Bố Y Quan Đạo

Chương 515: Đảng cho cơ hội



Ngày hôm nay trời khá nóng, nhà Hoàng Tân Quyền có món chè đậu xanh ướt lạnh, Trương Thanh Vân và Triệu Giai Ngọc đến nhà thì lão cho mỗi người một phần, lão dùng giọng đắc ý nói:

- Thế nào? Hương vị không tệ phải không?

- Rất ngon!

Trương Thanh Vân vội nói, chỉ cần nhìn mặt Hoàng Tân Quyền là biết thứ này có lai lịch.

- Ha ha!

Hoàng Tân Quyền thoải mái cười nói:

- Đậu xanh này được trồng trong sân vườn, khá tốt, vô hại, mùa hè dùng là rất tốt.

Trương Thanh Vân và Triệu Giai Ngọc đưa mắt nhìn nhau, càng cảm thấy Hoàng Tân Quyền có bộ dạng cựu chiến binh, bây giờ đã lui ra đến mức này rồi. Những năm trước Hoàng Tân Quyền vẫn còn quan tâm đến chuyện trong thể chế, nhưng hôm nay lại có tâm cảnh như vậy.

Trương Thanh Vân cùng Hoàng Tân Quyền nói chuyện về cây đậu xanh, cuối cùng hắn cũng không nhịn được phải báo cáo về chuyện mình tiến về thủ đô.

Hoàng Tân Quyền nghe rất cẩn thận, lúc đầu vẻ mặt lão cũng không có gì biến đổi, Trương Thanh Vân nói gì lão cũng gật đầu. Khi Trương Thanh Vân nói đến chức bí thư thị ủy Thanh Giang thì lông mày lão vo thành một khối, vẻ mặt trở nên không tốt. Sau đó lại tiếp tục nghe, cuối cùng vẻ mặt vẫn không khôi phục lại vẻ bình thường như trước.

- Thanh Vân, tại sao cậu lại nhắc đến vấn đề này, cảm thấy tiếc nuối à?

Một lúc lâu sau Hoàng Tân Quyền mới đột nhiên nói.

Trương Thanh Vân đỏ mặt không lên tiếng, coi như đó là chấp nhận. Nhưng khi thấy vẻ mặt Hoàng Tân Quyền không tốt thì hắn cũng không dám nói ra.

- Hì!

Hoàng Tân Quyền khẽ mỉm cười, vẻ mặt lão trở nên nghiêm túc, lão nói:

- Cậu tiến nuối, cậu cảm thấy ở lại Thanh Giang nhất định sẽ có nhiều đất dụng võ phải không?

Trương Thanh Vân có chút sững sốt, hắn nói:

- Bí thư, tôi đã công tác rất lâu ở Thanh Giang, rất quen thuộc các phương diện công tác ở đó, cho nên nắm rất chắc...

- Ừ!

Hoàng Tân Quyền gật đầu:

- Cậu có tư tưởng này thì tôi cũng yên tâm, nhưng bây giờ đã đến thủ đô, nếu đã đến thì nên an lòng.

Trương Thanh Vân gật đầu xưng vâng, Hoàng Tân Quyền nhìn về phía xa, sau đó lại gật đầu giống như có lời muốn nói, nhưng hắn không nói ra miệng, sau nửa ngày mới nói:

- Rời khỏi Giang Nam cũng tốt, trước đây tôi tưởng rằng Chiêm Giang Huy còn mạnh hơn, bây giờ xem ra vẫn còn chưa chắc.

Trương Thanh Vân dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Hoàng Tân Quyền, không biết lời này là có ý gì. Hoàng Tân Quyền chợt khựng lại, lão lập tức di chuyển chủ đề rồi tiếp tục nói:

- Cậu về thủ đô khá đúng thời cơ, lăn lộn ở thủ đô dù sao cũng tốt hơn ở Giang Nam mà không giấu được mũi nhọn, ở trong quan trường sẽ luôn có chút kiêng kỵ, đề bạt quá nhanh chưa hẳn đã là tốt, ở phương diện này cậu phải xem xét lại một lần, cũng không dễ đảm đương như vậy.

- Vâng, tôi đã hiểu!

Trương Thanh Vân nói.

- Thật sự hiểu sao?

Hoàng Tân Quyền cau mày nói:

- Không, cậu không hiểu, nếu cậu hiểu thì sao còn đến gặp tôi với bộ dạng này? Nếu bây giờ cậu đã hiểu thì con đường quan trường vài chục năm sau này khỏi cần đi.

Trương Thanh Vân không ngờ Hoàng Tân Quyền đột nhiên phản ứng dữ dội như vậy, vì thế mà trở tay không kịp. Hắn đỏ mặt, Triệu Giai Ngọc ở bên cạnh cũng có chút xấu hổ, cũng đứng dậy.

Hoàng Tân Quyền thở dài một hơi nói:

- Được rồi, được rồi, không nói đến những điểm này nữa, tôi đã biết tình huống, các anh các chị nếu bận rộn thì cứ đi trước.

Trương Thanh Vân rời khỏi nhà Hoàng Tân Quyền, hắn ngồi trong xe xem xét những điều vừa rồi. Dù có rất nhiều thứ hắn vẫn chưa hiểu rõ nhưng vẫn có thể nhìn rõ từ vẻ mặt Hoàng Tân Quyền, ít nhất lão không cho rằng vấn đề mình tiến kinh là sai lầm. Hơn nữa bí thư Hoàng còn cho rằng mình tiến kinh là đúng thời cơ đẹp.

Trương Thanh Vân nghĩ đến đây thì tâm tình còn tốt hơn, hắn đối với Hoàng Tân Quyền và đối với người khác là hoàn toàn khác biệt. Hắn tin tưởng ánh mắt của Hoàng Tân Quyền, sau khi cẩn thận suy xét lại thì thấy lời nói của bí thư cũng rất đúng.

Trương Thanh Vân ở Giang Nam trở thành bí thư thị ủy chắc chắn sẽ trở thành chuyện chấn động, với tuổi của mình mà trở thành người đứng đầu đảng ủy một thành phố, điều này rõ ràng là chưa có tiền lệ, nói không chừng mình là người đầu tiên ăn cua.

Nếu đã như vậy thì khó khăn sẽ ngày càng dồn xuống, sau này tất cả sinh hoạt sẽ nằm dưới ánh đèn pha, bị người khắp nơi nhìn chằm chằm, không thể phạm sai lầm, không thể để lại tóc, thời gian và cuộc sống như vậy chẳng phải sẽ rất khó chịu sao?

Trương Thanh Vân nghĩ đến những tình cảnh này mà tâm tình giãn ra rất nhiều, nhưng tất nhiên cũng sẽ không hoàn toàn thoải mái. Hắn nghĩ đến câu nói của Hoàng Tân Quyền, đây rõ ràng là một chấp niệm của riêng mình, là một chấp niệm mãnh liệt với khả năng cầu tiến. Vì vậy bây giờ hắn không muốn quay đầu lại, đúng lúc này bị người ta gõ đầu coi chừng lại là tái ông thất mã, có thể là phúc.

Ký túc xá trường đảng nhìn từ bên ngoài vào thì có vẻ cổ xưa, tường gạch và mái ngói đã trải qua gió táp mưa sa và phai màu rất nhiều. Ký túc xá là một tòa nhà bốn tầng, nơi đây canh phòng nghiêm ngặt, nghe nói ngoài thầy trò và lãnh đạo thị sát, chỗ này không cho bất kỳ người ngoài nào khác tiến vào.

Trương Thanh Vân dựa theo thẻ học viên mà biết được số phòng ký túc xá, hắn tìm đến phòng của mình. Bên trong gian phòng có một phòng khách, phòng không lớn, một chiếc giường nhỏ, bên trong còn có cả bàn làm việc, ghế làm việc. Còn có một chiếc máy tính, chăn nệm, tất cả đồ dùng vệ sinh, có lẽ cũng tương đương với khách sạn ba sao.

Trên vách tường Trương Thanh Vân đọc được phần giấy ghi rõ những phần công tác trong ký túc xá. Nội quy này rất hàm xúc, vật phẩm bày đặt thế nào, thời gian tắt đèn cũng được nói kỹ, không khác biệt gì lắm so với ký túc xá sinh viên.

Trương Thanh Vân dùng tay đụng vào mảnh giấy trên tường, là giấy vở bình thường. Hắn ngơ ngác một lúc lâu rồi khóe miệng cong lên thành đường, hắn hiểu rõ vì sao hôm khai giảng thì thầy giáo nói tiến vào trường đảng thân phận sẽ chuyển biến.

Thân phận chuyển biến cái gì? Tất nhiên là ám chỉ sự chuyển biến từ một quan viên sang học viên, chỉ cần nhìn nội quy là biết rất chân thật và cụ thể, Trương Thanh Vân cảm thấy mình bây giờ đúng là học sinh.

Trương Thanh Vân kéo màn, hắn thấy bên ngoài ký túc xá có vài người đang nói giỡn, chỉ cần xem xét quần áo cũng biết bọn họ là học viên trong ký túc xá. Vẻ mặt bọn họ cũng không giống cán bộ lãnh đạo, rõ ràng cũng đang giống như chính Trương Thanh Vân, đang cố gắng nếm thử cuộc sống thay đổi thân phận như thế này. nguồn TruyenFull.vn

Trương Thanh Vân cũng không do dự mà đi ra chào hỏi mọi người, tất cả tự nhiên bắt tay nhau, thông báo tên tuổi và xác định đều là học viên lớp tu nghiệp cấp thị. Ngoài Trương Thanh Vân đến từ Giang Nam thì những người còn lại đều đến từ các tỉnh phương bắc. Trong đó có một người đàn ông cao lớn, tuổi gần bốn mươi, gọi là Âu Trường Khôn, có khí thế của người phương bắc, hắn híp mắt nhìn Trương Thanh Vân rồi nói:

- Bạn học đến từ Giang Nam quả nhiên còn quá trẻ, có lẽ bí thư Trương là người trẻ tuổi nhất trong lớp tu nghiệp của chúng ta. Nếu cậu mà mời chúng tôi một bữa tiệc thì rõ ràng sẽ rất vui.

Âu Trường Khôn nói như vậy thì những người còn lại cũng phụ họa, Trương Thanh Vân chắp tay nói:

- Mời khách thì không có vấn đề, nhưng phải đợi đến khi kết thúc khóa học hoặc là cuối tuần, bình thường thì không được, phải tuân thủ theo nội quy của trường.

Mấy người nhìn nhau, một lúc lâu sau lại nở nụ cười. Đứng đây đều là lãnh đạo cao cấp, nào cần phải nói ra những lời như thế? Nhưng bây giờ mọi người tụ tập lại với nhau, đến từ các địa phương khác nhau, đồng thời thân phận cũng chuyển biến, cảm giác này khá tốt, ít nhất thì Trương Thanh Vân cũng cảm thấy khá tốt.

Mọi người cười cười nói nói, rất nhanh đã biết khá rõ về nhau. Người có thể tiến vào đây học tập phần lớn đều là tinh anh, mọi người không hẹn mà cùng thu hồi lại tính cách khách sao và dối trá trong quan trường, nói chuyện khách khí và thẳng thắn. Vì vậy mà buổi tối đầu tiên mọi người tiến vào quan trường cũng khá đặc sắc.

Hơn bảy giờ sáng thứ hai, Trương Thanh Vân còn đang trong giấc mộng lập tức bị tiếng chuông đánh thức, khi kéo cửa sổ đã thấy tốp ba tốp năm đi bên dưới. Trương Thanh Vân đột nhiên kinh hoàng, hắn vội vàng thu xếp làm vệ sinh cá nhân, đi đến căn tin dùng cơm, khi quay về ký túc xá đã thấy mọi người xếp thành hàng.

Âu Trường Khôn tối qua đã cùng nói chuyện với Trương Thanh Vân nói:

- Bí thư Trương, còn không mau thay quần áo, sau đó xếp hàng dự lễ khai giảng.

Trương Thanh Vân cười cười, hắn nhanh chóng quay về phòng thay quần áo nghiêm trang, cũng có chút luống cuống tay chân. Khi hắn đi ra khỏi phòng thì trước khu nhà ký túc xá đã có rất nhiều người, tình cảnh có vẻ ầm ĩ.

Trương Thanh Vân tất nhiên sẽ đi đến bên cạnh nhóm người Âu Trường Khôn, bây giờ bọn họ đang thảo luận về vấn đề thư ký. Âu Trường Khôn nói rằng bây giờ tất cả đều trở thành người tàn phế, không có thư ký thì chẳng làm được gì, buổi sáng hắn cố ý thức dậy gấp chăn mùng, bận rộn rất lâu mà vẫn không hợp cách.

- Bí thư Trương, cậu đến thì tốt rồi, tôi thấy chúng tôi có tính ỷ lại vào thư ký quá lớn, sáng nay cậu đến trễ nhất, đúng không?

Âu Trường Khôn thấy Trương Thanh Vân thì dùng giọng vui đùa nói.

Trương Thanh Vân cười cười đang định mở lời thì thấy đám người dần yên tĩnh trở lại, có người nhắc nhở tổ chức viên đang đến, vì vậy mọi người vội vàng đứng thẳng và yên lặng.

Lần này tổ chức viên của lớp tu nghiệp cấp thị chính là một nam một nữ, hai người đều trên bốn mươi, đều rất hòa ái và khách khí. Tổ chức viên trước tiên làm công tác điểm danh, sau đó tự nhiên cùng nói đùa với mọi người, tình cảnh có chút nhiệt liệt. Mọi người hỏi rất nhiều về tình huống lễ khai giảng, tổ chức viên trả lời tất cả, cũng thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mọi người.

Trương Thanh Vân đứng ở phía sau nhìn hai vị tổ chức viên hơn bốn mươi là cán bộ cao cấp của đảng, hắn đột nhiên cảm ngộ sâu thêm một tầng về trường đảng trung ương. Thử nghĩ xem nếu trường đảng trung ương không tạo ra hoàn cảnh này thì đám người đâu có thể lộ ra một mặt hồn nhiên và thẳng thắn như vậy?

Giáo dục nơi trường đảng căn bản là cải tạo tư tưởng, loại cải tạo này có cả sự nhận thức. Người ta bày ra vị trí của mình, khởi xướng mọi người nhanh chóng chuyển biến thân phận chính là một loại cải tạo tư tưởng khó thể nhận thức được. Mọi người đều là những phần tử anh lừa tôi gạt từ trong quan trường bò ra, trong lòng cực kỳ đè nén, bây giờ có hoàn cảnh mới để ra vẻ, tất nhiên mọi người sẽ cố gắng đóng vai mới cho hoàn thiện, đây đúng là cơ hội của đảng.

Nhân viên tổ chức bắt đầu chú ý đến đội ngũ, mọi người đứng thành hai hàng do một tổ chức viên và phó tổ chức viên dẫn đầu, mọi người cùng nhau đi đến đại lễ đường, lễ khai giảng sẽ được cử hành ở nơi này.

Khoảnh khắc khi đến đại lễ đường thì tất cả đều trở nên nghiêm túc, trong lòng Trương Thanh Vân kích động khó nói nên lời. Hắn biết rõ chỉ một lúc nữa sẽ được gặp cán bộ lãnh đạo nhà nước và hiệu trưởng trường đảng trung ương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.