Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 3: Luyện khí thế gia- Gia tộc Tư Đạt Đặc




- Binh! Binh! Binh!

Sáng sớm hôm sau, Dịch Vân bị tiếng đập sắt liên tục từ ngoài phòng truyền đến làm cho thức giấc.

Đi ra khỏi phòng, chỉ thấy hơn mười mấy người bên ngoài sân của trang viên đều đang nấu nước đẩy xe, còn có mấy tên đại hán cường tráng đang đốt lò rèn, vừa đập từng nhát búa để luyện sắt, một đám người đúng là đang cùng nhau ý a ý ới phân chia công việc với nhau mà làm một cách vui vẻ.

Dịch Vân cũng không biết, đây là cảnh tượng mỗi sáng sớm tại Yêu Đạt trấn, một ngày mới chính thức bắt đầu.

- Dịch Vân đến đây ăn điểm tâm đi, ta đang muốn gọi con dậy, nhưng thật ra con đã dậy rồi!

Từ trong phòng vọng ra thanh âm thân thiết của mợ hắn.

Dịch Vân vội vàng đi vào trong phòng, vừa ngồi xuống, mợ hắn đã bưng đến một chén cháo bốc khói nghi ngút.

- Ông ngoại và cậu đâu rồi ạ? Bọn họ đều ăn rồi sao?

Dịch Vân nhìn quanh bốn phía, không thấy hai người Ba Đức Lợi và Phổ Tu Tư đâu, lập tức hỏi mợ.

Mợ lại đem cho hắn một mâm thịt và rau, thân thiết cười nói:

- Bọn họ mới sáng sớm đã có chuyện đi ra ngoài rồi, cậu của con muốn sau khi con ăn xong hãy đi tìm ông ấy, trước khi ta dẫn con đi, hãy ăn cho nóng cái đã!

Dịch Vân nghe xong gật gật đầu, hắn quả thật cũng đã đói, liền bắt đầu thưởng thức bữa sáng đầu tiên của mình tại nơi này.

Nửa giờ sau đó.

- Dịch Vân con xem, đây là sản nghiệp của gia tộc Tư Đạt Đặc chúng ta, mỗi một thanh kiếm, đao, thương, búa bằng kim loại đã tinh luyện, đều phải trải qua một quá trình chế tạo nghiêm khắc, một chút qua loa cũng không được!

Ba Đức Lợi chỉ vào lò rèn, nói với Dịch Vân.

Sau khi tìm được Ba Đức Lợi, hắn liền dẫn Dịch Vân đi một vòng xem qua quá trình tinh luyện kim loại trong xưởng binh khí, vừa giảng giải cho Dịch Vân.

Thật ra Dịch Vân nghe mà không hiểu mấy, tò mò nhìn một đám người đang rất bận rộn, hơi nóng xung quanh lò rèn bốc lên hừng hực, sức nóng như vậy một đứa bé sao có thể chịu nổi, không đến một canh giờ sau, toàn thân hắn đã đổ mồ hôi đầm đìa.

Ba Đức Lợi đưa cho Dịch Vân một chén nước lạnh, cười nói:

- Ta biết bây giờ con chưa thể thích ứng với hoàn cảnh trong xưởng, cũng chưa thể lý giải được những chỗ ảo diệu, chờ một thời gian nữa cho con quen dần, sau vài năm con cũng sẽ yêu thích nghề thợ rèn này. Lúc nhìn từng món binh khí do chính tay mình làm ra, trong đó có thể có một món thần binh được lưu truyền hậu thế, cảm giác đẹp đẽ này rất khó diễn tả bằng lời!

- Cậu Ba Đức Lợi, ông ngoại nói cho con biết, gia tộc Tư Đạt Đặc chúng ta là gia tộc rèn binh khí truyền thừa lâu đời nhất trong đế quốc, binh khí do chúng ta làm ra, rất là có tên tuổi trong đế quốc, chuyện này mẫu thân chưa từng nói cho con biết!

Dịch Vân có chút hưng phấn nói.

-Ôi, phụ thân con cũng không nói sao? Ừ, có thể nói như vầy, bội kiếm của hoàng đế Kỳ Võ đế quốc đang sử dụng – Hổ Phách kiếm, chính là do tổ tiên chúng ta làm ra hơn chín trăm năm trước, ừ, không sai!

Ba Đức Lợi hơi có chút cà lăm.

- Thần binh Hổ Phách kiếm!? Thật vậy chăng?

Dịch Vân hưng phấn kêu lên.

Nhìn hai mắt Dịch Vân sáng ngời, vẻ mặt già của Ba Đức Lợi không khỏi đỏ lên.

Đúng là có thần binh tên là Hổ Phách kiếm là do gia tộc của bọn họ làm ra, nhưng còn một chuyện hắn chưa nói, chính là một ngàn năm qua, gia tộc Tư Đạt Đặc của hắn cũng chỉ có duy nhất một món binh khí này làm cho nở mày nở mặt mà thôi!

Từ đó trở về sau, gia tộc bọn họ cũng không thể làm ra được một món thần binh nào có thể lưu truyền hậu thế được nữa, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm ra hàng loạt binh khí tốt hơn bình thường một chút. Cứ như vậy đời sau không bằng đời trước, dần dần đi xuống dốc, cho tới bây giờ đã lâm vào tình trạng phải nương nhờ vào những đại gia tộc khác mới có thể sinh tồn.

- Dịch Vân, hôm nay cậu trước tiên giới thiệu cho con làm quen với nơi này một chút, Yêu Đạt trấn mặc dù không so sánh được với Kỳ Võ thành phồn hoa, nhưng cũng có nhiều phong cảnh mà những thành lớn không có, ta nghĩ con nhất định sẽ thích!

Ba Đức Lợi vội vàng chuyển sang đề tài khác, lôi Dịch Vân đi vào trong trấn.

Yêu Đạt trấn cũng không lớn, có khoảng mười dặm lãnh địa, Dịch Vân theo Ba Đức Lợi đi hết một vòng, cũng đã hết thời gian một ngày.

Buổi tối, sau khi cả nhà đã ăn cơm tối xong, Phổ Tu Tư kêu Dịch Vân đi đến phòng mình.

- Dịch Vân, hôm nay con đi theo cậu một ngày, hẳn là đã có chút quen thuộc với Yêu Đạt trấn. Một tháng tới đây, ban ngày thì cũng như hôm nay, con đi theo Ba Đức Lợi học tập về sản nghiệp của chúng ta, vào buổi tối, ông ngoại sẽ dạy cho con một số kiến thức liên quan đến lịch sử của Khung Võ đại lục chúng ta!

Phổ Tu Tư cười nói với Dịch Vân.

- Ông ngoại, con từng nghe mẫu thân nói qua, Tư Đạt Đặc chúng ta là gia tộc nhất mạch truyền thừa mấy ngàn năm qua, có thể nói là một trong những gia tộc lâu đời nhất trên Khung Võ đại lục, thế nhưng vì cái gì mà bây giờ chỉ còn lại vài người chúng ta mà thôi?

Đây đúng là mối nghi ngờ của Dịch Vân, mẫu thân đã mất, người trong gia tộc lúc này chỉ còn ông ngoại, cậu mợ, tiểu Hán Khắc, tính luôn cả hắn cũng chỉ có năm người mà thôi.

Một gia tộc có lịch sử vài ngàn năm, lại chỉ có năm hậu nhân đệ tử, việc này cũng thật sự là kỳ quái. Tại gia tộc Lam Duy Nhĩ, tuỳ tiện bất cứ một nhánh nào, ít nhất cũng có quy mô vài trăm người, toàn bộ gia tộc cũng có hơn mấy ngàn người, so với gia tộc Tư Đạt Đặc thì thật là một trời một vực.

- Ai….Việc này ông ngoại cũng không thể trả lời con, từ lúc ông ngoại còn nhỏ, gia tộc cũng chỉ có ba đời ông, cha và ta mà thôi. Cũng là từ miệng phụ thân ta mới biết được, gia tộc chúng ta từng rất huy hoàng, lại là thế gia lâu đời đã có mấy ngàn năm lịch sử, chỉ là trong một ngàn năm qua mới đi xuống như là tuột dốc không phanh, về phần nguyên nhân vì sao, ngay cả gia gia và phụ thân của ta cũng không hiểu được a!

Phổ Tu Tư nói một cách mơ hồ. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Từ khi hắn vừa sinh ra, gia tộc Tư Đạt Đặc đã lâm vào cảnh trầm luân, dĩ vãng huy hoàng vinh quang tựa như câu chuyện xưa kể lúc trà dư tửu hậu, chính là một truyền thuyết mà thôi.

- Cậu có nói qua, tổ tiên đã từng chế tạo ra thần binh, là bội kiếm mà hiện giờ Kỳ Võ đế vương đang sử dụng, chúng ta lại làm ra vài món thần binh như vậy thì tốt quá, như vậy gia tộc cũng có thể phục hưng!

Dịch Vân thấy Phổ Tu Tư đau khổ, muốn an ủi ông ngoại nên nói một cách ngây thơ.

Phổ Tu Tư trước hết lấy làm sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Dịch Vân, sau khi nhìn vẻ vô cùng chăm chú trên gương mặt nhỏ nhắn ấy, không khỏi cười to:

- Tiểu Dịch Vân à, nếu thật sự thần binh dễ dàng chế tạo như vậy, gia tộc Tư Đạt Đặc của chúng ta cũng đã không đến nỗi không làm ra được một cái nào trong suốt hơn chín trăm năm qua!

- Gia gia của ông ngoại trong cuộc đời đã tạo ra mấy vạn món binh khí, thí nghiệm qua hàng trăm loại khoáng thạch không giống nhau, trong đó cũng có bí ngân ngàn vàng khó mua được, các loại kim loại kỳ dị, tuy có luyện ra được một vài món binh khí có thể nói là thuộc loại cao cấp……

Phổ Tu Tư hớp một ngụm rượu, nói tiếp:

- …vẫn là không thể làm ra một món thần binh nào như Hổ Phách kiếm kia, con xem có dễ dàng hay không?

Dịch Vân nghe xong liền sửng sốt, không nghĩ tới lại quá khó khăn như vậy, hỏi với vẻ khó hiểu:

- Vậy tổ tiên khi trước như thế nào mà làm được?

- Ông ngoại năm đó cũng từng hỏi qua phụ thân vấn đề này, theo như cách nói của phụ thân, lúc trước sở dĩ tổ tiên có thể làm ra thanh thần binh kia, hẳn đã dùng một bí pháp mà chúng ta không biết. Mà bí pháp kia lại không được truyền thừa xuống dưới, cho nên, lớp hậu nhân chúng ta muốn làm ra được một món thần binh như vậy nữa, sợ rằng không phải là một chuyện dễ dàng!

Phổ Tu Tư buồn bã nói.

Dịch Vân nghe xong trầm mặc không nói, cuối cùng đã hiểu được chân tướng, gia tộc của mẫu thân không chừng chính là vì nguyên nhân này mới có thể dần dần đi tới chỗ suy đồi như vậy! Thế nhưng, nếu tổ tiên không ai có thể chế tạo thần binh thành công, chưa chắc là bản thân hắn cũng không thể!

Dịch Vân nhìn khuôn mặt già nua của ông ngoại, trên đó có một nét buồn khó hiểu…..

- Tương lai, ta nhất định bằng vào đôi tay của mình luyện chế ra thần binh!

Dịch Vân kêu thầm trong lòng.