Cạm Bẫy Hôn Nhân

Chương 61: Sai lầm khi coi anh thành người khác



"Là anh!" Tả Tình Duyệt mơ mơ màng màng lộ ra một nụ cười với Kiều Nam, sao gương mặt anh tối lại?

Cô vươn tay sờ vào gương mặt tuấn mỹ không tì vết của anh, Kiều Nam khẽ cau mày, ánh mắt lợi hại đảo qua chung quanh, ý lạnh rõ ràng tản mát ra từ trên thân anh. Những người đàn ông không có ý tốt với Tả Tình Duyệt lập tức dời tầm mắt đi. Bọn họ biết, người phụ nữ này là danh hoa đã có chủ, huống chi người đàn ông đó còn là một người không dễ đối phó, ít nhất là từ ngoại hình, bọn họ so ra đều không bằng đâu!

"Em uống say rồi!" đám ruồi bọ chung quanh bị anh hù dọa đi, vẻ mặt Kiều Nam giãn ra, anh bắt được tay Tả Tình Duyệt đang muốn chạm tới gương mặt của mình, trong lòng thoáng qua một nụ cười, cũng chỉ có cô gái nhỏ này dám không chút kiêng kỵ sờ mặt của anh ở trước công chúng.

Nghĩ đến ngày đó mình chịu một bạt tai của ai kia ở trung tâm thương mại, chắc là anh đã gặp phải sư phụ, mặt anh cô còn dám đánh, huống chi là sờ!

Bất quá, anh ngược lại rất thích cảm giác tay cô chơi đùa trên mặt mình, khiến anh cảm thấy vô cùng... Ấm áp!

"Tôi không có say, tôi làm sao lại say! Tôi còn muốn tiếp tục uống, anh hãy uống cùng tôi đi!" Tả Tình Duyệt kéo Kiều Nam đến ngồi bên cạnh mình, vừa rồi uống rượu một mình thật buồn bực nha! Giờ thì tốt rồi, rốt cuộc tìm được một người có thể uống rượu cùng mình!

Người kia... Đúng là Kiều Nam!

Tả Tình Duyệt đưa một ly rượu tới trong tay Kiều Nam, ngây ngốc cười với anh.

Kiều Nam nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, lúc này, trên mặt cô hơi hơi ửng hồng, cô không còn lòng phòng bị thì tùy ý triển lộ ra một mặt không muốn người khác biết của cô. Giờ anh mới biết, thì ra khi uống say, cô đáng yêu như vậy!

"Uống đi!!!" Tả Tình Duyệt thấy anh chỉ nắm ly rượu ở trong tay, tiếp tục thúc giục: "Anh nhìn tôi làm cái gì? Tôi không thể ăn đâu! Ha ha..."

Tả Tình Duyệt hồn nhiên cười đứt quãng, Kiều Nam chỉ cảm thấy giật mình, người phụ nữ này, cô không biết bộ dáng bây giờ của mình thực ngon miệng sao? Một mình ở chỗ này, cũng không sợ gặp phải nguy hiểm gì!

Ngửa đầu một hớp uống cạn ly rượu, Kiều Nam cảm thấy càng lúc càng không nhận ra chính mình. Trong đầu thỉnh thoảng hiện ra thân ảnh của Tả Tình Duyệt, ngay cả bộ dáng cô tức giận đánh anh một bạt tai cũng bị anh nhớ lại nhiều lần, anh thậm chí cảm thấy... mình đã hiểu ra cái gì đó!

Anh cho là mình điên rồi, vốn chỉ có chút hứng thú đối với cô, hơn nữa cô lại là vợ của Cố Thịnh, cho nên anh mới cố ý đến gần cô.

Chỉ là đến bây giờ, tựa hồ tất cả đều đã sai rồi, tim của anh càng ngày càng không chịu khống chế của anh!

"Tại sao muốn say?" Kiều Nam hạ mi mắt, biết rõ nguyên nhân song anh vẫn hỏi ra khỏi miệng điều dư thừa ấy, con mắt thâm thúy như có như không thoáng qua một chút ánh sáng làm cho người ta không dễ dàng phát giác.

Tả Tình Duyệt ngẩn ra, đang muốn uống rượu đột nhiên dừng lại, sau đó từ từ để ly xuống, cô nhìn Kiều Nam không chớp mắt, không biết vì sao, cô lại muốn khóc!

Nước mắt không biết từ lúc nào đã từ trong hốc mắt chảy ra, trước mắt, Kiều Nam dần dần trở nên mờ nhạt. Trong mơ hồ, cô dường như thấy được khuôn mặt của Cố Thịnh, tất cả ủy khuất trong nháy mắt vỡ đê, Tả Tình Duyệt nhào vào trong ngực người đàn ông trước mặt.

"Thịnh, tại sao vậy? Tại sao phải chán ghét em? Anh thích cô gái như thế nào em đều có thể thay đổi vì anh mà". Tả Tình Duyệt nắm chặt vạt áo của anh, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, van xin nhìn "Cố Thịnh" trước mắt, "Đừng chán ghét em có được không, điều gì họ có thể làm, em cũng có thể làm!".

Là cô không đủ hấp dẫn sao? Là cô không đủ lớn mật ở trên giường sao?

Cô có thể tập thay đổi tính cách ngượng ngùng của mình, có thể khiến mình trở nên lớn mật!

Kiều Nam ngẩn ra, cô yêu Cố Thịnh như vậy sao? Vì anh ta cái gì cũng có thể làm?

Chua xót và ghen tỵ từ từ sinh ra trong lòng anh, nghĩ đến Tiểu Nhã, tại sao họ đều yêu Cố Thịnh, tại sao?

"Duyệt Duyệt..." Kiều Nam kêu tên Tả Tình Duyệt, trong mắt tựa hồ ẩn nhẫn cái gì. "Lần này, anh sẽ không buông tay, cho dù người em yêu là anh ta, anh cũng sẽ không bỏ cuộc!"

Anh sẽ làm cho cô biết, Kiều Nam anh cũng là một người đáng giá để yêu! Anh không tiếc bỏ ra bất kỳ giá nào, cũng muốn cho người phụ nữ này yêu mình!

Đây không phải là trả thù, mà là thanh âm phát ra từ nội tâm anh!

Con ngươi màu xanh thoáng qua một đạo ánh sáng, đột nhiên, Kiều Nam mạnh mẽ kéo tay cô, một tay đỡ hông của cô, để cho cô tựa vào trong ngực mình, mang theo cô rời khỏi quán rượu.

Bên trong phòng khách sạn sang trọng, bởi vì chịu ảnh hưởng của rượu, Tả Tình Duyệt ngủ mê man vẫn chưa tỉnh lại.

Lúc này cô không hề đề phòng nằm ở trên giường, không chút nào chú ý tới đôi mắt ở bên giường nhìn cô thập phần say mê.

"Duyệt Duyệt, nếu như em biết rõ anh làm ra chuyện gì với em, em có hận anh không?". Kiều Nam nỉ non ra tiếng, lần đầu tiên, lòng của anh bởi vì một chuyện, bởi vì một người phụ nữ mà không xác định được rồi!

Anh từ trước đến giờ đều mạnh mẽ vang dội, làm cho cả thế lực hắc đạo ở thành phố A thần phục ở dưới chân mà không cần chớp mắt một cái. Vậy mà hiện tại, anh lại hoài nghi hành vi của mình.

"Nhưng, chỉ cần anh không cần em, chủ động thả em, làm lòng em bị thương, em sẽ dừng lại tình yêu đối với anh ngay, có đúng hay không?". Kiều Nam khẽ vuốt ve gò má đang ửng hồng của Tả Tình Duyệt, nếu nói như vậy, sau này anh sẽ đem hết toàn lực làm cho cô yêu mình, để cô có thể thoát khỏi thương tâm!

Trong lòng thoáng qua một chút kiên định, Kiều Nam vuốt ve gương mặt Tả Tình Duyệt. Tay dần dần đi xuống, ngừng một lát ở cổ áo của cô, sau đó không chút do dự cởi ra từng nút áo của cô...

"Duyệt Duyệt, thật ra thì, anh cũng là một người rất dễ yêu, nếu như người em gặp trước là anh, em có thể không yêu Cố Thịnh hay không?". Trong mắt Kiều Nam mơ hồ hiện ra một cỗ hung ác, đã từng có một người phụ nữ, sau khi yêu anh rồi, vẫn yêu Cố Thịnh!

Việc này không phải rất châm chọc sao!

Anh có điểm nào không bằng Cố Thịnh chứ?

Không có được câu trả lời của Tả Tình Duyệt, trong lòng anh thoáng qua một chút khổ sở. Nhìn áo đã mở ra hơn nửa của Tả Tình Duyệt nằm ở trước mắt, con ngươi sắc bén dần dần buộc chặt. Cô là một ma nữ có dòng máu thiên sứ, làm cho người ta không nhịn được mà mê muội, hãm sâu trong đó, không cách nào tự kềm chế!

"Thịnh... Em yêu anh!" Tả Tình Duyệt đột nhiên trở mình một cái, vô ý thức nỉ non.

Những lời này không thể nghi ngờ là một chậu nước lạnh tưới lên trên đầu Kiều Nam, mặt anh trong nháy mắt âm trầm.

Ngay cả trong mộng cũng nhớ anh ta sao? Ngay cả ngủ mê, trong miệng còn kêu tên anh ta!

Con ngươi màu xanh ngưng tụ một cỗ gió to mưa bão, đôi tay nắm chặt thành quyền.

Ghen tỵ tràn đầy nội tâm của anh khiến lý trí của anh dần dần biến mất. Được lắm! Đã vậy anh cũng không cần phải băn khoăn gì nữa!

Nhìn Tả Tình Duyệt, khóe miệng Kiều Nam nâng lên một nụ cười nhàn nhạt, "Duyệt Duyệt, em có biết không, có rất nhiều người muốn chia rẽ em và Cố Thịnh, không chỉ có một mình anh thôi đâu!"

Nếu để cho cô biết rõ chân tướng cũng không có gì, đây là một sự kiện rượu say loạn tính rất hoàn mỹ, không phải sao?

Nhức đầu

Tả Tình Duyệt vừa tỉnh lại, cảm thấy đầu giống như sắp nổ tung, đau đến không thể tưởng tượng, khiến cho cô cảm giác cực kỳ khó chịu.

Dùng sức mở mắt ra, một căn phòng xa lạ đập vào mắt khiến Tả Tình Duyệt cau mày.

"Đây là nơi nào?". Tả Tình Duyệt khẽ vuốt ve cái trán, chống lên thân thể, cố gắng hồi tưởng tất cả mọi chuyện phát sinh vào ngày hôm qua. Ngày hôm qua, cô gặp được Tôn Tuệ San, sau đó dường như cô đã đi uống rượu, cô chỉ nhớ rõ cô muốn say một trận, không ngừng uống rượu, cô uống say rồi sao?

Cẩn thận đánh giá bốn phía, thân thể Tả Tình Duyệt đột nhiên ngẩn ra, trong lòng vang lên báo động!

Khách sạn! Cô tại sao lại ở khách sạn? Cô đến đây bằng cách nào? Cô cái gì cũng không nhớ, sẽ không phải là...

Theo bản năng kiểm tra thân thể mình, phát hiện quần áo còn hoàn hảo không hao tổn mặc ở trên người, thân thể cũng không có gì khó chịu, Tả Tình Duyệt mới thở phào nhẹ nhõm.

Thấy luồng ánh sáng mãnh liệt ở bên ngoài, Tả Tình Duyệt cả kinh, không để ý đầu đang choáng váng, từ trên giường nhảy xuống.

"Trời ạ! Đã trễ thế này rồi!". Cả đêm hôm qua cô không về sao?

Cố Thịnh có tìm cô không? Anh sẽ lo lắng cho cô chứ? Toàn bộ những vấn đề này nhảy vào suy nghĩ của Tả Tình Duyệt, nhưng một giây kế tiếp, lòng cô lại trầm xuống.

"Anh đã chán ghét cô rồi mà!"

Lời nói của Tôn Tuệ San đột nhiên vang vọng ở bên tai cô, khóe miệng gợi lên một nụ cười khổ, nếu anh đã chán cô, làm sao có thể quan tâm cô? Làm sao có thể đi tìm cô?

Nói không chừng, tối hôm qua, Cố Thịnh cũng không có về nhà, cùng người phụ nữ khác nằm trên một cái giường không biết chừng.

Đột nhiên cảm thấy mắt có chút ướt át, Tả Tình Duyệt ngẩng đầu lên, không để cho nước mắt có cơ hội rơi xuống.

Tùy ý rửa mặt xong, Tả Tình Duyệt từ gian phòng rời đi, bất kể bộ dáng bây giờ ra sao, cô hiện tại phải về nhà!

Mà sau khi cô rời đi, bóng dáng một người cao lớn lại lần nữa đi vào gian phòng.

Kiều Nam nhìn giường đã được Tả Tình Duyệt sửa sang lại, trong lòng nổi lên nồng đậm khổ sở, anh thật sự thay đổi rồi! Bởi vì Tả Tình Duyệt mà thay đổi!

Không biết vì sao, tối hôm qua anh hoàn toàn có thể lợi dụng cơ hội cô say rượu, chân chính muốn cô, nhưng...

Vào đúng thời điểm quan trọng, anh đã dừng lại. Khi đó, trong đầu anh đột nhiên hiện ra một hình ảnh. Anh tựa hồ nhìn thấy Tả Tình Duyệt ở trước mặt anh khóc đến ruột gan đứt từng khúc, không ngừng nói "Tôi hận anh". Tim của anh đột nhiên đau nhói, ngay một khắc kia, anh không cách nào tiếp tục hành động được nữa.

Vào lúc cô không biết gì đoạt lấy cô, đây là anh vũ nhục cô, nếu người phụ nữ này đã đi vào tim của anh, cô đáng giá được anh tôn trọng cùng mến yêu chứ?

"Haiz!". Kiều Nam bất đắc dĩ thở dài một cái, nếu anh cứ quân tử như vậy, không biết đến thời điểm nào mới có thể thỏa mãn mong muốn ôm người đẹp về, anh hiện tại chỉ hi vọng, Duyệt Duyệt có thể nhanh chóng rời khỏi Cố Thịnh, bằng không...

Trong mắt thoáng qua ánh sáng sắc bén, chiến tranh giữa anh và Cố Thịnh đã âm thầm triển khai, anh không muốn lan đến gần Duyệt Duyệt!

Cho nên, Duyệt Duyệt phải rời khỏi Cố Thịnh, đây cũng là nguyên nhân tại sao anh phải đáp ứng người phụ nữ Trần Nhân Như kia làm chuyện này.

Nhìn ảnh chụp trong tay, trong ảnh, khuôn mặt người đàn ông đã được xử lý, không thấy rõ diện mạo, mà người phụ nữ xinh đẹp trầm lắng rúc vào lồng ngực trần truồng của người đàn ông, ngủ say sưa, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, tựa hồ tỏ rõ sự ngọt ngào giữa hai người, bên dưới chăn, càng làm cho người khác tưởng tượng xa xôi.

Một nguyên nhân khác khiến anh đáp ứng trở thành vai nam chính trong ảnh chính là không muốn cho người đàn ông khác đụng đến người phụ nữ anh yêu!

"Duyệt Duyệt, thật xin lỗi!". Kiều Nam cúi đầu, thanh âm ân hận tràn ngập trong lời nói.

... Anh đã thông suốt rồi.

Tả Tình Duyệt trở lại biệt thự, Cố Thịnh quả nhiên không có ở nhà, cô hỏi quản gia, từ trong miệng quản gia, cô nghe nói Cố Thịnh tối hôm qua chưa trở về.

Trong lòng bịch một tiếng, tựa hồ có đồ vật gì đó vỡ vụn.

Ngực Tả Tình Duyệt đau đến cơ hồ hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.

Như cái xác không hồn đi trở về phòng. Tả Tình Duyệt đối mặt với gian phòng tràn đầy hơi thở của Cố Thịnh, trong đầu không ngừng hiện ra cảnh ngọt ngào trong phòng này của bọn họ, trong lòng càng thêm đau đớn, trốn tránh chạy ra cửa phòng, đẩy ra cánh cửa vốn là phòng của cô ở sát vách kia.

Lúc cô đi vào thấy bố trí trong phòng, trong lòng đột nhiên ngẩn ra, nghĩ đến lời nói của Cố Thịnh ngày đó. Anh muốn có một đứa nhỏ, cho nên, anh mạnh mẽ cho người đổi phòng của cô thành phòng trẻ con, còn mua thật nhiều đồ chơi trẻ em, bây giờ đã bày đầy cả căn phòng.

"Cục cưng..." Tay Tả Tình Duyệt nhẹ nhàng đặt trên bụng của mình, cô hi vọng mình có thể mang thai đứa nhỏ của anh, cho dù là mất đi tình yêu của anh, cô cũng còn có một đứa con làm bạn, điều đó cũng rất tốt, đúng không?

Nhưng anh đã chán ghét cô rồi, còn có thể để cho cô vì anh sinh con sao?

Không biết, người nào sẽ có cái vinh hạnh đó, có thể mang thai con nối dõi của anh!

Khi Tả Tình Duyệt phát hiện ra những điều này, trong lòng cô càng thêm khổ sở. Một mình đi tới cửa, đi lại không có mục đích ở trong nhà chính, nhưng mỗi một chỗ đi qua tựa hồ đều gợi lên những ký ức trong cô, từng ký ức ấy, đều làm đau nhói lòng cô!

Đi tới hồ bơi, Tả Tình Duyệt không chút do dự nhảy vào, cô ngưng thở, lặn xuống tầng sâu nhất, muốn mượn sự yên tĩnh trong nước tới hồi phục đau đớn cùng bất an trong lòng, quên hết những chuyện không vui kia.

...

Trần Nhân Như vừa uống cà phê, vừa nhìn ảnh chụp trong tay, khóe miệng nâng lên nụ cười tà ác," Tả Tình Duyệt, lần này để xem cô làm thế nào!" Nguồn truyện: Truyện FULL

Chỉ cần đem những tấm hình này cho Cố Thịnh xem, Cố Thịnh còn có thể thờ ơ hờ hững nữa sao?

Trần Nhân Như cười hết sức đắc ý, nhưng là, nụ cười của cô lại đột nhiên cứng đờ, đã trải qua sự việc của Cận Hạo Nhiên cùng Kiều Nam, thái độ Cố Thịnh đối với Tả Tình Duyệt vẫn như cũ không có gì thay đổi, lần này thật sự sẽ có hiệu quả sao?

Trần Nhân Như không khỏi bắt đầu tự hỏi, đây là một cơ hội khó có được, phải làm thật tàn nhẫn, lập tức kéo Tả Tình Duyệt từ vị trí Cố phu nhân xuống mới được!

Nhưng cái gì sẽ là lực công kích lớn nhất đây?

Đột nhiên, trên mặt cô ta khôi phục nụ cười càng thêm sáng lạn hơn vừa rồi.

Trong mắt thoáng qua một ánh sáng ác độc, còn gì có lực công kích cường đại hơn so với truyền thông cùng dư luận chứ?

Ánh mắt rơi vào những tấm hình kia lần nữa, cô đi theo bên cạnh Cố Thịnh, đương nhiên hiểu rõ tính cách của anh, hiểu rõ anh không thể không để ý đến lợi ích của tập đoàn Cố thị!

Chỉ cần những tấm hình này truyền đến giới truyền thông, như vậy mọi người cũng sẽ biết vợ của tổng giám đốc tập đoàn Cố thị cùng người đàn ông khác lên giường sau lưng ông chồng ưu tú. Từ đó về sau, sợ rằng, trong xã hội thượng lưu, Tả Tình Duyệt cũng không ngóc đầu lên làm người được nữa.

Đả kích như vậy lẽ nào cô ta chịu được!

Đem hình cầm trong tay ném lên trên bàn, Trần Nhân Như cầm điện thoại lên, bấm một dãy số, điện thoại tiếp thông, sau một hồi hàn huyên cùng đối phương, cuối cùng Trần Nhân Như cũng nói vào đề tài chính, "tôi có một tin độc nhất vô nhị đưa cho anh, anh phải quý trọng thật tốt đó!"

Khóe miệng gợi lên một chút tàn nhẫn, cô từng nói, vị trí Cố phu nhân là của cô, Cố Thịnh cũng sẽ là của cô!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.