Búp Bê Bắc Kinh

Chương 46: Vẽ trên tường




Cô bạn là Mã Lệ gọi điện cho tôi, bảo rằng cô đã trông thấy Lý Kỳ tại Nhà sách Nghệ thuật tuần trước, và anh ta trông trẻ hơn tôi tưởng, loại người thấp bé. Tôi có thể hình dung ra anh ta, chàng nhà thơ xinh xắn chết tiệt có bộ mặt nhợt và thân hình dơ xương, mặc toàn đồ da đen, ra vẻ có điều gì để nói nhưng kìm lại, làm bạn cảm thấy dễ chịu khi tưởng tượng ra chuyện đó với anh ta. Mã Lệ đã tới chỗ anh ta và bảo, “Anh có biết Xuân Thụ không?” Lý Kỳ trông bối rối, lúng túng. Cô bảo anh ta đã hỏi cô về số máy hiện giờ của tôi, và, chẳng cần tỏ ra lịch sự, cô đáp, “Anh có biết G không? Anh lấy số máy ở chỗ G ấy.” Với cái nhìn sửng sốt, Lý Kỳ bảo được. Câu chuyện của họ đã kết thúc như thế. 

*** 

Tôi gặp nhà văn Trương Đông Húc tại một cửa hàng đĩa nhạc và video ở cổng Tây Đơn. Như thường lệ, tôi lại đến muộn. Anh ta đang đứng trong gió lạnh, cầm một bình sơn phun, và cau mày khi thấy tôi. “Xin lỗi!” tôi nói. “Em chuyên môn đến muộn.” Tôi nhìn đồng hồ, đã gần bảy giờ. 

“Đi đâu bây giờ?” anh hỏi. 

“Đi phun vài hình đi.” Tôi leo lên chiếc xe đạp Công chúa màu hồng của anh ta, và chúng tôi đi. Gió khá mạnh, và ai đó hét với anh ta trên đường, ai đó tôi nhận ra nhưng không biết rõ. Tôi ghét đụng phải những người không quen mấy, những người luôn hỏi giờ này G ở đâu. Làm sao mà tôi biết được? Tôi bảo. Cái vẻ ngụ ý cùng nụ cười ta đây đã hiểu của họ làm tôi ghét nhất. 

Chúng tôi tới một chỗ gần nhà anh, nơi trên tường và mặt đất đầy những đám đổ vỡ lộn xộn, có một cây bách vươn thẳng lên. Nơi đó chỉ cách khu dân cư có vài chục mét, nên chốc chốc có người công nhân đi qua và nhìn chúng tôi với cái nhìn lạ lùng. Đó là tất cả những gì biến nơi đây thành chốn lý tưởng cho việc vẽ lên tường. Anh phun từ “Cút mẹ mày đi!” bằng một lối chữ bay bướm lên tường. “Đến lượt em,” anh bảo. 

Tôi cười và cầm cái bình phun, hơi phấn khích và lo lắng, không rõ mình muốn gì. “Em viết gì đây?” Tôi hỏi. 

“Sao không phun đè lên cái của anh vừa rồi?” Thế là tôi làm. Anh bảo phun bốn lần sẽ cho kết quả đẹp nhất. Tôi bắt đầu cảm nhận được, thế là tôi phun “Tôi ghét anh!” Trương lùi lại ngắm công trình của tôi. Tôi bước ra chỗ tường trắng và viết những chữ tên tôi, “XT” bằng những nét phóng khoáng bên dưới. Tôi bắt đầu thấy mê món vẽ tường này. Tôi phun chữ “Cái Lỗ” và “Tôi yêu Courtney.” Anh bảo ai nhìn thấy “Cái Lỗ” (Hole) của tôi cũng sẽ tưởng đó là “Nóng bỏng.” (Hot) Chúng tôi dùng hết cái bình trước khi viết trọn từ “Sex Pistols” mà chỉ viết được chữ “SEX.” 

“Giờ ta đi đâu?” Tôi hỏi anh. 

“Chưa rõ. Lần tới chúng mình sẽ đến vẽ ở Ngã Năm và Tam Lý Thôn,” anh nói. 

“Trường em thì sao? Em ghét cái chỗ đó lắm, đảm bảo với anh em sẽ viết ‘Cút mẹ mày đi!’ lên trước bục khán đài.” 

*** 

Về sau G gọi điện hỏi có phải tôi đi chơi với người khác? “Cậu không thể phản bội mình,” cậu bảo. Ôi G, em có bao giờ phản bội lại anh.