Cạm Bẫy Hôn Nhân

Chương 71: Ngay cả nụ hôn của anh cô cũng không chịu nổi sao?



Đột nhiên xuất hiện nụ hôn ấy khiến Tả Tình Duyệt ứng phó không kịp, anh bá đạo cạy ra hàm răng của cô, hôn từ từ trở nên cuồng loạn. Trong đầu Tả Tình Duyệt hiện lên hình ảnh Cố Thịnh ôm Tôn Tuệ San đi vào căn phòng ban nãy, đầu như bị sét đánh, nghĩ tới người giờ phút này hôn môi cô vừa mới hôn một người phụ nữ khác, trong lòng của cô toát ra cảm giác khó nói nên lời, theo bản năng tránh né khỏi lồng ngực của Cố Thịnh.

"Không... Được... Buông ra!". Lông mày Tả Tình Duyệt nhíu chặt, cô không cần nụ hôn của anh! Cô từng quý trọng nụ hôn này bao nhiêu thì giờ phút này nó càng làm cô đau đớn bấy nhiêu.

Trong mắt Cố Thịnh hiện lên một tia không vui, thấy sự chán ghét trên mặt cô, trong nháy mắt, trong lòng ngưng tụ sự tức giận lớn hơn. Buông ra? Trước kia như thế nào đi nữa, cô cũng không cự tuyệt sự thân thiết của anh, hiện tại, thậm chí ngay cả một cái hôn cô cũng không chịu nổi sao?

Cô muốn anh buông ra, anh sẽ không buông ra!

Ôm cô thật chặt vào trong ngực, một tay cố định cái gáy của cô, kích hôn biến thành gặm cắn, giống như mang theo trừng phạt vô tận, Cố Thịnh không chút lưu tình, mỗi một lần đều làm Tả Tình Duyệt bị đau.

"Ưm...". Cô sắp không thể chống đỡ được sự cuồng loạn của anh, giờ phút này, anh như một con thú hoang, đối với cô mà nói, là nguy hiểm mà trí mạng. Trong lúc vô tình chống lại đôi mắt khát máu kia, trong lòng Tả Tình Duyệt không khỏi ngẩn ra, dường như anh muốn xé nát chính mình!

Quá mức sợ hãi, Tả Tình Duyệt kiên quyết dùng sức, hung hăng khẽ cắn, một giây kế tiếp, Cố Thịnh liền buông lỏng đôi môi đang dây dưa với cô ra.

"Đáng chết!". Cố Thịnh tức giận trừng mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, mùi máu tanh tràn ngập khoang miệng, người phụ nữ đáng chết! Cô cư nhiên dám cắn anh!

Anh giận dữ, bàn tay giương lên, bốp một tiếng, thanh âm thanh thúy vang dội khắp phòng, sức lực cường đại khiến thân thể Tả Tình Duyệt lảo đảo một cái, thật vất vả ổn định cơ thể của mình, trên mặt truyền đến sự đau rát, nhất thời khiến đầu óc Tả Tình Duyệt trống rỗng.

Thật là đau! Phục hồi lại tinh thần, Tả Tình Duyệt đưa tay sờ lên gương mặt của mình, nhưng mới đụng nhẹ một cái đã khiến cô đau đến mức không thở nổi, một tát này, Cố Thịnh không chút nào thương tiếc!

Trong lòng hiện lên một tia khổ sở, Tả Tình Duyệt giương mắt nhìn người đàn ông mình yêu, mình đã yêu sai người rồi sao?

Ánh mắt thê lương ấy khiến lòng Cố Thịnh có chút nhói đau, nắm chặt bàn tay vừa rồi đánh cô, trên mặt cô hiện rõ dấu năm ngón tay đỏ tươi đã tố cáo hành động vừa rồi của anh, không! Anh chỉ muốn dạy dỗ cô, chứ không cố ý dùng sức như vậy!

Nhưng điều đó là do cô tự chuốc lấy mà.

Anh kiên quyết thu lại sự mềm lòng, không nhìn tới khuôn mặt bi thương của cô, trong mắt thoáng qua một chút tàn nhẫn, "Đừng để tôi nhìn thấy cô nữa!"

Thấy cô, sẽ luôn nhớ tới sự phản bội của cô, anh không dám chắc, lần sau mình có giống vừa rồi không cách nào khống chế lửa giận của mình. Trong lòng anh mâu thuẫn, muốn trừng phạt cô, nhìn cô thống khổ, nhưng thời điểm chân chính thấy cô thống khổ, tim của anh cũng đau đớn theo!

Đây rốt cuộc là trừng phạt cô hay là đang trừng phạt mình?

Trong lòng Cố Thịnh khẽ nguyền rủa, xoay người, không chút lưu luyến ra khỏi cửa, lưu lại Tả Tình Duyệt xụi lơ ngồi dưới đất.

Anh không muốn gặp lại cô, tại sao còn muốn dẫn cô tới nơi này?

Cô chưa bao giờ biết, thì ra có người vô tình đến thế!

...

Trong đại sảnh biệt thự của Kiều Nam ở Mĩ.

Không khí cực kỳ đè nén, Kiều Nam nhìn báo cáo trong tay, hung hăng vứt văn kiện xuống đất,"Cái gì gọi là không tìm được? Một người sống sờ sờ ra đó, làm sao không tìm được, tiếp tục đi tìm cho tôi!".

Bọn thuộc hạ run rẩy lui ra ngoài, chỉ có chuyện tình liên quan đến Tả tiểu thư, Nam ca mới có thể tức giận như thế, hiện tại, trong lòng bọn họ chỉ có thể cầu nguyện nhanh chóng tìm được Tả tiểu thư, nếu không bọn họ có dự cảm, nhất định Kiều Nam sẽ làm cho cả bang phái gà chó không yên!

Trong phòng lớn như thế chỉ còn lại một mình Kiều Nam, anh như một chú gà trống thua trận ngồi liệt ở trên ghế sofa.

Cả ngày nay, dường như anh đã dùng tất cả các mối quan hệ, đều không tìm được tung tích của Tả Tình Duyệt. Anh chỉ đi mua chút đồ chua cho Duyệt Duyệt nhưng khi anh trở lại, nơi đó lại không có một bóng người!

Anh khẩn trương, không ngừng tìm kiếm, tìm khắp tất cả những nơi có thể, đều không tìm được tung tích của cô!

Một mình Duyệt Duyệt liệu có thể xảy ra chuyện gì không?

Cô có thai, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, anh nên làm gì bây giờ?

Ánh mắt bỗng chốc ngẩn ra, Kiều Nam càng thêm lo lắng, một quyền hung hăng đánh vào khay trà, đều do anh, nếu không đi mua đồ, vẫn ở bên người Duyệt Duyệt, thì đã không có chuyện cô mất tích!

"Duyệt Duyệt, em không thể có chuyện gì được!". Kiều Nam thì thầm, nếu như Duyệt Duyệt xảy ra chuyện gì, anh không có cách nào tha thứ cho mình!

Đúng thời điểm anh không biết nên làm sao, chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Kiều Nam nhanh chóng tiếp điện thoại, nghe tiếng "Kiều đại ca" nhu hòa của Duyệt Duyệt từ đầu kia điện thoại truyền đến, Kiều Nam chợt ngẩn ra.

"Duyệt Duyệt, bây giờ em ở đâu? Có an toàn không? Cục cưng trong bụng có khỏe không? Mau nói cho anh biết, Duyệt Duyệt, anh đang nói chuyện với em đó!". Kiều Nam không kịp chờ đợi hỏi hàng loạt vấn đề, anh khẩn cấp muốn xác định sự an nguy của Duyệt Duyệt.

"Kiều đại ca...". Thanh âm Tả Tình Duyệt mang theo một tia nghẹn ngào, đột nhiên, cô phát hiện, trên thế giới này, vẫn còn có người quan tâm cô cùng đứa nhỏ trong bụng!

Tay bao trùm ở trên bụng, trên mặt Tả Tình Duyệt hiện lên một nụ cười khổ sở, ở trong lòng nói với đứa nhỏ: còn có người quan tâm con, mặc dù người kia không phải là cha ruột của con!

"Duyệt Duyệt... Nói cho anh biết em đang ở đâu, anh lập tức tới đón em về!". Một tiếng kêu này của Kiều Nam làm lòng cô vô cùng cảm động, nói xong câu này, thân hình cao lớn của anh đã đi tới cửa.

Tả Tình Duyệt dừng một chút, ánh mắt rơi vào trên bụng của mình, trong mắt thoáng qua một chút kiên định, cô phải vì mình làm ra một sự lựa chọn, "Kiều đại ca, em ở chỗ Cố Thịnh, em... Anh có thể dẫn em rời đi không? Em sợ...". Hít thở sâu một cái, trong đầu hiện ra chuyện nghe được ở phòng ăn.

"Cô ta không xứng sinh đứa nhỏ của anh!"

Cố Thịnh sẽ không để cho cô sinh đứa nhỏ! Nhưng cô lại không thể mất đi bảo bối không dễ có này!

"Em sợ anh ấy sẽ đối với đứa nhỏ bất lợi!". Tả Tình Duyệt không chút đề phòng nói với Kiều Nam, cô biết, hiện tại, trừ Kiều Nam, không có ai cô có thể nhờ giúp đỡ, mà Kiều Nam nhất định sẽ không chút do dự giúp cô!

Đôi mắt màu lục của Kiều Nam hiện lên một chút tối tăm, Cố Thịnh? Nhanh như vậy Cố Thịnh đã tìm ra cô?

Thực ra, anh đã sớm biết nơi ở của Cố Thịnh, lại chậm chạp không nói cho Duyệt Duyệt biết, chỉ hy vọng có thể sớm chữa khỏi tay của cô, nhưng không nghĩ đến việc Cố Thịnh sẽ tìm được Tả Tình Duyệt!

Đối với đứa nhỏ bất lợi? Anh nghe được sự hoảng sợ của Duyệt Duyệt, cô quan tâm đến đứa nhỏ trong bụng như thế, coi nó như mạng sống của mình, luôn bảo vệ đứa nhỏ đó! Mà anh ta...

Chỉ cần là cô muốn, anh sẽ thỏa mãn ý nguyện của cô!

"Em đừng sợ! Anh lập tức tới tìm em"

Tả Tình Duyệt cầm điện thoại ngẩn người, đây chính là lựa chọn của mình sao?

Cuối cùng vẫn lựa chọn rời đi Cố Thịnh vì đứa bé!

Trong lòng trồi lên một chút khổ sở, tại sao hai người quan trọng nhất trong sinh mệnh của cô, cô phải chọn ra một người? Bất đắc dĩ nhắm mắt lại, không còn cách nào!

Người đàn ông cô yêu không cần cô sinh con cho anh! Mà cô lại không thể trơ mắt nhìn đứa bé trong bụng mình gặp bất kỳ nguy hiểm gì!

Trong đầu hiện ra gương mặt sắc bén của Cố Thịnh, sợ hãi và lo lắng tựa như một tấm lưới lớn vô hình, càng lúc càng giương về phía cô, tựa hồ muốn cắn nuốt cô.

Thì ra đau lòng mãnh liệt như vậy!

Cô hy vọng có thể có được tình yêu của anh dường nào, nhưng rốt cuộc lại hóa thành bọt nước, thì ra chỉ là một giấc mộng!

Cô hy vọng mình có thể sinh con cho anh biết dường nào, nhưng, nhưng anh lại khinh thường!

Cô bị bi thương và khổ sở bao phủ, không chút nào chú ý tới ở trong phòng, đã có thêm một người đàn ông, người nọ lẳng lặng nhìn cô, trên mặt mang tức giận kinh người, tựa hồ muốn thiêu hủy người khác!

Đột nhiên, trên cổ truyền tới một sức lực khổng lồ khiến Tả Tình Duyệt cau mày, kinh dị mở mắt ra, đột nhiên đối mặt đôi mắt âm lãnh của Cố Thịnh.

"Thịnh..." Tả Tình Duyệt gian nan kêu tên của anh, anh trở về lúc nào? Tại sao anh đột nhiên giận dữ như vậy? Cô làm gì sai sao?

Đột nhiên thức tỉnh, Tả Tình Duyệt lập tức hiểu rõ ra, mà lời nói của Cố Thịnh cũng xác nhận suy đoán của cô.

"Ngọt ngào quá nhỉ?" Thanh âm Cố Thịnh tựa hồ từ địa ngục truyền tới, lộ ra quỷ mị làm cho lòng người lạnh lẽo, người phụ nữ đáng chết!

Cả ngày, anh xử lý công sự cũng không yên lòng, trong đầu không ngừng hiện ra bóng dáng của Tả Tình Duyệt, cho dù là người phụ nữ này phản bội mình, anh vẫn thời khắc khắc nghĩ tới cô, anh làm sao vậy? Anh gặp ma rồi sao?

Hủy bỏ một cuộc xã giao, Cố Thịnh không kịp chờ đợi về tới đây, dọc theo đường đi, anh còn tự nói với mình, anh không phải muốn gặp cô, mà là muốn xác định cô có còn an phận ở nhà hay không thôi!

Nhưng, trở lại lại nghe thấy cô trò chuyện với Kiều Nam!

Người phụ nữ ghê tởm này, cô cư nhiên dùng giọng nói dịu dàng như vậy kể khổ với Kiều Nam!

Người phụ nữ đáng chết, cư nhiên thương lượng muốn rời đi với gian phu của cô!

Hừ! Muốn rời đi sao? Cô suy nghĩ quá đơn giản!

"Thịnh, cầu xin anh buông em ra, em sắp... không thở... được." Tả Tình Duyệt cố gắng đẩy tay bóp cổ mình của anh ra, Cố Thịnh trước mặt thật là đáng sợ! Cô có dự cảm, anh sẽ giết mình không chút do dự!

Trong lòng chợt lạnh, Tả Tình Duyệt theo bản năng cau mày, cô không thể chết được! Không thể để cho anh tiếp tục tổn thương cô!

Nghĩ tới đây, cô càng thêm xác định quyết định mới vừa rồi của mình!

"Thả cô ra? Thả cô ra để cô như hình với bóng với tình nhân của cô sao?" Cố Thịnh không ngừng gia tăng sức lực, nhìn mặt bởi vì hít thở không thông mà trở nên tái nhợt của cô, trong lòng nổi lên khoái cảm trả thù.

"Kiều đại ca, anh ấy không phải..." Tả Tình Duyệt vội vàng muốn giải thích, nhưng, giải thích của cô chỉ đổi lấy sự châm chọc nhiều hơn của Cố Thịnh.

"Kiều đại ca? Xem kìa, cô gọi thật là thắm thiết!" Cố Thịnh hoàn toàn bị lửa ghen khống chế, lý trí từ từ bị đánh bại. Giờ phút này, anh chỉ muốn nói với người phụ nữ trước mắt, anh mới là chồng của cô, anh mới là trời của cô! Cô là của anh, cả đời đều chỉ có thể là của anh!

Con ngươi thâm thúy bỗng chốc căng thẳng, Cố Thịnh buông lỏng cổ của Tả Tình Duyệt ra, lôi kéo cổ tay cô, hung hăng đẩy cô ngã ở trên ghế sô pha. Tả Tình Duyệt theo bản năng dùng đôi tay bảo vệ bụng của mình, đầu lại không cẩn thận đụng phải cạnh bàn trà cạnh ghế sô pha, lập tức có dòng máu tươi từ trán của cô chảy xuống.

Tả Tình Duyệt không cảm thấy đau, giờ phút này, trong lòng của cô chỉ muốn bảo vệ tốt đứa nhỏ trong bụng!

Khóe miệng Cố Thịnh nở nụ cười lạnh, xem cô yêu quý nghiệt chủng trong bụng cỡ nào!

Ngay cả chính mình cũng không để ý sao? Ánh mắt từ vết thương trên trán cô từ từ chuyển qua phần bụng cô đang dùng đôi tay bảo vệ, từng bước từng bước đến gần Tả Tình Duyệt.

Tả Tình Duyệt co rúc thân thể, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.

Đột nhiên, thân hình cao lớn của Cố Thịnh đặt lên thân thể Tả Tình Duyệt, bàn tay không chút nào thương tiếc xé rách áo trên người cô, rẹt một tiếng, y phục theo tiếng mà rách, một cơn lạnh lẽo vọt qua da thịt trần trụi trước ngực cô. Nguồn truyện: Truyện FULL

"Anh muốn làm gì?" Tả Tình Duyệt che chở trước ngực của mình, tựa hồ có thể dự liệu được chuyện anh sẽ làm tiếp.

"Cô cứ nói đi? Vợ của tôi!" trong mắt Cố Thịnh thoáng qua quỷ quyệt, cúi người hung hăng cắn ở trên cổ của cô, tựa hồ muốn phát tiết lửa giận trong lòng ra ngoài, anh thật muốn ăn cô từng miếng từng miếng vào trong bụng, như vậy, cô sẽ không nghĩ đến rời khỏi mình với tên đàn ông khác nữa.

"Không! Đừng!" Tả Tình Duyệt bị đau, cô muốn giãy giụa, nhưng mà, sợ sức lực của mình không cẩn thận thương tổn đứa nhỏ trong bụng, chỉ có thể thừa nhận nụ hôn thô bạo kia, mặc cho anh lưu lại từng dấu răng đau đớn trên người cô.

"Đừng? Cô quên nghĩa vụ của một người vợ rồi sao? Hay là cô hi vọng hiện tại đè ở trên người cô là Kiều đại ca của cô?" Cố Thịnh kéo ra tất cả y phục trên người cô, ánh mắt chạy ở trên người của cô, đáng chết! Thân thể của cô vẫn xinh đẹp như vậy!

Kiều đại ca? Tả Tình Duyệt theo bản năng lắc đầu, muốn nói cho anh biết, cô và Kiều Nam thật không có cái gì, nhưng, Cố Thịnh không cho cô bất cứ cơ hội nào.

Bá đạo hôn môi của cô, càn rỡ biểu đạt sự đoạt lấy của mình, vừa nghĩ tới thân thể của cô đã từng bị người đàn ông khác nhìn như vậy, hôn như vậy, lửa giận trong lòng của Cố Thịnh liền bùng lên, động tác thô bạo không có chút thương tiếc nào. Đẩy ra hai chân cô, thả ra dục vọng của mình, không chút do dự xông vào thân thể chưa chuẩn bị của cô.

"A..." Đau đớn khiến Tả Tình Duyệt cau mày, cô cảm thấy mình sắp bị xé ra, nhưng, người đàn ông trên người giống như là cố ý muốn khiến cô đau đớn, không chờ đợi cô thích ứng, đã đâm vào thân thể của cô từng cái, mỗi một lần đều mang theo ý hủy diệt, xông vào chỗ sâu nhất trong thân thể cô.

"Đau không?" Cố Thịnh thở gấp, nhìn cô nhíu chặt lông mày, nhẹ giọng nỉ non ở bên tai của cô, "Đau thì kêu ra đi, để cho tôi biết cô rất đau!"

Tả Tình Duyệt cố nén, cơ hồ muốn nghiến chặt đôi môi, nhìn thân thể không ngừng phập phồng trên người, trong não vang lên lời nói của bác sĩ, đột nhiên ngẩn ra, thân thể của cô vẫn không thể chịu đựng hoan ái quá kịch liệt!

"Cầu xin anh, đừng như vậy, cầu xin anh, buông em ra..." Tả Tình Duyệt khổ khổ cầu khẩn, cô sắp không chịu nổi, hôm nay Cố Thịnh kịch liệt hơn bao giờ hết, trong lòng của cô mơ hồ có dự cảm không tốt.

"Hư! Để cho anh yêu em thật nhiều chứ!" khóe miệng Cố Thịnh nhếch lên nụ cười lạnh lùng, giống như một ác ma tái thế, đè xuống sự thương tiếc cô trong lòng. Dữ dội chiếm lấy thân thể của cô.

"Không... Đừng..."

Trong lòng trồi lên một tia tuyệt vọng, yêu sao? Tại sao cô cảm thấy đều là hận và trả thù?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.