Bức Tranh Ấy Em Vẽ Vì Anh

Chương 28: Tỉnh rượu




Giang Lâm đột nhiên bị tát liền sửng sốt, đang muốn phát giận thì thấy đó là Lưu Tử Đồng, cô ta cắn răng nén cơn giận xuống, nghiến răng nói: “Tử Đồng, cô…sao lại là cô?”

Lưu Tử Đồng híp mắt, đầu ngón tay dùng thêm sức, Giang Lâm bị đau đến nhăn mặt rên lên, cô ta đưa tay túm lấy tay Lưu Tử Đồng, đột nhiên lên tiếng mắng: “Đừng cho là tôi nể mặt cô thì cô có thể đối xử với tôi như vậy, tôi biết cô luôn khinh thường tôi, tôi đã sớm nhìn ra!”

Lưu Tử Đồng cười lạnh một tiếng: “Cô có điểm nào để tôi cho vào mắt hả?”

Nói xong liền đẩy mạnh cô ta một cái lên ghế gần đấy, Giang Lâm té xuống, miễn cưỡng chống đỡ được lưng ghế, cô ta nhìn Lưu Tử Đồng đến bên Lâm Đế xem xét, nghiến răng giải thích: “Tôi chỉ đỡ anh ta vào thôi, anh ta vừa mới uống ly rượu trắng có nồng độ cao.” Tay cô ta vẫn đang run run, giải thích ý đồ.

Cô ta cũng rất muốn đánh nhau với Lưu Tử Đồng một trận, nhưng cô ta không thể, thân phận Lưu Tử Đồng là cái gì chứ, cô ta chỉ có thể đem máu giận nuốt xuống.

Lưu Tử Đồng không trả lời, đi lên vỗ mặt Lâm Đế, anh lắc đầu, ấn đường nhíu lại, bên tai đỏ như nhỏ máu, Lưu Tử Đồng kéo tay anh, anh đem mặt chôn ở bên tay cô, thấp giọng gọi: “Đồng Đồng…..”

Một tiếng gọi này làm tâm tình đang phẫn nộ của Lưu Tử Đồng mềm mại xuống một chút, cô kéo anh lên: “Đứng dậy về nhà nào.”

Lâm Đế tiếp tục cọ mặt vào lòng bàn tay cô, nói: “Đồng Đồng.”

Cổ áo anh mở rộng, kéo gần đến cơ bụng, áo khoác và cà vạt đều bị ném qua một bên, nhìn vào đã biết được không phải tự anh cởi, ánh mắt Lưu Tử Đồng bén lại, tức giận nhìn về phía Giang Lâm, đôi mắt Giang Lâm ánh nước, nói: “Tôi thật sự chỉ đỡ anh ấy vào thôi, nếu… nếu Tử Đồng cô đã đến đây rồi, tôi…tôi đi trước đây.”

Nói xong, cô ta đứng dậy, vội vàng đi ra cửa.

Triệu Tiểu Ai chặn cô ta lại ở cửa, cười nói: “Đừng đi, giải thích một chút tại sao lại như thế này?”

Cô ấy mở một đoạn video.

Giang Lâm nhìn thấy hình ảnh trong video, sắc mặt trắng bệch.

Lưu Tử Đồng bỏ tay Lâm Đế ra, đứng dậy, đi qua lấy điện thoại của Triệu Tiểu Ai, trong video, Giang Lâm kêu một người đi mời rượu cho Lâm Đế, bản thân thì lấy một ly rượu khác đem qua tráo với ly của Lâm Đế, đó cũng là ly rượu thứ hai trong đêm nay của anh.

Lưu Tử Đồng bình tĩnh xem hết.

Nửa ngày sau, cô trả điện thoại lại cho Triệu Tiểu Ai, quay đầu nhìn Giang Lâm, Giang Lâm muốn bỏ chạy, nhưng Triệu Tiểu Ai cứ đứng chặn ở cửa, cô ta lắc đầu: “Tử Đồng….”

“Chát chát ——” hai bạt tai liên tiếp giáng xuống.

Giang Lâm bị đánh đến khóe môi chảy máu, Triệu Tiểu Ai đi vào, lười biếng nửa khom lưng, mỉm cười nhìn Giang Lâm: “Thế nào? Cô muốn cho Lâm Đế đẹp mặt như thế nào nữa đây? Muốn để cho cậu ta thân bại danh liệt?”

Lưu Tử Đồng để tay xuống, nghe xong liền quay sang nhìn Triệu Tiểu Ai, Triệu Tiểu Ai đặt tay lên bả vai cô, thấp giọng nói: “Cô ta cầu hòa với Lâm Đế không thành, lại thấy Lâm Đế không có bối cảnh, muốn làm vậy với cậu ta.”

“Đúng không?” Lưu Tử Đồng nhìn về phía Giang Lâm đang ngã ngồi run rẩy trên mặt đất, từ miệng phát ra hai chữ này, mặt Giang Lâm đang ngây ra, hai bên má sưng lên.

Lưu Tử Đồng nửa ngồi xổm xuống, nhìn cô ta, nói: “Người của tôi mà cô cũng dám động vào? Còn dùng thủ đoạn thấp hèn như vậy.”

Giang Lâm xin tha: “Tử Đồng, cô nghe tôi nói đi…tôi…thật sự tôi không biết cô cùng anh ta có quan hệ….”

“Không có quan hệ với tôi nên cô có thể làm chuyện bậy bạ như thế này?” Lưu Tử Đồng hỏi lại.

Giang Lâm lùi về một bên.

Ở trong mắt cô ta, với điều kiện của Lưu Tử Đồng, trước đó nghe đồn cô đi làm trợ lý cho Lâm Đế thì cũng tuyệt đối không cùng Lâm Đế ở bên nhau, cho nên cô ta mới cậy mạnh, nhiều năm như vậy qua đi, Lâm Đế để lại cho cô ta ấn tượng đặc biệt nhất là vai diễn phụ của bộ phim kia.

Có thể nói, trước nay cô ta không hề để tâm đến Lâm Đế, vậy mà người đàn ông cô ta khinh thường sau này lại trở thành như vậy, còn kinh thường ngược lại cô ta.

Cô ta cảm thấy không thoải mái, vốn dĩ muốn tìm cơ hội cho anh một chút giáo huấn, Triệu Tiểu Ai lại nói ra thân phận của Lâm Đế làm cô ta càng muốn tiến tới, nếu thật sự anh đúng là, vậy cô ta…không phải có thể leo lên được Lâm gia sao.

Nếu anh không phải như vậy thì cô ta cũng đã đạt mục đích, nhưng cô ta không nghĩ đến, tất cả mọi hành động của cô đều thu vào trong mắt Triệu Tiểu Ai.

Lúc người đại diện của Giang Lâm đi vào dẫn cô ta ra, cô ấy cảm thấy thật hoang mang, run rẩy, cô ấy không nghĩ đến nghệ sĩ của mình lại rước họa vào người lớn như vậy.

Tổng giám đốc Thụy Hân không ngừng xin lỗi với Triệu Tiểu Ai, còn có… Lưu Tử Đồng, vì danh dự của Lâm Đế, mọi người quyết định không làm lớn chuyện, Hà Hoài cũng đi lên nhìn Lâm Đế, sau lại mang Triệu Tiểu Ai đi, cửa lớn đóng lại, trong phòng chỉ còn Lưu Tử Đồng và Lâm Đế đang nằm trên giường, Lưu Tử Đồng ngồi xuống, lấy điện thoại ra gọi cho ông nội.

Lưu lão gia ở đầu bên kia cười nói: “Có phải tối nay muốn gặp gỡ bạn bè không?”

Tâm tình Lưu Tử Đồng hơi thả lỏng, cảm thấy ông nội mình đúng là tâm lý, cô làm nũng nói: “Đúng vậy ông nội.”

“Ừ, vậy cứ đi đi, để ông nói cho ba mẹ con một tiếng.”

“Cảm ơn ông.” Lưu Tử Đồng hôn một cái vào micro của điện thoại, Lưu lão gia cười lớn, hình như rất vui vẻ, sau khi cúp điện thoại, eo Lưu Tử Đồng đã bị Lâm Đế quấn lấy, anh thấp giọng gọi: “Đồng Đồng, em thật dễ thương.”

“Đồng Đồng, em mặc lại áo ngủ kia cho anh nhìn đi.”

“Anh vẫn chưa nhìn đủ đâu.”

“Đồng Đồng….” Anh cọ vào ngực cô, Lưu Tử Đồng niết lấy vành tai anh, anh ngoan ngoãn tùy ý cô làm, đôi mắt cứ mê man, nhìn thấy là biết đã rất say, so với việc uống ba ly rượu có vẻ nặng hơn nhiều, Lưu Tử Đồng đỡ anh ngồi dậy, anh lập tức dịch sát vào người cô, Lưu Tử Đồng giơ hai ngón tay đến trước mặt anh, hỏi: “Đây là bao nhiêu?”

Anh cúi đầu, nhìn tay cô, đáp: “Đồng Đồng.”

Lưu Tử Đồng: “……em đang hỏi anh số lượng mà.”

Lâm Đế: “Đồng Đồng.”

Lưu Tử Đồng từ bỏ, cô đỡ anh dựa vào đầu giường, khom lưng nói: “Em đi lấy khăn lau mặt cho anh nhé.”

Anh vươn tay giữ chặt cô, “Đồng Đồng, em mặc lại cái váy ngủ kia cho anh nhìn được không?”

Lưu Tử Đồng: “Em không mang theo.”

Lâm Đế: “… Hừ.”

Lưu Tử Đồng cười ra tiếng, cúi người hôn lên khóe môi anh, đang chuẩn bị rời đi thì bị anh kéo lên giường, xoay người đè xuống, Lưu Tử Đồng không ngờ anh vẫn còn sức lực như vậy, ngẩn người nhìn anh, anh giơ tay lên xoa trán, mày nhíu lại càng chặt hơn, hình như rất khó chịu.

Lưu Tử Đồng vươn tay giúp anh xoa trán, hỏi: “Anh không thoải mái đúng không?”

Lâm Đế mở nửa mắt nhìn cô, cổ áo sơmi hoàn toàn mở rộng, đường cong ẩn hiện của cơ bụng lộ ra, anh đẩy tay cô, cúi đầu xuống hôn cô.

Lưu Tử Đồng mỉm cười nhìn anh cúi đầu, kết quả là, anh hôn xuống đôi mắt cô, lại còn cắn một nhẹ một cái.

Lưu Tử Đồng: “Anh hôn sai rồi.”

Anh lại đổi sang nơi khác, lúc này chính là trán của cô.

Lưu Tử Đồng: “Lại sai rồi.”

Anh có chút tức giận: “Đâu mới là môi chứ?”

Lưu Tử Đồng nở nụ cười, kéo đầu anh xuống, chủ động ngẩng đầu lên hôn anh, lấp kín đôi môi mỏng mang theo mùi rượu, anh thỏa mãn đến nỗi cổ họng bật ra tiếng kêu trầm khàn, đầu lưỡi tiến tới cuốn lấy cái lưỡi thơm tho của cô.

Dường như sau khi hôn xong anh rất mệt mỏi, dựa vào bên tai cô, nằm im.

Lưu Tử Đồng giơ tay đẩy người anh ra, hỏi: “Anh có biết hôm nay mình xém tí nữa là thất thân không đấy?”

Lâm Đế không đáp, anh thả lỏng cơ thể, hình như ngủ mất rồi.

Lưu Tử Đồng để anh tùy ý ôm một lúc, sau đó đẩy anh ra, đứng dậy sửa lại quần áo, đi lấy khăn lau, đến khi trở lại anh đã nghiêng người nằm ngủ.

Cô cầm khăn đứng một hồi, sau đó mới đi qua, kéo mở cổ áo để lau mình cho anh, người đàn ông này có ngực và cơ bụng rắn chắc lại ấm áp, Lưu Tử Đồng đỏ mặt nói: “Nếu tối nay không có Triệu lão sư giúp đỡ, nếu anh thật sự xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ?”

Uống ba ly thì say, nay lại gặp phải rượu trắng làm cho thần trí không được rõ ràng, cứ mơ mơ hồ hồ, làm cho người lạ có bao nhiêu cơ hội, Lưu Tử Đồng nhịn không được lại nhéo lỗ tai anh.

Lỗ tai anh vẫn cứ đỏ đỏ hồng hồng.

Giúp anh cởi lưng quần để cho anh ngủ được thoải mái, lúc này cửa phòng vang lên tiếng gõ, Lưu Tử Đồng đứng dậy đi mở cửa, bên ngoài là Triệu Lí cùng với nam trợ lý mới đến kia, trợ lý thật sự rất áy náy, mắt vẫn còn hơi ẩm ướt, khóc sụt sùi, Triệu Lí thấy đó là Lưu Tử Đồng thì thở phào nhẹ nhõm, anh ta hỏi: “Cậu ấy sao rồi?”

“Ngủ rồi.” Lưu Tử Đồng lạnh mặt nhìn người trợ lý kia, hỏi Triệu Lí: “Cậu ta làm gì trong lúc đó?”

Triệu Lí nói: “Bị trợ lý của Giang Lâm quấy nhiễu…khi quay lại bữa tiệc….đã không thấy Lâm Đế đâu.”

Người trợ lý này vẫn tiếp tục khóc, dù sao cũng là người mới tốt nghiệp không bao lâu, cậu ta nói: “Em xin lỗi.”

Lưu Tử Đồng không trả lời, chỉ nói với Triệu Lí: “Anh có muốn vào xem anh ấy không?”

Triệu Lí lắc đầu: “Không cần đâu, có cô ở đây là tôi yên tâm rồi. Sáng mai tôi sẽ cho người đem quần áo tới, cô có yêu cầu lấy quần áo gì không?”

“Không cần đâu, anh chỉ cần lấy cho anh ấy thôi.”

Triệu Lí: “Sáng mai cậu ấy tỉnh lại không biết sẽ như thế nào.”

Lưu Tử Đồng cười cười: “Chẳng lẽ anh ấy sẽ giết Giang Lâm sao?”

Triệu Lí không mở miệng, chỉ là có chút lo lắng, sau đó dẫn theo người trợ lý rời đi.

Lưu Tử Đồng đóng cửa phòng, quay vào trong, cô đi vào phòng tắm để tẩy rửa một chút, sau đó mặc áo choàng tắm bước ra, nhìn bên ngoài đã tối đậm, cô lên giường, hai người cùng nhau chiếm một nửa giường, cô nằm nghiêng người, nhìn anh.

Một bàn tay anh vắt lên trán, nặng nề mà ngủ.

Ngày thứ hai, Lưu Tử Đồng vẫn chưa mở mắt đã cảm giác được có người nhìn cô, yên tĩnh đến nổi nghe được tiếng thở, Lưu Tử Đồng mở mắt, ngay sau đó liền đối diện với đôi mắt của Lâm Đế, cô cười nói: “Sớm quá.”

Lâm Đế: “Ừa, còn sớm.” Anh duỗi tay, vuốt ve gương mặt cô, nói: “Anh cho rằng không phải là em.”

“Nếu không phải em, anh muốn ai chứ?” Lưu Tử Đồng cười hỏi lại, tay Lâm Đế theo gương mặt cô đi xuống, chạm vào cái cổ trắng nõn của cô, hỏi: “Sao em lại ở đây?”

Lưu Tử Đồng kéo bàn tay đang vẽ loạn của anh ra, ngồi dậy, dựa vào đầu giường, nghiêng đầu hỏi: “Anh không nhớ gì sao?”

Lâm Đế lắc đầu, anh hơi chuyển tầm mắt, không nhìn cô ngồi dậy, quay người hơi lộ ra lỗ tai hồng hồng.

Lưu Tử Đồng cười niết tai anh, nói: “Vậy anh nghe cho kỹ đây……” Cô đem chuyện tối qua nhẹ nhàng một lần nữa kể cho anh, lúc đầu đôi mắt của Lâm Đế còn có chút hơi ấm, sau khi nghe cô nói, dần dần chậm rãi chuyển sang lạnh lùng, lạnh đến thấu xương, anh giữ chặt cổ cô, lấp kín môi cô, hôn một cái, nói: “Anh nói Triệu Lí đưa em về nhà.”

Sau đó anh xuống giường, cúi đầu cài lại nút áo, chỉnh lại tay áo, cầm lấy tây trang vắt qua cánh tay, đi ra ngoài, chưa được hai bước anh lại quay về, cúi người bế cô lên, nói: “Đi thay đồ của em.”

Sau đó nhanh chóng bế cô vào phòng tắm, cầm quần áo của Lưu Tử Đồng đưa cho cô.

Đây vẫn là lần đầu tiên Lưu Tử Đồng thấy anh cường đại như vậy, cô ngẩn người, sau đó gật đầu, nói: “Dạ.”