Cạm Bẫy Hôn Nhân

Chương 85: Tả Tình Yên trợ giúp



Thần kinh Tả Tình Duyệt buộc chặt, mặc cho anh hôn môi của cô, vẻ mặt nhàn nhạt, cố ý không để mình rung động trước nụ hôn của anh, cô như con chim nhỏ nép vào người, tựa vào trong ngực anh, cô tự nói với mình, đây chỉ là diễn trò!

Tất cả những gì Cố Thịnh đang làm đều để cho mọi người xem mà thôi, cô đã không có tư cách tin tưởng vào bất cứ điều gì nữa rồi.

Cố Thịnh cảm nhận được sự lãnh đạm rõ ràng của cô, mặc dù cô không đẩy anh ra, nhưng sự lãnh đạm của cô so với việc cô đẩy anh ra còn khiến anh khó chịu hơn!

Dường như muốn phát tiết tức giận trong lòng, anh khẽ cắn môi của cô, Tả Tình Duyệt bị đau cau mày, nghe được thanh âm trầm thấp của đàn ông vang lên bên tai.

"Em lạnh như băng vậy khiến tôi muốn bóp vụn em ngay lập tức!". Đột nhiên, Cố Thịnh dùng sức nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, rốt cuộc thì người phụ nữ này muốn làm gì? Anh không để bác sĩ lấy đứa bé trong bụng cô ra đã là nhân từ lớn nhất đối với cô rồi, thế nhưng người phụ nữ này vẫn không cho anh sắc mặt dễ nhìn!

Nụ hôn của anh khiến cô khó chịu như vậy sao?

Trán hai người chạm vào nhau, Tả Tình Duyệt có thể cảm nhận được cơn giận của anh, bóp vụn? Lòng của cô đã bị bóp nát, còn có thể nát hơn nữa sao?

"Bộ y phục này được không?". Tả Tình Duyệt hít một hơi thật sâu, công thức hóa giọng điệu hỏi.

Cố Thịnh hoàn toàn bị cô đánh bại rồi, anh phát hiện mình đã không thể lạnh nhạt nổi, bất kỳ lúc nào, cũng bị người phụ nữ này kềm chế.

Cố Thịnh kéo giãn khoảng cách của hai người, phân phó cửa hàng trưởng đem bộ lễ phục này đến biệt thự, ánh mắt bén nhạy của anh chú ý đến ánh mắt lưu luyến của Tả Tình Duyệt đối với bộ lễ phục màu lam, anh rất ít khi nhìn thấy cô lưu luyến một bộ y phục như thế, giống như mang theo vài phần tình ý, để cho anh không nhịn được sinh ra một tia ghen tỵ.

Trong lòng Cố Thịnh tự giễu, từ khi nào anh lại phải ghen tị với một bộ y phục?

Ra khỏi cửa hàng tinh phẩm, Cố Thịnh định đi cùng Tả Tình Duyệt, cả ngày ở bên cạnh cô, nhưng đột nhiên bữa tiệc đính hôn của Tiểu Ngữ gặp chút chuyện, có nhiều chỗ anh phải tự mình kiểm tra lại.

Cực kỳ không muốn nhưng vẫn phải để cho Tả Tình Duyệt kêu một chiếc xe taxi trở về, còn anh lái xe rời đi.

Tả Tình Duyệt lẳng lặng ngồi trên xe, nhớ tới nụ hôn vừa rồi, trong lòng cuồng loạn không ngừng, có trời mới biết, cô mất bao nhiêu hơi sức mới ngụy trang tốt như vậy, khóe miệng hiện lên nụ cười khổ sở, cuộc sống như thế, cô còn có thể kiên trì bao lâu?

Tả Tình Duyệt không trở về biệt thự, mà đi tới nhà trọ của Tả Tình Yên, lần trước đột nhiên bị Cố Thịnh mang đi, cô luôn lo lắng chị hai có thể vội vã tìm cô, không mấy người đối xử tốt với cô như vậy, lúc đó, nếu không có chị chứa chấp, có thể mình đã gặp không ít khó khăn!

Nhấn chuông cửa, cửa mở ra, lúc Tả Tình Yên thấy khuôn mặt giống mình như đúc, trong mắt phát ra một tia sáng.

"Duyệt Duyệt, em mau vào đi, mau nói cho chị biết, mấy ngày nay em đi đâu? Em có biết chị lo lắng lắm không?"

Trong lòng Tả Tình Duyệt thoáng qua một chút ấm áp, vẫn còn có người quan tâm cô!

Không biết vì sao, vào giờ khắc này, uất ức trong lòng như con đê vỡ, nước mắt từ gương mặt của cô chảy xuống, nhào vào trong ngực Tả Tình Yên, "chị hai, em... Em thật thống khổ... Em không biết em còn có thể kiên trì bao lâu? Anh ấy không yêu em, lại muốn nhốt em, em nên làm thế nào đây? Em sắp không thở nổi nữa rồi, em... Em sợ anh ấy sẽ làm chuyện bất lợi với đứa nhỏ, chị biết loại thống khổ này không? Em nên làm thế nào bây giờ? Chị hai, chị nói cho em biết đi, em phải làm sao đây?"

Ánh mắt Tả Tình Yên hơi đổi, vỗ nhẹ sống lưng của cô, nhìn người phụ nữ yếu ớt trong lòng, khóe miệng nâng lên một ý cười châm biếm," Duyệt Duyệt, em không nghĩ tới chuyện trốn đi sao?"

"Trốn đi?". Lông mày Tả Tình Duyệt nhíu lại, cô đã nghĩ tới! "Nhưng em trốn không thoát, lần trước em trốn, anh ấy đã tìm được em!"

Trong lòng hiện lên một tia khổ sở, cô tựa như một con chim, mãi mãi không thoát khỏi lồng giam của Cố Thịnh.

"Duyệt Duyệt... Vậy hãy khiến anh ta không tìm được em!". Tả Tình Yên cầm hai vai của cô, trong mắt thoáng qua ánh sáng sắc bén.

"Không tìm được em?". Tả Tình Duyệt khẽ cau mày, theo bản năng lắc đầu, "Không, nếu muốn tìm, Cố Thịnh nhất định sẽ tìm được!"

Cô quá rõ năng lực của anh, không chỉ có như thế, bọn họ còn có hôn nhân trói buộc, nếu Cố Thịnh không nói ly hôn thì cả đời cô không có tự do!

"Vậy... Phải để cho anh ta không tìm em mới được!". Tả Tình Yên nhìn thẳng hai mắt của cô, cô biết, nếu Tả Tình Duyệt đã đem những bí mật trong lòng nói với cô, như vậy có nghĩa là cô em này đã bắt đầu tin tưởng bản thân mình rồi.

"Không tìm em? Không! Không thể nào! Anh ấy nhất định sẽ tìm em!". Theo bản năng, Tả Tình Duyệt lắc đầu, không biết vì sao, vừa nghĩ tới chuyện Cố Thịnh không tìm cô, trong lòng cô trống rỗng, có chút mất mát.

"Có thể! Duyệt Duyệt, chị hỏi em, bây giờ em có muốn rời đi không?". Vẻ mặt Tả Tình Yên nghiêm túc.

Áng mắt Tả Tình Duyệt chớp động, nghĩ tới mấy ngày nay, nội tâm cô thống khổ, thời gian này, Cố Thịnh luôn ôm mình ngủ mỗi đêm, bởi vì anh cố kỵ, sợ làm Tôn Tuệ San đang mang thai bị thương, nếu không? Anh sẽ ở bên Tôn Tuệ San!

Hít thở sâu một cái, hiện tại, điều anh quan tâm không phải là cô, cô cần gì phải lưu luyến, để cho mình thống khổ, khiến đứa nhỏ nguy hiểm đây?

"Em muốn rời đi!". Quá mệt mỏi, cô đã không chịu nổi nữa rồi!

"Vậy... Em tin tưởng chị không?". Tả Tình Yên nhìn thẳng vào mắt cô, trong mắt hiện lên một tia kiên định.

Tả Tình Duyệt gật đầu, hiện tại, trừ tin tưởng, cô còn có thể làm gì?

"Tốt lắm! Chị sẽ giúp em!". Tả Tình Yên kiên định nói, nhưng trong nội tâm lại hiện lên một tia kích động, không tệ, cô sẽ giúp cô ta rời đi! Vĩnh viễn rời đi!

"Cám ơn chị!". Tả Tình Duyệt nhào vào trong ngực Tả Tình Yên, cũng may, cô còn có một người chị song sinh!

Nhớ tới chuyện của chị hai cùng anh trai Cố Thịnh, trong lòng Tả Tình Duyệt đã quyết định, nếu Cố Thịnh hận lầm cô lâu như vậy, vậy hãy để cho anh tiếp tục hận lầm đi! Ít nhất, cô còn có thể bảo vệ tốt cho chị mình!

Trong đầu hiện ra bóng dáng của Cố Thịnh, khóe miệng Tả Tình Duyệt hiện lên một nụ cười khổ sở, Thịnh, thật ra thì em không bỏ được! Nhưng cô không có lựa chọn nào khác, yêu một người không thương mình rất thống khổ!

Nếu như người kia còn đối với mình tràn đầy thù hận, thì đó chính là vực sâu thống khổ!

"Đừng khách sáo như thế, chúng ta là chị em mà, em là em gái duy nhất của chị, chị không giúp em thì giúp ai đây?". Khóe miệng Tả Tình Yên hiện lên một chút tiếu ý.

Đúng! Ông trời cư nhiên để cho một người có khuôn mặt giống cô như đúc xuất hiện trên thế giới này, cô không lợi dụng tốt, sao xứng với người khổ tâm tạo vật đây?

Lúc này, Tả Tình Duyệt không phát hiện khóe miệng Tả Tình Yên hiện lên nụ cười ác độc vì kế hoạch đã được thực hiện, hoàn toàn khác biệt với cô gái có tấm lòng nhiệt tình vừa rồi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://truyenfull.vn

Nếu cô đã nghĩ rời đi như vậy, cũng nên chuẩn bị một chút!

Sáng sớm, khi Tả Tình Duyệt mở mắt ra, bên cạnh đã không còn bóng dáng của Cố Thịnh, nhưng từ nhiệt độ của phần giường bên cạnh, cô biết, anh vừa rời đi không lâu, nghĩ đến việc hai người lưu luyến triền miên tối hôm qua, khóe miệng Tả Tình Duyệt nở nụ cười khổ sở.

"Có lẽ, đây là lần cuối cùng!" Tả Tình Duyệt nhỏ giọng nỉ non, hôm nay là ngày Tiểu Ngữ đính hôn, anh nên tập trung tất cả lực chú ý ở trên người của Tiểu Ngữ!

Hít thở một cái thật sâu, Tả Tình Duyệt đứng dậy rửa mặt, tắm rửa xong, người giúp việc liền cầm một hộp quà tinh xảo đi vào.

"Cô chủ, cái này là cậu chủ bảo tôi đưa tới, cậu bảo người mau thay rồi đi ra ngoài!" Nữ giúp việc đặt cái hộp ở trên bàn trang điểm, sau đó lui xuống.

Tả Tình Duyệt nhìn cái hộp kia, không cần suy nghĩ, cô cũng biết đó là bộ dạ phục ngày hôm qua Cố Thịnh dẫn cô đi thử, nhưng, khi cô mở hộp ra, lại thấy một bộ y phục màu lam xinh đẹp bên trong, không khỏi ngẩn ra, cái này...

Đây là bộ lễ phục cô xem trọng, nhưng, tại sao...

Là ý của Cố Thịnh sao? Anh không phải quyết định bộ khác sao? Tại sao lại thay đổi ý kiến?

"Mình thật không hiểu tâm tư của anh ta!" Tả Tình Duyệt vuốt ve lễ phục màu lam, nhắm mắt lại, cô tựa hồ nhìn thấy hình ảnh mình được nước biển vây lại!

Nếu như có cơ hội, cô sẽ chọn ở bên bờ biển cả đời! Mang theo đứa bé...

Một tay kia khẽ vuốt ve bụng, hi vọng hôm nay có thể thuận lợi tất cả!

Thay xong lễ phục, Tả Tình Duyệt quan sát mình trong kính, vuốt nếp nhăn trên lông mày, từ hôm nay trở đi, cô muốn nghênh đón cuộc đời mới!

Xoay người lại tạm biệt với căn phòng mình đã ở một thời gian dài, dứt khoát xoay người ra cửa, cửa vừa mới mở ra, liền đụng vào một lồng ngực cường tráng.

"A..." chóp mũi Tả Tình Duyệt bị đụng, trong nháy mắt trồi lên một chút đau đớn, ngước mắt nhìn người đàn ông cản trở mình, trong lòng đột nhiên cả kinh, "Thật... Thật xin lỗi!"

Cố Thịnh không thể không thừa nhận, thấy cô mặc y phục này xuất hiện tại trước mặt mình, trong lòng anh lại thoáng qua một tia kinh ngạc. Kiểu dáng đơn giản khiến cô càng lộ vẻ mát mẻ thoát tục, vải vóc màu lam dán chặt trên thân thể của cô, giống như tầng da thứ hai, ánh mắt cô chớp động khiến anh hận không thể khóa chặt cô trong ngực, thương yêu thật nhiều lần nữa.

Anh biết, mình trúng độc của cô đã quá sâu rồi, một khi dứt bỏ, sẽ vạn kiếp bất phục!

"Rất đẹp!" Cố Thịnh dịu dàng nhìn Tả Tình Duyệt, trong lòng lại hạ quyết tâm rất lớn mới ngăn cản mình ôm lấy cô, hôm nay là ngày Tiểu Ngữ đính hôn, anh không thể hành động tùy ý, chỉ là, vào giờ khắc này, anh có một sự kích động, vô luận cô đã làm sai điều gì, anh cũng có thể tha thứ, anh muốn bỏ qua tất cả, theo đuổi Duyệt Duyệt lần nữa, anh nghĩ, dựa vào Cố Thịnh anh, muốn lấy được trái tim của một người phụ nữ, không phải việc khó!

"Cảm... Cảm ơn." Tả Tình Duyệt tránh ánh mắt của anh, trái tim đập thình thịch, sao anh ấy nhìn mình như vậy, thật dịu dàng và cưng chiều, khiến cho cô nghĩ anh yêu cô, nhưng, cô lại hiểu biết rõ ràng, người đàn ông này không yêu mình!

Tuyệt không yêu mình!

"Thịnh, Duyệt Duyệt, hai người chuẩn bị xong chưa?" Tôn Tuệ San mới vừa xuống lầu, đã nhìn thấy hai người đắm đuối đưa tình, trong lòng lập tức trồi lên nồng đậm ghen tỵ, cô nhận ra bộ y phục trên người Tả Tình Duyệt, ngày hôm qua, cô tận mắt thấy Cố Thịnh ngẩn người nhìn bộ y phục này, trong mắt tràn đầy thâm tình, quả nhiên, bộ lễ phục này vẫn cho Tả Tình Duyệt!

"Duyệt Duyệt, hôm nay Thịnh giao cho em rồi! Hai người cần phải đi chơi vui vẻ đó!" Tôn Tuệ San liếc mắt quyến rũ, đi tới bên cạnh Tả Tình Duyệt, thân mật kéo cánh tay Tả Tình Duyệt, "Bộ lễ phục này của Duyệt Duyệt thật là đẹp!"

Tả Tình Duyệt bị Tôn Tuệ San thức tỉnh, không có nghe ca ngợi của cô ta, khổ sở vô biên lan tràn trong lòng, anh không thương cô, nếu không cũng sẽ không có Tôn Tuệ San, không phải sao?

Cô là vợ trên danh nghĩa của Cố Thịnh, phải diễn người vợ tốt, mà nhu tình trong mắt anh vừa rồi, cũng chỉ là diễn trò mà thôi!

"Chúng ta nên đi thôi!" trong mắt Cố Thịnh mơ hồ thoáng qua không vui, hôm nay sau khi trở về, anh nên đuổi Tôn Tuệ San ra ngoài, về sau, anh sẽ không cho phép mình dùng người phụ nữ như vậy kích thích Duyệt Duyệt, anh muốn cho cô tình yêu, dùng tình yêu để đả động lòng của cô!

Anh thậm chí có thể tiếp nhận đứa bé trong bụng của cô!

Trong lòng đã có quyết định, Cố Thịnh lập tức rộng mở trong sáng, tâm tình lập tức thật tốt, khóe miệng thoải mái tràn ra một nụ cười, lôi kéo tay Tả Tình Duyệt, hai người cùng nhau ra cửa.

Trên bữa tiệc, Tả Tình Duyệt và Cố Thịnh xuất hiện, trong nháy mắt hấp dẫn ánh mắt mọi người, sau phong ba lần trước, đây là lần đầu đôi vợ chồng ân ái này cùng xuất hiện trước công chúng, Tả Tình Duyệt như chim nhỏ nép vào người Cố Thịnh, Cố Thịnh nhẹ nhàng ôm lấy cô, hai người ân ái làm người khác ghen chết.

Khoảnh khắc Cận Hạo Nhiên thấy Tả Tình Duyệt, trong lòng đột nhiên run lên, tối nay cô mặc lễ phục màu lam, thật giống như Mỹ Nhân Ngư trong biển, làm cho người ta kinh ngạc!

Nhưng, anh biết, từ hôm nay trở đi, anh hoàn toàn không còn tư cách đứng ở bên cạnh cô nữa rồi, mà hy vọng duy nhất của anh là, Cố Thịnh có thể tuân thủ cam kết, để Duyệt Duyệt tự do!

"Chị... Chị thật là xinh đẹp!" Cố Tâm Ngữ tiến lên lôi kéo Tả Tình Duyệt, trên mặt ngây thơ tràn đầy nụ cười, nhìn Tả Tình Duyệt từ trên xuống dưới, đột nhiên nghĩ đến cái gì, mi tâm nhíu chặt nhìn Tả Tình Duyệt, "Chị, anh cả đâu? Sao anh cả không đi cùng với chị?"

Hôm nay cô đính hôn, cô hi vọng anh cả có thể thấy cô hạnh phúc!

Nụ cười trên mặt Tả Tình Duyệt cứng đờ, không biết làm sao nhìn Cố Thịnh một cái, cô làm sao ứng phó cô gái ngây thơ này đây?

Nói cho cô ấy biết, cô căn bản không phải chị trong miệng cô ấy, hay nói với cô ấy, anh cả của cô ấy đã sớm vắng mặt khỏi nhân thế?

"Tiểu Ngữ, nhớ, cô ấy là chị dâu, không phải chị! Hôm nay anh cả có chuyện, không tới được, nhưng mà, Tiểu Ngữ có anh hai ở cạnh rồi, cũng giống nhau thôi!" Cố Thịnh tách hai người ra, giải vây thay Tả Tình Duyệt, hiện tại anh duy nhất hy vọng là, Cận Hạo Nhiên có thể chăm sóc Tiểu Ngữ thật tốt, cònanh thử để xuống thù hận, nghênh đón cuộc sống mới.

"Chị dâu? Chị dâu?" Cố Tâm Ngữ nhỏ giọng nỉ non, nghĩ đến cái gì, nụ cười trên mặt càng rực rỡ, "Đúng, là chị dâu, anh cả từng nói, chị sẽ trở thành chị dâu đấy!"

Cố Tâm Ngữ hưng phấn xoay người lôi kéo Cận Hạo Nhiên bên cạnh, "Anh Hạo Nhiên, em cho anh biết, em có chị dâu, chị sắp trở thành chị dâu rồi!"

Cận Hạo Nhiên và Cố Thịnh nhìn nhau, bọn họ đều biết, mặc dù Tiểu Ngữ có chuyển biến tốt, nhưng mà nhận thức của cô với anh cả vẫn không có thay đổi!

Trong lòng thở dài, Cố Thịnh nắm chặt tay Tả Tình Duyệt, đảo mắt nhìn cô cắn chặt môi dưới, mi tâm không khỏi nhíu chặt, cô vì sao mà bất an?

"Em làm sao vậy? Không thoải mái sao?" Cố Thịnh nhỏ giọng hỏi ở bên tai cô, không biết sao, trong lòng anh luôn có một loại dự cảm xấu, giống như sắp mất đi thứ gì...

"Không... Không có, em không phải không thoải mái!" Nghe được giọng của Cố Thịnh, Tả Tình Duyệt cả kinh, thần sắc càng thêm hốt hoảng, tránh đi ánh mắt lóe sáng, không dám nhìn vào đôi mắt sắc bén kia của Cố Thịnh.

"Vậy sao sắc mặt em lại tái nhợt như vậy?" Mi tâm của Cố Thịnh khóa chặt, cô quá mức đơn thuần, không biết nên nói dối như thế nào, lúc này trừ sắc mặt tái nhợt bên ngoài, trong mắt cô dường như chứa đựng một chút sợ hãi.

Sợ? Cô đang sợ điều gì?

"Em thật sự..." Tả Tình Duyệt hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định lại, thuyết phục anh tin tưởng mình thật không có việc gì, cô biết, giờ phút này mình không thể để anh hoài nghi, nếu không tất cả kế hoạch sẽ thất bại trong gang tấc.

"Nói cho anh biết, em đang nghĩ gì đi?" Cố Thịnh theo bản năng nắm chặt tay của cô, bất an trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, lặng lẽ lôi cô đến nơi ít người, cầm hai vai của cô, ép cô nhìn thẳng đôi mắt của mình, "Nói cho anh biết, em không thoải mái ở đâu?"

Ánh mắt rơi trên bụng của cô, là đứa nhỏ trong bụng đang gây khó khăn cho cô sao?

Nghĩ tới đây, con ngươi bén nhọn càng thêm âm trầm, mặc dù đã quyết định tiếp nhận đứa nhỏ này, nhưng nhìn cô bởi vì nó mà chịu khổ, trong lòng của anh vẫn có chút không vui!

Nhưng biểu hiện của anh lại làm cho Tả Tình Duyệt càng khẩn trương hơn, theo ánh mắt của anh nhìn vào bụng của cô, thân thể của cô lại thoáng qua một tia run rẩy.

"Thật xin lỗi, em... Em muốn được yên tĩnh một lát!" Tả Tình Duyệt cố gắng tránh khỏi hai tay của anh, đột nhiên, cô nghĩ đến ngộ nhỡ Cố Thịnh biết được kế hoạch của mình, anh sẽ giết mình chăng?

"A..." Trong lúc bối rối, cô không cẩn thận đụng phải người hầu bàn đưa rượu, trong nháy mắt sâm banh đổ lên người cô, khiến bộ lễ phục màu lam của cô bị vấy bẩn!

"Chết tiệt!" Cố Thịnh khẽ mắng ra tiếng, hung hăng trợn mắt người hầu bàn, ánh mắt sắc bén, khiến người nọ rùng mình.

Nhìn bộ lễ phục của Tả Tình Duyệt bị ướt một mảng lớn, vải đã mỏng lại càng thêm như ẩn như hiện đem dáng người uyển chuyển của cô hiện ra không bỏ sót, theo bản năng lấy áo khoác của mình cởi ra, khoác lên trên vai cô, che kín cảnh xuân lộ ra ngoài.

"Thật xin lỗi... Thật xin lỗi..." Trong lòng bất an càng ngày càng mãnh liệt, cô nên làm gì bây giờ? Nghĩ đến kế hoạch, trong lòng càng thêm cuồng loạn.

"Chết tiệt, đừng nói xin lỗi nữa, em không cần phải xin lỗi ai hết!" Mi tâm của Cố Thịnh nhíu chặt, hôm nay nhìn bộ dáng tự trách của cô, tim của anh cũng đau theo, lấy điện thoại ra, bấm dãy số của An Điền, "lập tức chuẩn bị cho tôi một bộ lễ phục dạ hội khác đưa tới đây!"

Cũng may, bộ lễ phục ngày hôm qua cô mặc thử vẫn còn ở trên xe, mặc dù không phải là cái cô thích nhất, nhưng hiện tại chỉ có thể mặc bộ đó.

Không bao lâu, bộ lễ phục được đưa tới đây, một tay Cố Thịnh cầm hộp, một tay nắm Tả Tình Duyệt, đẩy cửa nhà vệ sinh nữ ra, đang muốn đi vào, lại bị Tả Tình Duyệt ngăn lại.

"Anh... Muốn làm gì?" Đây là nhà vệ sinh nữ!

"Giúp em thay đồ!" Cố Thịnh nói như đây là một chuyện hiển nhiên, cô cho rằng anh muốn vào nhà vệ sinh nữ sao? Cô kích động như vậy, anh ngược lại hoài nghi cô có thể tự mình thay đồ hay không.

"Không, không cần..." Tả Tình Duyệt vừa nghe, lại một lần nữa bị giật mình, giúp cô thay đồ? Vừa nghĩ tới hình ảnh đó, trên mặt của cô liền đỏ bừng.

Cố Thịnh thấy cô thẹn thùng, đột nhiên ngẩn ra, trong đầu hiện ra những hình ảnh triền miên lưu luyến kia, tâm liền nhộn nhạo...

"Tự em có thể thay!" Tả Tình Duyệt thừa dịp anh không chú ý, đoạt lấy cái hộp trong tay anh, nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại.

Trời biết, ngộ nhỡ trong lúc thay quần áo, Cố Thịnh... Tả Tình Duyệt không dám nghĩ thêm... Đóng chặt cánh cửa, nhìn bộ lễ phục trong tay, khóe miệng nâng lên một tia khổ sở.

Trong lòng Cố Thịnh thoáng qua một tia mất mát, nhưng cũng không gây khó khân cho cô, đứng lẳng lặng ở bên ngoài nhà vệ sinh nữ, nghĩ đến vừa rồi cô rất khác thường, mi tâm của Cố Thịnh lại khóa chặt như cũ, rốt cuộc là vì sao?

Cô tại sao lại đột nhiên...

Nhìn cánh cửa khép chặt, Cố Thịnh không khỏi thở dài, có lẽ lúc này anh đã quá gấp, mới vừa rồi cũng chỉ do anh quá nhạy cảm thôi!

Đang nhập tâm suy nghĩ, một bóng dáng khéo léo vội vàng đi tới.

"Thật xin lỗi, tôi đang rất vội! Xin cho tôi vào!" Một người phụ nữ trang điểm rất đậm, mang theo cái mắt kiếng khổng lồ, như muốn che đi cả khuôn mặt, còn quần áo đang mặc trên người là của nhân viên khách sạn, khiến Cố Thịnh không có nhìn lâu.

"Bên trong có người!" Lạnh lùng nói ra một câu, anh không có ý muốn mở cửa.

"Có người cũng là phụ nữ, đây là nhà vệ sinh của khách sạn, không có quy định chỉ một người dùng, phiền anh nhanh lên, tôi đang vội!" Người phụ nữ ôm bụng, thừa dịp Cố Thịnh không để ý, xông vào nhà vệ sinh.

Khi Cố Thịnh thấy cô ta đẩy cửa vào, đã không kịp ngăn cản, cửa nhà vệ sinh lại một lần nữa bị đóng lại!

Hít một hơi thật sâu, không biết vì sao, trong lòng anh luôn luôn có chút bất an, giống như sắp xảy ra chuyện gì đó.

Trong nhà vệ sinh, Tả Tình Duyệt đang lo lắng thì thấy có người đi vào, theo bản năng phòng bị, nhìn người phụ nữ kia đi về phía mình, trong lòng khẩn trương, "Cô..."

"Chị của em đây." Tả Tình Yên bỏ xuống tóc giả trên đầu cùng mắt kiếng, lộ ra gương mặt trang điểm đậm, nếu như không nhìn kỹ, sẽ không nhìn ra hai người phụ nữ này có gương mặt giống nhau như đúc.

"Chị? Chị vào bằng cách nào?" Tả Tình Duyệt giật mình nhìn cô, "Cố Thịnh anh ấy..."

Anh còn đang chắn giữ ở bên ngoài mà?

"Chúng ta nên làm gì bây giờ?" Tả Tình Duyệt cắn chặt môi, thời gian trôi qua, trong lòng cô càng thêm bất an, ngộ nhỡ Cố Thịnh phát hiện thì phải làm sao? Ngộ nhỡ cô trốn không thoát thì làm thế nào?

Tay khẽ vuốt ve dưới bụng, mới vừa rồi ánh mắt của Cố Thịnh nhìn vào bụng cô thật kỳ quái, anh không phải là... Tả Tình Duyệt không dám tiếp tục nghĩ thêm, vào lúc này, ý tưởng trốn đi của cô càng thêm kiên định.

"Đừng lo lắng, chúng ta cứ theo kế hoạch mà tiến hành, em hiện tại đem lễ phục trên người đổi lại, mặc đồ trên người chị vào, sau đó hóa trang thật tốt, sẽ không ai nhận ra được!" Tả Tình Yên bình tĩnh nắm hai vai của Tả Tình Duyệt, nhìn thẳng vào hai mắt đang lo lắng của cô, đáy mắt nhìn như chân thành lại thoáng qua một tia tính toán không dễ dàng phát giác.

"Vậy còn chị?" Tả Tình Duyệt hít thật sâu một hơi, cố gắng để mình bình tĩnh lại, cô không ngừng tự nói với mình, tại thời điểm này nhất định không thể luống cuống tay chân, không thể để cho Cố Thịnh phát giác bất kỳ sơ hở nào.

"Em quên sao? Chị sẽ thay thế em một đoạn thời gian." Trên mặt Tả Tình Yên lộ ra một nụ cười.

"Nhưng mà... Ngộ nhỡ... Ngộ nhỡ Cố Thịnh anh ấy phát hiện thì làm thế nào? Nếu như anh ấy biết chị không phải là em, giận chó đánh mèo thì làm sao đây?" Mặc dù kế hoạch lúc sáng rất tốt, nhưng nghĩ đến cả người Cố Thịnh tản ra một khí thế sắc bén, trong lòng của cô không khỏi thoáng qua một tia run rẩy, không có người nào so với cô có thể hiểu rõ thủ đoạn của Cố Thịnh, chính mình đã từng trải qua những chuyện đó, giờ muốn cho người chị này trải qua một lần sao?

Không biết vì sao, vừa nghĩ tới Cố Thịnh có thể làm những hành động thân mật kia với Tả Tình Yên, trong lòng của cô tựa như có chút ghen tuông.

"Em đã quên rồi, chúng ta có bộ dáng giống nhau mà, anh ta sẽ không dễ dàng phát hiện ra, mà cho dù anh ta thật sự phát hiện được, lúc đó, em cũng đã không còn ở đây rồi, anh ta cũng không có biện pháp làm gì chị! Chị là Tả Tình Yên, không phải Tả Tình Duyệt, em là vợ của anh ta, mà chị thì không phải!" Ánh mắt Tả Tình Yên lóe lên, "Nhanh một chút, thời gian càng kéo dài, không khéo anh ta càng sinh nghi, đến lúc đó em không trốn được, em tưởng cục cưng trong bụng sẽ chịu được uy hiếp sao? Hay em muốn để cho anh ta tiếp tục tàn nhẫn với em, tiếp tục nhìn anh ta và người phụ nữ khác thành đôi đúng không?"

Tả Tình Duyệt ngẩn ra, đúng, giờ phút này cô không cho phép mình lùi bước, cô thật quá mệt mỏi, thật không cách nào tiếp tục cùng anh dây dưa nữa. Cô thật sự không muốn. Cuộc sống như thế lại tiếp diễn, cô có thể sẽ điên mất!

Chỉ có trước khi hoàn toàn bị điên mà trốn đi, cô mới có thể tái sinh, trong mắt thoáng qua một tia kiên định, "Cám ơn chị!"

Nghe được câu này, Tả Tình Yên biết cô đã ra quyết định, khóe miệng nâng lên một chút ý cười, "Chúng ta mau đem y phục đổi lại đi."

"Dạ."

Chỉ trong chốc lát sau, Tả Tình Duyệt nhìn mình trong kiếng một lần nữa, ngay cả chính cô cũng không cách nào phân biệt được, mà đứng ở bên mình, Tả Tình Yên đã thay lễ phục, hai người bọn họ thật giống nhau, Cố Thịnh sẽ nhận ra cô không phải là chính cô sao?

Trong lòng trồi lên một tia chua xót, cô xem mình là cái gì? Đối với Cố Thịnh mà nói, cô cũng chỉ là một người phụ nữ làm ấm giường cho anh, anh đâu cần thiết phải hiểu rõ cô?

"Bây giờ chị sẽ đi ra ngoài, sau khi chị đi, em sẽ rời đi, cẩn thận một chút, trong túi xách này có tất cả giấy tờ giúp em rời nước, về sau chị không thể giúp em nữa, em chỉ có thể dựa vào chính mình, hiểu chưa?" Tả Tình Yên kiên định nhìn Tả Tình Duyệt, trong lòng lại trồi lên một tia đắc ý, đợi đến khi Tả Tình Duyệt rời đi, cô sẽ danh chính ngôn thuận làm Cố phu nhân rồi!

Tất cả của Tả Tình Duyệt đều sẽ thành của cô, mà chính cô ta... Trong mắt thoáng qua một tia ngoan độc... Duyệt Duyệt, đừng trách tôi đối với cô tàn nhẫn, chỉ khi cô hoàn toàn biến mất, như vậy tôi mới không phải lo trước lo sau!

"Dạ, em hiểu rõ!" Đối với cô ta, Tả Tình Duyệt hết sức tin tưởng không nghi ngờ gì, từ hôm nay trở đi, cô muốn trở thành một người kiên cường, cô tin tưởng, đứa nhỏ trong bụng sẽ chống đỡ giúp cô, cô nhất định sẽ không ngã xuống!

Nhìn Tả Tình Yên xoay người, Tả Tình Duyệt biết, sau này, cô thật sự sẽ không còn gặp lại Cố Thịnh nữa, bởi vì, cô cùng Tả Tình Yên tựa như hai giọt nước, Cố Thịnh nhất định sẽ không phân biệt được!

Cửa nhà vệ sinh được mở ra, Tả Tình Duyệt thấy Cố Thịnh thân mật đem Tả Tình Yên kéo vào trong ngực, "Thay xong rồi sao? Em vừa rồi không thoải mái đã tốt hơn chút nào chưa?"

Nhìn ánh mắt chân thành của anh, tại sao cô lại cảm thấy, anh cưng chiều cô là phát ra từ nội tâm?

Là cô nhìn lầm sao?

Dường như không giống những gì cô biết về Cố Thịnh!

Chưa kịp nghĩ nhiều, cửa nhà vệ sinh đã bị đóng lại, người đàn ông cô đã từng yêu ôm người phụ nữ giống cô như đúc dần dần rời đi, càng đi càng xa, tim bị đâm đau đớn, anh thật sự không nhận ra được!

Cô đang mong đợi điều gì?

Không, cô không mong đợi, đây chính là thứ cô muốn, không phải sao? Cô có thể chạy đi! Anh cũng sẽ không đi tìm cô, đây không phải là thứ cô muốn sao?

Nhưng tại sao đôi mắt của cô lại mơ hồ như vậy?

Từ nhà vệ sinh nữ đi ra, bên ngoài bữa tiệc đính hôn xa hoa cực kỳ, đứng ở một góc, Tả Tình Duyệt len lén nhìn Cận Hạo Nhiên cùng Cố Tâm Ngữ, trên mặt trồi lên một chút ý cười.

"Hi vọng thứ tôi không thể có, hai người có thể có được!"

Cố Tâm Ngữ là một cô gái đáng để yêu, mà Cận Hạo Nhiên là một người đàn ông tốt, cô tin, Hạo Nhiên nhất định sẽ yêu cô ấy thật tốt!

Ánh mắt dời qua phía bên kia, Tả Tình Yên đang kéo cánh tay của Cố Thịnh, hai người xuyên qua giữa tân khách, đó vốn là phần biểu diễn của cô, hôm nay cô rốt cuộc cũng có thể rời đi sao?

Trong lòng bị thứ gì đó làm cho đau đớn, cô đột nhiên phát hiện, chị gái cùng Cố Thịnh đứng chung một chỗ, thật sự rất xứng đôi!

Mình và anh đứng chung một chỗ cũng xứng đôi như vậy sao?

Đau khổ vô cùng tận đánh tới, đột nhiên cảm giác được tầm mắt của Cố Thịnh bắn về phía mình, theo bản năng xoay người, cất bước rời đi, cô đã không còn thời gian nhớ lại quá khứ, mặc dù trong lòng vẫn không thể bỏ, nhưng cô lại không thể dừng lại.

Tay vẫn đặt trên bụng, đi ra khỏi cửa chính của bữa tiệc, bỏ lại sau lưng sự ồn ào huyên náo kia, cô nở nụ cười.

"Bảo trọng, Thịnh!"

Tạm biệt! Người đàn ông cô đã từng yêu sâu đậm!

Nước mắt từ trên mặt chảy xuống, từ hôm nay trở đi, cuộc đời của cô lần nữa được bắt đầu...

Tim của Cố Thịnh không hiểu vì sao lại đau đớn, trên mặt lộ ra thần sắc hoang mang, mới vừa rồi làm sao vậy? Tại sao lại cảm giác được tầm mắt quen thuộc đang nhìn mình, loại cảm giác đó giống như là của Duyệt đang nhìn anh.

Nhưng theo cảm giác nhìn sang, lại thấy một người mà anh không quen biết.

"Thịnh, anh làm sao vậy?" Tả Tình Yên quan tâm nhìn Cố Thịnh, trong lòng lập tức cảnh giác, ánh mắt quét qua nơi Tả Tình Duyệt mới vừa đứng, phát hiện nơi đó đã không còn bóng người, mới an tâm, cô ta cuối cùng cũng đã đi sao?

Cố Thịnh ngẩn ra, đúng vậy! Anh làm sao vậy? Tại sao lại có cảm giác đó? Duyệt Duyệt rõ ràng đang ở bên người anh mà?

"Anh không sao." Gạt qua nỗi bất an trong lòng, anh tự nói với mình, không có gì đâu, nhất định là do anh quá nhạy cảm!

Tả Tình Yên nở nụ cười sáng lạn, không có việc gì là tốt!

Nghĩ đến Tả Tình Duyệt, liền hạ mi mắt, không ai phát hiện đáy mắt của cô chợt lóe lên một tia ngoan độc!

Ở bên Mỹ, cô đã chuẩn bị một món quà nghênh đón Tả Tình Duyệt, chỉ khi nào cô ta vĩnh viễn biến mất, cô mới có thể bình yên, cô tự nhận là giả trang thành Tả Tình Duyệt, nhìn người đàn ông bên cạnh, cô không ngại cả đời sống trong thân phận của Tả Tình Duyệt!

...

Cầm trong tay chiếc vé bay đến Mỹ, Tả Tình Duyệt ở phi trường chần chừ, đã gần đến lúc phải lên phi cơ, nhưng cô lại bài xích nơi đó, đó là nơi chính miệng Cố Thịnh nói ra không cần cô mang thai đứa nhỏ của anh, đi đến đó, cô sợ mình sẽ luôn nghĩ tới tất cả sự tàn nhẫn của anh.

Hít một hơi thật sâu, hiện giờ anh đang làm gì?

Bữa tiệc đã kết thúc! Chị ấy có thể thay thế mình nhiều lắm là bao lâu?

Ngộ nhỡ anh phát hiện chị ấy không phải là cô sẽ làm gì?

"Chuyến bay đến New York đã cất cánh..." Tiếng radio truyền tới kéo lại tinh thần của Tả Tình Duyệt, trong lòng trồi lên một tia chua xót, đã cất cánh rồi sao? Xem ra ông trời đã giúp cô lựa chọn!

"Thật xin lỗi, chị, sợ rằng đã lãng phí sự sắp xếp của chị rồi!" Đứng dậy, ném vé máy bay vào thùng rác, xoay người rời đi.

"Cục cưng, sau này chúng ta sẽ sống nương tựa lẫn nhau!" Từ nay về sau, nơi có cô cùng hài tử, chính là nhà của bọn họ!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.