Cạm Bẫy Hôn Nhân

Chương 62: Hình ảnh mờ ám



Liên tiếp mấy ngày lo lắng, bận rộn, bệnh tình của Cố Tâm Ngữ đã dần ổn định, Cố Thịnh thở phào nhẹ nhõm, rời khỏi phòng Cố Tâm Ngữ. Cố Thịnh đến tập đoàn lên tới phòng làm việc, mệt mỏi buông lỏng cà vạt, trong đầu hiện lên gương mặt Tả Tình Duyệt.

Mấy ngày nay, anh bận tối tăm mặt mũi, không có thời gian quan tâm tới cô!

Nghĩ đến đêm hôm đó, chưa kịp nói lời xin lỗi, mi mắt Cố Thịnh nhíu chặt. Sáng hôm đó, anh nhìn cô ngủ rất lâu, không muốn quấy rầy giấc ngủ của Tả Tình Duyệt, lúc đó có một cuộc gọi khẩn, báo bệnh tình của Tiểu Ngữ tái phát, Cố Thịnh liền vội vã rời đi.

Bởi vì mấy ngày qua bận rộn, anh quên khuấy chuyện này!

Duyệt Duyệt sẽ tức giận chứ?

Cố Thịnh cầm điện thoại lên, anh mong nghe được giọng nói của Tả Tình Duyệt, vừa nhấn được mấy số, Cố Thịnh bỗng dừng lại, lần này anh gọi cho phòng thư kí.

"Hủy bỏ tất cả lịch làm việc hôm nay cho tôi" Cố Thịnh lạnh lùng ra lệnh, trong lòng anh đã quyết định muốn gặp cô! Hay anh nên mua một món quà tặng cho cô coi như quà nhận tội?

Vội vã rời phòng làm việc, Trần Nhân Như từ phòng thư kí cúi đầu chào, sắc mặt bất an.

"Tổng giám đốc..." Trần Nhân Như gọi Cố Thịnh, mi tâm nhíu chặt, gương mặt khổ sở.

"Có chuyện gì cô cứ tùy cơ ứng biến, nếu chuyện gấp thì gọi điện thông báo cho tôi!" Cố Thịnh không quay đầu lại, vòng qua Trần Nhân Như, sải bước đi vào thang máy dành riêng cho anh, bỏ lại Trần Nhân Như, trong mắt cô ta bắn ra ánh sáng làm cho người ta sợ hãi.

Trong tay cô cầm tờ báo, muốn đuổi theo Cố Thịnh, nhưng cô quyết định không làm vậy. Đây là tờ báo lá cải phổ biến, Cố Thịnh chắc chắn sẽ sớm biết được tin này thôi, lúc đó sẽ tốt hơn. Khóe miệng Trần Nhân Như nâng lên nụ cười, Cố Thịnh sẽ sớm thấy được tin tức này qua báo chí, qua truyền hình, qua truyenfull.vn.

Tả Tình Duyệt, đừng trách tôi độc ác, có trách thì hãy trách chính cô đã ngồi vào vị trí không thuộc về bản thân mà thôi!

Trần Nhân Như dường như dự đoán được phản ứng của Tả Tình Duyệt khi thấy tin này!

Nhìn lướt qua tờ báo, Trần Nhân Như khinh thường ném vào thùng rác, đang định xoay người về phía phòng làm việc, chuông điện thoại đột nhiên vang lên, nghe điện thoại, giọng nói đầu dây bên kia làm cả người cô ngẩn ra.

"Trần tiểu thư, cô muốn tự đến gặp tôi, hay để tôi cho người mời cô đến?" Giọng nói lạnh lùng giống như từ địa ngục truyền đến, đem lại cho người nghe cảm giác đông cứng, khiếp sợ "Nếu Trần tiểu thư lựa chọn vế sau, tôi không dám chắc người mình phái đi là những kẻ thương hoa tiếc ngọc đâu!"

Lời nói mang theo sự uy hiếp khiến cơ thể Trần Nhân Như mềm nhũn, hít thở thật sâu, hiểu ý của Kiều Nam, cô tự trấn tĩnh bản thân. Khóe miệng Trần Nhân Như hiện lên sự khinh thường "Đừng lo lắng, trong hình mặt của anh đã được làm mờ, cho dù là ai cũng không thể đoán ra!"

"Ai cho phép cô làm vậy?" Kiều Nam hung hăng đập tay lên mặt bàn, trong mắt tràn đầy sát khí, anh không thể tưởng tượng được người phụ nữ này lại có lá gan lớn đến vậy.

"Tổng giám đốc Kiều đau lòng sao?" Trần Nhân Như cười khẽ, trong mắt thoáng qua sự ghen tỵ, Tả Tình Duyệt có cái gì tốt, lại khiến đàn ông đều thất điên bát đảo vì cô ta!

Người đàn bà ngu ngốc!

Kiều Nam khóe miệng hiện lên sự hiểm ác "Hi vọng cũng có người vì Trần tiểu thư mà đau lòng!"

Nói xong, hung hăng cúp điện thoại, đầu dây bên kia Trần Nhân Như cảm thấy một trận lạnh buốt chạy dọc xương sống, trong lòng có dự cảm không tốt.

Trong đầu hiện ra đôi mắt lạnh băng của Kiều Nam, sắc mặt Trần Nhân Như bỗng tái nhợt. Cô chỉ lo hại Tả Tình Duyệt thê thảm mà quên mất thân phận của Kiều Nam!

Trong mắt hiện ra vẻ bối rối, cô nên làm gì bây giờ?

Trong phòng làm việc không khí trầm lặng, Kiều Nam nhìn tờ báo trên bàn, anh nghĩ Trần Nhân Như sẽ theo thỏa thuận đem hình cho Cố Thịnh xem, nhưng không ngờ, người phụ nữ này lại độc ác đến vậy, đem hình giao cho giới truyền thông.

"Đáng chết!" Anh sao lại tin tưởng người phụ nữ đó chứ!

Hiện tại anh hận không thể giết chết được cô ta!

Duyệt Duyệt đã thấy tờ báo này chưa? Cô sau khi biết sẽ có phản ứng gì?

Kiều Nam trong mắt hiện lên sự lo lắng, đây không phải điều anh muốn! Anh chỉ muốn Cố Thịnh chủ động để Duyệt Duyệt đi, chứ không muốn Tả Tình Duyệt bị đẩy vào hoàn cảnh này!

"Hẹn gặp Trần Nhân Như tiểu thư cho tôi!" Kiều Nam ra lệnh, thủ hạ lập tức biết nên làm thế nào. Anh ta nói "hẹn", nếu không phải có lệnh của lão đại, thật ra bọn thuộc hạ cũng chưa bao giờ biết đến phương thức gặp mặt "hẹn" ấy!

Tay Kiều Nam nắm chặt, muốn làm tổn thương người phụ nữ của anh sao? Đương nhiên cũng nên chuẩn bị lãnh hậu quả thê thảm đi!

Chỉ là, anh ương ngạnh, máu lạnh, xảo quyệt nhưng cũng không nghĩ ra nên dạy dỗ Trần Nhân Như thế nào đây? Anh nên làm gì bây giờ?

Duyệt Duyệt có phải đã thấy tờ báo này?

Không, không được!

Kiều Nam trong mắt bắn ra ánh sáng sắc bén, gọi thư kí của anh "Lập tức mua tất cả các tờ báo xuất bản ngày hôm nay"

Anh không thể để Tả Tình Duyệt rơi vào hoàn cảnh ấy được.

"Dạ, Nam ca!"

Kiều Nam đứng dậy, sải bước ra khỏi phòng làm việc, anh muốn đến gặp Duyệt Duyệt, xác định xem cô có biết được tin tức này hay không!

Cố Thịnh đi vào cửa hàng thời trang, bộ đồ vest mặc trên người anh được cắt may sang trọng càng tôn lên thân thể tráng kiện, có vô số ánh mắt dõi theo. Bỏ đi bộ mặt nghiêm túc, lạnh lùng thường ngày, khóe miệng Cố Thịnh nâng lên ý cười, gương mặt tuấn tú hiện ra mấy phần nhu hòa.

"Cố tiên sinh, có thể giúp gì được cho ngài?" Cô phục vụ xinh đẹp tiến đến, cô ta liếc mắt liền nhận ra người tới chính là Tổng giám đốc của Tập đoàn Cố Thị Cố Thịnh.

Nghĩ vừa rồi mới thấy một mẩu tin tức, cô ta vốn tưởng vợ chồng Cố Thịnh rất hạnh phúc, hóa ra cũng không phải vậy, nếu không, Cố phu nhân sao lại cùng người đàn ông khác làm cái chuyện mang tiếng xấu ấy?

Nghĩ tới đây, trên mặt cô ta nụ cười càng thêm tươi tắn, nếu như vậy chẳng phải cô ta sẽ có chút cơ hội hay sao? Cho dù không thể trở thành Cố phu nhân, nhưng làm tình nhân của Cố Thịnh cũng tốt!

"Giúp tôi gói cái này lại!" Cố Thịnh nhìn thấy ưng ý một dây chuyền kim cương, anh tin Duyệt Duyệt nhất định sẽ thích.

"Cố tiên sinh có ánh mắt thật tinh tường, đây chính là..." Cô ta lập tức nịnh nọt, không biết sợi dây chuyền này Tổng giám đốc Cố định mua tặng ai, trong lòng dâng lên sự ngưỡng mộ với người phụ nữ kia.

"Làm phiền cô nhanh một chút!" Cố Thịnh ngắt lời cô ta, trong đầu anh đều là hình ảnh Tả Tình Duyệt, nghĩ đến đợi lát nữa là có thể nhìn thấy cô, Cố Thịnh trong lòng trào dâng ấm áp, ước gì có thể sớm gặp cô, ôm cô vào lòng, cảm thấy an tâm khi cô luôn ở bên.

Nhân viên phục vụ thức thời gói lại, cà thẻ, bằng tốc độ nhanh nhất giao dây chuyền kim cương vào trong tay Cố Thịnh.

"Cám ơn đã đến, hoan nghênh lần sau trở lại!"

Cố Thịnh nhận lấy, sải bước đi ra ngoài, anh không kịp chờ đợi muốn xem sợi dây chuyền này đeo lên cổ Tả Tình Duyệt, nhất định sẽ rất đẹp!

Tâm tình kích động của anh lấn át mệt nhọc suốt mấy hôm nay, lái xe về biệt thự, anh biết, lúc này Duyệt Duyệt nhất định ở nhà.

Quảng trường Thời Đại, trên màn ảnh thật to đang phát tin tức lớn nhất hôm nay.

"Phu nhân của Tổng giám đốc tập đoàn Cố thị ngoại tình, bị chụp hình kích tình trên giường, Tổng giám đốc Cố cam chịu vợ ngoại tình?" tựa đề làm rung động kèm theo từng tấm hình, biến đổi thay phiên trên màn ảnh lớn. Trong mỗi một tấm hình, đều có thể nhận rõ, người phụ nữ trong tấm ảnh đúng là Cố phu nhân, mà nngười đàn ông lại dùng mosaic che kín, chỉ có thể thấy lồng ngực trần trụi dán chặt với thân thể người phụ nữ.

Chỉ cần vừa nhìn, đều có thể tưởng tượng vừa rồi giữa hai người xảy ra cái gì, mà dưới cái mền là cảnh tượng kiều diễm cỡ nào.

Người trên quảng trường càng tụ càng nhiều, đều đang bàn tán về 'xì căng đan' của xã hội thượng lưu này.

"Đáng chết!" Cố Thịnh khẽ nguyền rủa ra tiếng, bởi vì đèn đỏ trước mặt, anh không thể không dừng xe lại, từng giây từng phút đợi đèn xanh đến.

Đột nhiên, xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, anh đột nhiên nhìn thấy gương mặt quen thuộc trên màn ảnh lớn ở quảng trường.

Duyệt Duyệt!

Kia đúng là Duyệt Duyệt, nhưng, nội dung lại làm cho anh như bị sét đánh.

Ngoại tình? Kích tình trên giường? Đội nón xanh? Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Những chữ này quanh quẩn ở trong đầu Cố Thịnh, từng tấm hình mập mờ hiện lên làm mắt anh đau nhói.

Chuyện gì xảy ra? Người đàn ông kia là ai?

Một đống vấn đề đánh úp tới, Cố Thịnh nắm chặt tay lái, không để ý đèn đỏ vẫn sáng, lái xe bay qua, anh muốn mau gặp Tả Tình Duyệt, không phải là muốn đeo dây chuyền kim cương lên cho cô nữa, mà là muốn hỏi rõ ràng. Những hình này là chuyện gì xảy ra, tờ báo này là chuyện gì xảy ra, người đàn ông đáng chết kia là ai!

Trong mắt của Cố Thịnh thiêu đốt ngọn lửa hừng hực, anh chưa từng tức giận đến thế, mấy ngày nay anh quá bận rộn, mà cô thì sao? Ngoại tình, lên giường với người đàn ông khác sao?

Cô đặt Cố Thịnh anh ở chỗ nào?

Xe bằng tốc độ nhanh nhất đến biệt thự, Cố Thịnh xông xuống xe, thẳng tắp đi về phía nhà chính, sắc mặt âm trầm, thần sắc trong mắt của anh tựa hồ muốn xé nát người khác.

Trong phòng vang lên một tiếng đàn du Dương nghe cảm động, Cố Thịnh không chút suy nghĩ đến phòng đàn, đẩy cửa ra. Tả Tình Duyệt đang ngồi ở trước dương cầm màu trắng, cô mặc âu phục màu trắng, lúc này giống như một thiên sứ giáng xuống trần gian.

Nhưng, một thiên sứ như vậy, lại vô cùng lẳng lơ trong những bức hình mọi người đều thấy.

Nhận thấy có người đi vào, Tả Tình Duyệt dừng động tác, quay đầu lại đột nhiên nhìn và đôi mắt của Cố Thịnh.

Anh đã trở lại, anh rốt cuộc đã trở lại!

"Thịnh..." Tả Tình Duyệt rất lâu không có gặp chồng vui mừng tiến ra đón, không chút nào chú ý tới thần sắc trên mặt anh không thích hợp.

Trong mắt Cố Thịnh thoáng qua vẻ khinh bỉ, khi cô sắp gần đến thân thể của anh, đột nhiên đẩy cô ra. Tả Tình Duyệt vội vàng không kịp chuẩn bị bị hung hăng đẩy ngã trên đất, đầu gối tiếp xúc sàn nhà cứng rắn, đau đớn kịch liệt khiến Tả Tình Duyệt ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn bộ mặt tức giận của Cố Thịnh.

Anh sao vậy? Anh thật chán cô sao? Cả việc cô đụng vào cũng không chịu?

Anh giờ phút này, giống như lại trở về thời điểm mới kết hôn, trên mặt anh mang theo hận ý và khinh bỉ, trong con ngươi âm trầm tràn đầy chỉ trích đối với cô.

"Thịnh?" trong lòng Tả Tình Duyệt bị đâm đau đớn, mấy ngày nay cô đã chuẩn bị tâm lý ở trong lòng, không nghĩ tới thời điểm đối mặt, vẫn khó chịu như vậy.

"Anh ta là ai?" Cố Thịnh nghiến răng nghiến lợi, cố ý không nhìn tới ánh mắt thống khổ của cô, thống khổ? Cô thống khổ cái gì? Nên thống khổ phải là anh mới đúng chứ, không phải sao? Anh mới là người bị đội nón xanh!

Tả Tình Duyệt liền giật mình, cái gì anh ta là ai? Cô không hiểu ý tứ trong lời nói của anh.

Tả Tình Duyệt dùng dằng muốn đứng lên, nhìn chằm chằm người đàn ông ở trước mắt, cho dù anh đã chán ngán cô, cô vẫn muốn vãn hồi.

"Thịnh, đừng rời khỏi em, có được hay không, em có thể trở nên lớn mật, em có thể vì anh biến thành một người lẳng lơ, em..." ánh mắt Tả Tình Duyệt lóe ra, nhào vào trong ngực Cố Thịnh, lời vừa nói cô cũng cảm thấy xấu hổ, mặc dù khó có thể mở miệng, nhưng cô thật không muốn buông tha hạnh phúc của mình như vậy.

Cố Thịnh cười khẽ một tiếng, khinh bỉ nhìn người phụ nữ trong ngực, "Lẳng lơ? Cô thật là phụ nữ lẳng lơ, nhưng không phải một người phụ nữ lẳng lơ của riêng tôi!"

Lại hung hăng đẩy cô ra một lần nữa, từ trong túi lấy ra dây chuyền kim cương mới vừa chọn cho cô, mới vừa rồi, anh còn ảo tưởng sẽ tự tay đeo lên cho cô, còn mong đợi từ trên mặt của cô thấy vẻ mặt mừng rỡ, nhưng, giờ phút này anh lại cảm thấy tất cả thoạt nhìn rất châm chọc!

Anh còn truy cứu người đàn ông kia là ai làm cái gì?

Cho dù đó là người nào, cũng không thay đổi được sự thực cô phản bội, anh có thể không thèm để ý chuyện tình của Cận Hạo Nhiên và Kiều Nam, nhưng, sau đó anh rõ ràng nói với cô, cô chỉ có thể là của anh, cô vẫn không bỏ được bản tính lẳng lơ sao?

Trong mắt thoáng qua ác độc, như vậy, anh cần gì phải lưu luyến?

Vung tay lên, dây chuyền trong tay trong nháy mắt thoát khỏi bàn tay, bay về phía Tả Tình Duyệt.

"A..." Tả Tình Duyệt lên tiếng kinh hô, dây chuyền đánh vào trên mặt của cô, hằn qua dấu vết thật sâu, một giây kế tiếp, máu đỏ tươi từ trên gương mặt của cô chảy ra, một giọt một giọt rơi vào trên đồ Tây trước ngực cô.

Cố Thịnh cả kinh trong lòng, màu sắc đỏ tươi đau nhói hai mắt của anh, anh phát hiện cho dù là như vậy, thấy cô bị thương, tim của anh cũng sẽ đau đớn theo.

Không! Anh không nên cảm thấy như vậy! Mở to mắt, bỏ đi thương tiếc trong lòng.

"Đừng tưởng rằng như vậy, cô có thể thoát khỏi tôi, từ nay về sau, tôi sẽ càng khiến cô sống trong thống khổ hơn!" Cố Thịnh ác độc tuyên cáo, thù cũ cộng thêm hận mới, anh sẽ không để cho người phụ nữ này sống tốt đâu!

Cố Thịnh không nhìn cô nữa, xoay người rời đi, để lại Tả Tình Duyệt gương mặt chảy máu, trong lòng bị đau đớn bao vây.

Cuộc sống ở trong thống khổ?

Tả Tình Duyệt chậm rãi nhắm mắt lại, cô không muốn thoát khỏi anh, cô ước gì ở cạnh anh, không phải sao?

"A, cô chủ, mặt của cô sao vậy?" Người giúp việc Tiểu Thúy thấy cậu chủ tức giận rời khỏi phòng đàn, cô sang đây xem sao, nhưng không ngờ lại thấy trên mặt cô chủ tràn đầy máu đỏ tươi.

Xảy ra chuyện gì? Cậu chủ làm cô chủ bị thương sao?

"Tại sao?" Tả Tình Duyệt nhỏ giọng nỉ non, đầu óc hỗn loạn, tại sao hạnh phúc luôn ngắn ngủi như vậy? Cô còn chưa kịp vươn tay, hạnh phúc đã vội lướt qua cô rồi.

"Cô chủ, em giúp cô xử lý vết thương!" Tiểu Thúy cắn cắn môi, trong lòng sinh ra một tia thương hại, đỡ Tả Tình Duyệt ra khỏi phòng đàn.

Tả Tình Duyệt mờ mịt đi theo cô, vừa đi vào đại sảnh, chỉ nghe thấy bên tai truyền tới thanh âm của cô gái phát thanh viên trên TV, mấy từ chói tay lập tức khiến cô chú ý...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.