã cùng bạn già du lịch vòng quanh thế giới, bốn năm trước định cư ở Australia, năm nay mới trở về nước.

Viên lão phu nhân liếc Bình An một cái, con gái Trung Quốc cũng chưa chắc cũng cần kiệm mộc mạc ôn lương hiền huệ......

Bình An sờ sờ chóp mũi, cười ha hả nói, “Đúng vậy, đúng vậy, bà nội quả nhiên là có con mắt tinh đời, đương nhiên là con gái tóc đen mắt đen mới đẹp ạ.”

”Cho nên, cháu của bà nhất định phải cưới cô gái Trung Quốc mới được, tốt nhất phải giống như Bình An vậy.” Nghiêm lão phu nhân cười híp mắt nhìn Bình An, ánh mắt kia tựa như đang nhìn cháu dâu, càng xem càng hài lòng, “Bình An, con có bạn trai hay không?”

”Không có......” Bình An cười giả lả mấy tiếng, “Bà nội, con còn nhỏ, chưa muốn có bạn trai.”

”Không sai, phải học tập tốt mới có tương lai chứ, chuyện bạn trai nên giữ lại sau này hãy nói.” Dừng một chút, Nghiêm lão phu nhân lại nói,“Chẳng qua cháu trai của bà thật đúng là không tệ, nó đi lấy đồ cho bà rồi, sẽ quay lại ngay, rất xứng đôi với con đó.”

囧...... Nghiêm lão phu nhân, bà trước một câu mới nói nói chuyện bạn trai sau này hãy nói mà, vào lúc này lại tác hợp cô cùng cháu trai của bà, đây không phải là mâu thuẫn lẫn nhau sao?

Lúc này chuông cửa vang lên, Viên lão phu nhân liền cười nói, “Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến liền.”

Dì bảo mẫu đi mua thức ăn, Bình An đứng lên, lướt qua khay trà bằng gỗ đỏ, kiếp trước Nghiêm lão phu nhân cùng Viên lão phu nhân cũng vẫn muốn tác hợp cô cùng vị nam sinh chưa từng gặp mặt kia, chỉ là luôn bị cô tránh né, xem ra hôm nay thì không cách nào tránh khỏi gặp mặt được rồi, Bình An mở cửa, vừa thấy được người ngoài cửa thì vẻ mặt lập tức co quắp lại.

”Phương tiểu thư!” Đứng ngoài cửa là một người đàn ông trẻ tuổi cao to, mặc Âu phục DIOR HAUTE­COUL­TOURE màu xám bạc thoải mái, bên trong là áo sơ mi màu trắng, anh càng nổi bật vóc người khí vũ hiên ngang, mặt như ngọc, chỉ thấy khóe mắt anh hơi cong, cười thật giống như hoa đào rực rỡ.

”Nghiêm tiên sinh......” Nghiêm Túc cùng Nghiêm lão phu nhân...... Là người một nhà? Bình An bị sét đánh đến ngoài khét trong sống!

”Chúng ta lại gặp mặt.” Nghiêm Túc trong tay mang theo một cái túi màu đỏ, cúi đầu nhìn Bình An vẫn còn đang ngẩn ngơ.

”Anh đi nhầm cửa đúng không!” Bình An vỗ vỗ trán tự hỏi, nhất định là như vậy, không sai! Trên đời nào có chuyện trùng hợp như vậy.

”Tôi cũng không biết, chỉ là, địa chỉ không sai, Phương tiểu thư không vui khi nhìn thấy tôi sao?” Nghiêm Túc khẽ nghiêng người, đôi môi khêu gợi vẽ ra nếp nhăn nhàn nhạt trên mặt khi cười, tràn đầy hứng thú nhìn Bình An.

Cô không phải là không vui khi nhìn thấy anh, chỉ là không muốn ở chỗ này nhìn thấy anh! Coi như là ảo giác đi, ảo giác, cô cảm thấy Nghiêm Túc người này quá khó để suy nghĩ, nói anh tao nhã lịch sự, lại có lúc toát ra ánh mắt sắc bén làm cho người ta nhìn cũng cảm thấy không rét mà run, nói anh thâm trầm lạnh lùng, lại cảm thấy anh cười thân thiết đến rất vô hại.

Chỉ là ở trên báo chí nhìn đến nụ cười của anh, dường như lại có chút không giống nhau, cái loại đó là nụ cười đối mặt với đám truyền thông...... Làm cho người ta cảm thấy lãnh đạm vô tình, vừa xa cách lại cao vút ở trên cao khó có thể đến gần.

Người như vậy, cô một chút cũng không muốn đến gần!

”Bình An, tần ngần ở đó làm cái gì, còn không mời khách vào.” Viên lão phu nhân quay đầu nhìn lại Bình An còn ngơ ngác ở cạnh cửa, mở miệng hỏi một câu.

”Có phải Nghiêm Túc đấy không?” Nghiêm lão phu nhân cũng hỏi.

Bình An ngượng ngùng cười một tiếng, “Đúng ạ!” Tránh ra bên cạnh, để Nghiêm Túc đi vào.

”Bà nội, bà nội Viên.” Nghiêm Túc vừa vào cửa liền cười rực rỡ như ánh nắng mặt trời, “Bà nội Viên, đã lâu không gặp, bà vẫn giống như trước kia, không thay đổi chút nào ạ.”

Viên lão phu nhân cười đến thấy răng không thấy mắt, “Sao có thể nhiều năm như vậy cũng không thay đổi chứ, bà già rồi.”

”Ai dám nói bà già ạ.” Nghiêm Túc ngồi xuống ở bên cạnh Nghiêm lão phu nhân, khóe mắt liếc qua Bình An một cái, nụ cười nơi khóe miệng càng thêm rực rỡ.

”Bình An, đây chính là cháu trai của bà, con thấy sao?” Nghiêm lão phu nhân kéo Bình An ngồi xuống bên cạnh mình, trừng mắt nhìn Nghiêm Túc dựa vào thành ghế, để Bình An thấy rõ.

Bình An ha ha cười khan, “Nghiêm tiên sinh thật là một nhân tài hiếm có ạ!”

”Gọi nó là anh Nghiêm hoặc là Nghiêm Túc đều được, gọi Nghiêm tiên sinh lạnh nhạt quá.” Nghiêm lão phu nhân thở dài một tiếng, cảm giác dù cháu của mình lớn tuổi hơn Bình An mấy tuổi, chỉ là thấy thế nào cũng dều là trời sinh một đôi.

”Bà nội, thật ra thì con cùng Phương tiểu thư đã gặp mặt rồi.” Nghiêm Túc mở miệng cười, ánh mắt mỉm cười rơi vào trên người Bình An, “Hai năm trước bà bảo cháu mang quà dến cho Bà nội Viên, khi đó vẫn là Phương tiểu thư mở cửa giúp cháu.”

Bình An sửng sốt một chút, hai năm trước cô ở chỗ bà ngoại đã gặp qua Nghiêm Túc? Cố gắng nhớ lại, dường như thật sự có một lần bởi vì bà ngoại ngã bệnh, cô tới đây thăm bà ngoại, lần đó có Lê Thiên Thần đi cùng......

Viên lão phu nhân cùng Nghiêm lão phu nhân đều nhìn về phía Bình An.

Bình An cười cười, “Trí nhớ của con không tốt lắm, có thể là con đã quên mất.”

”Không sao, về sau tiếp xúc nhiều liền quen thuộc.” Nghiêm lão phu nhân lập tức liền nói, “Nghiêm Túc, Bình An còn là một cô gái nhỏ, con phải chăm sóc con bé nhiều, nếu để cho bà biết con khi dễ con bé, bà không tha cho con đâu!”

Nghiêm Túc cười gật đầu, “Bà nội yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc em Bình An.”

Ai là em anh vậy? Bình An thừa dịp Nghiêm lão phu nhân không có chú ý, hung hăng trợn mắt nhìn Nghiêm Túc một cái, Nghiêm Túc lại cười đến càng thêm vui vẻ. Viên lão phu nhân nhìn hai bọn họ, cười lắc đầu, hai người kia mặc dù kém vài tuổi, nhưng tính tình Bình An vẫn còn trẻ con, nên cần có một người đàn ông kinh nghiệm phong phú hơn cô mới tốt, như vậy mới có thể bảo vệ cô.

Lúc bọn họ đang nói chuyện, dì bảo mẫu đã trở lại, ở phòng bếp chuẩn bị cơm trưa, bất tri bất giác cũng đã đến cơm trưa, thức ăn cũng đã chuẩn bị xong.

”Biết chị thích chim bồ câu nấm hương dầu vừng Tô Ký, cố ý đi mua về cho chị đó.” Viên lão phu nhân kéo tay Nghiêm lão phu nhân đi về phía bàn cơm.

Bình An cùng Nghiêm Túc đi ở phía sau, một mặt không chút thay đổi, một vẻ mặt tươi cười.