Bố Y Quan Đạo

Chương 738: Đua tam mã trong khối chính quyền tỉnh (2)



Điều này làm cho Ngô Hiểu Minh khó thể tiếp nhận được. Đặc biệt là lần này đến đàm phán với Hoàng Hải không thành công, trong lòng hắn rất uất nghẹn, quyết định ngã từ nơi nào phải đứng lên từ nơi đó. Mà ý kiến của Trương Thanh Vân rõ ràng kích thích thần kinh của hắn, vì vậy hắn thất thố cũng là đương nhiên.

Phòng họp rát yên tĩnh, Chử Ngụy Cường cầm một cây bút, vẻ mặt trầm tĩnh như nước giống như đang trầm tư. Lão không thể không nghĩ đến phương pháp của Trương Thanh Vân, nhưng nếu làm như vậy thì lực cản sẽ là rất lớn.

Đặc biệt là sau kinh nghiệm thất bại lần này, nếu bây giờ thay đổi lề lối để cho Hoài Dương tự mình đến tiếp xúc với Hoàng Hải thì tất cả các lãnh đạo tham gia hội nghị trước đó sẽ cảm thấy không công bằng, như vậy sẽ bất lợi cho đoàn kết.

Nhưng Trương Thanh Vân nói rất đúng, bây giờ khu kinh tế liên kết giữa ba thành phố rõ ràng vẫn là chuyện của ba thành phố. Nếu đàm phán mà đặt vào giữa trung tâm Hoa Đông thì hai bên khó tìm được điểm cộng minh, mà Hoàng Hải người ta lại là thành phố trực thuộc trung ương, cấp bậc rất lớn.

Hoa Đông chỉ là một tỉnh rộng lớn, một tỉnh thế này có bao nhiêu liên hệ tới vấn đề hợp tác của ba thành phố? Đúng là một chuyện đáng phân vân, đáng nghiên cứu.

Chử Ngụy Cường là chủ tịch tỉnh, năng lực suy xét là rất mạnh, lão còn suy xét về ý nguyện cá nhân của Trương Thanh Vân. Lần trước đám người Ngô Hiểu Minh làm việc không thông báo, điều này chắc chắn để lại bóng ma trong lòng Trương Thanh Vân.

Trước đó Cảng Thành đi đàm phán đầu tiên và bị sỉ nhục, bây giờ Trương Thanh Vân lại tiếp tục, khó sẽ đảm bảo hắn sẽ không bực bội. Nếu náo loạn tâm tình thì tổ công tác sẽ xảy ra vấn đề về tính đoàn kết, như vậy sức chiến đấu sẽ còn lại mấy phần? Không có sức chiến đấu thì nói gì đến thành tích?

Chử Ngụy Cường chậm chạp không nói lời nào, Thi Vĩnh Nhạc cũng không nên nói gì. Trong ba vị lãnh đạo tỉnh thì lão có quan hệ thân thuộc nhất với Trương Thanh Vân, nhưng quen thuộc thì cũng biết rõ tính tình của đối phương.

Hôm nay Trương Thanh Vân không vỗ bàn tức giận thì đã rất cố gắng, đã cực kỳ nể mặt lãnh đạo rồi, mà trong lòng hắn đáng tính toán điều gì? Nếu Ngô Hiểu Minh muốn áp dụng phương pháp cũ kéo Trương Thanh Vân vào tổ đàm phán, hơn nữa còn tiếp tục đi theo con đường cũ, Thi Vĩnh Nhạc cho rằng khó thể thành công.

- Tôi thấy chuyện này các anh có ý kiến khác nhau, thế này đi, chúng ta sẽ tiếp tục thương lượng. Hôm nay chúng ta chỉ có bốn người, nếu giơ tay biểu quyết thì có sỗ chẵn nên không đúng quy cũ. Hơn nữa sự việc lần này khá quan trọng, tôi đề nghị lần này sẽ thảo luận ở hội nghị thường ủy, sau đó mới quyết định.

Thi Vĩnh Nhạc đề nghị.

Thi Vĩnh Nhạc nói chuyện cũng không xem xét Ngô Hiểu Minh, cố gắng làm cho giọng điệu của mình bảo trì tính khách quan. Ngô Hiểu Minh nghiêm mặt không nói, Chử Ngụy Cường nhìn hắn nói:

- Anh Ngô, anh có ý kiến gì với lời đề nghị của anh Thi không? Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

- Tôi...Tôi không có ý kiến!

Ngô Hiểu Minh nói, tuy nói không có nhưng vẻ mặt lại phản bội chủ nhân. Hắn là người trực tiếp làm cho cuộc thảo luận hôm nay thất bại, nếu lúc này hắn còn lo lắng, mà Thi Vĩnh Nhạc đã cố gắng hết sức để nể mặt, Ngô Hiểu Minh còn tiếp tục gắng gượng thì kết quả chỉ là tự rước nhục vào người.

Ngô Hiểu Minh nhìn chằm chằm vào Trương Thanh Vân, hắn sinh ra một nhận thức trực quan với vị cán bộ trẻ tuổi phong độ nhẹ nhàng trước mặt. Trương Thanh Vân là loại người tính cách mạnh mẽ, gặp chuyện có chính kiến của riêng mình, cực kỳ khó đối phó.

Ngô Hiểu Minh nghĩ đến đây mà những lo lắng trong lòng khó thể tiêu tan, tư tưởng hành động một mình của Trương Thanh Vân quá nguy hiểm, nếu có tiền lệ này thì sau đó Ngô Hiểu Minh còn có bao nhiêu uy tín ở Hoa Đông? Nhưng điều làm cho Ngô Hiểu Minh cảm thấy bất lực chính là hắn không có biện pháp hữu hiệu nào để cắt đứt ý nghĩ kia của Trương Thanh Vân.

Ngô Hiểu Minh thấy chủ tịch Chử có cái nhìn với đề nghị của Trương Thanh Vân, tuy chủ tịch không mở miệng bình luận, nhưng không bình luận lại là lời bình luận tốt nhất. Nếu đặt sự việc này vào thảo luận ở hội nghị thường ủy, nếu bí thư Tần vẫn khăng khăng giúp đỡ công tác của Trương Thanh Vân thì coi như sự việc đã được quyết định.

Tâm tình Ngô Hiểu Minh cực kỳ không tốt, tâm tình của Trương Thanh Vân cũng không khá hơn gì. Hắn biết hôm nay mình đắc tội với Ngô Hiểu Minh, nếu đắc tội với người từ phía sau là hoàn toàn không nên, nếu không phải lần trước hắn được nghe đề nghị của Lưu Bằng về vấn đề khu kinh tế thì hôm nay chắc chắn sẽ không đưa ra ý kiến trên.

Đối với Trương Thanh Vân thì bây giờ hắn có yêu cầu bức thiết với khu kinh tế ba thành phố, bây giờ nhân dân Hoài Dương cần bước đột phá, Trương Thanh Vân là quan phụ mẫu, hắn phải tiến lên mà không được lùi. Dù phải trả giá đắt hắn vẫn phải tiến lên.

May mà Trương Thanh Vân không phải loại người do dự, trong lòng có quyết đoán thì sẽ lập tức hành động. Bây giờ xem ra tình hình cũng không quá tệ hại, dù Ngô Hiểu Minh cực lực phản đối, Chử Ngụy Cường lại không tỏ thái độ rõ ràng, mà thái độ của Thi Vĩnh Nhạc cũng mập mờ, nhưng điều này lại nói rõ sự việc sẽ có chuyển biến.

...

Đợt khảo sát chức năng ban ngành quận huyện của Hoài Dương đã chuẩn bị kết thúc, Trương Thanh Vân được phòng tổ chức đưa đến cho một chồng tài liệu, sau đó hẹn ngày đưa đến những tài liệu khảo sát các nhân viên quan trọng của quận huyện trong đợt ra quân lần này.

Những sắp xếp như vậy đã làm cho thị ủy được bao phủ trong bầu không khí căng thẳng, toàn bộ tám lãnh đạo đảng ủy các quận huyện đều được gọi vào tiếp kiến, tiếp nhận lời nói của bí thư, vì vậy mà nhiều cán bộ cảm thấy rất căng thẳng.

Thái độ của Trương Thanh Vân dùng để đối phó với lãnh đạo đảng ủy quận huyện là rất khoa trương, người phải ra đi đầu tiên chính là Trâu Côn và Triệu Lâm, hai người này đều bị Trương Thanh Vân miễn chức một cách cứng nhắc. Mà lần này phòng tổ chức phát động khảo sát với khí thế rất mạnh, gần đây trưởng phòng Lưu phòng tổ chức cũng dùng lời lẽ nghiêm khắc để từ chối quà cáp từ khắp nơi.

Điều này rất dễ dàng làm người ta liên tưởng Trương Thanh Vân muốn hoàn toàn nắm tám quận huyện vào trong lòng bàn tay, mà nếu muốn đạt đến mục đích này thì phải khai đao với vài người, bất kỳ kẻ nào cũng không muốn làm quỷ dưới đao của Trương Thanh Vân, vì vậy tình hình căng thẳng là hợp tình hợp lý.

Thật ra những người có thể lên đến chức vị bí thư và chủ tịch quận huyện thì đều có bối cảnh, lần này Hoài Dương tổ chức khảo hạch tất cả ban ngành chức năng đã gây ra những phản ứng rất lớn. Bên trong Hoài Dương có những âm thanh ồn ào, bên ngoài Hoài Dương mà đặc biệt là tỉnh thành lại càng rộn rã.

Trương Thanh Vân đến tỉnh thành thì phòng văn thư tỉnh đã thu được số lượng đơn tố cáo chất thành núi. Mà bây giờ Hoài Dương đang rung chuyển, đám người muốn quấy đục nước để nhân cơ hội đục nước béo cò cũng đặc biệt nhiều.

Nhưng bất kỳ kẻ nào cũng không ngờ Trương Thanh Vân đi đến chức vụ bí thư thị ủy Hoài Dương cũng không phải loại người hư danh thích nói đùa. Vào đúng lúc quan trọng thì Trương Thanh Vân có thể buông tay, hắn biến mình từ bí thư thị ủy thành bí thư thị trấn, tự mình đến hiện trường xử lý vấn đề.

Lần này Trương Thanh Vân tích lũy được rất nhiều nhân khí, đồng thời cũng vì toàn bộ chính quyền mà tích lũy hàng loạt nhân khí. Cuối cùng Trương Thanh Vân thừa dịp lửa nóng rèn sắt, hắn ban bố "biện pháp" và văn kiện giải quyết các vấn đề còn tồn đọng ở quận Ngũ Sơn và quận Bạch Mã, nhanh chóng thắng được dân tâm, xác lập uy vọng.

So sánh với sự việc chấn động này thì kết quả khảo hạch chức năng trước đó của phòng tổ chức thị ủy với các ban ngành quận huyện không đáng là gì. Nhưng dù sao công tác nhân sự cũng cực kỳ quan trọng, sau khi khảo hạch chức năng thì bộc lộ hoàn toàn các vấn đề.

Có người tạo ra sóng gió, có người cản trở, có người tạo ra khó khăn cho khảo sát viên của phòng tổ chức. Lúc đó bọn họ ra tay cũng không ngờ Trương Thanh Vân có thể ổn định đại cục nhanh như vậy, thầm nghĩ có thể cố gắng chống lại, không để cho lãnh đạo tuyến trên kịp ném xuống vòng kim cô.

Nhưng bây giờ sự thật là như vậy, Trương Thanh Vân đã thấy rõ, đã nhìn thấu tất cả những nhóm người xuất hiện, mà rất ít người biêt rõ ý đồ của bí thư, vì vậy rõ ràng là rất nghiêm trọng, làm cho tất cả các nhóm người mất hết tính chủ động. Tuy không thể nói Trương Thanh Vân là dao thớt và đám người này là cá thịt, nhưng tất cả mọi người đều biết rõ một điều, nếu sau này tiếp tục không làm theo quy củ thì nên cáo lão về vườn.

Không bày ra vị trí chính đáng thì diệt vong, lăn lộn cả đời trong quan trường và bây giờ đến cấp bậc lãnh đạo quận huyện là không dễ dàng, mà quan trường đặc biệt coi trọng quyền lợi, không ai không quý trọng vị trí của mình.

Đối với một nhân vật chính trị, nếu đời chính trị bị xử bắn thì tính mạng cũng đi tong. Mục đích trong kế hoạch khảo hạch của Trương Thanh Vân chính là phá núi dọa hổ, bây giờ hiệu quả còn tốt hơn những gì hắn tưởng.

Bây giờ toàn bộ chính đàn Hoài Dương, ai nghe nhắc đến khảo hạch cũng giật mình. Mà vấn đề đám lãnh đạo quận huyện đến gặp mặt bí thư cũng được bàn luận nhiều nhất.

Đám lãnh đạo quận huyện cũng không dám thảo luận công khai, chỉ dám lén lút nhỏ nhẹ giống như trao đổi với nhau, giống như học hỏi công tác. Những hành động lén lút như vậy đã rõ ràng cho người khác thấy rõ sự bất an.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.