Cạm Bẫy Hôn Nhân

Chương 77: Để cho cô ‘tự do’, không thể nào!



Mấy ngày liền, Cố Thịnh giống người vô cùng rảnh rỗi, cả ngày luôn bên cạnh Tả Tình Duyệt, khiến trong lòng cô kinh ngạc. Cô không biết anh muốn làm gì, chỉ biết rằng, có Cố Thịnh ở đây, cô không thể trốn đi được.

Hai người thường ở cạnh nhau, không khí phần lớn là trầm mặc, dường như cả hai người đều đang né tránh điều gì đó.

Tả Tình Duyệt ngồi ở mép giường, thỉnh thoảng nhìn hướng cửa, Cố Thịnh hôm nay không biết có chuyện gì mà chưa đến? Nhưng giây kế tiếp, cô giật mình vì suy nghĩ của bản thân, cô đang nghĩ gì vậy? Anh không tới, chẳng phải tốt hơn sao? Tại sao trong lòng vẫn có chút mong đợi?

Tả Tình Duyệt nảy ra ý định chạy trốn nhưng hình ảnh Cố Thịnh lại ẩn hiện trong từng suy nghĩ.

Tả Tình Duyệt cười khổ, nếu như bỏ đi, cô chắc phải mất một thời gian khá dài mới dần quên được anh, tình yêu bị coi thường, anh đối đãi không ra gì với mình như vậy mà cô vẫn cố níu kéo, cô đúng là kẻ ngốc.

"Bảo Bối, mẹ rất ngu ngốc đúng không?" Tả Tình Duyệt nhân lúc không có người bên cạnh thường nói chuyện với đứa bé trong bụng, cũng chỉ có lúc này, lòng cô mới cảm thấy hạnh phúc và bình yên.

"Nếu con sau này cũng gặp được người mình yêu, đừng giống mẹ ngu ngốc như vậy..." Trong mắt tràn đầy bi thương, bởi vì mẹ rất đau khổ! Chợt nghĩ đến điều gì, cô nói "cũng đừng nên nhớ người cha vô tình như vậy!"

Không nên làm tổn thương người yêu mình, bởi hành động đó rất tàn nhẫn!

Nước mắt rơi xuống mu bàn tay của cô, một giọt lại một giọt...

"Ơ, em họ, sao lại khóc, có ai bắt nạt em sao?"

Giọng nói sắc nhọn vang bên tai cô, Tả Tình Duyệt ngẩng đầu nhìn thấy Tôn Tuệ San, vội vàng lau nước mắt, cô sao vậy? Có người vào phòng cũng không phát hiện ra!

Tôn Tuệ San tới đây làm gì? Cô không thích người phụ nữ này!

"Em họ, em không hoan nghênh chị sao! Cũng đúng, chúng ta là tình địch, nhưng em không hoan nghênh cũng chả sao, không phải tôi muốn đến thăm đâu, là có người nhờ tôi thôi!" Tôn Tuệ San mang theo túi xách, tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn quanh phòng bệnh, hừ! Thật là người đàn bà tốt số, kể cả ngã bệnh cũng được đối xử tốt như vậy!

Không những thế, mấy ngày nay Cố Thịnh lúc nào cũng ở bên Tả Tình Duyệt khiến sự ghen tỵ trong lòng Tôn Tuệ San cũng từ từ tăng lên!

Tả Tình Duyệt không muốn nói chuyện, chỉ yên lặng mở to mắt, tình địch? Lúc cô yêu Cố Thịnh, Tôn Tuệ San là tình địch của cô, nhưng nếu như không còn yêu nữa, cô chẳng phải không còn quan hệ gì với Tôn Tuệ San sao!

"Những người phụ nữ mang thai đều thích khóc sao?" Tôn Tuệ San nhíu mày, trong mắt tính toán, nhếch miệng, "hi vọng đứa bé sinh ra, sẽ không giống như cô, lúc nào cũng khóc lóc, Thịnh nhất định sẽ không thích đâu! Thịnh ghét nhất phụ nữ hay khóc, bảo sao anh ấy không yêu cô!"

Tả Tình Duyệt ngẩn ra, mặc dù cố không để ý tới lời của Tôn Tuệ San, nhưng lời nói đó làm cô bị tổn thương.

Cô ta mang thai con của Cố Thịnh?

Cố Thịnh nhất định sẽ rất vui vẻ!

"Nếu như không có chuyện gì, cô có thể đi!" Tả Tình Duyệt lạnh lùng đuổi khách.

"Hừ, tôi cũng không muốn ở lại chỗ này, chỉ muốn nói cho cô biết, ba mẹ cô muốn đón cô về nhà!"

"Về nhà? Cô cảm thấy tôi bây giờ có thể quay về sao?" Tả Tình Duyệt khẽ cau mày, cô giờ giống như phạm nhân, Cố Thịnh không cho phép, cô đừng mong được tự do.

"Tôi không quan tâm, dù sao chuyện rất gấp, muốn cô về nhà ngay, hừ! Thật không biết Thịnh đang nghĩ gì? Rõ ràng không thương cô, còn nghĩ muốn giam lỏng cô, xem ra anh ấy rất hận cô! Hận đến nỗi gặp lại cô là nỗi thống khổ của anh ấy, hận đến mức xa cô là niềm hạnh phúc của Thịnh!" Tôn Tuệ San nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cô, cố ý nói những lời làm tổn thương Tả Tình Duyệt, khóe miệng hiện lên tàn nhẫn, trong lòng cô ta biết, Cố Thịnh yêu người phụ này, sợ rằng tình yêu ấy còn lớn hơn trong tưởng tượng của Tôn Tuệ San, nhưng là...

Cô sẽ không để cho bọn họ toại nguyện đâu!

Thấy Tả Tình Duyệt đau đớn, Tôn Tuệ San đắc ý xoay người rời khỏi phòng bệnh.

Trong phòng, chỉ còn Tả Tình Duyệt, im ắng, cô nghĩ lại những lời vừa rồi của Tôn Tuệ San, ba mẹ muốn gặp cô? Đã xảy ra chuyện gì sao?

Trong lòng có chút lo lắng, mặc dù cô biết ba mẹ không thương cô, nhưng cô vẫn không thể bỏ mặc ba mẹ mà không quan tâm được.

Chỉ là, cô giờ có thể làm gì được đây?

Trên hành lang bệnh viện, một người đàn ông trên người tỏa ra sự lạnh lùng, giận đùng đùng đi về phía trước, khiến mọi người xung quanh không nhịn được mà run sợ.

Cố Thịnh đôi tay nắm chặt, đáng chết! Cận Hạo Nhiên đồng ý yêu cầu của anh!

Vì sự tự do của Tả Tình Duyệt, đính hôn cùng Tiểu Ngữ!

Cận Hạo Nhiên cùng Tiểu Ngữ đính hôn, là ý muốn của Cố Thịnh, nhưng trong lòng của anh không thấy thoải mái, đáng chết Cận Hạo Nhiên nghĩ mình là ai. Anh ta vì vợ mình mà hy sinh như vậy để chứng tỏ cho cô thấy sự si tình của mình sao?

Hít thở thật sâu, Cố Thịnh cố gắng bình tĩnh lại, không ngừng tự nói với mình, cho dù Cận Hạo Nhiên đồng ý đính hôn, anh sẽ không đời nào cho Tả Tình Duyệt "tự do'!

Nhưng có một chuyện khác khiến anh không thể kiềm chế nổi lửa giận phừng phừng!

Kiều Nam!

Người đàn ông ấy công khai tới trước mặt Cố Thịnh chỉ trích anh tàn nhẫn, hơn nữa Kiều Nam còn tuyên bố, anh đối với Duyệt Duyệt như vậy, sẽ chỉ làm tình yêu của cô với anh dần dần tan biến!

Tan biến? Cô còn yêu anh sao? Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://truyenfull.vn

Anh không quên ngày đó ở trên bãi cỏ, anh hỏi cô điều này, cô chỉ trầm mặc!

Người phụ nữ đáng chết, đã không còn yêu anh nữa!

Người cô yêu là Kiều Nam!

Trong mắt đùng đùng sát khí, đáng chết! Tất cả đều đáng chết!

Tại sao những tên đàn ông kia luôn mơ ước có vợ của anh? Đáng chết! Tả Tình Duyệt, người phụ nữ ấy có sức hấp dẫn thế nào? Đáng giá để bọn họ hi sinh vì cô nhiều đến vậy sao?

Nhưng anh biết, Tả Tình Duyệt quả thật có sức hấp dẫn lớn, nếu không anh cũng sẽ không bị cô mê hoặc, bây giờ, cho dù là nghĩ muốn buông ra, cũng không bỏ được!

Anh không thể rời bỏ cô!

Tả Tình Duyệt, trêu chọc anh giờ lại muốn bỏ rơi anh, anh sẽ không cho phép!

Nghĩ đến mình mấy ngày nay, Cố Thịnh trong mắt âm trầm, đang muốn đẩy cửa phòng bệnh, tay anh lại đột nhiên cứng đờ.

Nếu anh để bộ dạng này mà vào chắc chắn sẽ khiến cô sợ hãi!

Trong đầu hiện ra hình ảnh cô ở trước mặt mình cẩn thận, run run rẩy rẩy, một tia thương yêu hiện lên trong mắt, khóe miệng nâng lên khổ sở, Tả Tình Duyệt ơi Tả Tình Duyệt, cô rốt cuộc đã đầu độc tôi bằng cái gì vậy?

Trong đấu trường tình yêu, anh đã hoàn toàn thua cuộc, cho dù thua, anh cũng muốn có quyền lợi lớn nhất, anh giờ vẫn là người chồng danh chính ngôn thuận của cô!

Để cho cô "tự do"? không thể nào!

Cố Thịnh cố gắng điều chỉnh tốt tâm tình của mình, không để cho hai người đàn ông kia ảnh hưởng tới anh, cho dù Tả Tình Duyệt là viên đạn bọc đường cũng được, anh chỉ muốn giữ cô ở bên cạnh!

Khóe miệng hiện lên một nụ cười, Cố Thịnh đẩy cửa ra, thấy bóng lưng Tả Tình Duyệt đứng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thân thể đột nhiên ngẩn ra, từ bóng lưng của cô, dường như anh nhìn thấy một chút thê lương, cô... muốn rời đi sao?

Khi đầu óc của anh xuất hiện ý nghĩ này thì trong lòng anh lại trở nên hỗn loạn, vừa rồi, khó khăn lắm lòng anh mới trấn tĩnh lại được mà bây giờ đã đảo lộn hết rồi, bỏ cặp công văn trong tay xuống, cố ý làm ra tiếng vang khổng lồ hấp dẫn sự chú ý của Tả Tình Duyệt.

"Anh đã đến rồi!". Tả Tình Duyệt thấy Cố Thịnh, trên mặt hiện lên một nụ cười, khiến Cố Thịnh không khỏi ngẩn ra, hôm nay cô cao hứng vậy sao? Chuyện gì làm cô cao hứng như vậy?

Mấy ngày nay anh rất ít thấy cô cười, thời điểm duy nhất có thể thấy cô cười chính là lúc cô nói chuyện với đứa nhỏ trong bụng.

Anh đang ghen ghét, đố kỵ vì cô yêu đứa nhỏ trong bụng! Ghen tỵ vì anh không có được toàn bộ sự quan tâm và chú ý của cô!

Anh đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn Cố thị nổi tiếng trên thương giới, cư nhiên cũng có một ngày ghen tị với một đứa nhỏ, nếu là trước kia, nhất định anh sẽ cho là mình điên rồi, nhưng bây giờ, những thứ này đều là sự thật, anh càng ngày càng không giống mình!

"Ừ". Tả Tình Duyệt thân thiện khiến Cố Thịnh không biết đáp lại như thế nào, nhàn nhạt đáp một tiếng, cởi tây trang trói buộc trên người xuống, tùy tiện giống như trong nhà mình.

Tả Tình Duyệt hạ mi mắt, vẻ mặt anh lạnh như băng khiến cô bất an, vốn dĩ đã chuẩn bị tốt, giờ phút này lại không xác định được, nếu như cô nói muốn về nhà một chuyến, anh có cho phép không?

Cô sợ mình nhìn thấy dáng vẻ cự tuyệt của anh!

"Em... Em...". Tả Tình Duyệt xoắn ngón tay, không biết nên mở miệng ra sao

Cố Thịnh khẽ cau mày, cô có chuyện muốn nói với anh sao?

Trong đầu hiện lên một ý nghĩ, sắc mặt của anh trầm xuống, cô muốn nói cho anh biết, cô muốn rời đi sao?

Theo bản năng, anh nắm chặt đôi tay, lòng đau nhói.

"Đừng nói... Tôi sẽ không đáp ứng!". Giọng nói Cố Thịnh lạnh lùng khiến lòng Tả Tình Duyệt chìm xuống đáy cốc, cô chưa mở miệng, anh đã phản đối, cô còn có thể có hy vọng gì!

Trong mắt anh, cho tới bây giờ, ý nguyện của cô đều không quan trọng! Không phải sao?

Cô chỉ là một con cờ để Cố Thịnh biểu diễn một cuộc hôn nhân hạnh phúc cho mọi người xem mà thôi. Trong mắt anh, cô là người phụ nữ lẳng lơ, không có tư cách sinh con cho anh!

Im lặng xoay người, Tả Tình Duyệt nhìn ngoài cửa sổ, khuôn mặt nở nụ cười nhưng trong lòng vô cùng đau đớn.

Lông mày Cố Thịnh nhíu chặt, cô tức giận!

Nhưng cho dù cô tức giận thì sao, so với việc cô rời khỏi anh thì vẫn tốt hơn

Anh không thể không thừa nhận, nhìn cô tức giận, tim của anh đau nhói, lặng lẽ đi tới bên cạnh cô, từ phía sau, giơ tay ôm thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực, ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt trên người cô toả ra, Cố Thịnh nhắm mắt lại, để cho mình cảm thụ sự tồn tại của cô.

"Buông em ra!".

Tả Tình Duyệt không nhu thuận như bình thường, mặc dù anh đối với cô lạnh lùng, nhưng cô chưa bao giờ cự tuyệt động tác thân mật của anh, buông cô ra? Cô hôm nay lại yêu cầu anh buông cô ra!

Ha ha! Buông ra?

Sao anh có thể buông ra!

Theo bản năng siết chặt hai cánh tay, ôm cô càng chặt hơn, dường như muốn hòa cô vào trong thân thể anh.

"Đừng nói chuyện với tôi như vậy!". Cố Thịnh gác cằm lên đỉnh đầu của cô, cố gắng đè nén tức giận trong lòng, tự nói với mình, không được đẩy cô ra xa hơn!

"Tại sao? Em muốn về nhà cha mẹ một chuyến, anh cũng không cho phép, Cố Thịnh, cho dù là phạm nhân cũng có lúc tự do, tại sao em còn không bằng phạm nhân chứ!". Khóe miệng Tả Tình Duyệt hiện lên một chút khổ sở, đem tất cả uất ức trong lòng nói hết ra, là bởi vì cô hèn mọn sao?

Thân thể Cố Thịnh đột nhiên ngẩn ra, cô nói gì? Chuyện cô muốn nói chính là muốn về nhà một chuyến?

Đáng chết! Anh cho là...

Trong lòng hiện lên nồng đậm tự trách, đồng thời cũng là vui sướng vô tận, Duyệt Duyệt không nói muốn rời khỏi anh! Ít nhất là lúc này, đó chính là chuyện tốt!

Buông thân thể cô ra, nâng cằm cô lên, ánh mắt rơi vào đôi môi mềm mại của cô, anh... Muốn hôn cô...

Trong nội tâm nghĩ như vậy, anh không chút do dự cúi đầu, che đôi môi dụ người của cô lại, trời ạ! Đã bao lâu anh không được nếm mùi vị của cô rồi!

Trong lòng anh vô cùng kích động, cô chỉ muốn về nhà mà thôi!

Dịu dàng liếm láp môi của cô, đầu lưỡi cạy hàm răng cô ra, như thưởng thức hương vị của một món ăn ngon nhất...

Đột nhiên xuất hiện nụ hôn ấy khiến Tả Tình Duyệt ngơ ngẩn, tại sao anh hôn cô? Cô đang chỉ trích anh, không phải sao? Nhưng nụ hôn của anh... thật... Dịu dàng...

Cô chưa kịp nghĩ nhiều đã cảm thấy bàn tay vô cùng quen thuộc vươn vào trong y phục của mình, cúi đầu, đột nhiên thấy y phục của mình đã xốc xếch không chịu nổi, trong lòng cả kinh, trong đầu hiện ra một màn máu tanh, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Không! Cô không nên như vậy!

"Ưhm..." Tả Tình Duyệt vùng vẫy, muốn tránh thoát nụ hôn của anh, cô rất sợ hãi, sợ chuyện ngày đó lặp lại lần nữa.

Kinh hoảng đẩy thân thể anh ra, nhưng hơi sức của cô không có chút tác dụng nào đối với anh, Cố Thịnh ôm cô càng chặt, anh không muốn cô rời khỏi ngực anh, anh muốn tiếp tục đi xuống, anh nhớ thân thể của cô!

Nhưng đầu lưỡi truyền đến một hồi đau đớn, mùi máu tanh ở trong miệng nhanh chóng lan tràn ra, bị đau, anh đột nhiên buông người phụ nữ trong ngực ra, hung hăng nhìn chằm chằm cô, người phụ nữ đáng chết, cô cư nhiên cắn anh!

Tả Tình Duyệt không hối hận vì đã cắn anh, ít nhất anh đã buông cô ra, phòng bị nhìn Cố Thịnh đang tức giận, trong lòng cô, bất an càng ngày càng mãnh liệt.

"Tại sao?"

Quả nhiên là ghét anh, nên nụ hôn của anh cũng ghét sao?

Nhưng lời anh vừa thốt ra đã nhìn thấu sự sợ hãi trong mắt cô, đáng chết! Anh không khỏi khẽ nguyền rủa ra tiếng, sao anh lại quên mất, chuyện ngày đó mình gây ra cho cô, nói vậy là, trong lòng cô còn lưu lại bóng ma!

Ảo não mở to mắt, trong nháy mắt, tức giận trong lòng đối với cô biến thành tự trách, anh không dám nhìn tới đôi mắt hoảng sợ của cô.

Trong phòng, trầm mặc đến đáng sợ, Tả Tình Duyệt không giám thả lỏng phòng bị trong lòng, không chớp mắt chú ý nhất cử nhất động của Cố Thịnh, mà trong lòng Cố Thịnh cũng không ngừng mắng mình, cho dù muốn cô, vào thời điểm này anh cũng nên ẩn nhẫn!

Hít sâu một cái, chắc là hiện tại cô càng sợ anh!

"Thay bộ quần áo khác, tôi dẫn em ra ngoài!"

"Đi đâu?". Tả Tình Duyệt cau mày.

"Nhà bố mẹ vợ!"

Nói xong, Cố Thịnh yên lặng đi ra khỏi phòng bệnh, lưu lại Tả Tình Duyệt đứng ngơ ngác, vừa rồi cô không nghe lầm chứ?

Cố Thịnh nói đưa cô về nhà ba mẹ? Không biết vì sao, trong lòng tràn ra một chút ấm áp...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.