Bức Chân Dung Của Dorian Gray

Chương 4




Trong nhà, Basil Hallward đang đứng trước bức chân dung của Dorian Gray. “Xong rồi,” ông nói, và ký tên lên góc bức tranh.

Huân tước Henry quan sát bức họa rất kĩ. “Vâng, quả là tác phẩm đẹp nhất của anh. Thật là xuất sắc. Ông Gray này, hãy đến đây tự ngắm mình đi.”

Dorian nhìn bức tranh rất lâu. Chàng mỉm cười khi nhìn thấy gương mặt đẹp trai trước mặt, và trong một thoáng chàng trai cảm thấy sung sướng. Nhưng rồi chàng lại nhớ tới những lời nói của Huân tước Henry. Chàng nghĩ: “Ta sẽ còn trông giống bức vẽ này trong bao lâu nữa? Thời gian sẽ cướp đi vẻ đẹp của ta. Ta sẽ già đi nhưng tấm hình này thì trẻ mãi.” Và chàng lặng đi vì sợ hãi.

Sau cùng Basil lên tiếng: “Ông không thích nó à, Dorian?”

“Dĩ nhiên là ông ấy thích,” Huân tước Henry nói. “Đó là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời. Chính tôi đang muốn mua nó đây.”

“Tôi đâu có quyền bán nó, Harry. Bức tranh là của Dorian mà.”

“Ước gì,” Dorian bất chợt la lên, “ước gì tôi sẽ trẻ mãi và bức tranh này sẽ già đi.”

Huân tước Henry cười: “Tôi nghĩ là anh sẽ không thích điều đó đâu Basil nhỉ?”

“Không, tôi không thích tí nào cả,” Basil biểu lộ sự đồng tình với một nụ cười.

Dorian quay lại, gương mặt đỏ gay và giận dữ: “Vâng, ngài thích nghệ thuật của ngài hơn là bạn bè,” chàng nói với Basil. “Ngài sẽ thích tôi được bao nhiêu lâu? Tôi cho rằng chỉ trong lúc tôi còn đẹp trai mà thôi. Huân tước Henry nói đúng. Trên đời này, tuổi trẻ là quan trọng nhất. Ôi, tại sao ngài lại vẽ bức tranh này? Tại sao nó có thể trẻ mãi trong khi tôi phải già đi? Ước gì bức tranh sẽ thay đổi còn tôi vẫn cứ như bây giờ. Tôi sẽ trả bất cứ giá nào, vâng, bất cứ giá nào để đạt được điều đó.” Chàng trai lấy tay ôm mặt.

“Dorian, Dorian!” Basil nói một cách khổ sở. “Đừng nói như thế. Anh là người bạn yêu quý nhất của tôi.” Basil quay sang Huân tước Henry, hỏi một cách giận dữ: “Ngài đã dạy anh ta những gì? Tại sao ngài không đi khỏi đây khi tôi yêu cầu?”

Huân tước Henry mỉm cười. “Đó là con người thật của Dorian - thế thôi.”

Basil quay người và bước mau đến bên bức chân dung. “Nó là tác phẩm đẹp nhất của tôi, nhưng bây giờ tôi căm thù nó. Tôi sẽ phá hủy nó ngay bây giờ trước khi nó phá vỡ tình bạn của chúng ta.” Ông cầm lấy một con dao dài.

Nhưng Dorian nhanh hơn: “Không Basil, đừng! Ngài không thể hủy nó được. Ngài làm thế chẳng khác chi là giết người!”

“Vậy ra,” Basil lạnh lùng, “cuối cùng anh cũng đã quyết định là anh thích bức chân dung.”

“Thích à?” Dorian hỏi. “Tôi yêu nó đấy. Tôi không thể sống thiếu nó đâu.”

Sau đó, trong khi uống trà, Huân tước Henry mời Basil và Dorian tối đó đi xem hát. Basil từ chối, còn Dorian thì vui vẻ nhận lời.

“Ở lại dùng cơm với tôi đi Dorian,” Basil khẩn khoản, nhưng không, Dorian thích đi xem hát với Huân tước Henry hơn.

Sau khi tiễn Dorian và Huân tước Henry ra cửa, Basil quay lại chỗ bức tranh và buồn rầu tự nhủ: “Tôi sẽ ở lại đây với Dorian Gray thật vậy.”