Cẩm Tịch

Chương 9: Ngàn Thương Luân Hồi



Edit: V.O

Khương Linh Vũ đích thân tới bắt Cẩm Tịch, ngay cả Lê Dịch Minh cũng không đoán trước được, hắn vô thức chắn trước người Cẩm Tịch:

"Cẩm Tịch, con chịu khổ rồi."

Dường như người trước mắt vẫn là sư phụ quen thuộc trong trí nhớ, mặt mày y hệt, nụ cười y hệt, thậm chí vẻ lo lắng trên mặt đều rõ ràng như vậy, nhưng Cẩm Tịch đứng ở bên cạnh hắn, cả người lại không ngừng run rẩy, như rơi vào hầm băng.

"Tại sao, tại sao, tại sao?"

Cẩm Tịch khóc, khóc rất lợi hại, dường như rống khàn cả giọng mới có thể phát tiết oán khí và không cam lòng trong lòng nàng, thậm chí nàng còn vươn hai tay ra hung hăng đẩy người trước mặt:

"Con còn nhớ rõ vi sư thường nói với con hi vọng Thần tộc trở lại thế gian không?"

Cẩm Tịch nhớ, sao nàng có thể không nhớ, những lời này sư phụ thường nói, nàng từng cho rằng sư phụ cảm thán Nhân tộc thói đời bạc bẽo, mà cả thế gian hai tộc Yêu Ma lại hoành hành, không có Thần tộc quản chế, dường như tất cả đều giống như con ngựa hoang đứt cương.

"Sư phụ, người nhập ma rồi."

"Nhất niệm thành Ma, nhất niệm thành Thần, Thần Ma chỉ trong một ý nghĩ, chỉ cần ta có thể khiến cho Nhân tộc được chọn có thể tu thành Tiên thân, bọn họ sẽ phụng ta làm Thần."

Thèm muốn trên mặt Khương Linh Vũ hoàn toàn đánh nát một chút hy vọng cuối cùng của Cẩm Tịch, thì ra là trước kia sư phụ lòng có thương sinh cũng chỉ là vì thực hiện tư lợi của bản thân ông ta, nếu Thần tộc cũng như sư phụ, sao bọn họ lại nhận được Nhân tộc thành kính quỳ bái trường kỳ ngàn năm, sư phụ nói đúng, Thần Ma chỉ ở một ý nghĩ, ông ta đã hoàn toàn bị lạc đường.

"Sư phụ, thu tay lại đi, chết nhiều người như vậy, còn chưa đủ sao?"

"Vi sư làm những chuyện này, sau này con sẽ hiểu, Thần tộc từng nói, vạn vật thế gian, tất cả sinh linh đều bình đẳng, Thần tộc ban cho chúng ta diện mạo và thân hình giống bọn họ, những thứ này hai tộc Yêu Ma cần tu luyện trên trăm thậm chí còn hơn ngàn năm mới có thể có được, tuy nhiên nó cũng tước đoạt quyền lợi trường sinh bất lão của chúng ta, sợ một ngày nào đó Nhân tộc sẽ thay thế bọn họ, điều vi sư muốn làm chính là hi vọng sau này Nhân tộc có thể khắp nơi là thừa tự."

" Thần do máu tươi trải thành, không cần cũng được."

"Cẩm Tịch, con. . ."

"Sư phụ, đây là một lần cuối cùng đồ nhi gọi người như vậy, dieendaanleequuydoon – V.O, tu vi đã mất, sư môn đã hủy, từ nay về sau, con và người không còn liên quan."

Cẩm Tịch quỳ "phịch" một tiếng xuống đất, dập đầu ba cái, thật lâu không đứng dậy.

Lê Dịch Minh vẫn nhìn chằm chằm Khương Linh Vũ, chỉ sợ tiếp theo ông ta sẽ ra tay trong chớp mắt:

"Cẩm Tịch, ngươi là đồ nhi ta thương yêu, không nghĩ tới ngay cả ngươi cũng muốn phản bội ta."

Cả đời này Khương Linh Vũ chỉ có năm đệ tử thân truyền, trừ đi Cửu Tư che giấu thân phận, lão Đại là người phát hiện bí mật của ông ta sớm nhất, Khương Linh Vũ giết hắn không hề do dự, bởi vì tu vi của hắn đã ở trên sư phụ này, chỉ có thể thừa dịp hắn kinh hoảng không chuẩn bị mà tấn công. Lão Tam là thông minh nhất, cho nên có thể thật sự tra được ông ta, cho nên ông ta cũng ra tay độc ác, tính tình lão Tứ hàm hậu, đối với sư phụ nói gì nghe nấy, bất đắc dĩ trong ngày tiên môn hỏa hoạn, đối chiến cùng nhiều Ma tộc không địch lại cũng bị giết.

"Ta chưa bao giờ làm ngược lại sự dạy bảo của ông, trừ ma vệ đạo, trợ giúp Nhân tộc."

"Được, đã như vậy, ngươi cũng đừng trách vi sư vô tình."

"Tế Ti đại nhân, Môn Chủ từng nói cần phải lấy được sách Thiên Ma, bây giờ đầu mối duy nhất ở chỗ Cẩm Tịch, tạm thời nàng không thể chết được."

Lê Dịch Minh lại chắn trước mặt Cẩm Tịch một lần nữa, vừa giằng co với Khương Linh Vũ, vừa tĩnh tâm ngưng khí, chuẩn bị nhận lấy một kích của ông ta bất cứ lúc nào.

"Cửu Dịch, ngươi đừng lấy lệnh Môn Chủ ra dọa ta, ta biết ngươi luyến tiếc nha đầu này, ta cũng sẽ không giết nàng ta, nhưng ta cũng phải nhắc nhở ngươi, thời giờ Môn Chủ cho ngươi còn ba ngày, nếu đến lúc đó ngươi không lấy được sách Thiên Ma, sợ là Ngàn Thương trên người ngươi phát tác, Thần tộc tái thế cũng khó cứu."

Lúc Cẩm Tịch nghe thấy hai chữ Ngàn Thương, trong mắt hoàn toàn không thể tin, thân thể càng thêm đứng không vững,

"Trong lòng ta tự có nắm chắc, đa tạ Tế Ti đại nhân nhắc nhở."

"Được, đã như vậy, ta sẽ không xen vào việc của người khác, Cẩm Tịch giao cho ngươi."

Trước khi Khương Linh Vũ đi, ánh mắt dừng lại ở trên người Cẩm Tịch chốc lát, nhưng giờ phút này cả người nàng đều đang chú ý tới Lê Dịch Minh, cũng không  chú ý tới Khương Linh Vũ cười quỷ dị.

"Ngàn Thương, Ngàn Thương là sao?"

Giờ Cẩm Tịch mới hiểu được những vết sẹo trên người Lê Dịch Minh là sao, đây đều là dấu vết Ngàn Thương để lại, Ngàn Thương Luân Hồi trong truyền thuyết, bị thương và chết, một người sao có thể chịu nổi Ngàn Thương, cho nên chỉ tồn tại Ngàn Thương Luân Hồi, từ trước đến nay Ma tộc có một loại bí thuật, có thể khiến cho một người bị hàng ngàn vết thương mà không chết, nhưng nỗi đau đớn trong đó người thường ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.

"Cẩm Tịch, cũng đã qua, bây giờ Ngàn Thương chỉ để lại cho ta những vết sẹo này mà thôi."

"Là Khương Linh Vũ hay là Cửu Tư?"

Cẩm Tịch lại nổi lên cố chấp, Lê Dịch Minh cũng không có cách nào với nàng, hắn chậm rãi lấy mặt nạ của mình xuống, từng vết sẹo dữ tợn hoàn toàn hiện ra trước mắt Cẩm Tịch.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.