Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 22: Cách cậu tôi xa ra một chút!




"Tôi không có khóc." Cô là muốn khóc, nhưng, cũng không có để cho mình khóc lên.

Diệp Phồn Tinh dụi dụi mắt.

"..."

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, luôn cảm thấy cô hôm nay sau khi rời khỏi đây, gặp phải chuyện gì, trở lại mới biến thành như vậy.

Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, hỏi: "chú, chú có bị người khác phản bội bao giờ không?"

Diệp Phồn Tinh hỏi vấn đề này, làm cho Phó Cảnh Ngộ trong nháy mắt cũng nhớ tới Tô Lâm Hoan.

Ánh mắt của anh trong nháy mắt trở nên lạnh lùng, có chút dọa người. Diệp Phồn Tinh cũng không dám hỏi lại, chuyển đề tài, "Tôi đi uống chút nước."

Cô đứng lên đi hướng phòng bếp, rót cho mình ly nước.

Lúc trở về, đúng dịp thấy Phó Linh Lung từ bên ngoài đi tới, sau lưng còn đi theo Cố Vũ Trạch.

Phó Linh Lung biết Phó Cảnh Ngộ tự mình ở bên ngoài, rất không yên tâm, cho nên, tới xem một chút.

Trước khi tới, đã gọi cho Phó Cảnh Ngộ.

"Tinh Tinh." Phó Linh Lung nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, mỉm cười chào hỏi.

"Em chào chị." Diệp Phồn Tinh chào hỏi xong, ánh mắt rơi vào trên người Cố Vũ Trạch. Không hiểu hắn đi theo tới làm gì.

Phó Linh Lung cùng Phó Cảnh Ngộ có lời muốn nói, hai người đi thư phòng.

Diệp Phồn Tinh tại bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, tiếp tục ăn bánh ngọt, Cố Vũ Trạch đi tới, ở bên cạnh cô ngồi xuống.

Lần trước tại Phó gia gặp mặt, hai người cũng không có nói lên lời.

Diệp Phồn Tinh cũng không biết lúc này nên nói với hắn cái gì.

Bọn họ đã chia tay!

Cô yên lặng ăn bánh ngọt, ngược lại là Cố Vũ Trạch mở miệng, "Cách cậu ta xa một chút."

Cơ hồ là giọng ra lệnh, Diệp Phồn Tinh ngẩng đầu lên nhìn lấy Cố Vũ Trạch, phát hiện nét mặt của hắn rất nghiêm túc, hắn là nghiêm túc.

Diệp Phồn Tinh hỏi: "Tại sao?"

Hắn chỉ cháu ngoại của Phó Cảnh Ngộ, cũng không phải là ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ, hơn nữa, người nhà họ Phó đều không nói gì, hắn dựa vào cái gì?

Cố Vũ Trạch nói: "Cô không thích cậu tôi, ở bên cậu tôi chỉ có hại cho cậu ấy!"

"Ai nói với anh tôi không thích anh ấy?" Diệp Phồn Tinh không có nhìn Cố Vũ Trạch.

Cô nếu như đã quyết định lấy chú ấy, thì sẽ không làm bất kỳ chuyện gì có lỗi với chú ấy.

Liền ngay cả tâm cũng không có thể!

Cho nên, cô sẽ không thích Cố Vũ Trạch nữa, coi như thích, cũng làm bộ như không thích nữa.

Những lời này của cô, để cho trong mắt của Cố Vũ Trạch, thoáng qua một tia bi thương.

Cô nói thích cậu của hắn, đó chính là, không thích hắn!

Triệu Gia Kỳ nói, Diệp Phồn Tinh căn bản không thích hắn, đi cùng với hắn, cũng chỉ là bởi vì hắn có tiền, lại là Hot Boy...

Diệp Phồn Tinh thật ra thì đã sớm ở sau sau lưng hắn cùng những người khác ở cùng một chỗ.

Cho nên...

Lâu nay cô ấy ở bên cậu của mình?

Cố Vũ Trạch hiện tại mặc dù cùng Diệp Phồn Tinh chia tay, nhưng là, hắn thật sự yêu Diệp Phồn Tinh.

Hắn nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, "Cậu tôi lớn cô nhiều như thế, hai người không phải là người của một thế giới, cô lại thích cậu tôi?"

"Tôi thích tuổi tác lớn một chút, thành thục một chút, không được sao?"

Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Cố Vũ Trạch, thật là không hiểu, đã chia tay, hắn nói những thứ này có ích lợi gì.

"Hai người từ lúc nào ở chung với nhau?" Đây là Cố Vũ Trạch muốn biết nhất vấn đề, tại bọn họ chia tay lúc trước, vẫn là chia tay sau đó.

"Đã sớm ở cùng nhau rồi! Còn không có nghỉ ngơi liền ở cùng nhau rồi. Tôi tránh anh, chính là vì đi cùng với anh ấy!"

Trên thực tế cô khi đó chính là đang đi làm, nhưng nếu Cố Vũ Trạch đều đã tin tưởng lời nói của Triệu Gia Kỳ, Diệp Phồn Tinh cũng không muốn giải thích nữa.

"Diệp Phồn Tinh!" Bởi vì tức giận, thân thể của Cố Vũ Trạch run rẩy, âm thanh phóng đại, trực tiếp hô lên tên của cô.

Cô phản bội hắn!

#