Cạm Bẫy Hôn Nhân

Chương 75: Không chạy thoát ác mộng tàn khốc




Trong bệnh viện tràn đầy mùi thuốc sát trùng, mặc dù là đêm khuya, nhưng cũng không yên tĩnh.

Đèn trong phòng cấp cứu vẫn sáng, người đàn ông không ngừng bước đi trên hành lang, mỗi khi nhìn thấy đèn chỉ thị màu đỏ kia, trong óc của anh liền hiện ra một màn máu đỏ tươi trên giường, đau lòng như nước thủy triều bình thường đánh úp về phía anh, không bỏ đi được.

"Tả Tình Duyệt, em không thể có chuyện, ngàn vạn lần không thể có chuyện!" Cố Thịnh nắm chặt đôi tay thành quyền, vô lực nhắm mắt lại, anh sai lầm rồi sao? Không nên dùng phương thức này để thổ lộ nỗi hận của anh!

Lúc này chính anh cũng chật vật không chịu nổi, trên mặt tiều tụy lo lắng không còn sự oai hùng trên bàn đàm phán, cũng không còn thong dong tự nhiên như ngày thường. Anh cho là hận có thể thay thế được yêu, nhưng bây giờ mới phát hiện, khi hận, tình yêu chỉ tăng chứ không giảm!

Cửa phòng cứu cấp được mở ra, Cố Thịnh lập tức nghênh đón, "Cô ấy thế nào rồi?"

Cả người anh đều dính máu khẩn trương chờ đáp án của bác sĩ, trong lòng không ngừng cầu nguyện, không có việc gì, không có việc gì, người phụ nữ kia mặc dù mảnh mai, nhưng nội tâm lại vô cùng mạnh mẽ!

"Cố tiên sinh, sinh mệnh đứa nhỏ này tương đối ương ngạnh, cho dù chảy nhiều máu như vậy, nó vẫn bám vào cơ thể mẹ, thật là kỳ tích!" Gương mặt bác sĩ cũng là cao hứng, đây chính là đứa bé đầu tiên của tổng giám đốc tập đoàn Cố thị, nếu anh không giữ được, chỉ sợ chén cơm của anh sẽ không thể bảo vệ!

"Người lớn thì sao? Cô ấy..." Anh quan tâm không phải đứa bé, mà là an nguy của Tả Tình Duyệt!

Nhưng một khắc nghe được đứa bé không có chuyện gì, trong lòng anh lại mâu thuẫn, một sinh mạng thật ngoan cường! Nhưng cũng là sự châm chọc không thể xóa.

"Cô ấy còn đang hôn mê, nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm." Bác sĩ thấy quan tâm và chân thành trên mặt Cố Thịnh, thiết tha hồi đáp.

Không có sao, không có việc gì là tốt rồi!

Cố Thịnh rốt cuộc thở dài một hơi, cả người bởi vì buông lỏng mà sụp đổ xuống. Khi anh thấy Tả Tình Duyệt một lần nữa, bác sĩ đã an bài cô ở phòng bệnh cao cấp, đứng ở mép giường, nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, trong lòng Cố Thịnh như bị thứ gì đâm, theo bản năng đưa tay vuốt ve gương mặt tinh xảo của cô, trong mắt ngưng tụ sự thâm thúy.

"Tại sao mỗi khi tôi muốn yêu em, em đều khiến tôi thất vọng?" Cố Thịnh nhỏ giọng nỉ non, anh vốn muốn thương cô, nhưng, lấy được lại là gièm pha về việc cô lên giường với người khác!

Trời mới biết, một khắc kia anh đau lòng đến cỡ nào!

Anh thật không muốn để ý đêm hôm đó, chỉ cần cô hồi tâm chuyển ý, tiếp tục làm người phụ nữ yêu anh là được, nhưng, sự thật lại làm cho anh không cách nào tiếp nhận!

"Em biết dáng vẻ này của em làm người khác rất đau lòng không?" tay Cố Thịnh đi tới đôi môi không có chút máu của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, giờ phút này anh thật muốn yêu cô lần nữa.

"Em muốn diễn trò cũng được, nhưng sao em không tiếp tục diễn vai người phụ nữ yêu tôi?"

Con người thật mâu thuẫn, thống hận bị lừa gạt, nhưng có lúc lại hi vọng mình chưa bao giờ biết sự thật, coi như là sống ở trong dối trá, chỉ cần vui vẻ, không có thương tổn là tốt rồi!

Ngay cả chính anh cũng không hiểu rõ mình, tình cảm của mình dành cho Tả Tình Duyệt rốt cuộc là gì?

Anh không biết về sau nên xử lý quan hệ giữa bọn họ như thế nào, điều duy nhất anh biết chính là anh không thể mất đi cô!

Một khắc vừa rồi, anh đã cảm nhận được thống khổ khi bỏ lỡ, giờ phút này, anh thật cảm ơn trời xanh còn thương hại anh, không có mang cô đi!

Nhưng lại để lại thứ anh thống hận, tay từ từ đi xuống, dừng lại ở trên bụng cô, sinh mạng này thật ương ngạnh như vậy sao? Hay là đang tỏ rõ với anh tình cảm của cô và Kiều Nam làkhông gì phá nổi?

Ánh mắt bỗng chốc trầm xuống, tay Cố Thịnh chậm rãi dời đi, hít thở thật sâu, xoay người hờ hững rời đi phòng bệnh.

Duyệt Duyệt, tôi nên làm gì với em đây?

Trong phòng bệnh, người phụ nữ bất an cau mày, tựa hồ ở trong mộng, cô đang trải qua chuyện kinh khủng gì đó.

"Cứu tôi... Cứu con tôi!" Một giọt nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, dính vào gối màu trắng, biến mất không thấy gì nữa, nhưng vệt nước mắt lại tỏ rõ đau đớn trong lòng cô.

"Máu... Thật là nhiều máu..." Người phụ nữ vô ý thức nỉ non, trong lòng Tả Tình Duyệt rất sợ hãi, dưới thân thể của cô thật là nhiều máu, cô không ngừng cầu khẩn Cố Thịnh cứu cô, nhưng, nhưng anh lại nhìn cô nằm trong vũng máu, thờ ơ ơ hờ như một ác ma.

Máu ở dưới càng ngày càng nhiều, cô cơ hồ sắp bị thứ đỏ tươi này bao phủ, đột nhiên, tay Cố Thịnh chậm rãi đưa về phía cô. Một khắc đang đến gần cô, cô tựa hồ nhìn thấy đôi tay kia biến thành một cây đao, phá vỡ bụng của cô.

Cô nghe tiếng trẻ nít khóc, giống như đang cầu khẩn cô cứu nó, nhưng, thân thể của cô lại không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn đôi tay kia từ trong bụng mình lấy ra một thứ gì đó máu thịt mơ hồ...

"Đừng... Đừng tổn thương nó... Nó là con của anh... Sao anh lại độc ác..." Tả Tình Duyệt không ngừng xin người đàn ông ở trước mắt. Nhưng, anh không để ý sự cầu khẩn của cô, lời của anh nói vang lên bên tai.

"Cô không có tư cách sinh con của tôi!"

Những lời này như một cơn ác mộng bao phủ cô thật chặt, cô không xua được, cũng không thể trốn thoát!

"Đừng... Đừng làm hại con tôi..."

"Cố phu nhân...Cố phu nhân..." Y tá đi vào kiểm tra, thấy người phụ nữ thống khổ rối rắm trên giường, trong lòng không khỏi nổi lên thương tiếc, cô biết cô ấy mới rồi thiếu một chút là sinh non, nhưng nhìn bộ dáng bây giờ của Cố phu nhân, chỉ sợ là gặp ác mộng!

"Cố phu nhân..." Y tá tiếp tục nhẹ nhàng lắc lắc thân thể Tả Tình Duyệt, cố gắng lay tỉnh cô.

Tả Tình Duyệt khẽ cau mày, theo bản năng mở mắt ra, như bắt được một cây cỏ cứu mạng, nắm chặt cánh tay y tá, "Cứu con tôi... Cứu con tôi!"

Thật đáng thương, cô nhìn thấy con bị ném trên mặt đất, cô muốn ôm nó, nhưng không thể nào chạm vào thân thể nho nhỏ của nó.

"Cố phu nhân, không sao đâu, con của cô không sao, vừa rồi cô nằm mơ thôi, đó không phải là thật!" Y tá nhìn thẳng hai mắt của cô, nỗ lực an ủi tâm tình của cô, trạng huống như vậy cô đã gặp rất nhiều, nhưng Cố phu nhân trước mắt thật làm cô xúc động.

"Nằm mơ... Nhưng, rất chân thật, tôi nhìn thấy nó..."

"Cố phu nhân, thật sự là nằm mơ thôi, cô xem, nơi này là bệnh viện, giờ cô đang ở trong phòng bệnh, em bé trong bụng cô không sao cả, còn nằm ở trong thân thể của cô!" Y tá ra hiệu cô nhìn hoàn cảnh chung quanh, khi Tả Tình Duyệt chú ý tới cả phòng trắng noãn, cô cũng không xa lạ.

Chỉ trong thời gian ngắn, cô cũng đã nhiều lần ra vào bệnh viện.

Vén chăn trên người lên, ánh mắt ngốc trệ rơi vào trên bụng của mình, nơi đó vẫn bình thản, em bé của cô thật còn nằm ở bên trong sao?

Mới vừa rồi thật sự đều là mộng?

"Cố tiên sinh rất khẩn trương về cô! Một mực ở bên ngoài phòng cứu cấp coi chừng, cho đến khi xác định cô và em bé đều không việc gì mới thở dài một hơi." Y tá cười nói, nhưng không biết một câu nói này lại như sét đánh bên tai Tả Tình Duyệt.

Oanh một tiếng, Tả Tình Duyệt còn không kịp hưởng thụ vui sướng khi cục cưng không có chuyện gì, lòng của cô lại bị đẩy vào đáy cốc tàn khốc một lần nữa.

Cô vừa mới nghe được cái gì? Những gì cô nghe được đều là thật sao? Hay chỉ là ảo giác?

"Cô có thể nói lại lần nữa không?" Tả Tình Duyệt sợ hãi nhìn y tá bên cạnh, không thể tin những gì mới vừa nghe là sự thật.

"Cố tiên sinh ở bên ngoài phòng cứu cấp lo lắng muốn chết, sau đó xác định cô cùng cục cưng bình yên vô sự, anh ta mới an tâm, tôi tận mắt nhìn thấy đấy! Tổng giám đốc Cố rất chân thành yêu cô!" Y tá sửng sờ một phen, sau đó lại bày ra nét mặt tươi cười, Cố phu nhân nhất định là vì nghe được Tổng giám đốc Cố quan tâm cô như vậy, nên mới có phản ứng như thế, thật là một đôi vợ chồng ân ái!

Nhớ tới "sự kiện bên ngoài" ồn ào huyên náo không lâu trước đây, thời điểm đó cô cũng hết sức chú ý, không nghĩ tới về sau lại có ảnh chụp Tổng giám đốc Cố cùng vợ là cô gái này, từ trên tấm hình có thể thấy được bọn họ ân ân ái ái, thật sự làm cho người ta hâm mộ!

Tả Tình Duyệt cảm giác thân thể đột nhiên bị vét sạch, sắc mặt càng thêm khó coi, y tá bên cạnh thấy được sự khác thường của cô, không khỏi cau mày.

"Cố phu nhân, cô không sao chứ! Có muốn nằm xuống nghỉ ngơi hay không, thân thể của cô còn chưa khỏe!" Y tá cẩn thận giúp đỡ Tả Tình Duyệt nằm xuống, nghĩ rằng sự sợ hãi trong mắt cô là do mới vừa trải qua cuộc giải phẫu thôi.

"Cô ra ngoài trước đi! Tôi muốn được yên tĩnh một mình." Tả Tình Duyệt tránh tay của cô ta ra, trong đầu vẫn còn vang vọng lời nói vừa rồi của y tá.

Cố Thịnh biết cô mang thai!

Lần này không phải là cô suy đoán, mà là sự thật!

Cơ thể cô bỗng nhiên cảm nhận được một trận lạnh lẽo vây quanh, anh sẽ làm thế nào? Cho người xóa đi đứa nhỏ?

Nhớ tới ác mộng tàn khốc vừa rồi, Tả Tình Duyệt hoảng sợ càng sâu.

Không, đừng!

Theo bản năng dùng đôi tay bảo vệ bụng, cô không thể lại trải qua một lần thống khổ như vậy nữa!

Ác mộng vừa rồi chân thật như vậy, cô xác thực cảm nhận được khoảnh khắc khi đức nhỏ rời khỏi thân thể cô, cô đau lòng cỡ nào, cho dù bây giờ nghĩ lại, biết đó chỉ là một giấc mộng, cô cũng không cách nào thoát khỏi sự sợ hãi như thế.

Đây là đứa nhỏ của cô! Ai cũng đừng nghĩ cướp đi, cho dù là Cố Thịnh cũng vậy!

Trong cơ thể nho nhỏ, sức mạnh kiên cường đột nhiên ngưng tụ lại, ý chí chiến đấu dâng trào trong lòng cô, tình mẫu tử liên tục bị kích động trong cơ thể, mỗi một tế bào đều đang kêu gào, cô phải bảo vệ đứa nhỏ, bất chấp tất cả!

Tả Tình Duyệt nhìn bên ngoài một chút, bây giờ trời còn chưa sáng, một ý niệm hiện lên trong đầu, cô... Phải chạy trốn!

Cố Thịnh không có ở đây, đây là cơ hội khó có được!

Trong đầu hiện ra khuôn mặt của Cố Thịnh, cô thật sự phải rời khỏi anh sao? Cô thật sự sẽ không luyến tiếc sao?

Trong thời gian đó, vấn đề này cô đã hỏi mình vô số lần, cuối cùng cũng không có được đáp án, mà giờ khắc này... Trong lòng cô so với hiện tại càng thêm xác định, đúng vậy! Cô muốn rời khỏi đây!

Không phải vì mình, mà vì đứa nhỏ! Cô không thể do dự nữa, cái giá phải trả sẽ là sinh mệnh của cục cưng! Cô đã không còn gì để mất nữa rồi!

Gạt ra những thứ đã từng quyến luyến, trong mắt Tả Tình Duyệt thoáng qua một tia kiên định, nhổ hết những kim tiêm trên cổ tay, khó khăn xuống giường.

Nhưng khi cô vừa đi đến cửa, lại đụng phải một lồng ngực rộng lớn.

"Em muốn đi đâu?" âm thanh quen thuộc bình tĩnh, từ đỉnh đầu truyền đến, khiến Tả Tình Duyệt ngẩn ra, cả người cứng đờ.

Cố Thịnh!

Theo bản năng muốn cách xa một bước, lại bị anh ôm chặt, động tác xảy ra bất ngờ khiến Tả Tình Duyệt gần như vô lực chống đỡ, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mắt, là khuôn mặt quen thuộc này, người đàn ông cô đã từng yêu, nhưng lại có thể làm chuyện tàn khốc như thế ở trong mộng.

"Nói cho tôi biết, em muốn đi đâu?" âm thanh của Cố Thịnh mang theo vài phần ẩn nhẫn tức giận, trong mắt cô chột dạ dường như nói cho anh biết, suy đoán vừa rồi của mình là đúng!

Cô muốn chạy trốn!

Ngọn lửa trong lòng không ngừng tán loạn, nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, Cố Thịnh tự nói với mình, anh không thể nổi giận, anh phải bình tĩnh, chết tiệt mặc dù biết cô muốn trốn đi từ bên cạnh anh, anh cũng cần phải bình tĩnh lại.

Hít thở thật sâu, ôm chặt cơ thể cô, cố gắng cảm thụ sự tồn tại chân thật của cô để trấn an nội tâm bất an cùng sợ hãi của mình. Nguồn truyện: Truyện FULL

Cô vẫn còn ở trong ngực anh!

"Em chỉ muốn đi hóng mát một chút." Mở to mắt, Tả Tình Duyệt nhìn lên trần nhà trắng toát, cô sợ anh biết ý đồ của mình, cho tới bây giờ cô vẫn không thể chịu đựng được cơn giận giữ của anh!

"Vậy thì tốt." Cố Thịnh nhỏ giọng nỉ non, trong lòng lại vì lời nói dối của cô mà thở phào nhẹ nhõm, nói thật, vừa rồi nếu như cô mạnh dạn nói cho anh biết, cô muốn rời khỏi đây, anh cũng không biết làm sao chịu đựng được, phải đối mặt như thế nào.

Động tác nhẹ nhàng đặt cô lên giường bệnh, đắp kín mền, "Trời còn chưa sáng, chờ đến khi trời sáng, tôi dẫn em đi ra ngoài hóng mát, hiện tại em nên ngủ một lát!"

Cố gắng áp chế cảm xúc của mình, có trời mới biết, anh mất bao nhiêu khí lực mới có thể biểu hiện được sự ôn hòa bình tĩnh.

Trong lòng dâng lên một tia chua xót, Cố Thịnh ơi Cố Thịnh! Mày bây giờ vẫn không chịu thừa nhận người phụ nữ này ảnh hưởng đến mày thế nào sao?

Tả Tình Duyệt cũng kinh ngạc một chút, cô luôn luôn đề phòng anh, nhưng hành vi của anh làm cô hết sức kinh ngạc.

Anh biết cô mang thai rồi, không nên đối với cô như vậy! Cô biết Cố Thịnh nhất định sẽ la hét, muốn xóa đi cục cưng trong bụng cô, không phải sao?

"Nhắm mắt lại, ngủ đi!" âm thanh của Cố Thịnh vang lên lần nữa, mặc dù là ra lệnh, nhưng lại có vẻ cực kỳ khó chịu.

Tả Tình Duyệt nghe lời nhắm mắt lại, nhưng không cách nào ngủ say, trong không khí, chỉ còn lại hô hấp của hai người, đột nhiên, Tả Tình Duyệt cảm giác được vị trí bên cạnh bị lõm xuống, một đôi tay dài kéo cô vào trong ngực.

Cho rằng anh sẽ làm cái gì đó, Tả Tình Duyệt phản xạ có điều kiện muốn giãy ra.

"An tâm ngủ đi! Tôi mệt lắm!"

Âm thanh của Cố Thịnh lộ ra vẻ uể oải, vừa rồi xác định cô không bị sao, anh cũng không về nhà nghỉ ngơi, mà lại lái xe không ngừng trên đường trong cơn thịnh nộ, tự hỏi tình trạng hiện tại giữa bọn họ phải làm sao. Anh muốn tìm ra cách thức nào đó đối xử với cô sau này, nhưng anh vẫn không có được đáp án.

Dường như, đây là vấn đề khó khăn nhất trong cuộc đời của anh, so với làm ăn càng làm anh thêm phí tâm!

Anh nhìn ra được Duyệt Duyệt đang đề phòng anh, hiện tại cô nhất định biết anh biết chuyện cô mang thai! Cô sợ hãi sao? Cho nên mới muốn trốn đi!

Anh dường như có thể hiểu được hành động của cô, cô quan tâm đứa nhỏ trong bụng như vậy sao?

Anh đã từng nghĩ muốn phá đi, nhưng bây giờ, khi anh không tìm được cách thức nào đối xử với cô, anh sẽ không nghĩ đến việc tổn thương đứa nhỏ này, bởi vì anh không thể nào để cho mình chịu đựng cảnh lo lắng như vừa rồi ở bên ngoài phòng cứu cấp.

Nhưng, vừa nghĩ đến cô ôm con của người khác, tim của anh lại như bị từng đao từng đao cắt xuống.

Loại đau đớn như lăng trì này, quả thật không dễ chịu...