Cạm Bẫy Hôn Nhân

Chương 68: Anh yêu em, đây là sự lựa chọn của anh



Mà lúc này, đang ngồi trên xe, đột nhiên, Tả Tình Duyệt cảm thấy một chút lạnh lẽo thoáng qua thân thể của mình, trong lòng mơ hồ sinh ra một tia dự cảm xấu.

"Thế nào? Không thoải mái sao?". Kiều Nam bén nhạy nhận ra sắc mặt Tả Tình Duyệt đột nhiên biến chuyển, trong lòng không nén nổi quan tâm.

"Không sao". Tả Tình Duyệt lộ ra một nụ cười, nhưng trong lòng vẫn bất an như cũ, ánh mắt nhìn xuống bụng của mình, thần sắc hoảng hốt.

Khôn khéo như Kiều Nam, làm sao tin tưởng lời cô nói, trong nháy mắt vừa rồi, sắc mặt của cô trắng bệch, chẳng qua là anh không tiện nói ra, chỉ lẳng lặng ở bên lưu ý nhất cử nhất động của cô. Ánh mắt nhìn xuống tay trái của cô, băng gạc đã được tháo ra, dường như còn nhìn thấy một chút dấu vết mờ mờ, nhưng chỉ có anh biết, dấu vết này để lại di chứng nghiêm trọng cỡ nào.

Anh đã thành công đem Duyệt Duyệt đưa tới Mĩ, nhưng Duyệt Duyệt có thể nghe theo sự sắp đặt của anh, tiếp nhận trị liệu không?

Trong lòng thở dài, xe chạy vào một biệt thự sang trọng, đây là nơi ở của Kiều Nam mỗi khi tới Mĩ, trước khi trở lại Thành phố A, phần lớn thời gian anh đều ở nơi này, tất cả vẫn được duy trì như trước.

Tả Tình Duyệt tiến vào biệt thự ở Mĩ của Kiều Nam, không chống lại được lời khuyên của Kiều Nam, cô chỉ có thể nghỉ ngơi thật tốt, chờ Kiều Nam sắp xếp cho cô gặp mặt Cố Thịnh.

Anh bây giờ đang ở nơi nào?

Có ở chung một chỗ cùng Tôn Tuệ San hay không?

Thân thể đột nhiên ngẩn ra, lúc này, Tả Tình Duyệt cảm thấy chờ đợi một ngày sao khó đến vậy! Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Ba ngày đã qua, Tả Tình Duyệt vẫn không thấy Cố Thịnh, hôm nay, thấy Kiều Nam từ bên ngoài trở về, cô chủ động nghênh đón.

"Kiều đại ca...". Giờ phút này, trong mắt Tả Tình Duyệt lóe lên tia mong đợi, cô không biết động tác của mình đã tạo nên chấn động như thế nào trong lòng Kiều Nam.

Đôi mắt màu lục của Kiều Nam ngẩn ra, tràn đầy cưng chiều, một khắc vừa rồi, anh có một loại ảo giác, Duyệt Duyệt như người vợ nghênh đón chồng về nhà, trong lòng ấm áp, Kiều Nam thân mật vỗ vỗ đầu của cô," hôm nay cục cưng có làm khổ em không?"

Mấy ngày nay, thân thể Tả Tình Duyệt rất yếu, ăn cái gì nôn cái đó, bản thân Duyệt Duyệt đã rất gầy rồi, tình hình hiện tại của cô khiến anh hết sức lo lắng, nếu cứ tiếp tục như vậy, anh nên làm thế nào đây?

Tả Tình Duyệt lắc đầu một cái, không muốn làm cho Kiều Nam lo lắng cho cô, vội vàng chuyển chủ đề khác, "Cố Thịnh anh ấy...".

Sắc mặt Kiều Nam khẽ biến, trong lòng thở dài, ngay sau đó, trên mặt hiện lên một nụ cười, "anh sẽ sắp xếp, nhưng trước tiên, anh dẫn em đi gặp một người, không được phép cự tuyệt, coi như là cho Kiều đại ca một chút mặt mũi đi!"

Lông mày Tả Tình Duyệt nhíu lại, gặp mặt một người? Anh sẽ mang cô đi gặp ai?

Mấy ngày nay, vấn đề ăn ở của cô đều nhờ cả vào anh, còn phải làm phiền anh chăm sóc cẩn thận, bây giờ, Tả Tình Duyệt không thể nói lời cự tuyệt, đành gật đầu một cái.

"Lúc này mới nghe lời sao!". Kiều Nam cưng chiều gõ nhẹ một cái lên đầu cô, trong lòng rốt cuộc thở dài một hơi, anh đã mất rất nhiều công sức mới mời được bác sĩ giỏi nhất giới y học cổ truyền, thậm chí không tiếc làm một phòng thí nghiệm có giá thành rất cao, hi vọng mọi việc anh làm đều đáng giá!

Sáng sớm ngày thứ hai, ăn xong bữa sáng, Kiều Nam tự mình lái xe chở Tả Tình Duyệt rời khỏi biệt thự. Dọc theo đường đi, Tả Tình Duyệt không ngừng thưởng thức gò má của anh, cô thừa nhận, Kiều Nam thật sự là một người đàn ông đẹp trai, thuộc dạng người khiến người người khác vừa nhìn thấy sẽ không dời tầm mắt được, vì vậy, anh có rất nhiều phụ nữ bám theo.

"Kiều đại ca, tìm một cô gái để yêu đi!". Quỷ thần xui khiến Tả Tình Duyệt mở miệng, cô bắt đầu đau lòng thay người đàn ông này, ai có thể biết anh che giấu sự cô đơn sau đôi mắt màu lục thoạt nhìn như rất lãnh huyết?

Xuất hiện lời nói đột ngột khiến tay Kiều Nam căng thẳng, thân thể đột nhiên cứng đờ, tìm người phụ nữ để yêu? Anh đã tìm được rồi! Anh không phải đang cảm thấy mình đang yêu sao?

"Có phải mang thai cục cưng nên em trở nên đa sầu đa cảm hơn không? Vì vậy, anh mới có thể hưởng thụ một ít quan tâm của em?". Trong đôi mắt màu lục của Kiều Nam hiện lên một mảnh lạnh lùng, lời nói mang theo vài phần châm chọc cùng tự giễu.

"Kiều đại ca, em nói thật đó, anh xứng đáng được một người phụ nữ tốt yêu thương". Nếu đã nói ra, Tả Tình Duyệt muốn nói rõ ngay từ đầu, ánh mắt anh nhìn mình càng ngày càng nồng nàn, cô cố ý làm như không biết, trên thực tế, cô không cách nào không để ý. Cô hy vọng anh không lún sâu vào, đến lúc đó, thứ anh có được chính là tổn thương, cô không muốn tổn thương người khác!

"..." Kiều Nam trầm mặc một hồi, trên mặt vẫn giữ nụ cười như cũ, nhưng hai tay nắm chặt tay lái lại tiết lộ tâm tình anh giờ phút này.

"Kiều đại ca, mặc dù em không có bạn gái để giới thiệu cho anh biết, nhưng.. "

"Đủ rồi!". Xe chợt thắng gấp, Kiều Nam rống to ra tiếng, đây là lần đầu tiên anh gầm thét với cô kể từ lúc anh nhận rõ tâm ý của mình, quyết định muốn đối tốt với cô, Kiều Nam nhắm mắt lại, lòng đau đớn.

Xe đột nhiên ngừng lại khiến thân thể Tả Tình Duyệt nghiêng tới trước, vất vả ổn định lại cơ thể của mình, nhìn khuôn mặt Kiều Nam thống khổ, cô sai lầm rồi sao?

Chẳng lẽ cô không nên nhắc tới? Nhưng đợi đến thời điểm lún sâu vào, anh sẽ càng đau khổ hơn, nỗi đau này cô đã từng lĩnh hội, cô không muốn Kiều Nam thống khổ giống như cô.

Giờ phút này mặc dù tàn nhẫn, nhưng thật lòng cô muốn tốt cho Kiều Nam!

Không khí trong xe yên tĩnh, trầm mặc, khiến cho người ta không thể hô hấp, yên lặng nhìn Kiều Nam, nước mắt từ gương mặt chảy xuống, cô thật sự thương hại người đàn ông này rồi!

"Thật xin lỗi!". Nếu như chưa từng quen biết, liệu bọn họ có tốt hơn không? Cũng không ở nơi này dây dưa không rõ, hay là, cô còn có thể hưởng thụ sự thương yêu của Cố Thịnh, mà Kiều Nam cũng có thể sống tự tại, làm bá chủ giới hắc đạo.

Nhưng có một số việc cứ dây dưa, ai cũng không nói được ngọn nguồn, có lẽ, số mệnh đã sớm định sẵn, ai cũng không thoát được!

Đột nhiên, Kiều Nam cúi người ôm Tả Tình Duyệt, giam cô vào trong ngực, dường như anh muốn tìm một chút ấm áp trên người cô.

"Đừng động, cầu xin em, để cho anh ôm một lát, chỉ một lát là tốt rồi!". Thanh âm của Kiều Nam mang theo một tia nghẹn ngào, cho dù là cầu khẩn cũng tràn đầy thương tiếc. Quả thật, anh đã bị tổn thương, thì ra, không chỉ có lòng phụ nữ yếu ớt, lòng của đàn ông cũng như vậy, một khi thật lòng yêu, đều rất dễ dàng bị tổn thương!

Tả Tình Duyệt không nhúc nhích, mặc anh ôm mình như vậy, trong miệng không ngừng nỉ non, "thật xin lỗi, thật xin lỗi!"

Mình phải làm sao mới có thể khiến anh bỏ đi ý định đối với mình đây?

"Duyệt Duyệt, về sau không nên nói những lời như vậy, em biết rõ người anh yêu là em, anh không muốn em bối rối, anh chỉ muốn ở bên cạnh em, bảo vệ em lúc em cần, ngay cả cơ hội này em cũng không cho anh sao?". Kiều Nam thì thầm bên tai cô, anh biết Duyệt Duyệt là người phụ nữ thiện lương, nhưng đây là lựa chọn của anh, cho dù bị thương, anh cũng vui vẻ chịu đựng.

"Như vậy không công bằng đối với anh!". Chóp mũi Tả Tình Duyệt cay cay.

"Trong tình yêu, không có công bằng hay không, anh yêu em, đây là lựa chọn của anh!"

"Trong tình yêu, không có công bằng hay không, anh yêu em, đây là lựa chọn của anh!". Nếu được lựa chọn, cho dù là tổn thương, anh cũng không sợ hãi, "Cho nên, để cho anh yêu em, được không?"

Tả Tình Duyệt cũng chịu không nổi nữa, khóc thành tiếng, tại sao một người mạnh mẽ như anh ấy lại có một mặt dịu dàng đến vậy, giờ phút này, đối với anh, cô lại sinh ra một tia thương tiếc, quả nhiên, trước tình yêu, người mạnh mẽ cũng có thể trở nên yếu đuối!

"Nhưng anh khiến em có cảm giác tội lỗi!"

"Em không nên có cảm giác có tội, ngược lại, anh phải cảm ơn em đã cho anh cơ hội này!". Khóe miệng Kiều Nam nâng lên một chút ý cười, ôm cô càng chặt hơn, nhắm mắt hưởng thụ cơ hội thân mật hiếm có này.

Nhất thời, Tả Tình Duyệt không biết nên nói những gì, cô phát hiện, lồng ngực Kiều Nam và Cố Thịnh đều giống nhau, đều rộng rãi, ấm áp, cô bị làm sao vậy? Bản thân yêu Cố Thịnh, thế nhưng lúc này lại tựa vào trong ngực của một người đàn ông khác, cảm thụ ấm áp trong ngực anh, chẳng lẽ cô đúng như Cố Thịnh nói, cô là người phụ nữ lẳng lơ sao?

Trong lòng có chút đau đớn, theo bản năng đẩy Kiều Nam ra, mặc dù trong lòng Kiều Nam có chút mất mát, nhưng tay vẫn buông lỏng, tỉ mỉ sửa lại những sợi tóc bay tán loạn trên gương mặt Tả Tình Duyệt, "Sau này ít khóc thôi, nước mắt của em là trân quý nhất!"

Tình cảm sâu đậm của Kiều Nam khiến lòng Tả Tình Duyệt run rẩy, sau đó, cô bắt đầu hối hận, hối hận vừa rồi mình đã thỏa hiệp, cô không biết Kiều Nam quan tâm như vậy có làm cô dao động hay không, ánh mắt của anh quá chân thành, giọng nói tràn đầy yêu thương, động tác cưng chiều cực độ, ngộ nhỡ mình dao động thì phải làm sao?

Hít thở sâu một cái, lại nghe thanh âm của Kiều Nam vang lên lần nữa.

"Nếu thời điểm gặp anh em chưa yêu Cố Thịnh, em có thể yêu anh hay không?". Đôi mắt Kiều Nam nhìn cô chăm chú, theo bản năng, Tả Tình Duyệt muốn trốn tránh, vấn đề này quá nhạy cảm, cô không thể trả lời được, cũng sợ phải đi tìm đáp án.

"Nói cho anh biết, anh chỉ muốn nghe suy nghĩ thật sự của em". Kiều Nam nắm chặt bàn tay, không để cô dễ dàng lùi bước, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, đôi mắt màu lục thâm thúy tựa hồ muốn hút Tả Tình Duyệt vào trong đó.

"Sẽ".

Không biết vì sao, Tả Tình Duyệt không muốn trả lời vấn đề này nhưng trong miệng lại nói ra chữ đó, nếu như có một người đàn ông ưu tú như vậy quan tâm mình, yêu thương mình, thì không người phụ nữ nào có thể lạnh nhạt được!

Có được đáp án mình muốn, Kiều Nam thở phào nhẹ nhõm, trên mặt khôi phục nụ cười rực rỡ ban đầu, đủ rồi! Có câu trả lời này của cô là đủ rồi! Ít nhất, bây giờ đối với anh mà nói, đã đủ rồi!

Về sau thế nào, anh không làm chủ được, bởi vì tất cả quyền quyết định đều tùy thuộc vào cô.

Lần đầu tiên, một ông trùm của thế giới ngầm như anh, cam tâm tình nguyện đem mình giao cho một người phụ nữ nhỏ bé!

Yêu thương hay không đều phụ thuộc vào một câu nói của cô, đều tùy cô lựa chọn!

Kiều Nam khởi động lại động cơ, xe tiếp tục chạy...

Xe dừng lại trước bệnh viện, sau khi xuống xe, Tả Tình Duyệt khó hiểu nhìn Kiều Nam, "Anh dẫn em tới bệnh viện làm gì?"

Kiều Nam nhún vai một cái, "Đừng hỏi nhiều như vậy, anh sẽ không đem em bán đâu!"

Lời nói của Kiều Nam khiến không khí trở nên nhẹ nhõm, Tả Tình Duyệt cũng cười theo, cô tin tưởng, anh sẽ không đem cô bán đi, bởi vì, cô biết, người đàn ông này muốn bảo vệ mình còn không kịp nữa là!

"Đi thôi!". Kiều Nam đi bên người Tả Tình Duyệt, hai người sóng vai đi vào bệnh viện, một đôi trai tài gái sắc khiến mắt của những người ngoại quốc ở đây tỏa sáng, có chút kinh ngạc, vài người còn tiến lên trước huýt sáo.

Mặt Tả Tình Duyệt đỏ bừng, mà Kiều Nam đang hưởng thụ giờ khắc ngọt ngào này, hiểu lầm như vậy... Thật sự quá tốt!

Kiều Nam giới thiệu cho cô một vị bác sĩ, ngay sau đó, cô bị kéo đi làm kiểm tra, từ đầu đến cuối, Kiều Nam đều cùng đi, cùng chờ đợi với cô. Tả Tình Duyệt kiểm tra xong, khẽ cau mày nhìn Kiều Nam, "Chẳng phải anh nói cho em gặp mặt một người sao? Thì ra là Kiều đại ca dẫn em tới kiểm tra sức khỏe! Sức khỏe em rất tốt mà!"

Dường như là làm kiểm tra tổng quát!

Kiều Nam lập tức trấn an, "Anh muốn giới thiệu thầy thuốc kia cho em biết! Em bây giờ không thể so với trước kia, vì cục cưng trong bụng em, anh mới đem em tới kiểm tra!"

Không còn cách nào khác, Kiều Nam đành lấy chuyện này làm cớ, anh không muốn Duyệt Duyệt nghi ngờ, cho nên, mới sắp xếp cho bác sĩ làm kiểm tra tổng quát nhằm phân tán lực chú ý của cô, trên thực tế, mục tiêu của anh là tay trái của cô!

Tin tưởng bác sĩ Lance đã thu thập được những tài liệu ông muốn! Đợi đến lúc bác sĩ Lance xác định được phương pháp chữa khỏi tay trái cho Duyệt Duyệt, anh cũng không cần uổng phí tâm tư gạt cô như vậy nữa!

Tả Tình Duyệt biết mình nói không lại người đàn ông này, nhưng khi nhìn anh quan tâm đứa nhỏ trong bụng cô như vậy, cô cũng không thể nói thêm cái gì!

Nghĩ đến Cố Thịnh, trong mắt cô thoáng qua một chút mất mát. Nếu Cố Thịnh biết mình mang thai đứa nhỏ, anh cũng quan tâm cô như vậy thì thật là tốt, hoặc anh chỉ quan tâm tới đứa nhỏ trong bụng cô cũng đã rất tốt rồi!

Tiếp đó, hai người đi đến khoa phụ sản, sau đó rời khỏi bệnh viện...

Một chi nhánh của tập đoàn Cố thị tại Mĩ.

Ngày Quốc tế lao động, trong phòng làm việc, không khí bị đè nén tới cực điểm, chiều tối hôm nay mới kết thúc hai hội nghị, dường như trở thành kí ức kinh khủng nhất của bọn họ. Hơn phân nửa quản lý cao cấp luôn trong tình trạng sẵn sàng tác chiến, cẩn thận phục vụ người chủ này.

"Tổng giám đốc, đồ đã đưa tới!". An Điền đi vào phòng làm việc, trong tay cầm một túi đồ, lông mày nhíu lại, mơ hồ lộ ra một tia bất an.

"Để xuống,ra ngoài đi!". Thanh âm lạnh lùng của Cố Thịnh truyền tới từ sau cái ghế, tựa hồ đang đè nén sự tức giận.

An Điền đặt đồ lên trên bàn làm việc, yên lặng lui ra ngoài, trong phòng làm việc lớn như vậy chỉ còn lại một mình Cố Thịnh, anh lẳng lặng nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, hình dáng cương nghị căng thẳng.

Xoay người, ánh mắt rơi vào túi giấy trên bàn, trong mắt hiện lên một mảnh âm trầm.

Vươn tay, đột nhiên, tay cứng giữa không trung, trong lòng hiện lên một chút sợ hãi, anh sợ mình thấy được nội dung không tốt ở bên trong!

Không sai, kể từ khi ở phi trường phát hiện ra Tả Tình Duyệt cùng Kiều Nam ở chung một chỗ,anh phí hết tâm tư tra ra chỗ ở của bọn họ, sau đó phái người theo dõi 24/24 giờ, chụp hình những việc họ làm, nơi họ đi qua.

Mấy ngày trước, trong hình, thấy hình ảnh Tả Tình Duyệt cùng Kiều Nam hòa thuận ở chung một chỗ tại cửa biệt thự, anh nhìn ra được sự cưng chiều Kiều Nam dành cho Tả Tình Duyệt không phải giả, mà Tả Tình Duyệt thì sao? Đáng chết, người phụ nữ kia lại cười với anh ta ngọt ngào đến vậy.

Hít thở sâu một cái, Cố Thịnh cố lấy hết dũng khí, mới cầm lấy túi giấy, anh rút một xấp hình từ bên trong ra, càng nhìn xuống, trong mắt của anh lại càng âm trầm, ánh mắt càng bén nhọn!

Cuối cùng, ánh mắt của anh rơi vào một tấm hình, trong xe, hình ảnh hai người ôm nhau thật chặt khiến hai mắt của anh đau nhói... Cô ta được lắm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.