Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu

Chương 2




Đỉnh xe ngựa màu tương tử chậm rãi chạy vào kinh thành, lập tức đi tới Vĩnh Ninh.

" Xem như đã trở về.” Nha hoàn nhìn phía trước không xa thấy Lý gia,nhẹ nhàng thở ra.

“cô nương này quả thật là 1 kẻ ngốc, dọc theo đường đi chỉ lo ăn uống ngủ, ngược lại cũng bớt việc.” một nha hoàn khác cười lên tiếng.

Chớp mắt xe ngựa tới ngoài cửa lớn Lý gia, bọn nha hoàn nhìn ra ngoài, liền thấy lão phu nhân mang theo các con dâu, dắt nha hoàn lớn tuổi, ở trước cửa đứng đợi.Mấy nha hoàn vội thu hồi tâm tư.Các nàng suýt nữa đã quên, bên trong xe ngựa là cô nương ngốc, chính là đưa đi tiến cung làm nương nương.Ngay cả lão phu nhân đều bày ra tư thế cung nghênh, các nàng còn trêu ghẹo, nói lời nói vui đùa cô nương này, nếu mà chủ tử nghe thấy được, lột một lớp da đều là rất nhẹ. Bánh xe ngựa di chuyển kẽo kẹt, cuối cùng dừng lại ở ngoài cửa Lý gia.Lão phu nhân cười hiền hoà mà đi lên trước, ngay sau đó hai đại nha hoàn vén rèm xe lên,đỡ cô nương ngồi bên trong ra.

Dương yêu Nhi ngẩng đầu, ngây thơ đánh giá dinh thự trước mặt. Cửa môn kia thật cao nha.Hai bên tượng đá ngồi xổm cũng thật lớn nha.Bên cạnh vây quanh cũng thật nhiều người nha. Còn không đợi nàng đang ngây thơ phục hồi tinh thần lại, lão phu nhân liền đỡ nàng cẩn thận, cười nói: “thật là 1 cônương xinh đẹp,trên đường đi chắc mệt mỏi. Trước tiên tắm gội cho hết mệt, rồi đổi 1 thân xiêm y sạch sẽ .”

Dương yêu Nhi không lên tiếng.

Lý lão phu nhân thấy sắc mặt nàng không sợ hãi, ngay cả ánh mắt cũng không có một tia biến đổi, lập tức càng cảm thấy tiểu cô nương này không thể đối đãi chậm trễ.

Mấy phụ thân Lý gia vây quanh Dương yêu Nhi đi về hướng Thu Hương viện, ngày thường khách quý sẽở đây.. Mấy nha hoàn lão mama hầu hạ nàng tẩy rửa đi một thân bụi đất, lại thay xiêm y mới tinh, rồi sau đó chải đầu cẩn thận cho nàng, búi tóc sơ thành song hoàn, lại cho nàng đeo thoa hoàn, vẽ chân mày, son môi.Dương yêu Nhi ngồi ở chỗ kia, tùy ý cho bọn họ đùa nghịch.

“cô nương thế nào lại không có lỗ tai? không thể nào mang hoa tai.” Nha hoàn kinh ngạc nói.

Lão mama nghe vậy liền muốn đi lấy kim, Dương yêu Nhi thoáng nhìn cây kim, không chút nghĩ ngợi liền giơ tay bưng kín đầu.

“đã xong,đều đi xuống đi.” Đại phụ thân Lý gia đi đầu đẩy cửa đi vào, đuổi lão mama cùng nha hoàn, sau đó nàng đi đến bên người Dương yêu Nhi, thân thiết đỡ lấy cánh tay Dương yêu Nhi, đem nàng nâng lên, nói: “cô nương có đói bụng không? không bằng trước tiên dùng chút thức ăn?”Dương yêu Nhi gật đầu.

Mấy phụ thân Lý gia, liền cùng nhau bồi Dương yêu Nhi dùng cơm.

Dương yêu Nhi ngốc vẫn là ngốc, nhưng bản thân mình ăn uống là sẽ nhớ, chỉ là động tác so với người khác chậm hơn một chút.Nàng nắm chiếc đũa, ăn đồ ăn 1 cách chậm rì. Các chủ tử, lão mama nhìn chằm bộ dáng của nàng, trong lòng không khỏi âm thầm nói, thật là không giống như là một cô nương lớn lên từ thôn dã, khó trách chọn người như vậy.

“Phu nhân, lão phu nhân bên kia sai người tới hỏi, hỏi cô nương ăn được không , tốt rồi liền lập tức đưa vào cung, Thái Hậu nương nương vẫn còn chờ gặp người.” Nha hoàn ở ngoài cửa hành lễ, lên tiếng thúc giục.

Dương yêu Nhi nghe thấy thanh âm, liền nghiêng đầu nhìn theo hướng đó. Nha hoàn kia bị nhìn đến gương mặt đỏ lên, cơ hồ không dám cùng Dương yêu Nhi đối mặt, trực giác cho biết vị cô nương này thật sự thanh lệ bức người, làm người khác liếc mắt một cái là tự giác nín thở.

“Vậy liền thu thập một phen, đưa Dương cô nương tiến cung.”

Dương yêu Nhi không biết hoàng cung là nơi nào, nhưng nàng biết, những người này muốn đưa nàng đichỗ khác. Nàng nhìn trước mặt mình là một bàn đĩa với chén nhỏ, liếm môi nhịn xuống.Nàng còn chưa có ăn no đâu. Nàng nhấp môi dưới, rốt cuộc vẫn là ngoan ngoãn đứng dậy đi theo ra ngoài. Lúc sau lại là ngồi trên xe ngựa, xe ngựa chạy, cũng không biết chạy bao lâu, chạy đến cung thành cao cao ở ngoài. Tường cao kia nhìn đều phải tốn sức ngưỡng cổ lên.Dương yêu Nhi chỉ ngẩng đầu nhìn rồi khôngnhìn nữa.Nha hoàn mang cho nàng một cái mũ có rèm, đỡ nàng xuống xe ngựa, lúc sau liền đem nàng chuyển giao cho cung nữ thái giám do Hoàng Thái Hậu trong cung phái tới đón người.Dương yêu Nhi mơ mơ màng màng mà đi theo bọn họ vào bên trong, ngược lại không so đo bên người bị đổi lại những gương mặt xa lạ. Thậm chí đối với nàng mà nói còn coi như là sự thú vị. Nàng trước giờ ở trong sân, ngồi ở đó rất là lâu,chỉ thấy được nhiều nhất là chim chóc bay từ tường viện phía đông bay đến phía tây, chưa có gặp qua nhiều người như vậy……Thục phi là khi Huệ Đế còn tại vị, trong cung các phi tần phân cao thấp, ngay lúc đó mẫu thân Thái Tử mất sớm, vẫn luôn là Huệ Đế tự mình nuôi nấng. Sau khi Huệ Đế mất, tân đế liền trước chúng thần ra chiếu, phong Thục phi là Hoàng Thái Hậu, Triệu phi là thái phi, Tần chiêu nghi là thái tần. Các phi tần còn lại, đến biệt cung phía nam. hiện giờ Hoàng Thái Hậu, Triệu thái phi cùng Tần thái tần ngồi ở phía đông lục cung Vĩnh An Cung. Các cung nhân dẫn Dương yêuNhi tới Vĩnh An Cung. Lão ma ma mặt lạnh đem nàng sờ từ đầu đến chân, rồi sau đó lại sai người cởi nàng giày, làm chân nàng chỉ có vớ không bước vào trong điện.

Dương yêu Nhi chạm đất cảm thấy thật sự lạnh, nàng theo bản năng rụt rụt chân, phía sau ma ma lại đẩy nàng, lạnh lùng nói: “Còn thất thần làm cái gì? Còn không mau đi vào? Đừng có làm cho các nương nương phải chờ ngươi?”

Dương yêu Nhi nàng cũng nghe không hiểu lắm, chỉ cảm thấy đi vào nơi này, người xung quanh mỗi người đều trở nên hung ác lên.Đáy lòng nàng hiện lên 1 tia sợ sệt. Ngửa đầu nhìn lên, nơi này cửa thậtsự cao,khí thế nơi này làm cho người vào cảm thấy sợ, chạy thẳng lên đầu, Dương yêu Nhi thu hồi ánh mắt, thuận theo mà đi vào trong điện.Chỉ thấy chính giữa chỗ ngồi là 1 người đã qua tuổi bốn mươi, lại trang điểm đẹp mắt vô cùng giống phu nhân, Dương yêu Nhi liếc mắt một cái liền nhìn thấy mấy mảnh dài trên các ngón tay của nàng, mang bộ giáp nhọn. Làm cho người nhìn liếc mắt một cái là cảm thấy khó chịu.

“Ra là cô nương dân dã…… Xuy.” Người ngồi trên cao cười lạnh một tiếng, tựa hồ lấy con mắt khinh thường nhìn Dương yêu Nhi.

Bên cạnh bồi tọa là An Dương Hầu phu nhân cười cười, nói: “thật ra thần phụ nhìn vị Dương cô nương bộ dáng thật xinh đẹp, nghĩ đến Hoàng Thượng nhất định sẽ thích.”

Hoàng Thái Hậu đáy mắt hiện lên một tia châm chọc, tay trái nàng đỡ lấy ly trà, nói: “Tự nhiên sẽthích.”

“Được rồi, ai gia cũng không cần nhìn. Đưa đến Dưỡng Tâm Điện đi.” Hoàng Thái Hậu không có kiên nhẫn mà phất phất tay.

một bên ma ma khom người nói: “Nương nương, chuyện này còn chưa cử hành đại điển, đem Dương cônương đưa đến Dưỡng Tâm Điện, chỉ sợ có điều không ổn.”

một chút châm chọc ở đáy mắt của Hoàng Thái Hậu chưa tan, nàng phất tay nói: “Ai gia cũng là vì Hoàng Thượng suy tính, Hoàng Thượng còn đang mang bệnh, sớm chút đem Dương cô nương đưa qua, có lẽ lập tức liền khởi sắc.”

Ma ma muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng nàng vẫn là đem lời của Hoàng Thái Hậu truyền đạt đi, sai người đem Dương cô nương mau chóng đưa đến chỗ của Hoàng Thượng.

Dương yêu Nhi hồ đồ mơ màng lại bị mang đi ra ngoài. Trong lòng nàng còn có chút cao hứng.

Xem như mang giày vào, không cần lại bị đông lạnh.

Dương yêu Nhi đi rồi, Hoàng Thái Hậu mới nói: “Lý gia đưa thư, nói đưa tới là 1kẻ ngốc. không duyên cớ đưa tới trước mặt là 1 kẻ ngốc, chướng mắt cũng liền thôi, hỏng phong thủy Vĩnh An Cung của ai gia,như vậy thật sự không đẹp.”

An Dương Hầu phu nhân lộ ra vẻ kinh ngạc: “Là 1 kẻ ngốc?”

“Đúng vậy.” Hoàng Thái Hậu khóe miệng hơi hơi nhếch lên, lại phun ra một câu khắc nghiệt: “một kẻ ngốc, một kẻ quái bệnh. Đúng là trời sinh một đôi.”

An Dương Hầu phu nhân nghe xong lời này, nhất thời liền tót mồ hôi lạnh, cúi đầu không dám nói thêm 1 lời.

Dương yêu Nhi bị đưa tới một nơi hoàn toàn xa lạ. Nơi này lão ma ma sắc mặt càng lạnh lùng âm trầm, lời nói ra đều không biết nói như thế nào. Nàng nói với Dương yêu Nhi: “Ở ngoài cửa, gặp Hoàng Thượng dập đầu là được.”

Dương yêu Nhi hiểu được dập đầu là gì, nhưng lại không rõ, đang êm đẹp, vì chuyện gì phải dập đầu người ta? Nàng liền đứng ở 1 chỗ, không động đậy. Sắc mặt Lão ma ma trầm xuống, âm thanh lạnh lùng nói: “Lúc đến Lý gia không có ai dạy ngươi quy củ sao?” Dương yêu Nhi nghiêng đầu nhìn nàng. Lão ma ma càng cảm thấy lửa giận bốc lên, giơ tay muốn tát Dương yêu Nhi.

Lúc này trước cửa treo rèm gọi người từ trong vén lên, một tiểu công công người thoạt nhìn tuổi còn trẻ cất bước đi ra, nhìn chằm chằm lão ma ma, nói: “Nháo cái gì? Làm phiền Hoàng Thượng nghỉ ngơi, không phải muốn mất đầu à?”

Lão ma ma lúc này mới thu liễm 1 chút, khom người nói: “Triệu công công, Lý đại nhân đã từ Dân Trạch huyện tìm người đến, mới vừa rồi Thái Hậu nương nương làm chủ, đem cô nương đưa lại đây. Lão nô chính là kêu cô nương ở bên ngoài phải dập đầu với Hoàng Thượng…”

Khi màn cửa bị xốc lên, lộ ra 1 cái lỗ, Dương yêu Nhi tò mò mà nhìn theo hướng đó. Hắc hắc…

Tất nhiên là cái gì cũng không nhìn thấy, nhưng lại có cổ hương nhẹ nhàng bay ra, dễ ngửi vô cùng. Bên trong nhất định là 1 địa phương tốt,Dương yêu Nhi nghĩ thầm. Bên ngoài lão ma ma cùng Triệu công công nói chuyện, bên trong cung nhân quỳ xuống đất đứng dậy,đỡ thiếu niên trên long sàng dậy.

Các cung nhân còn lại vội đi thắp sáng nhiều đèn, trong phòng lúc này mới sáng bừng lên.

Vẻ mặt của người trên giường ở dưới ánh nến trở nên rõ ràng.

Liền thấy được cặp chân mày như mực phác họa, như điểm tô cho cặp mắt hẹp dài thâm trầm, còn có cặp môi mỏng màu đào.

Đó là một khuôn mặt tuấn mỹ cùng sắc bén, Ánh nến chập chờn. Ánh mắt người này có chút biến đổi. Đáy mắt hắn hung ác nham hiểm nhiều hơn, trên mặt sắc bén nhưng thật ra lại đẹp đẽ, nhìn qua gần giống như là 1 thân bệnh, cho nên tính tình âm trầm, nhưng kỳ thật là 1 thiếu niên vô lực.

“Bên ngoài là ai?” hắn hỏi.

Triệu công công quay người tiến vào, khom người trước mặt hắn, cung kính nói: “Bẩm Hoàng Thượng, vị kia……cô nương huyện Dân Trạch, đã đưa tới.”

trên mặt thiếu niên không biểu hiện ra hỉ nộ, hắn sai người vén rèm trướng lên, đi ra khỏi bình phong, rồi sau đó nghiêng đầu nhìn ngoài cửa. hắn lệch đầu về 1 bên, khóe mắt tựa hồ phát ra 1 tia sáng, quả nhiên là đẹp đến câu người.

Cung nữ bên cạnh âm thầm đỏ mặt, không dám nhìn nữa, vì vậy gắt gao cúi đầu.

Thiếu niên nhìn chằm chằm vào cửa nhìn xem, ở cửa treo chiếc rèm mỏng. Hình ảnh dưới rèm liền hiệnra bóng dáng của thiếu nữ.

Thân hình thiếu nữ gầy, một mình đứng ở đó.

Chỉ thấy bóng dáng, thiếu niên nhìn cũng không thấy khác, hắn chỉ nhìn thấy nàng búi tóc sơ song hoàn, song hoàn đứng ở trên đầu nàng, tựa hồ duỗi tay túm chặt nhẹ nhàng, là có thể đem nàng toàn bộ đều đem tới, Giống cái gì?

Thiếu niên nhớ khi bảy tám tuổi, phụ hoàng cho người xách con thỏ tới trước mặt hắn.

Lỗ tai con thỏ vừa cao vừa lớn, đứng thẳng ngơ ngác ở trên đầu, ngốc không thể nào nói.

“không cần dập đầu, đưa nàng trở về đi.” Thiếu niên nói.

Tiếng nói của hắn khàn khàn lại lãnh đạm, mang theo một cổ lạnh làm cho người ta lạnh thấu tâm xương.

Tác giả có lời muốn nói: 【 hung ác nham hiểm hung ác chiếm hữu dục cường đến biến thái nam chủ X tiểu ngốc tử lớn lên cùng thiên tiên dường như nữ chủ 】

↑ như vậy ghép đôi ↑

*tương tử: màu tím

*bộ giáp: mấy cái ngón tay dài dài mà nương nương hay đeo lm trang sức