Cạm Bẫy Hôn Nhân

Chương 4: Ba ngày ba đêm



"A..." Tả Tình Duyệt kêu thành tiếng, động tác của người đàn ông thật thô bạo, không có chút thương tiếc nào. Cô nỗ lực muốn để ý thức mình được thanh tỉnh, mở mắt ra, muốn xem rõ người đàn ông ở trước mắt, nhưng mặc cho cô cố gắng thế nào, trước mắt chỉ là một thân ảnh mơ hồ, cô chỉ biết một điều, ở chung phòng với mình hiện giờ là một người đàn ông cứng rắn.

Thân thể bị thuốc khống chế, cô đã không có biện pháp chống cự lại anh ta, cũng không có biện pháp chống cự với chính mình. Cô chỉ có thể bất lực mặc cho anh ta hung hăng đùa bỡn, mặc cho tự ái của mình bị giẫm đạp, đồng thời cũng biết, chờ đợi cô, còn có nhục nhã vô tận từ người chồng mới cưới.

Cố Thịnh gạt cà vạt của mình ra, kéo qua cổ tay cô, trói chặt hai tay cô lại, thân hình cao lớn đồng thời cúi xuống đặt trên người cô, không chút nào thương tiếc xỏ xuyên qua thân thể của cô...

Khi cảm nhận được tầng trở ngại thật mỏng kia, thân thể Cố Thịnh đột nhiên ngẩn ra, cô ta còn là xử nữ sao?

Trong mắt hiện ra vẻ tối tăm, không có người nào rõ ràng người phụ nữ này hơn anh, ngay từ thời cấp 3, cô đã không còn là xử nữ. Ánh mắt khóa chặt gương mặt của cô, cô tựa hồ không có quá nhiều thống khổ, khóe miệng nhếch lên vẻ châm chọc, xem ra người phụ nữ này tốn không ít công sức!

Cư nhiên dùng màng trinh giả để gạt anh, cho là anh sẽ dễ bị lừa sao?

Người đàn ông như một con thú cuồng bạo, tùy ý hành hạ trên người Tả Tình Duyệt, mà Tả Tình Duyệt bị thuốc khống chế, đã hoàn toàn không còn ý thức, cô chỉ biết, thân thể của mình tựa hồ không còn là của mình nữa rồi!

Trong bóng tối, người đàn ông kia suốt đêm không hề dừng lại, mà tiếng rên của cô gái cũng vang vọng cả đêm trong phòng.

Trận chiếm đoạt mang theo thù hận và âm mưu sắp đặt này kéo dài suốt ba ngày ba đêm.

Sáng sớm ba ngày sau đó.

Ánh nắng sáng sớm chiếu vào gian phòng, Cố Thịnh vẫn ở trong thân thể Tả Tình Duyệt, nhìn người phụ nữ đã bất tỉnh, mắt sắc bén của anh híp lại. Anh chưa bao giờ tham luyến thân thể người phụ nữ nào như thế, nhưng, người phụ nữ này lại tựa hồ khiến anh không thấy đủ.

Tóc của cô tán lạc trên gối, ánh mặt trời vẩy vào trên người cô, giống như thiên sứ. Tầm mắt anh dần dần đi xuống, da thịt vốn là trắng như tuyết, giờ lại hiện đầy dấu răng cùng vết hôn, còn có dấu tay của anh, khiến anh không khỏi nghĩ tới ba ngày ba đêm mất hồn. Anh không thể không thừa nhận, Tả Tình Duyệt có một thân thể làm cho người ta như mất hồn. Ở trên giường, cho dù là bị thuốc khống chế, phản ứng của cô cũng không lưu loát, chỉ là, anh biết chắc cô là đang diễn trò!

"Đáng chết!" Cố Thịnh khẽ nguyền rủa ra tiếng, cảm giác được dâng trào của mình ở trong cơ thể cô lại bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy, trong lòng thoáng vẻ không vui. Anh cố hết sức phủ nhận dục vọng của mình dễ dàng bị cô khơi lên!

Vén chăn lên, đứng dậy xuống giường, vọt vào phòng tắm như trốn, mở vòi sen, không ngừng dùng nước lạnh cọ rửa thân thể của mình, cố gắng làm dịu dục vọng trong người xuống.

Nửa giờ sau, Cố Thịnh từ trong phòng tắm bước ra ngoài, ánh mắt rơi vào trên người Tả Tình Duyệt trên giường, giờ phút này cô bị mệt mỏi liên tiếp ba ngày, vẫn còn ngủ, dung nhan thiên sứ khiến khóe miệng anh nhếch lên vẻ tàn nhẫn.

"Tả Tình Duyệt, không biết khi cô tỉnh lại, có còn biểu tình an bình như thế này không?" ánh mắt Cố Thịnh trở nên tĩnh mịch. Anh rất tò mò muốn xem biểu tình đau đến không muốn sống của Tả Tình Duyệt. Chỉ là, lúc này, việc anh cần làm trước tiên là rời phòng trước khi cô tỉnh lại, anh không thể để cho cô biết người đoạt lấy cô là mình, nếu không tất cả sẽ không còn ý nghĩa gì.

Ánh sáng tà ác lóe lên rồi biến mất, người đàn ông mặc xong y phục của mình, kéo cửa phòng rời đi...

Ánh mặt trời mãnh liệt chiếu vào, khiến người phụ nữ ngủ trên giường không thích ứng cau lại lông mày.

Tả Tình Duyệt chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt là căn phòng xa lạ khiến cô giật mình, một giây kế tiếp, những trí nhớ không chịu nổi đánh úp về trong đầu của cô như nước thủy triều, đêm tân hôn, Cố Thịnh – chồng cô đẩy cô vào trong lòng một người đàn ông xa lạ, mà...

Trong đầu dâng lên toàn bộ những chuyện người đàn ông kia làm với mình, giờ phút này cảm giác của cô không phải là ngượng ngùng vì mới biết mùi đời, mà là khuất nhục vô tận.

Nước mắt lăn xuống từ khóe mắt, mùi hoan ái tỏa khắp không khí vẫn không có tiêu tán, càng thêm nhắc nhở cô, tất cả những chuyện đã xảy ra đều là sự thật, không phải là ảo giác của cô!

"Tại sao phải như vậy?" Tả Tình Duyệt vừa mở miệng, lại phát hiện thanh âm mình khàn khàn không nghe rõ, những chất nhớp nhúa khiến cô cảm thấy ghê tởm, ánh mắt chạm đến cơ thể trần truồng ở ngoài chăn của mình, bộ ngực cánh tay đều là dấu vết xanh xanh tím tím, cô không khỏi ngẩn ra, cô giờ phút này, trên người chỉ có thể dùng từ hoàn toàn thay đổi để hình dung.

Cái này gọi là gì? Cô đã bị cường bạo sao?

Dấu vết trên người đều là người đàn ông kia lưu lại, đêm tân hôn này tuyên bố rõ cô đã hoàn toàn bị đạp xuống địa ngục, thật sự không chịu nổi.

Cố nén sự khó chịu trong thân thể, Tả Tình Duyệt rời giường, hai chân mới vừa chạm mặt đất, thân thể đã mềm nhũn, mạnh mẽ ngã xuống sàn nhà cứng rắn.

"A..." Tả Tình Duyệt đau đến kêu thành tiếng, đầu gối bị cọ rách da, mơ hồ rỉ ra một ít máu, ánh mắt cô chuyển lên, vừa lúc tiếp xúc được dấu đỏ tươi trên giường, lại cảm thấy cực kỳ chói mắt.

Tả Tình Duyệt cười khổ, trong lòng giống như là bị từng đao từng đao cắt xuống, đau đớn không dứt.

Cô cảm thấy thân thể của mình rất bẩn thỉu, mạnh mẽ chống lên thân thể, Tả Tình Duyệt gần như là bò vào phòng tắm, cả người nhào vào trong bồn, không ngừng xoa xoa thân thể của mình. Giờ phút này, cô chỉ muốn rửa sạch thân thể mình, trên da thịt trắng nõn bởi vì những dấu vết nhìn thấy mà ghê sợ. Vết tím bầm ban đầu cộng với những vết cào không cố kỵ của cô càng thêm làm cho người ta không đành lòng nhìn thẳng.

"Tắm sạch thì có ích lợi gì?" Tả Tình Duyệt nỉ non ra tiếng, hai mắt trống rỗng nhìn phía trước, cô làm sao cũng rửa không sạch những trí nhớ không chịu nổi kia, còn có nỗi đau triệt nội tâm khi Cố Thịnh đẩy cô từ trên giường rơi vào vực sâu.

Một khắc trước còn nói với côtoàn lời ngon tiếng ngọt, nhận lấy cô từ trong tay ba cô, thề thốt yêu cô một đời một kiếp trong nhà thờ thần thánh, nhưng chỉ trong chớp mắt lại nói cho cô biết, sau mười hai giờ đêm, cô bé lọ lem cần tỉnh mộng, rồi lại ném cô cho người đàn ông khác chà đạp! Truyện Sắc Hiệp - http://truyenfull.vn

Nếu như cô đoán không sai, bước kế tiếp, anh ta sẽ tận tình làm nhục mình!

Nhưng, tại sao anh ta lại hận cô?

Bọn họ không phải mới quen mấy tháng trước, rồi mến nhau mới đi đến kết hôn sao?

"Cố Thịnh, bất kể anh là vì cái gì? Tôn nghiêm của tôi đã bị anh chà đạp, tôi đã bị anh hủy rồi, nhưng chuyện đến đây cũng là chấm dứt!" trong mắt trống rỗng của Tả Tình Duyệt thoáng qua vẻ kiên định, ánh mắt của cô rơi vào bồn rửa mặt bên cạnh, một con dao găm lẳng lặng nằm ở nơi đó, tựa hồ đang gọi cô...

Tả Tình Duyệt gian nan đứng dậy, chỗ đó vẫn đau nhức không dứt, vừa rồi trong lúc đang tắm rửa, cô vẫn cảm nhận được bên trong đang chảy máu. Cho dù có xa lạ với chuyện nam nữ, cô cũng hiểu một chút, sự thô bạo của người đàn ông kia đã khiến cô bị thương.

Nhưng mà bây giờ đã không sao rồi!

Cầm lấy dao găm, chậm rãi đặt lưỡi dao sắc bén ở trên cổ tay của mình, cô nhắm mắt lại, hồi tưởng về quá khứ...

Dùng xong bữa trưa, Cố Thịnh cũng không đến công ty, nhìn đồng hồ, tầm mắt chuyển sang gian phòng ở lầu hai, lúc này, cô nên tỉnh rồi chứ?

Khóe miệng nhếch lên vẻ tàn nhẫn, thân hình cao lớn sải bước đi đến lầu hai, nên đi xem 'cô vợ nhỏ' đáng thương của anh rồi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.