Bức Thư Bị Lãng Quên

Chương 27: Ngoại truyện 4: Trương Tề đẹp trai vào nhầm giới đồng tính




(1)

Nếu trừ Từ Mạc Đình ra thì vị thiếu gia nhà họ Trương tuyệt đối là một nhân vật có tầm cỡ. Đẹp trai: có! Tiền: không ít! Nhân cách: cao thượng (tự nhận)!

Vậy nên, từ khi chị dâu giới thiệu anh quen với Phó Tường Vy và Mao Hiểu Húc, thì những ngày tháng của anh đã trở nên không bình thường.

Rốt cuộc, cuối cùng là kinh hãi.

Đó là trước vũ hội của Đại học X một tuần, anh bị gọi đến hội DM để giúp đỡ, nói là muốn anh là người dẫn đạo trong vũ hội hôm đó (Điều kiện đầu tiên là luyện một điệu nhảy, Trương huynh lại không biết khiêu vũ), Trương Tề là người thích chơi trội, nên đương nhiên không thể từ chối. Hơn nữa, họ Phó kia lại chỉ tay lên trời mà thề rằng tuyệt đối an toàn... Anh đã sai, anh nên kiên định rằng lời thề của phụ nữ chuyên dùng để lừa bọn con trai thôi!

Hôm đó, Trương huynh bị kéo đến hiện trường, đập vào mắt anh là một căn phòng nhỏ tường sơn xanh, ngói rêu xanh, rõ ràng đã rất cũ rồi, cũ kỹ nhưng lại rất cuốn hút, cửa lớn màu đen bên cạnh có treo một tấm biển gỗ được sơn loang lổ, bên trên có vài chữ: “Hội những người DM”.

DM? Đối mặt? Đổi mới? Đi mưa? Rất thú vị (DM thật ra là đam mê.)

Phó Tường Vy vừa mở cửa vừa giải thích: “Đây là phòng hoạt động của một hội thú vị - đối với những lời tuyên truyền bên ngoài thì có nghĩa là hội những người cùng sở thích Deman*, nhưng chỉ cần nhìn thấy tên viết tắt bằng tiếng Anh là hiểu... Nhân tiện, tôi xin giới thiệu tôi là hội phó.” Lời nói vang vọng trong bóng tối vô tận của căn phòng, Trương Tề nuốt nước miếng, rất thận trọng đi theo sát Tường Vy tiến vào phía trong. [* Deman: tên một công ty kinh doanh mạng của Trung Quốc, rất nổi tiếng.]

Khi mới bước vào bóng đêm ấy, Trương huynh có cảm giác rất lạ, hình như đang bước vào một nhà giam, mà một khi bước vào đó thì sẽ vĩnh viễn không thể quay lại cái thế giới tươi đẹp ngoài kia...

Vốn nghĩ sẽ gặp một đám yêu quái người không ra người, nhưng sau khi bước vào căn phòng, Trương Tề lại vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy những cô gái rất bình thường đang mải miết đi qua đi lại trong phòng khách, và một tên con trai đang dựa vào cửa sổ có vẻ không còn tinh thần, sự xuất hiện của Trương Tề đã thu hút sự chú ý của mọi người, có người rất niềm nở đưa cho Phó Tường Vy... một chiếc ghế ngồi, một cốc hồng trà và chút điểm tâm, sau đó đứng bên cạnh đưa ánh mắt kỳ lạ khiến người ta sởn gai ốc để đánh giá anh.

Cho đến khi người Trương Tề không còn thoải mái nữa, họ Phó kia mới mở miệng: “Trang phục chuẩn bị thế nào rồi?”

“Làm xong mười bộ rồi, đủ để chọn.” Một nữ sinh trả lời.

“Vậy dẫn anh ấy đi thay.” Tường Vy nhấp một ngụm trà: “Nhớ là một lần không nên có quá nhiều người cùng vào.”

“Tuân lệnh!” Cô nữ sinh đó nghiêm túc cúi đầu, sau đó dùng ánh mắt vô cùng đáng sợ nhìn Trương Tề, giống như một con sói đang quan sát con thỏ, làm cho anh run cầm cập.

Anh còn chưa kịp phản ứng lại, liền bị một đám nữ sinh lôi vào bên trong.

Trong chốc lát, trong phòng thay đồ vọng ra một âm thanh vô cùng thảm thiết.

“Không cần vào cùng!”

“A! Quần áo của tôi!!!”

“Không được sờ lung tung!”

“Trả quần áo lại cho tôi!”

“Cứu tôi với!!!!!!!!!!!!!!”

Tường Vy thở dài: “Nói rồi, không được vào quá nhiều một lần, nếu trước lễ hội bị hỏng thì phải làm sao?”

Một cô gái lập tức giải thích: “Tự động dẫn xác đến thật là hiếm có, cho nên mọi người nhất thời kích động.”

Rất xin lỗi, hắn là do bà cô đây ép buộc đến.

Không lâu sau, Trương huynh thay quần áo đi ra, không dám nhìn vì sắc mắt rất kinh khủng, còn bộ quần áo quả thật rất được.

Tiếp theo là luyện khiêu vũ...

Phó Tường Vy nhìn lướt qua người đứng bên cạnh cửa sổ: “Tần Thư Thần, anh sẽ là chân nữ, luyện tập cùng Trương Tề.”

Người bên cạnh cửa sổ không nói gì, chỉ nhún nhún vai.

Trương Tề: “Tại sao không phải làm một nữ sinh?”

Tường Vy trả lời: “Anh không nhìn thấy mọi người đều đang bận sao?”

Sau đó, Trương huynh đành miễn cưỡng chấp nhận, bước nhảy đầu tiên là do bạn nam kia đảm nhiệm.

Trong nháy mắt xung quanh vang lên một tiếng xì xào, thỉnh thoảng lại có lẫn tiếng máy chụp ảnh.

Theo tiếng nhạc nhảy được vài bước, một người không biết nhảy như Trương huynh liền giẫm lên chân người đối diện.

Tần Thư Thần vì đau mà theo phản xạ có điều kiện, lập tức rút chân về, nên trong nháy mắt đã khiến hai người họ mất thăng bằng...

Nháy mắt sau, một khoảng không gian với những âm thanh chói tai và ánh đèn flash loang loáng.

Trương Tề mặt mày xám ngắt nhổm dậy, xấu hổ chỉ muốn đào một cái lỗ mà chui vào, ánh mắt oán hận chỉ vào họ Phó nào đó.

Phó Tường Vy nhẹ nhàng giơ tay ra hiệu cho âm thanh dừng lại, sau đó cười: “Động tác của anh quá cứng nhắc, xem ra bình thường rất ít luyện tập, trước khi tập khiêu vũ, hãy tập luyện thể lực trước, phiền các vị giúp đỡ.”

Do vậy, Trương Tề lập tức bị lôi sang một bên, bắt đầu ép dây chằng.

“Dạng chân ra, đúng, dạng thêm một chút, đừng lo lắng, tôi sẽ không làm anh đau đâu... Khụ khụ, tôi sẽ nhẹ nhàng... Khụ khụ, thôi đi, đưa tay dang ra phía trước...” Một nữ sinh ngồi bên cạnh Trương Tề, dùng ngữ điệu kỳ lạ để nói những điều kỳ lạ.

Trương Tề cảm thấy rất khó hiểu, nhưng anh vẫn ngoan ngoãn dạng chân một trăm hai mươi độ, hai tay dang ra phía trước, sau đó hỏi nhỏ vị nữ sinh kia: “Bạn tên gì?”

“Tôi à?” Bạn nữ sinh cười híp mắt nhìn anh: “Gọi tôi là Bắc Bình Quân.”

Bắc Bình Quân? Sao lại có cảm giác như quay lại thời kỳ Dân Quốc... Trương Tề không nói gì, đổi đề tài: “Bắc Bình... Quân, vậy người lúc nãy cùng nhảy với tôi cũng bị mọi người ép... à, mời đến à?”

Anh nói Tần Thư Thuần? Anh ấy học ở trường nghệ thuật, cũng là do chị Tường Vy dẫn đến.” Sau đó hai tay ôm ngực: “Ồ! Là một người rất nho nhã... (Bỏ đi cả nghìn từ khen ngợi sau đó.)”

Trương Tề cả đầu toàn tia đen tối: “Cũng bình thường thôi mà.” Thực ra vì ở bên cạnh Từ Mạc Đình quá lâu, nên mọi loại con trai khác đều cảm thấy bình thường.

“NO, NO, NO!” Bắc Bình giơ một ngón tay khua khua trước mặt Trương Tề: “Nếu anh biết được truyền thuyết cuộc đời của anh ấy, anh sẽ lập tức bái phục mà nằm rạp dưới chân anh ấy không chịu rời đi cho mà xem.” Tiếp theo cô bắt đầu kể chuyện cổ tích: “Khi còn nhỏ, do có một sự cố mà anh ấy thất lạc gia đình, một mình đơn độc sống trong thế giới đầy tội ác này, đã sớm trải qua chuyện nhân tình thế thái nên khiến anh ấy không từ thủ đoạn nào để tồn tại, nhưng lại dùng một thái độ tao nhã lạnh nhạt để che giấu đi nội tâm mềm yếu của mình...”

Một người không hay hóng chuyện như Trương Tề cũng hoàn toàn mất đi khả năng ngôn ngữ, nhìn thấy bộ dạng vẫn đang say sưa kể chuyện của cô gái trước mặt, anh không khỏi thấp giọng rên rỉ đứng dậy...

Đột nhiên tay bị nắm lại, Trương Tề quay đầu lại, nhìn thấy Bắc Bình Quân với gương mặt nghiêm túc quay về phía sau dặn dò: “Tiểu D!”

“Vâng!”

Không đợi Trương Tề hiểu ra chuyện gì, vai anh lập tức bị một lực ép mạnh xuống, phía sau anh, người con gái tên Tiểu D dồn hết lực ép lên vai anh, trong nháy mắt cơ thể anh bị ép nằm sấp xuống đất, Trương Tề cảm thấy lưng mình như sắp gãy ra, nhưng ngoài việc rên rỉ thì một tiếng cứu mạng cũng không thể thốt ra được.

“Ồ, âm thanh quả thật rất hay.” Hai tay của Bắc Bình Quân bóp vào hai má của anh, nói với anh thật ngọt ngào.

Đám nữ sinh bên cạnh hưng phấn xì xào to nhỏ: “Quả nhiên là “bóng”* bẩm sinh.” [* Bóng: chỉ người đồng tính, Gay hoặc Les.]

Tiếp đến, Trương nào đó lại bị đám nữ sinh ép đến bên tường, luyện tư thế đứng: “Ngẩng đầu, ưỡn ngực, hóp bụng, chổng mông, khụ khụ, cuối cùng không phải là cái đó, hãy đứng sát vào tường, người phải thắng ra, trọng tâm dồn về giữa chân.”

Trương Tề toàn thân cứng nhắc, để mặc cho đám nữ sinh tự điều chỉnh tư thế đứng của anh, cuối cùng không chịu được, nói: “Rốt cuộc hội của mấy người làm cái gì? Thiết kế trang phục, rèn luyện hình thể, dạy tư thế đứng, lại còn...?! Đừng nói với tôi chuyện gì các người cũng có thể làm?”

“Cái đó... nói thế nào nhỉ?” Nữ sinh vừa cầm một cây gậy gỗ để chỉ cho anh tư thế đứng bật cười đứng dậy: “Thực ra chúng tôi đều hoạt động ở những hội khác nữa, có thể tập trung ở đây hoàn toàn là do cùng sở thích, cho nên anh muốn nói chúng tôi cái gì cũng có thể làm là không sai. Tôi nghĩ, in ấn, thiết kế, chế tác áp phích đều là hội Huynh Đệ Quân và 3P Quân làm, làm truyền đơn phân phát cho các lớp trong trường là do Tiểu H và Ngụy Công Quân làm, số đồ dùng để thiết kế bộ phận vũ đài là do Tiểu Thụ Quân làm, các bức tranh hư cấu 3D đều do XD Quân cũng chính là do tôi làm, tiếp theo còn việc sắp xếp tiết mục, phục trang của người dẫn chương trình và bản thảo bài phát biểu, làm giấy mời, đăng ký nhân viên...”

“Dừng!” Trương Tề có chút choáng váng: “Nhiều việc như vậy mọi người không ca thán gì sao?”

“Sao phải kêu ca?” Một nữ sinh đang cầm một cái thước dây nghi ngờ hỏi, nhân tiện lấy số đo ba vòng của Trương Tề: “Có ảnh PS, có bài viết, có ghi hình, có CP (couple) có thể YY, có mỹ nam để ngắm, đời người mà, thật tuyệt đẹp, nhưng cũng phải nói lại, không phải tôi xem thường anh, trong tất cả CP anh chỉ là một người bị ép buộc, tôi rất mong anh có một sự đam mê rung động tâm can dám trải qua mọi thách thức, tất nhiên vì anh mãi mãi là một “bóng”.” Nói xong, cô ta cầm số đo đi vụt qua.

Đó là ý gì? A, a, a!!!

Trương Tề cảm thấy tình thần nhanh chóng bị vỡ ra từng mảnh.

“Nét mặt anh mơ hồ bối rối, phiền muộn, đau khổ nhưng lại không có nửa lời oán than, chưa quen là “bóng” hả?” Nữ sinh cầm cây gậy gỗ - XD Quân đả kích anh đòn cuối cùng.

Trương Tề mặt đầy nước mắt nhìn trời một góc bốn mươi lăm độ... Trần nhà hay ai cũng được, mau đến cứu anh ra khỏi đây!

(2)

Ba ngày sau khi Trương huynh bị Phó Tường Vy kêu đến hội DM, anh hy vọng thảm họa 2012 lập tức xảy ra!

Đáng tiếc, hiện thực lại đi liền với cô gái đang đứng ở tấm bảng trước cửa kia, nhìn anh nở một nụ cười tuyệt đẹp nhưng thật tàn ác.

Đó chính là cô gái tên Bắc Bình.

Nhìn anh tiến lại gần, Bắc Bình Quân vui mừng chào hỏi: “y da, thiếu gia, cuối cùng thì Người cũng đến, các cô nương ở đây đều nhớ ngài chết đi được!” Sau đó quay đầu nhìn vào trong phòng: “Các chị em, mau ra đây tiếp khách!”

... Đây chính là quay về thanh lâu của thời cổ đại sao?

Trương Tề không nói gì, sau đó quyết định không nhìn mà đi vào bên trong, nhưng bỗng có một bóng người xông ra: “Cẩn thận những đạo cụ trên mặt đất, đừng để bị ngã nhé Tần sư huynh...” Lời còn chưa dứt, chân cô liền giẫm lên một vật gì đó rồi cả người ngã xuống.

Theo phản xạ có điều kiện, Tần Thư Thần bước tới giơ tay đỡ được nữ sinh bị ngã, trong giây phút bốn mắt nhìn nhau, chỉ có tiếng nuốt nước bọt.

“Ái Hận Quân, trong khi nhắc nhở người khác cẩn thận thì cũng mong cô chú ý một chút.” Bắc Bình Quân ở đằng sau bất lực vuốt trán, ngoài ra cũng nhờ cô mà che giấu được tiếng nước miếng phát ra, thật mất mặt.

“Lần sau chú ý là được rồi.” Tần Thư Thần đỡ Ái Hận Quân, gật đầu với cô, đi qua chỗ Trương Tề đang ngơ ngác rồi lại đi vào phòng.

“A ha, lần sau chú ý, lần sau nhất định em sẽ chú ý!” Người con gái nào đó hai tay đưa lên che hai mắt có chút ngưỡng mộ.

“Em chắc chắn lần sau sẽ không để nghiêm trọng hơn chứ?” Bên cạnh có tiếng cười khúc khích, chính là cô gái lúc trước cầm thước dây đo số đo ba vòng của Trương Tề.

“Ha ha, cô đang đố kỵ à?” Ái Hận Quân nói xong lập tức bỏ đi, về chỗ của mình.

“Tôi luôn cảm thấy cô rất đanh đá.” Nữ sinh kia không hề tức giận, chỉ quay lại nhìn Trương Tề: “Hôm qua XD Quân nói chuyện với anh thật bất lịch sự, tôi thay cô ấy xin lỗi anh, cô ấy hôm nay có hoạt động ở nhóm khác nên không đến được.”

“Không cần, không cần.” Trương Tề liên tục từ chối, các cô không gây sức ép với tôi là tôi đã cảm ơn rồi.

“Những gì cô ấy nói với anh, anh đừng để ý, thật quá đáng, rõ ràng là cô ấy nên nhẫn nhịn để lộ “bóng”!” Tương Phùng Quân lòng đầy căm phẫn nói.

“Nói bậy, nên nói là nhẫn nhịn, ngấm ngầm lộ “bóng” mới đúng!” Bên kia, Bắc Bình Quân phản bác.

Trời xanh ơi, hãy để sét đánh chết con đi.

Sắp đến ngày diễn ra vũ hội, công việc chuẩn bị của hội càng ngày càng nhiều, sự an ủi cho các cô nương mỗi ngày chính là hai người Tần Thư Thần và Trương Tề.

Đặc biệt là lúc Tần Thư Thần thay quần áo, trong hội tiếng gào thét thấu trời đất.

Trương Tề cũng gào thét thấu trời: “Cái gì thế này! Tôi vì cái gì mà lại bị cuốn vào cơn lũ này?”

Có thể tiếng than khóc của Trương Tề đã được một vị thần đi chơi đêm nghe thấy, hoặc là cũng có thể con giun xéo lắm cũng quằn. Tóm lại, đêm trước khi vũ hội bắt đầu, phòng để quần áo đã bị cháy.

Lúc Tường Vy chạy đến nơi, lửa đã được dập tắt, may mà mấy phòng chứa đồ bên cạnh không việc gì, quần áo của người khác không bị làm sao.

“Còn có thể cứu được không?” Tường Vy liền hỏi một người thường xuyên ở lại phòng hoạt động của nhóm có biệt danh là Tiểu Trùng.

“Theo tình hình điều tra trước mắt, hai bộ lễ phục của Tần sư huynh còn nguyên vẹn, quần áo của mấy bạn nữ nhảy chính vẫn còn, chỉ có của Trương Tề... e rằng không còn có bộ trang phục nam nào phù hợp, bây giờ có đi mượn cũng không kịp, nếu đi mua thì giờ này các cửa hàng đều đã đóng cửa, hơn nữa trường học cách thành phố rất xa.” Mặt mày Tiểu Trùng nghiêm túc báo cáo tình hình khẩn cấp trước mắt.

Tường Vy hỏi: “Chắc còn trang phục khác phù hợp với kích cỡ của anh ấy chứ?”

“... Có... Nhưng...”

“Cái gì?”

“Là đồ nữ.”

“Có cả giày nữ đi kèm chứ?”

“Có.”

“Có tóc giả?”

“Có.”

“Vậy thì được, chuẩn bị tốt những thứ liên quan, chọn một bộ quần áo phù hợp, may mà anh ấy cũng đã luyện chân nữ, tốt, ngày mai cứ theo kế hoạch mà làm.”

“Vâng!”

Cái gì “theo kế hoạch”? Trong lòng Trương huynh không khỏi ca thán!

Do vậy, chúng ta có thể tưởng tượng được tâm trạng kinh sợ muốn trốn sau cánh cửa rồi bỏ chạy của Trương huynh khi mặc bộ trang phục này đi ra ngoài.

Cho đến khi nhìn thấy Tương Phùng Quân trong tay cầm nội y của con gái đưa cho anh, anh lần nữa sụp đổ hoàn toàn.

Sau khi bị lôi lại lần nữa, Bắc Bình Quân vỗ vào vai anh mà nói: “Ông anh, làm việc phải có đạo đức nghề nghiệp...”

Cuối cùng, sau gần nửa tiếng bị tẩy não, Trương Tề xuất hiện trước mặt mọi người với một thân hình đẹp mỹ miều như con gái.

Bởi vì nét mặt sợ hãi và trắng bệch nên vốn dĩ không cần hóa trang, chỉ kẻ thêm một ít chân mày, đội tóc giả, sẽ khiến một người con trai cao một mét bảy mươi biến thành một mỹ nữ.

Phó Tường Vy vê cằm, suy tư, sao từ trước tới nay cô lại không nhận ra vị sư huynh này lại có tố chất như vậy? Nếu với bộ dạng này anh mà là một cô gái thì có thể làm say đắm biết bao chàng trai cơ chứ?!

Bên kia, Tần Thư Thần cũng đã thay quần áo xong, lúc xuất hiện thu hút biết bao ánh nhìn ngưỡng mộ của các mỹ nữ, cuối cùng nói một câu: “Rất được.”

Anh còn hơn rất được ấy, nữ sinh bên cạnh trong lòng khen thầm.

Nhưng Trương huynh lại rất ghét lời khen ngợi từ kẻ đồng tính, trong lòng anh có chút oán giận với nam sinh họ Tần kia: “Trông như con chó đội lốt người! Tư chất bại hoại!”

“Tốt rồi, xuất phát.” Phó Tường Vy dẫn mọi người hướng về hội trường.

Lễ hội của Đại học X, cuối cùng cũng được diễn ra một cách sôi nổi.

Hôm nay đến tham dự buổi lễ, không chỉ có lãnh đạo của trường, ngay cả giám đốc Sở Giáo dục cũng đến, ai cũng thăm hỏi khen ngợi tài năng của người tổ chức.

Và không biết là tại sao Tần Thư Thần nhảy cặp với người dẫn đạo Trương huynh lại nhận được sự cổ vũ nhiệt tình của mọi người, không thể không nói hội DM nắm rất rõ cảm giác của Trương Tề... Tứ phía xung quanh có không ít nam sinh đang dò hỏi xem vị mỹ nữ kia là ai.

Vũ hội diễn ra hết sức thuận lợi, Tần Thư Thuần mặc bộ Âu phục trắng cùng với Từ Mạc Đình mặc bộ Âu phục đen đã thu hút được mọi ánh nhìn của nữ sinh.

Tối hôm đó, trong phòng thay đồ, họ Trương nào đó bị nam sinh họ Tần ép vào tủ quần áo tặng một nụ hôn nồng nàn.

HẾT