Cách Cách Giá Lâm

Chương 7




Cố Cách Cách đã tính toán đến trường hợp xấu nhất, đáng tiếc vẫn không nghĩ tới hiện thực còn tàn khốc hơn rất nhiều.

Khi cô cùng Miêu Tư Lý bước vào sảnh đường khách sạn, mấy chục đôi mắt đều đồng loạt nhìn qua. Khi cả hai đã tới bàn ngồi xuống, tầm mắt mọi người vẫn đứng nguyên tại cửa như cũ.

Miêu Tư Lý khó hiểu kéo cánh tay Cố Cách Cách, tò mò hỏi: "Bọn họ đang nhìn gì vậy?"

Cố Cách Cách không nói, bởi vì sẽ có người thay cô giải đáp nghi vấn này cho Miêu Tư Lý.

Năm phút đồng hồ trôi qua...

Mẹ của Cố Cách Cách — Đường Ngọc Khê, cất giọng hỏi: "Đàn ông đâu?"

Bố Cố Cách Cách — Cố Thạch Lâm: "Con rể đâu?"

Chị hai Cố Vân, chị ba Cố Nguyệt của Cố Cách Cách: "Em rể đâu?"

Cô bác chú dì cậu mợ của Cố Cách Cách: "Người yêu của bé út đâu?"

Cố Cách Cách: "..."

Miêu Tư Lý bị một cơn mưa câu hỏi dồn dập làm cho hoảng sợ, nhỏ giọng hỏi Cố Cách Cách: "Hôm nay không phải tiệc sinh nhật của bố chị sao?"

Bà nội hơn tám mươi tuổi của Cố Cách Cách giọng run run trả lời thay: "Hôm nay không phải tiệc đính hôn của Cách Cách sao?"

Cố Cách Cách: "..."

Miêu Tư Lý cuối cùng đã hiểu rõ, vừa muốn mở miệng cất tiếng cười to đã bị U Minh trảo của Cố Cách Cách che kín.

"Cô dám cười ra tiếng, tôi sẽ lập tức ném cô ra ngoài cửa sổ."

Miêu Tư Lý trợn tròn mắt nhịn cười, nhưng thực sự vẫn không nhịn được, đành phải gục xuống bàn. Bả vai run run nói cho Cố Cách Cách biết, cô đang cười thảm.

Cố Cách Cách càng thêm hối hận. Đáng lẽ không nên đưa người này tới đây, giờ thì ngay cả tấm lót cuối cùng của mặt mũi cũng đã mất.

Chị ba Cố Nguyệt hỏi: "Út, không phải trong điện thoại em nói sẽ mang bạn trai về à? Người đâu?"

"Em chỉ nói là đi hai người, không hề nói mang bạn trai. Là các chị hiểu lầm." Trong lòng Cố Cách Cách âm thầm cảm thấy may mắn. May mắn đã không đưa người giả mạo đến, chứ dựa theo tình hình trước mặt, nói không chừng thật có thể nấu gạo thành cơm, buộc cô đính hôn tại chỗ. Vỗ ngực, lén thở phào một hơi, sự quấy rối của Miêu Tư Lý giờ ngược lại trở thành trợ giúp, trong lòng cũng không còn tức giận, chỉ vào Miêu Tư Lý giới thiệu: "Đây là Miêu Tư Lý, đồng nghiệp ở công ty mới."

Miêu Tư Lý lập tức cười cong tròng mắt, dáng vẻ cực kỳ ngoan hiền: "Chào chú dì, chào mọi người, kỳ thật cháu và Cách Cách đã quen biết từ rất lâu, chúng cháu... chúng cháu rất thân với nhau ạ." lại bồi thêm một câu, "Cực kỳ, cực kỳ thân luôn đó ạ." Nói xong, bỏ tay xuống dưới bàn, cấu véo một cái lên chân Cố Cách Cách.

Cố Cách Cách bị đau, đành gật đầu theo: "Đúng vậy."

Đường Ngọc Khê nghe Miêu Tư Lý là bạn thân của con gái, thấy cô vừa xinh đẹp miệng lại ngọt, lập tức có cảm tình ngay. Từ sau năm hai đại học, con gái dẫn Tiểu Hứa về bị bà mắng cho một trận chia tay, qua nhiều năm như vậy không còn thấy con gái dẫn bạn về nữa. Tuy con gái không nói ra miệng, nhưng bà biết trong tâm lý cô ít nhiều cũng có trách bà, thế mà hôm nay phá lệ dẫn theo bạn tới, chứng tỏ cô đã không còn giận dỗi. Tiếc nuối duy nhất chính là, Miêu Tư Lý lại là phụ nữ, nếu như đưa chàng trai nào đó đến thì bà sẽ càng vui hơn. Có điều không thể lạnh nhạt với khách đến, gắp một con tôm vào bát Miêu Tư Lý, cười nói: "Miêu..." Tên Miêu Tư Lý có chút khó đọc, Đường Ngọc Khê nhất thời không nhớ ra.

Miêu Tư Lý vội vàng nói: "Dì, cứ gọi cháu là Miêu Miêu!"

"Ồ Miêu Miêu, nhìn cháu chẳng khác gì Cách Cách nhà dì cả, đều quá gầy, mau ăn nhiều một chút." Đường Ngọc Khê lại gắp thêm cho Miêu Tư Lý một miếng thịt bò.

Miêu Tư Lý lập tức ngọt ngào nói: "Cám ơn dì."

Cố Cách Cách nhìn thoáng qua mẹ mình, lại nhìn qua Miêu Tư Lý, toàn thân nổi lên da gà, trong lòng khinh bỉ hai người một hồi. Rõ ràng cả hai đều thuộc dạng cao tay ấn, vậy mà giờ, già thì giả bộ từ ái, trẻ thì giả bộ đáng yêu, không đi làm diễn viên đúng là lãng phí nhân tài.

Quả nhiên chỉ qua một lát, Đường Ngọc Khê đã đánh thẳng vào chủ đề: "Miêu Miêu, cháu là bạn thân của Cách Cách, dì muốn hỏi thăm cháu chuyện này. Cách Cách thực sự không có bạn trai hay chỉ đang gạt người trong nhà? Con bé sau khi chuyển đi, sống chết không chịu cho chúng ta đi thăm chỗ ở, dì hoài nghi nó lén lút giấu... trai."

Không biết là bị chọc cười, hay do nhận được bất ngờ đáng sợ, Miêu Tư Lý đang bóc vỏ tôm nghe thấy vậy thì liền run tay, đánh rơi con tôm xuống đĩa, khiến nước tương bắn cả lên tay cô.

Cố Cách Cách thừa dịp lấy khăn tay đưa cho Miêu Tư Lý, nhỏ giọng uy hiếp: "Nếu cô dám nói một lời dư thừa, sau này cứ mà liệu hồn." Rồi sau đó nhướn mày, bắt đầu xoay qua bà Cố, "Mẹ, xem người nói gì kìa? Cái gì mà lén lút giấu trai, cũng không sợ người ta chê cười à? Con gái người không gả đi được đã đủ thê lương, thế mà người còn khua chiêng gõ trống bố cáo khắp thiên hạ. Người nói xem con có xấu mặt không? Người có xấu mặt hay không? Thể diện cả gia đình này có mất hết không?"

"Việc gì đến cô." Bà Cố trách mắng một câu, đem Cố Cách Cách gạt sang một bên, tiếp tục nhiệt tình truy hỏi Miêu Tư Lý: "Miêu Miêu, công ty của cháu có nhiều chàng trai độc thân không? Có lớn tuổi quá không? Chất lượng tốt chứ? Cố Cách Cách nhà dì có xứng không?"

Cố Cách Cách: "..." Phía trước nghe còn tạm được, tới câu cuối cùng sao lại thấy chói tai, cái gì mà cô có xứng hay không? Bộ cô kém cỏi đến mức đó sao?

Miêu Tư Lý bị một đống câu hỏi cùng câu cú ngữ pháp của hai mẹ con làm cho hoàn toàn choáng váng, vừa rồi còn bị người nhà của Cố Cách Cách dọa sợ, hai mắt cứ thế mở to, vẻ mặt "vô tội" nhìn cả hai người.

Có điều nhìn vào trong mắt Đường Ngọc Khê, biểu hiện của Miêu Tư Lý chính là cái kiểu khó thể mở miệng, lập tức trước mắt tối sầm: "Xong rồi, Tiểu Tam thực sự không ai muốn!" Nói rồi lại giống như hạ quyết tâm, cắn răng một cái, nói: "Kỳ thật lớn tuổi một chút cũng không sao... Vẻ ngoài xấu xí một chút cũng được... Vóc dáng thấp một chút cũng chẳng hề gì..."

Cứ mỗi một câu, khuôn mặt Miêu Tư Lý lại trắng thêm một chút, miệng cũng đi theo há lớn, biểu cảm từ khó thể mở miệng biến thành trợn mắt há mồm, đến nỗi có thể nhét được cả hai quả trứng gà luộc vào bên trong.

Tương tự với khuôn mặt dần chuyển sang trắng như quỷ hút máu của Miêu Tư Lý, thì khuôn mặt Cố Cách Cách lại hoàn toàn biến đen như người Ấn Độ, ngồi ở đó nhìn một đám quạ đen bay vòng quanh trán.

Đường Ngọc Khê nhìn thấy biểu tình biến hóa của Miêu Tư Lý, một chút hy vọng sót lại cũng mất tăm, lòng chìm xuống mức sâu nhất, cuối cùng lập tức ngã vào mười tám tầng địa ngục, bắt đầu nói năng lộn xộn: "Là đàn ông cũng không sao... Không là đàn ông cũng chẳng sao..."

Hắc Bạch song sát: "..." Hai cô đều không nói một lời, Miêu Tư Lý là không dám nói, Cố Cách Cách là không lời nào để nói.

Bà Cố đã rơi vào trạng thái đau đớn cùng cực, còn những người khác cũng lâm vào ưu sầu.

Ở giữa những ánh mắt tràn đầy thất vọng đó, Cố Cách Cách chẳng thể tiếp tục ngồi yên, lấy cớ đi toilet bỏ trốn, Miêu Tư Lý cũng vội vàng nối gót theo sau.

* * *

Nhấn chút xà phòng vào lòng bàn tay, Miêu Tư Lý xoa xoa tạo bọt, nhìn Cố Cách Cách qua gương, nói: "Người nhà của chị đều đáng yêu giống chị."

Cố Cách Cách khoanh tay, tựa lên vách tường: "Tôi cứ nghĩ cô sẽ nói người nhà của tôi thật kỳ quái."

Miêu Tư Lý lau sạch tay, đứng trước mặt Cố Cách Cách, nghiêm túc cẩn thận nhìn cô: "Nuôi một cô con gái lớn như vậy mà không gả được, đương nhiên người nhà sẽ thấy sốt ruột. Chỉ là tôi không rõ, khuôn mặt xinh đẹp dường này sao lại gả không được đây?" Trong ánh mắt còn mang theo ý thăm dò cợt nhã.

Cố Cách Cách tạm coi những lời này của cô là khen ngợi, dùng giọng điệu nghìn bài như một, đáp lại: "Không phải không gả được, mà là duyên phận chưa tới."

Miêu Tư Lý lắc đầu, không hài lòng với đáp án của cô, suy tư một lát, rồi đột nhiên dán sát vào Cố Cách Cách, đặt hai cánh tay lên tường, nhốt cô ở giữa.

Cũng ngay trong khoảnh khắc đó, tim Cố Cách Cách bỗng đập rộn lên, có cảm giác tựa như ngạt thở, có chút hồi hộp nhìn Miêu Tư Lý, không biết cô định làm gì. Có điều hơi thở cũng rất nhanh khôi phục lại.

Miêu Tư Lý nhướn mày hỏi: "Không phải vì tôi đó chứ? Bởi vì trong lòng chị còn có tôi, nên mới thấy những kẻ khác đều chướng mắt."

Mặt Cố Cách Cách đầy vạch đen, chọc lên bả vai của cô: "Bạn Miêu Tư Lý thân mến, liệu bạn có biết bốn chữ không biết xấu hổ viết thế nào không?"

Kể từ ngày quen Cố Cách Cách, Miêu Tư Lý đã lấy bốn chữ không biết xấu hổ làm câu châm ngôn, chẳng những không thấy nhục, còn cho đấy là vinh quang. Cô nắm lấy tay Cố Cách Cách, đặt môi hôn lên mu bàn tay ấy: "Cố Cách Cách, chị cũng đừng vịt chết cãi bướng, mau thừa nhận đi."

Chỉ một động tác nhỏ như vậy, nhưng cả người Cố Cách Cách đã mẫn cảm run lên, mặt cũng đi theo đỏ hồng. Chẳng lẽ đúng như lời Miêu Tư Lý nói, mình đã tới thời kỳ như lang như hổ rồi sao? Hay là vì lâu lắm chưa cùng người khác tiếp xúc thân mật mới vậy? Chỉ mới hôn mu bàn tay thôi, có cần phản ứng thế này không? Thật quá xấu hổ!

Miêu Tư Lý không nhận ra được sự khác thường của Cố Cách Cách, có điều khi nhìn khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng động lòng người kia, tim lập tức đập rộn ràng. Quét ánh mắt qua chân mày, chóp mũi, cuối cùng khóa tại đôi môi đỏ mọng ướt át đẹp đẽ.

Ánh mắt trắng trợn như vậy, làm sao Cố Cách Cách không đoán được cô muốn điều gì. Trong đầu ngay lập tức nhảy ra hai chữ không thể. Quay mặt đi, trầm giọng nói: "Chúng ta ra ngoài đi."

Cơ hội thân mật tốt như vậy, làm sao Miêu Tư Lý lại bỏ qua? Đương nhiên phải quán triệt tư tưởng "không biết xấu hổ", dùng hành động thực tế thể hiện, lập tức đè Cố Cách Cách lên vách tường, nâng cằm cô lên.

Cố Cách Cách bị Miêu Tư Lý kiềm chế đến không thể nào cựa quậy, chỉ một lòng tìm cách thoát ra, nên không kịp để ý hành động của cô. Vốn định tức giận trừng mắt nhìn cô, nhưng khi thấy khuôn mặt ấy ngày càng đến gần, cuối cùng đành phải nhắm hai mắt lại.

Để đối phó với Cố Cách Cách, chiêu này luôn rất hữu dụng, nhìn vào cánh môi trơn bóng mê người kia, Miêu Tư Lý nở một nụ cười đắc ý, chậm rãi tới gần. Thế nhưng ngay trong giây phút sắp chạm tới cánh môi, đột nhiên vang lên tiếng đập cửa.

Bởi vì cánh cửa ngay bên cạnh, hai cô lập tức giật nảy mình, sau đó một giọng nói êm ái truyền vào: "Bé út, em có trong đó không? Tại sao lại khóa trái cửa thế?"

Là chị hai Cố Vân.

Cố Cách Cách vội vã đẩy Miêu Tư Lý vẫn còn đang đè nặng trên người mình ra, sửa sang lại chút quần áo, mở cửa: "Chị hai, sao chị lại tới đây?"

Đầu tiên Cố Vân sửng sốt, sau đó chỉ lên chữ Toilet phía trên.

Khuôn mặt Cố Cách Cách vốn đã hồng, giờ lại càng đỏ rực hơn nữa, chớp mắt một cái, dùng Lăng Ba Vi Bộ nhanh chóng rời xa hiện trường.

Ngược lại, vẻ mặt của Miêu Tư Lý vô cùng bình tĩnh, còn thoải mái nói với Cố Vân: "Chị hai, chúng em ra ngoài trước."

Cố Vân gật đầu mỉm cười: "Ừ." Chờ đến khi Miêu Tư Lý đi khuất mới kịp hồi thần lại. Vì sao vừa nãy cứ thấy cả hai có gì đó là lạ?

Miêu Tư Lý? Bé út? Cố Vân đột nhiên nhớ lại một tin nhắn em gái đã gửi cho chị nhiều năm về trước, khuôn mặt toát lên vẻ suy tư.