Binh Vương Triệu Đông

Chương 6: Chương 6






Lúc Triệu Đông đi qua giống như nhàn nhã đi bộ, dọc theo đường đi hấp dẫn ánh mắt của vô số người.

Nhất là một thân đồng phục bảo vệ của anh, bốn chữ to “Bảo vệ Đế Uyển” sau lưng càng làm cho khóe miệng không ít người một trận co quắp.

Mẹ kiếp!
Cái quái gì thế này?
Có nhầm lẫn gì không, chơi Cosplay à?
Không chỉ có khách mời ở đây, ngay từ đầu Tô Phỉ cũng phát hiện ra vị khách không mời này.

Chết tiệt!
Anh có thực sự điên không?
Tô Phỉ có chút hối hận, vừa rồi thật sự không nên mang anh tới đây.

Nhưng trước mắt cũng không có cách, cô đã đâm lao đành phải theo lao.

Ứng phó với một Ngụy Đông Minh cũng đã làm cho cô lực bất tòng tâm, hiện giờ lại thêm một người đàn ông không theo lẽ thường ra bài như vậy, cô càng thêm đau đầu.


Nhưng cũng may, Triệu Đông chỉ đi về phía quầy buffet, điều này làm cho cô thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Người đứng ở giữa sân, mặc dù trong lòng nhấc lên sóng to gió lớn, trên mặt lại không lộ ra một chút.

Con dâu Ngụy gia – đối với cách xưng hô này cô đã từng khinh thường, nhưng trước mắt lại không dám vượt quá nửa phần.

Tô gia đã không còn mạnh như năm đó, nếu như không nhận được viện trợ của Ngụy gia, chỉ sợ ngày mai sẽ nộp đơn phá sản lên tòa án.

Cô cảm thấy vận mệnh cùng mình mở một trò đùa lớn, trước kia vô cùng kháng cự một bữa tiệc đính hôn, hiện giờ lại trở thành rơm rạ cứu mạng Tô gia.

Nhất là hôm nay, người thật sự đến chúc mừng không có mấy người, muốn nhìn cô bêu xấu khắp nơi!
Cô giống như có thể khẳng định, tối hôm qua người khởi xướng kia ở trong sân, giống như là một con rắn độc thè lưỡi, bất cứ lúc nào chuẩn bị cho cô một kích trí mạng!

Những người đến dự tiệc đính hôn, không có mấy người đều là vì làm ăn.

Triệu Đông hiển nhiên là một ngoại lệ, từ đêm qua anh đã đói bụng, hai trận đại chiến liên tiếp, lại khiêng hai mươi thùng nước, thể lực tiêu hao rất lớn.

Một con tôm hùm Úc đỉnh cấp, mọi người còn chưa kịp động, đã có hơn nửa đi vào miệng anh.

Mọi người vây xem chậc chậc khen ngợi, tuy rằng động tác của anh nhanh, nhưng không thô lỗ, nhất là động tác nếm rượu vang đỏ, so với không ít người ở đây tiêu chuẩn cao hơn một bậc.

Nếu không phải bộ đồng phục bảo vệ kia không hợp với mọi người, chỉ sợ đã sớm có người muốn tiến lên, đến thăm dò một chút lai lịch của người đàn ông này.

Triệu Đông cảm nhận được một ánh mắt âm nhu trong góc, giống như nhận ra một chút mùi âm mưu.

Anh nhìn về phía Tô Phỉ, liếc mắt một cái liền nhìn thấu phần bình tĩnh kia như đi trên băng mỏng.

Đúng lúc này, hiện trường bỗng nhiên yên tĩnh lại.


Triệu Đông cũng theo ánh mắt mọi người quay đầu nhìn, trong trang viên đi ra một người đàn ông, một thân âu phục màu trắng, giống như như hoàng tử.

Trùng hợp lúc này, một giọng nữ cũng từ trong góc vang lên, vừa điệu vừa mềm dẻo: “Anh Ngụy!”
Người biết chuyện đều là một bộ thần sắc nghiền ngẫm, nhất là bộ lễ phục dạ hội hoa lệ của cô ta, càng giống như là vì đoạt danh tiếng mà đến.

Ánh mắt Tô Phỉ sắc bén: “Hạ tiểu thư, hình như tôi không đưa thiệp mời cho cô!”
Cô đối với vị đại tiểu thư Hạ gia này không có một chút thiện cảm, vì tranh đoạt Ngụy Đông Minh, đối phương không chỉ một lần ở chửi bới, thủ đoạn bỉ ổi sau lưng cô, cũng dùng mọi thủ đoạn.

Hạ Như Tuyết đắc ý nháy mắt một cái: “Gấp gáp đuổi tôi đi như vậy, chột dạ à?”
Tô Phỉ hỏi ngược lại: “Tôi có cái gì chột dạ?”
Hạ Như Tuyết thầm ám chỉ nói: “Chột dạ làm chuyện có lỗi với anh Ngụy á!”
Ngụy Đông Minh mở miệng: “Như Tuyết, đừng loạn!”
Hạ Như Tuyết nâng cằm lên: “Anh Ngụy anh yên tâm, hôm nay em không phải tới gây sự, em còn đặc biệt chuẩn bị quà đính hôn cho chị Tô Phỉ!”
Nói xong, cô ta khiêu khích hỏi: “Chính là không biết, chị Tô Phỉ có dám tiếp nhận phần quà tặng này của tôi hay không!”
Ánh mắt Tô Phỉ đâm thẳng vào lòng người: “Hạ Như Tuyết, cô đừng thách thức giới hạn của tôi!”
Hạ Như Tuyết vỗ vỗ tay: “Đến đây, phần quà mừng hôm nay, người gặp có phần!”
Theo tiếng ồn ào, có người hầu đem từng phong thư tinh xảo giao cho mỗi khách khứa.

Ngay cả Triệu Đông cũng lấy được một phần, bên trong là mấy tấm ảnh, góc chụp không tệ, độ rõ nét cũng không thấp.

Một tấm là ảnh Tô Phỉ bị người đưa vào biệt thự, hai má ửng đỏ, tóc rối bời, xinh đẹp không gì sánh được, mà người đàn ông bên cạnh chính là anh.


Một tấm khác, là thời gian anh rời đi vào buổi sáng sớm.

Lần này toàn trường xôn xao, tiếng bàn luận như thủy triều dâng tới!
Hạ Như Tuyết rất hài lòng với hiệu quả như vậy, hỏi: “Đêm trước khi đính hôn, cùng với một tên quỷ bảo vệ trong một tiểu khu lăn lộn với nhau, suốt sáu tiếng, chậc chậc, trong lúc này đã xảy ra chuyện gì, chỉ sợ không cần tôi nói nhiều nữa?”
Nói xong, giọng điệu cô ta càng thêm âm độc: “Tô Phỉ, chị thiếu đàn ông bao nhiêu? Cho dù chị muốn đàn ông, tìm người nào không được, sao lại nhất định phải tìm một bảo vệ tiểu khu? Chị đang sỉ nhục anh Ngụy à?”
Tô Phỉ hít sâu, giáo dục tốt không khiến cô phát tác ngay tại chỗ.

Nhưng chung quy cô vẫn là phụ nữ, chuyện liên quan đến danh tiết, lời đồn nhảm giống như trong nháy mắt bao phủ cô!
Đúng lúc này, một tiếng tát thanh thúy vang lên.

Chát…
Vẻ mặt Hạ Như Tuyết khiếp sợ che hai má, đều hấp dẫn ánh mắt mọi người qua!
Tô Phỉ nhìn qua, không khỏi ngây ngẩn cả người, người ra tay lại là Triệu Đông.

Một cái tát hung hăng tát vào mặt Hạ Như Tuyết!