Các Anh Hùng Của Đỉnh Olympus Tập 5: Máu Đỉnh Olympus (Dòng Máu Olympus)

Chương 10: Leo 2




“GỌI sự THÔNG MINH TRỞ LẠI ĐÂY,” Percy nói, “chọn máy điều hòa nhiệt độ.”

Cậu và Leo chỉ vừa khám xét bảo tàng. Giờ họ đang ngồi trên một cái cầu bắc qua sông Kladeos, chân của họ đong đưa trên mặt nước khi họ chờ Frank và Hazel để kết thúc việc trinh sát đống tàn tích.

Bên trái họ, thung lũng Olympic lung linh dưới cái nóng buổi chiều. Bên phải họ, du khách bị nhồi nhét trên những chiếc xe buýt du lịch. Điều tốt là Argo II được thả neo ba trăm mét trên không, bởi vì họ sẽkhông bao giờ tìm được chỗ đậu xe.

Leo ném một hòn đá xuống sông. Cậu ước Hazel và Frank sẽ trở lại. Cậu cảm thấy vụng về khi lang thang với Percy.

Chỉ là, cậu không chắc câu chuyện phiếm nào để nói với một người vừa mới trở về từ Tartarus. Xem tập mới nhất của Doctor Who à? Ồ, đúng. Cậu đang lê bước qua Cái Hố Vĩnh Viễn Chết Tiệt.

Trước đây, Percy đã đủ đáng sợ – triệu hồi những cơn bão, chiến đấu với những tư tế, giết những người khổng lồ ở Colosseum…

Giờ… ồ, sau những điều xảy ra ở Tartarus, dường như Percy đã tốt nghiệp sự-tuyệt-vời ở một trình độ hoàn toàn khác.

Thậm chí Leo gặp rắc rối với việc nghĩ cậu như một phần của cùng một trại. Hai người bọn họ chưa bao giờ ở Trại Con Lai cùng lúc. Chuỗi hạt da của Percy có bốn hạt cho bốn mùa hè hoàn tất. Chuỗi hạt da của Leo có chính xác không.

Điểm chung duy nhất họ có là Calypso, và mỗi lần Leo nghĩ về điều đó cậu muốn đấm vào mặt Percy.

Leo cứ suy nghĩ cậu nên làm rõ, chỉ để xóa đi bầu không khí, nhưng thời gian dường như chẳng bao giờ đúng lúc. Và, bởi vì thời gian trôi qua, chủ đề đó trở nên càng ngày càng khó để mở lời.

“Gì?” Percy hỏi.

Leo cựa quậy. “Gì, gì?”

“Cậu đang nhìn chằm chằm tớ, như thể, giận dữ.”

“Tớ có à?” Leo cố gắng tập trung cho một câu chuyện cười, hoặc ít nhất một nụ cười, nhưng cậu khôngthể. “Ừm, xin lỗi.”

Percy nhìn chằm chằm con sông. “Tớ cho là chúng ta cần nói chuyện.” Cậu mở bàn tay ra và hòn đá Leo đã ném vào dòng sông, nằm ngay trong lòng bàn tay của Percy.

Ồ, Leo nghĩ, giờ chúng ta đang gây ấn tượng à?

Cậu xem xét việc bắn một cột lửa vào cái xe buýt du lịch gần nhất và thổi bay thùng xăng, nhưng cậu quyết định đó có lẽ là một trò gây ấn tượng nhỏ. “Có lẽ chúng ta nên nói chuyện. Nhưng không –”

“Mọi người!” Frank đứng ở phía cuối bãi đỗ xe, vẫy họ qua đó. Cạnh cậu, Hazel cưỡi trên con ngựa Arion của mình, người đã xuất hiện không báo trước ngay khi họ hạ cánh.

Leo nghĩ, đã được cậu Trương cứu.

Cậu và Percy đi qua gặp hai người bạn.

“Nơi này rất lớn,” Frank báo cáo. “Đống tàn tích trải dài từ dòng sông đến chân của ngọn núi bên kia, khoảng nửa ki-lô-mét.”

“Bao xa trong thước đo chuẩn[1]?” Percy hỏi.

Frank nhướng mày. “Đó là đơn vị chuẩn ở Canada và phần còn lại của thế giới. Chỉ những người Mỹ các cậu -”

“Khoảng năm hoặc sáu sân bóng,” Hazel đang cho Arion ăn một miếng vàng, can thiệp.

Percy dang hai tay ra. “Đó là tất cả điều cậu cần nói.”

“Dù sao,” Frank tiếp tục, “tớ không thấy bất cứ điều gì khả nghi trên đầu.”

“Em cũng không,” Hazel nói. “Arion đã đưa em đi hết một vòng. Rất nhiều khách du lịch, nhưng khôngcó nữ thần điên cuồng.”

Con ngựa hý vang và hất hất cái đầu, cái cổ cơ bắp của nó lượn sóng với bộ lông màu kẹo đường.

“anh bạn, con ngựa của em có thể nguyền rủa.” Percy lắc đầu. “Cậu ta không nghĩ nhiều về Olympia.”

Chỉ lần này, Leo đồng ý với con ngựa. Cậu không thích ý tưởng bước đi nặng nề qua những cánh đồng đổ nát dưới ánh mặt trời chói chang, xô đẩy giữa đám du khách đầy mồ hôi trong khi tìm kiếm một nữ thần chiến thắng bị chia cắt tính cách. Ngoài ra, Frank đã bay qua toàn bộ thung lũng với hình dáng của một con đại bàng. Nếu đôi mắt tinh tường của cậu không thấy bất cứ điều gì, cõ lẽ không có gì để xem xét.

Mặt khác, những túi thắt lưng dụng cụ của Leo chưa đầy những thứ đồ chơi nguy hiểm. Cậu sẽ ghét phải trở về mà không làm nổ bất cứ thứ gì.

“Vậy chúng ta cứ mò mẫm ở đây với nhau,” cậu nói, “và để rắc rối tìm đến chúng ta. Trước đây nó luôn hiệu quả.”

Họ mò mẫm một lát, tránh những nhóm du lịch và cúi đầu xuống né tránh một nhóm người tiếp theo. không phải với lần đầu tiên, Leo bị ấn tượng bởi Hy Lạp giống quê nhà Texas của cậu như thế nào – những ngọn đồi thấp, những cây bụi, tiếng vo ve của ve sầu và cái nóng mùa hè ngột ngạt. Đổi những cây cột cổ và những đền thờ đổ nát cho những đàn bò và dây kẽm gai, và Leo sẽ cảm thấy đúng như ở nhà.

Frank tìm được một cuốn sách du lịch nhỏ (nghiêm túc, cậu ta sẽ đọc về các nguyên liệu trong một nồi súp) và tường thuật lại cho họ cái gì là cái gì.

“Đây là Propylon.” Cậu chỉ về phía trước một con đường đá sỏi với những cái cột đổ nát xếp thành hàng. “một trong những cổng chính vào thung lũng Olympic.”

“Gạch vụn!” Leo nói.

“Và đằng kia –” Frank chỉ về một cái móng vuông vức trông như một cái hiên cho một quán ăn Mê-xi-cô– “là Đền thờ của Hera, một trong những cấu trúc cổ xưa nhất ở đây.”

“Nhiều gạch vụn hơn nữa!” Leo nói.

“Và cái chỗ trông như bục dàn nhạc – đó là Philipeon, tưởng nhớ Philip của Macedonia.”

“Thậm chí còn nhiều gạch vụn hơn! Gạch vụn hạng nhất!”

Hazel, người vẫn đang cưỡi Arion, đá vào cánh tay Leo. “không có bất cứ thứ gì làm anh ấn tượng à?”

Leo nhìn lên. Mái tóc xoăn màu nâu-vàng và đôi mắt vàng của cô rất hợp với cái mũ sắt và thanh kiếm cô có lẽ được tạo nên từ vàng Imperial. Leo nghi ngờ Hazel sẽ xem đó như một lời khen, nhưng, tiến xa như con người đã làm được, Hazel là người khéo léo hạng nhất.

Leo nhớ chuyến đi cùng nhau của họ qua Nhà của Hades. Hazel đã dẫn cậu đi qua mê cung ảo giác sởn gai ốc đó. cô đã làm cho mụ phù thủy Pasiphaë biến mất qua một cái lỗ tưởng tượng trên sàn. cô đãđánh nhau với tên khổng lồ Clytius trong khi Leo bị nghẹt thở trong những đám mây đen kịt của tên khổng lồ. cô đã cắt sợi xích trên Cửa Tử. Trong khi đó Leo đã làm được… ồ, hoàn toàn chẳng có gì.

Cậu không mê đắm Hazel nữa. Trái tim cậu giờ đây đang ở rất xa trên đảo Ogygia. Hazel Levesque vẫn làm cậu ấn tượng – thậm chí khi cô không ngồi trên một con ngựa bất tử siêu nhanh kẻ cứng đầu như một thủy thủ.

Cậu không nói bất cứ điều gì, nhưng Hazel có lẽ đọc được suy nghĩ của cậu. cô nhìn đi, bối rối.

rõ ràng thật may mắn, Frank tiếp tục việc hướng dẫn du khách của mình. “Và trên đó… ồ.” Cậu liếc nhìn Percy. “Ừm, cái chỗ lõm hình bán nguyệt trên đồi, với những hốc tường… đó là một đền thờ nữ thần, được xây dựng từ thời La Mã.”

Mặt Percy chuyển sang màu nước chanh cam có ga. “Đây là một ý kiến: đừng lên đó.”

Leo đã nghe tất cả về những kinh nghiệm suýt chết ở đền thờ nữ thần ở La Mã với Jason và Piper. “Tớ thích ý tưởng đó.”

Họ tiếp tục di chuyển.

Thỉnh thoảng, bàn tay Leo chạm vào cái thắt lưng dụng cụ của mình. Từ khi Kerkopes ăn trộm nó ở Bologna, cậu sợ cậu có thể lại bị đánh cắp-thắt lưng, mặc dù cậu nghi ngờ có con quái vật nào có thể giỏi trộm cắp như hai tên người lùn đó. Cậu tự hỏi hai con khỉ nhỏ khó chịu đó sẽ như thế nào ở New York. Cậu hy vọng chúng vẫn vui vẻ quấy rầy những người La Mã, ăn trộm những cái khóa kéo tỏa sáng và làm quần của những binh lính tuột xuống.

“Đây là Pelopion,” Frank nói, chì về một đống đá lôi cuốn khác.

“Thôi nào, Trương,” Leo nói. “Pelopion thậm chí không phải một từ. Nó là gì – một chỗ thiêng cho rơi tõm[2] à?”

Frank trông có vẻ bị xúc phạm. “Nó là khu mai táng của Pelops. Toàn bộ phần này của Hy Lạp, Peloponnese, được đặt theo tên ông ấy.”

Leo cố không ném một trái lựu đạn vào mặt Frank. “Tớ cho là tớ nên biết ai là Pelops?”

“Ông ấy là một hoàng tử, giành được vợ trong một cuộc đua xe ngựa. Ông được cho là khởi nguồn những cuộc thi đấu Olympic để vinh danh việc đó.”

Hazel khụt khịt. “thật lãng mạn. ‘Hoàng tử Pelops, ngài có một người vợ xinh đẹp.’ ‘Cảm ơn. Ta giành được nàng từ một cuộc đua xe ngựa.’”

Leo không hiểu những thứ này sẽ đang giúp đỡ họ tìm nữ thần chiến thắng như thế nào. hiện tại, chiến thắng duy nhất cậu muốn là chế ngự lại một thức uống lạnh cứng và có lẽ ít khoai tây chiên.

Vẫn là… họ càng đi xa vào đống tàn tích, cậu càng thấy không thoải mái. Cậu vụt trở lại một trong những kí ức đầu tiên của cậu – bảo mẫu của cậu Tía Callida, hay còn gọi là Hera, cỗ vũ cậu chọc mộtcon rắn độc với một cây gậy khi cậu chỉ mới bốn tuổi. Nữ thần thần kinh đó đã bảo cậu đó là một sựhuấn luyện tốt để trở thành một anh hùng, và có lẽ bà đã đúng. Những ngày này Leo dành nhiều thời gian loanh quanh đến khi cậu tìm ra rắc rối.

Cậu nhìn lướt qua đám đông du khách, tự hỏi liệu họ đúng là những người phàm hay quái vật cải trang, giống như những bóng ma đã đuổi theo họ ở La Mã. Thỉnh thoảng cậu nghĩ cậu thấy một gương mặt tương tự - người anh họ hách dịch của cậu, Raphael; người giáo viên lớp ba hèn hạ của cậu, ông Borquin; bảo mẫu ngược đãi của cậu, Teresa – tất cả những loại người đã đối xử với cậu như thứ bẩn thỉu.

Có lẽ cậu chỉ tưởng tượng ra những khuôn mặt của họ, nhưng nó làm cậu bực mình. Cậu nhớ cách nữ thần Nemesis đã xuất hiện là Dì Rosa của cậu, người Leo phẫn nộ và muốn báo thù nhất. Cậu tự hỏi liệu Nemesis có quanh quẩn đâu đó quanh đây, xem thử Leo sẽ làm gì. Cậu vẫn không chắc cậu đã trả món nợ của mình với nữ thần đó chưa. Cậu đồ rằng bà ta muốn nhiều đau đớn hơn từ cậu. Có lẽ hôm nay là ngày đó.

Họ dừng lại ở một vài bậc thang rộng dẫn đến một tòa nhà đổ nát khác – Đền thờ của Zeus, theo Frank.

“Ở bên trong đã từng là một bức tượng vàng-ngà voi khổng lồ của Zeus,” Frank nói. “một trong những kỳ quan của thế giới cổ đại. Có lẽ bởi được làm cùng gã đã tạo nên Athena Parthenos.”

“Làm ơn nói với tớ chúng ta không phải tìm nó,” Percy nói. “Tớ đã có đủ những bức tượng khổng lồ cho một chuyến đi.”

“Đồng ý.” Hazel vỗ nhẹ vào sườn Arion, khi con ngựa này tỏ vẻ khó điều khiển.

Leo cũng cảm thấy muốn hý vang và dậm mạnh guốc của cậu. Cậu nóng nực, bối rối và đói. Cậu cảm thấy như họ đã chọc vào con rắn độc nhiều hết sức có thể và nó chuẩn bị tấn công lại. Cậu muốn gọi nó là một ngày và trở về tàu trước khi điều đó xảy ra.

không may, khi Frank đề cập đến Đền thờ của Zeus và bức tượng, não của Leo đã tạo được một liên kết. Chống lại ý kiến tốt hơn của mình, cậu chia sẻ nó.

“Này, Percy,” cậu nói, “nhớ bức tượng của Nike trong bảo tàng chứ? Thứ mà chỉ còn là những mảnh vụn?”

“Có?”

“không phải là nó từng đứng ở đây, ở Đền thờ của Zeus? Cứ thoải mái bảo tớ rằng tớ sai. Tớ muốn mình sai.”

Tay Percy bỏ vào túi. Cậu lấy cây bút của cậu ra, Thủy Triều. “Cậu đúng. Vậy nếu Nike ở bất cứ đâu… đây sẽ là một chỗ tốt.”

Frank lướt nhìn xung quanh họ. “Tớ không thấy bất cứ điều gì?”

“Liệu nếu chúng ta quảng cáo, như, giày Adidas?” Percy tự hỏi. “Điều đó sẽ làm Nike đủ phát điên để xuất hiện chứ?”

Leo mỉm cười lo lắng. Có lẽ cậu và Percy cùng chia sẻ thứ gì đó khác – một khiếu hài hước ngu ngốc. “Đúng, tớ cá là điều đó sẽ hoàn toàn chống lại trách nhiệm đỡ đầu của bà ấy. ĐÓ không PHẢI LÀ NHỮNG ĐÔI GIÀY CHÍNH THỨC CỦA OLYMPICS! CÁC NGƯƠI sẽ CHẾT NGAY BÂY GIỜ!”

Hazel nhướng mày. “Cả hai người đều bất khả thi.”

Phía sau Leo, một giọng nói ầm ầm làm rung chuyển đống đổ nát. “CÁC NGƯƠI sẽ CHẾT NGAY BÂY GIỜ!”

Leo gần như nhảy khỏi cái thắt lưng dụng cụ của mình. Cậu quay lại… và thầm giật mình. Cậu vừa chỉ gọi Adidas, nữ thần của những đôi giày không hợp tiêu chuẩn.

Bay thẳng về phía cậu trong một cỗ xe vàng, với một cây giáo nhắm vào tim cậu, là nữ thần Nike.

Chú thích

[1] Ý Percy hỏi đơn vị dặm (mile) do Frank nói đến đơn vị ki-lô-mét.

[2] nguyên văn plopping