Bố Y Quan Đạo

Chương 709: Cao thủ bố cục (2)



Mà khi mọi người cãi nhau, khi mỗi người phát biểu ý kiến của mình thì sẽ đến lượt bí thư đứng ra dùng một câu quyết định càn khôn. Điều này không liên quan đến vấn đề bí thư nắm trong tay thứ gì nhưng lại liên quan đến sức sống của ban ngành, chỉ có thể hiểu ngầm mà không thể nói toạc ra.

Tiêu Hàn đến rất nhanh, hắn là phó bí thư chuyên trách, lại nắm công tác đoàn thể, vì vậy lần này đến đây để báo cáo tình huống công tác của các chiến tuyến tuyên truyền, tư pháp. Vì trước đó hắn là người chủ trì công tác nên báo cáo hôm nay giống như công tác giao tiếp, lời nói cực kỳ tỉ mỉ.

Trương Thanh Vân mỉm cười lắng nghe, sau khi đến Hoài Dương thì hắn dùng lễ ngộ rất cao với Tiêu Hàn. Vị phó bí thư này lớn hơn Trương Thanh Vân một giáp, mặt khác cũng được coi là cán bộ có uy tín ở Hoài Dương, Trương Thanh Vân cũng dựa vào hắn khá nhiều.

Cho nên nói tóm lại thì hai người ở chung khá hòa hợp, lúc phối hợp cũng không có khác biệt quá lớn. Nhưng hôm nay Tiêu Hàn báo cáo công tác thì có chút vội vàng xao động, những điểm mấu chốt thì nói không rõ ràng lắm, nghe chỉ thấy tốt vẻ bề ngoài, điều này làm người ta cảm thấy ướt át bẩn thỉu, không được sạch sẽ gọn gàng.

Tiêu Hàn vừa báo cáo vừa quan sát vẻ mặt của Trương Thanh Vân, hắn rất muốn tìm ra chút manh mối, nhưng đối phương chỉ mỉm cười, chốc chốc lại gật đầu, vẻ mặt không có chút biểu cảm khác biệt.

Càng về sau thì Tiêu Hàn càng cảm thấy có hương vị khác lạ, liên tục báo cáo phạm sai lầm, vất vả lắm mới hoàn thành công tác. Trương Thanh Vân cười nói:

- Mệt mỏi cho bí thư Tiêu rồi, nghe anh báo cáo mà tôi thấy tình thế rất kinh người. Bay giờ các mặt công tác của chúng ta đều gặp phải không ít khó khăn, đây rõ ràng là khảo nghiệm với chúng ta, vì vậy mọi người phải đoàn kết, phải phá vỡ từng điểm khó khăn, mà anh cũng là người cần phải bỏ ra sức lực lớn.

- Bí thư khách khí, nhiệm vụ của tôi chính là phối hợp công tác với anh. Anh cứ sắp xếp công tác, tôi sẽ dùng hết sức lực để làm tốt.

Tiêu Hàn nói, lưng khá thẳng.

Trương Thanh Vân cười cười, hắn khoát tay nói:

- Vậy thì anh cứ nói thoải mái, vừa rồi anh đã nói về hai chiến tuyến tư pháp và tuyên truyền, bây giờ đến công tác nhân sự. Khối công tác này nhiều chỗ khó nhất, tôi là lính hàng không, cũng chẳng có quá nhiều quyền lên tiếng ở phương diện này, cũng xem như hôm nay học hỏi từ anh.

Tiêu Hàn chợt sững sờ, hắn vội vàng đứng lên mà vẻ mặt có chút bối rối, hắn nói:

- Bí thư khách khí, khách khí rồi.

Tổ chức nhân sự luôn là công tác quan trọng nhất, gần đây Tiêu Hàn luôn lo lắng về điều này.

Sau khi Trương Thanh Vân đến Hoài Dương thì Tiêu Hàn cũng cảm thấy mất đi khống chế với phòng tổ chức. Lưu Phái trẻ tuổi bốc đồng, trước kia Tiêu Hàn còn chủ trì công tác thị ủy thì đối phương còn cung kính vài phần, nhưng bây giờ nhà đã đổi chủ, Lưu Phái tất nhiên không thèm nghe theo lời hiệu triệu của Tiêu Hàn. Hơn nữa nếu có đến thì suốt ngày động vào người bí thư Trương, liên tục đưa ra ám hiệu cho Tiêu Hàn.

Mà càng làm cho Tiêu Hàn cảm thấy mất tự nhiên chính là Trương Thanh Vân không ghét bỏ tình cảnh này, lại khá coi trọng Lưu Phái. Nghe nói nhân tuyển cuối cùng cho chức vụ thư ký của bí thư chính là người được Lưu Phái đề cử, tín hiệu như vậy đã quá rõ ràng.

Vì vậy sau này Trương Thanh Vân nhắc đến vấn đề công tác tổ chức nhân sự thì trong lòng Tiêu Hàn luôn hoảng hốt, sợ mình nói sai lời sinh ra thù hằn nhiều mặt. Đến lúc đó sợ rằng Trương Thanh Vân sẽ mượn lực đẩy lực mà bới móc tất cả những thứ còn sót lại trên người Tiêu Hàn, mà kết cục như vậy rõ ràng quá khó tiếp nhận.

- Bí thư, tình hình trước mắt thì khối công tác tổ chức nhân sự rất khó nói cho rõ ràng. Đúng như những gì anh nói, bây giờ vấn đề quá nhiều, tôi đề nghị chúng ta tổ chức một hội nghị chuyên đề, tất cả lãnh đạo tương quan của thị ủy sẽ gặp mặt nhau, mọi người cùng cho ra ý kiến, anh xem.

Tiêu Hàn nói, vẻ mặt rất chân thành.

- Được, rất tốt, đề nghị này rất tốt, tôi thấy chúng ta nên sắp xếp hội nghị này nhanh chóng một chút. Anh Mạc, anh chỉ thị xuống và sắp xếp thỏa đáng, quyết định trong vài ngày gần nhất.

Trương Thanh Vân nói, vẻ mặt rất vui, điều này làm cho Tiêu Hàn và Mạc Ngôn Đông nhìn thấy phải sững sờ.

Mạc Ngôn Đông tiếp xúc khá nhiều với Trương Thanh Vân, cũng là người được nhìn qua thủ đoạn của bí thư Trương, vì vậy mà hắn chợt sinh ra cảm giác Tiêu Hàn đã tự chui vào rọ của bí thư, nếu không nhận thức rõ tình huống thì sợ rằng sẽ gặp tai họa.

Mà Tiêu Hàn thì liên tục liếc mắt nhìn Mạc Ngôn Đông, hy vọng có thể tìm được chút nhắc nhở, nhưng dưới tình cảnh thế này thì Mạc Ngôn Đông nào dám nói gì khác thường? Hắn biết rõ làm vậy thì Tiêu Hàn sẽ mất hứng, nhưng đây là chuyện giữa Trương Thanh Vân và Tiêu Hàn, hắn không muốn nhảy ra để đắc tội với Trương Thanh Vân.

- Được rồi, được rồi, anh Mạc, chúng tôi sẽ bàn chút chuyện chính. À, điều này, anh Mạc, trước tiên anh hẹn gặp Lưu Bằng kia trước, cuối cùng thì sắp xếp cho ổn, dù sao anh ấy cũng nằm dưới sự lãnh đạo của anh, anh cần phải làm tốt mới được.

Trương Thanh Vân nói.

- Vâng.

Mạc Ngôn Đông vội vàng ra khỏi cửa, Trương Thanh Vân nói xong thì khựng lại, điều này là cho Tiêu Hàn rơi vào trong một tình cảnh kỳ dị. Hắn biết đã đến thời đại của Trương Thanh Vân, Mạc Ngôn Đông là kẻ sáng suốt thì nên theo chân chủ mới.

Tuy loại ám hiệu tâm lý này khó thể nói rõ nhưng Trương Thanh Vân lại nắm bắt đúng thời điểm, rõ ràng đãc chứng minh hắn là cao thủ. Những hành vi của Trương Thanh Vân làm cho Tiêu Hàn cảm thấy khó chịu, muốn phát tiết mà không dám, nhưng không phát tiết lại cảm thấy không xong.

- Anh xem qua thứ này đi, Lưu Phái vì vấn đề đoàn kết ban ngành ở dưới quận huyện mà đặc biệt viết cho tôi ba báo cáo, chắc anh cũng nhận được những thứ này rồi chứ?

Sau khi Mạc Ngôn Đông rời khỏi phòng thì Trương Thanh Vân nói.

Tiêu Hàn nhận báo cáo mà mơ hồ lên tiếng, vẻ mặt hắn đỏ lên, trong lòng thầm mắng Lưu Phái phản chủ. Người này vì tranh công với chủ mới mà thậm chí còn chẳng thèm nể mặt Lưu Phái, trực tiếp vượt mặt bí thư phụ trách công tác đoàn thể mà báo cáo cho bí thư.

Hơn nữa Lưu Phái lại đưa lên ba báo cáo mà Tiêu Hàn thì bị che mắt, trước đó hắn còn đang buồn bực vì sao mà tuyến dưới đưa lên quà cáp quá nhiều, thì ra bọn họ nghe được tin đồn, nhưng phó bí thư chuyên trách như hắn lại không biết, đúng là quá châm chọc.

Tiêu Hàn nhìn qua báo cáo mà tâm tình rất phức tạp, trong đầu sinh ra muôn vàn ý nghĩ, không biết vì sao Trương Thanh Vân phải đưa những thứ này cho mình, mà đối mặt với tình hình này hắn phải ứng phó thế nào cho thỏa đáng đây?

Khi Tiêu Hàn còn đang suy xét thì Trương Thanh Vân đã nói:

- Thế này nhé, chuyện này cho anh toàn quyền xử lý. Vẫn là câu nói của tôi, không điều tra thì không có quyền lên tiếng, tôi vừa đến Hoài Dương, còn chưa quen thuộc các loại tình huống. Nếu nói không khách khí thì tôi còn chưa thể gọi đúng lên các thành viên chủ chốt của ban ngành tuyến dưới.

- Mà công tác tổ chức nhân sự lại rất quan trọng, liên quan đến tính ổn định của đại cục, vì vậy phải để cho các đồng chí như anh đi xử lý tôi mới an tâm được.

- Bí thư!

Tiêu Hàn chợt kinh hoàng, hắn vừa mở miệng đã bị Trương Thanh Vân vung tay ngăn lại, Trương Thanh Vân nói:

- Việc này anh chớ từ chối, cứ quyết định như vậy là được.

Vẻ mặt Tiêu Hàn biến đổi vài lần, tâm tình khó thể miêu tả, chỉ cảm thấy tình cảnh trước mắt không chân thật.

Lưu Phái vượt mặt Tiêu Hàn tìm Trương Thanh Vân, bây giờ bí thư lại đá bóng ngược trở lại, như vậy có ý vị thế nào? Muốn làm gì với mình, tôn trọng, kiêng kỵ hay đang thử?

Khoảnh khắc này Tiêu Hàn khó thể đoán được ý đồ của Trương Thanh Vân, nhưng vẻ mặt bí thư lại quá tự nhiên, không giống như có hương vị gì khác, điều này làm Lưu Phái có chút trầm ngâm và đáp ứng. Thật ra nguyên nhân chủ yếu vẫn là hấp dẫn quá lớn, nếu bí thư phụ trách công tác đoàn thể àm không nhúng tay vào nhân sự thì Tiêu Hàn còn quyền lực gì nữa đây?

Mặt khác có thể giết nhưng không thể sỉ nhục, Lưu Phái là cán bộ trẻ nhưng liên tiếp tạo ra thiêu thân, nếu Tiêu Hàn không tìm cơ hội tốt mà giáo dục thì khó tiêu tan mối hận trong lòng.

Trương Thanh Vân nhìn bóng lưng Tiêu Hàn đi xa mà thở phào một hơi, hắn cảm thấy trên quan trường khó thể thiếu tình cảnh anh lừa tôi gạt. Làm lãnh đạo một thành phố là một nghệ thuật, quan trọng là bắt buộc mọi người phải dựa vào mình.

Mà muốn làm được điều đó thì phải có sự thể hiện về trình độ, bây giờ Tiêu Hàn muốn nắm quyền mà Lưu Phái lại cần bộc lộ tài năng, dưới tình cảnh này hai người muốn sống chung với nhau rõ ràng là quá khó. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Hai người này không thể sống chung thì phải tìm ngoại lực, mà ngoại lực quan trọng nhất lúc này chính là bí thư. Trương Thanh Vân bước đi một bước đầy ám hiệu, hắn dùng một mũi tên bắn trúng nhiều chim, vì vấn đề đoàn kết ban ngành, tạo dựng uy tín và sáng tạo quyền uy.

Cao thủ bày ra bố cục chính là mạng lưới vô hình, tất cả đều nằm trong kế hoạch mà kẻ khác rất khó phát giác, đợi đến khi lưới thu lại mới phát hiện thì đã không còn cơ hội. Cuối cùng sẽ thu lưới, thế cục phải được khống chế, tất cả đều hoàn thành trong lơ đãng, nhìn có vẻ không có gì to tát, cũng không có bóng đao ánh kiếm, chỉ là nước chảy thành sông mà thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.