Cảm Lạnh Mùa Hè

Chương 7: Người đó đã xa tôi thêm chút nữa 1




Lúc này, tôi vẫn không tin chúng tôi đã thực sự chia tay. Không có người đàn ông nào có thể lại gần thế giới của tôi. Mối tình này,tôi cố chấp làm vậy. Cho dù cố chấp đến mức ngoan cố cũng không quan trọng. Quan trọng là tôi muốn thế.

Lúc tan làm, tôi gặp Mỹ Tuệ ở trước cửa thang máy. Tuy là chúng tôi cùng làm trong một công ty nhưng muốn gặp nhau cũng không hề dễ dàng.

Cô ấy mặc một chiếc váy liền thân màu hồng phấn, một dải nụ hoa bằng đăng ten vàng, chạy từ vai xuống khiến chiếc váy càng điệu đà. Cô ấy trang điểm như một công chúa, nhìn cực kỳ xinh đẹp. Tôi đứng đó muốn thán phục tài trang điểm của cô ấy nhưng lại không biết nói thế nào, nha đầu này, thật là xinh đẹp.

“Y Thần, cậu cùng mình đi gặp khách hàng. Cậu đứng ở đây đợi mình, đưa xong tài liệu này, mình quay lại ngay.” Nói rồi cô ấy đóng cửa thang máy, đi thẳng lên tầng mười hai.

Tôi ngơ ngẩn đứng nguyên tại chỗ, ngẫm nghĩ lại những lời cô ấy vừa nói. Đúng rồi, tốc độ nói của cô ấy quá nhanh, người lại đang ngu ngơ nên tôi phản ứng chậm hơn một bước. Tôi phải đi đâu, lẽ nào bộ phận kinh doanh của cô ấy và bộ phận thiết kế của tôi lại phát sinh quan hệ? Tôi lắc lắc đầu, bước về phía cửa ra.

Tôi vốn nghĩ cứ đi về đã, lát nữa gọi điện cho nha đầu ấy giải thích một tiếng là xong, lại không ngờ đang đi áo tôi bỗng bị kẻ nào đó túm lại từ phía sau. Lại còn nghe thấy tiếng thở gấp và tiếng cười ha ha khe khẽ.

“Này, nhận lời đợi tớ, sao lại bỏ đi trước thế?” Hỏi hay nhỉ? Vừa xong tôi có nhận lời đâu. Tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt vô cùng bi thương rồi lại tiếp tục đi đường của mình.

“Em xin chị, những trường hợp này em không thích hợp để tham gia.” Tôi vốn cho rằng lời từ chối của tôi là hợp lý, lại không ngờ rằng câu này của mình ngay lập tức bị cô ấy phủ định.

Lúc này tôi thật sự cầu mong có thần tiên đại tỷ nào đó xuất hiện cứu tôi khỏi tay Mỹ Tuệ bởi vì cô ấy đang túm tay tôi quá chặt, quá đau.

Tôi vùng vằng cố gắng thoát ra, nhưng tất cả đều uổng công vô ích. Cô ấy chỉ nói với tôi, lần này là một khách hàng, thật sự, chỉ có một khách hàng. Còn nữa, đàm phán xong hợp đồng này, cô ấy sẽ mời tôi đi ăn cơm để bù đắp. Tôi đúng là kẻ nhu nhược, mới nghe cô ấy nói có hai câu đã xuôi, chả phản ứng gì nữa.

Lần này, địa điểm gặp mặt là một phòng trà sang trọng, chỉ có hai tầng, bài trí theo phong cách giả cổ. Chẳng hiểu sao, cứ nghĩ tới đi gặp khách hàng để ký hợp đồng là tôi lại nghĩ tới đến nhà hàng để được đánh chén, chẳng ngờ lần này lại được đi ký hợp đồng ở phòng trà.

Không bao lâu sau, người được gọi là khách hàng đã đến. Tôi không để tâm, chỉ lơ đãng nhấm nháp tách trà của mình. Chỉ đến khi Mỹ Tuệ đá vào chân tôi một cái dưới gầm bàn, tôi mới sực tỉnh. Điệu bộ của tôi khiến cho đối phương phải giật mình.

Tôi ngồi nghe họ bàn chuyện hợp đồng, nhìn vẻ bề ngoài thì có vẻ như đối phương và chúng tôi tuổi tác tương đương, vậy mà sao anh ta là giám đốc còn chúng tôi chỉ là nhân viên quèn? Thật là nhân tài không đợi tuổi, hoặc là khuôn mặt anh ta trẻ hơn tuổi thật, tôi rảnh rỗi phán đoán vu vơ như vậy.

Tôi lại chống tay lên cằm tiếp tục nhìn ra cửa sổ. Mỹ Tuệ nãy giờ chuyên tâm bàn bạc các điều khoản trong hợp đồng với người trước mặt, bây giờ mới quay sang giới thiệu anh chàng đó tên là Lăng Sở, là giám đốc dự án của một công ty. Còn lại những thứ cụ thể hơn tôi đều không nghe rõ.

Đột nhiên anh ta cầm ấm trà rót thêm trà ấm vào chén của tôi, ngay lập tức tôi bị đôi bàn tay vừa dài vừa trắng trẻo của anh ta thu hút. Đúng thế, tôi thực sự thích đàn ông có đôi tay xương xương như thế, bởi vì đó chính là đôi tay của Y Dương.

Tôi trợn mắt nhìn chằm chằm vào đó, rất lâu sau vẫn nhìn như thế, không thể rời mắt.

Anh ta như chiếc chìa khóa, mở toang cánh cửa tâm hồn tôi. Tôi thừa nhận đôi tay Y Dương không đẹp bằng tay anh ta. Nhưng đôi tay mãi mãi là đôi tay, không thể thay thế cho cả con người được.

Tôi có chút kích động, làm sánh nước trà ra ngoài. anh ta rất nhanh đưa cho tôi giấy ăn, sau đó ân cần hỏi han tôi có bị bỏng không.

Tôi cảm thấy hai má nóng bừng, không hiểu là vì sao.

Việc ký hợp đồng được tiến hành rất thuận lợi, may mắn thay, anh ta là một người rất nhẹ nhàng. Lúc chuẩn bị chia tay ở cửa quán trà. Tôi nghĩ là mình sẽ không còn được thấy đôi tay xương xương gầy gầy đó nữa, cũng không được nghe thấy mấy lời mà người có tên là Lăng Sở đó nói.

“Xin hỏi, hai cô có thể bớt chút thời gian ăn cùng tôi bữa cơm không?” Anh ta cười, khóe miệng lộ ra một vòng cung hoàn mỹ.

Xem chừng tôi nghĩ không sai, nhất định rồi, gặp gỡ khách hàng là phải kèm ăn uống thì mới xây dựng được quan hệ. Chỉ là khẩu vị không giống nhau thôi.

Mỹ Tuệ kín đáo kéo gấu áo tôi, xem ra là muốn trưng cầu ý kiến của tôi. Chỉ là đang lúc bị người khác để ý, tôi không biết phải trả lời thế nào cho tiện. Ngẩng đầu lên phút chốc, thấy Mỹ Tuệ đã quả quyết nhận lời rồi. Sát thủ ngàn đao này, tôi còn chưa đồng ý cơ mà.

Điểm đến là một nhà hàng cao cấp. Tôi lật giở menu, rà tay dọc theo những món ăn ghi trên đó và chọn một con tôm hùm Nam Mỹ rất đắt tiền. Lăng Sở tiên sinh, xin lỗi nhé! Ai bảo anh là giám đốc còn tôi là nhân viên.

Nhân viên phục vụ vui vui mừng mừng ghi lại món tôm hùm Nam Mỹ tôi gọi, có lẽ vì nhìn thấy giá tiền ghi ở mặt sau mà vui chăng. Tôi lại chẳng bận tâm, tiếp tục bận rộn chọn món nữa.

Có lẽ đây là bữa ăn kỳ cục nhất mà tôi từng gặp. Trên bàn ăn Mỹ Tuệ và cái người tên là Lăng Sở đó say sưa nói chuyện, tôi chỉ ngồi một bên cổ vũ cho có phong trào, thiếu chút nữa thì dùng hết chân tay vào việc lột vỏ con tôm hùm Nam Mỹ kia.

Bàn tay của Lăng Sở đúng là rất đẹp, tôi vừa ăn vừa ngắm nó không chút e dè, đến mức cuối cùng đương sự còn không dám giơ tay ra tiếp tục gắp thức ăn nữa.

“Lăng tiên sinh, sao lại mời chúng tôi đi ăn vậy?” Tôi hỏi một câu rất gian trá. Bình thường mà nói, đàm phán hợp đồng xong rồi mới quyết định mời đi ăn tối, đều sẽ có dụng ý gì đó, cho nên đối với những hạng người như vậy, tôi cơ bản không có cảm tình gì.

Anh ta đột nhiên sững lại, dường như không biết phải trả lời thế nào.

“Lẽ nào còn có dụng ý khác?” Tôi truy hỏi thêm câu nữa, anh ta càng thể hiện sự khó xử, hợp đồng ký xong xuôi hết rồi, anh ta muốn trở mặt cũng không được nữa.

Tôi nhìn nhìn anh ta, nhịn không được, bật cười hai tiếng. Không ngờ da mặt của loại người như anh ta lại mỏng đến thế. Tôi dám chắc bữa ăn hôm nay nhất định sẽ khiến vị Lăng Sở tiên sinh này khó mà quên được.

Lúc thanh toán, tôi giống như con chuột trốn con mèo, tránh rất xa. Nhưng có vẻ như vị Lăng Sở tiên sinh đó không thèm ném ánh mắt thù ghét về phía tôi.

Ra tới cửa nhà hàng, anh ta quay lại cười với tôi và hỏi: “Hứa tiểu thư, có thể cho tôi biết làm thế nào để liên lạc với cô được không?”

Tôi có chút kinh ngạc, tôi cứ ngỡ rằng anh ta sẽ vì những câu hỏi lúc nãy của tôi mà cảm thấy khó để rút lui, không hề nghĩ anh ta có thể tự tin đến mức này. Ngập ngừng một lúc lâu, để giữ thể diện, tôi đọc cho anh ta số điện thoại di động của tôi, chỉ là số sáu cuối cùng bị đọc thành số chín.

Đại giám đốc Lăng, đúng là không chịu nổi!

Trên đường về nhà, Mỹ Tuệ chỉ cười và cười, đến nỗi lông tơ trên người tôi dựng hết cả lên.

Ngay lập tức tôi quay sang cười trêu cô ấy: “Lẽ nào đang nghĩ tới anh ta?”

Mỹ Tuệ nháy mắt với tôi một cái, khôn ngoan trả lời: “Thôi đi, không nhận ra đó là một người rất thích hợp với cậu sao?”

Tôi nhìn lên bầu trời, đêm nay sao rất thưa, rất nhạt.

Tôi chỉ nói với Mỹ Tuệ: “Tôi đã có bạn trai, bạn trai tôi tên là Y Dương.” Sau đó mỉm cười một cách ngốc nghếch.

Đúng thế, bạn trai tôi tên là Y Dương!

Chớp mắt đã đến ngày nghỉ phép, tôi dự định sẽ dọn dẹp tổng thể căn phòng, cho nên chăn đệm đều mang ra ban công phơi nắng, áo đệm của sofa cũng mang ném vào máy giặt. Đúng lúc tôi đang uể oải đấm đấm lưng thì chuông cửa reo.

Tôi nhìn qua lỗ quan sát trên cửa, đang đứng ngoài cửa là một người đàn bà lớn tuổi dáng vẻ nôn nóng, nhìn mặt quen quen, chắc là người ở tầng dưới mà tôi từng gặp qua.

“Cháu chào bà! Có việc gì vậy bà?” Tôi mở cửa, chào hỏi bà ấy rất lễ phép.

“Cháu gái! Bà sống dưới tầng một, bà họ Vương, cháu cứ gọi là bà Vương cũng được.” Nói đến đó bà ấy liền nhấc tay chống nạng, bước thẳng vào nhà. Haizz…bà ấy không biết mình là khách hay sao?

“Bà Vương, có chuyện gì xin bà cứ nói ạ.” Tôi có chút nôn nóng, đi theo thúc giục một câu.

“Cháu à, đường thoát nước của khu nhà này bị tắc rồi. Ban quản lý nói chúng ta phải tự giải quyết, bà nghĩ mỗi nhà chúng ta bỏ ra một chút tiền, thuê người nạo vét là xong.” Bà ấy vừa nói vừa kéo tôi ngồi xuống, rõ ràng là địa vị chủ khách đã bị hoán đổi. Thật kỳ quặc!

Mở miệng ra là gọi “cháu gái”, dám chắc là muốn tôi quyên tiền. Tôi đương nhiên không muốn phải mất đi món tiền này nhưng suy ngẫm hồi lâu mà vẫn không tìm ra được lời nào để từ chối cho phải phép, cuối cùng đành mở hầu bao lấy tiền đưa cho bà ấy.

Bạn thấy đấy, miệng của bà lão hơn sáu mươi tuổi này thật có uy lực sai bảo, nói hai ba câu đã khiến tôi bối rối. Lúc gần đi bà ấy còn đặc biệt tặng cho tôi một tin khiến tôi có thể ba ngày ba đêm mất ngủ.

“Cháu gái à, đường thoát nước bị tắc rồi, nước không thoát được, sửa chữa cũng không đơn giản, có thể mất từ ba đến năm ngày mới xong. Cho nên cháu nhớ kỹ cho là sau năm ngày nữa mới được xả nước đấy.”

Tôi nghe mà ngất luôn!

Không được xả nước, vậy cái chăn đang ngâm dở của tôi phải làm thế nào đây?

Bà Vương đó quay đầu đi xuống lầu, vừa đi còn vừa ngoái lại dặn dò tôi: “Cháu gái à, bà xuống nhà đây, không cần tiễn bà, cháu nhớ là, vạn bất đắc dĩ thì mới được xả nước đấy nhé.”

Tôi chết đây!

Từ khi bà Vương rời đi, tôi bắt đầu chán nản, làm gì cũng không dám dùng nước, sợ dùng xong nước không thoát được. Điều khiến tôi đau đầu nhất là làm thế nào để xử lý được cái chăn bông và vỏ đệm sofa đang ngâm trong máy giặt kia.

Lúc này tôi đang ngồi trong phòng chờ sạc pin điện thoại, trong không gian tĩnh mịch bỗng nghe có tiếng chuông vọng đến. Chân tôi còn chưa kịp chạm đất thì âm thanh đó đã biến mất. Tôi thở phào nhẹ nhõm, trên thế giới này làm gì có ai xấu xa hơn tên khốn Y Dương đó. Đúng lúc tôi đang chuẩn bị xem rốt cuộc nó là cái tiếng gì thì lại phát hiện nó tắt mất rồi.

Nói đến cũng thấy lạ, gần đây cái vật này thường hay khiến tôi nổi cáu. Tôi thật sự muốn giẫm cho nó một nhát rồi tiện tay ném nó ra ngoài cửa sổ, vứt đi cho rồi. Nhưng không may là, nếu vứt nó đi thì tôi lại không có tiền sắm cái mới, cho nên đành miễn cưỡng gom nhặt mấy mảnh của nó giữ lại để dùng tiếp.

Sau khi dọn dẹp qua loa phòng ốc, tôi đi ra ngoài, như thế mới khiến cho những chuyện muộn phiền này bị tống hết xuống địa ngục.

Lúc đi đến khu thương mại, tôi tìm được một cửa hàng sửa chữa điện thoại di động, sau khi kiểm tra thấy mình có mang theo tiền, tôi thẳng tiến vào trong cửa hàng.

Cửa hàng nhỏ, bên trong rất yên tĩnh, không có người khách nào.

“Chú à, phiền chú xem giúp cháu, sao anh chàng này thường hay bị sập nguồn thế ạ?”

Nói xong tôi đặt chiếc điện thoại đang cầm trong tay lên quầy.

Chú đó sau khi nhận lấy điện thoại, xem xét một hồi, cuối cùng quyết định tháo rời nó ra để kiểm tra. Sau đó tôi đau khổ nhìn nó cho đến khi nó được lắp lại nguyên vẹn thì mới thở phào nhẹ nhõm.

“Nguyên nhân là ở pin, nhưng hiện tại chỗ chúng tôi không có loại pin này.” Chú ta nói, nhìn tôi một cái rồi đưa lại điện thoại trả tôi một cách thản nhiên vô cùng.

Sư phụ đúng là sư phụ, bản lĩnh nghĩ cách thật cao cường.

Tôi nói lời cảm ơn một cách chán nản, rồi từ cửa hàng đó đi sang tòa nhà bên cạnh.

Nghe nói hiện nay trong thành phố đang thịnh hành dòng điện thoại di động LG KF 750. Tôi nhịn không được bèn vào trung tâm thương mại, tới gian hàng bán sản phẩm của hãng LG để xem xét. Hàng tốt giá không rẻ, hàng rẻ chất không tốt, câu nói này quả không sai chút nào, sau khi cầm cái điện thoại đó lên, tôi thật sự không muốn đặt nó xuống nữa.