Cấp Trên Luôn Trêu Chọc Tôi!!!

Chương 12




Trầm Thần: “Giả làm bạn trai của chị.”

“…Không, không tốt lắm?” Túc Duy An sửng sốt một chút, sau đó vội vàng xua tay.

“Em vừa đáp ứng với chị rồi!” Trầm Thần nắm lấy cánh tay cậu và kéo ra ngoài, “Làm ơn, trong văn phòng này chỉ có em độc thân và cùng độ tuổi.”

Túc Duy An không dám dùng lực, chỉ có thể đi cùng Trầm Thần, cứ ngốc nghếch đi theo cô ấy xuống lầu.

Người đàn ông nhìn thấy cô liền vui vẻ, nhưng vừa thấy người cô kéo theo sau, sắc mặt ông ta lại trầm xuống.

Sau khi nét mặt biến đổi qua lại, ông ta nở một nụ cười nhẹ bước qua: “Trầm Thần…”

“Ông làm cái gì?” Trầm Thần nét mặt hung dữ, biểu cảm mà Túc Duy An trước nay chưa từng thấy, cố ấy hất tay ông ta ra: “Những thứ này là từ đâu ra?”

“Trầm Thần…em gả cho anh nhé.” Giọng nói người đàn ông mang đầy tình cảm, trực tiếp không để ý đến người con trai bên cạnh Trầm Thần.

Biểu cảm của Trầm Thần không nhắc cũng biết rất khó coi, bọn họ quen biết trong một buổi xem mắt và kể từ đó đồi phương dính lấy cô như keo.

Hơn nữa người đàn ông này thật ra cũng bị người khác lừa, bọn họ có cùng quen biết một cô gái, cô gái này thường ngày rất thích đưa ra những lời khuyên chẳng mấy tốt đẹp gì.

Ngày hôm đó mọi người đi ăn, người đàn ông khóc lóc kể lể, cô gái đó thì bắt đầu phân tích, cuối cùng đưa ra được kết luận_Trầm Thần thích ông ta, chỉ là cảm thấy ông ta có quá nhiều tiền, không có cảm giác an toàn.

Người đàn ông nghĩ kỹ lại cũng cảm thấy đúng, vì vậy mới có hiện trường kết hôn ngày hôm nay.

“Ông đến muộn rồi, tôi đã có bạn trai.” Trầm Thần nói xong trực tiếp cầm lấy cánh tay của Túc Duy An.

Quần chúng náo động.

Người đàn ông cũng giật mình: “Em…em lừa người. Em rõ ràng không có bạn trai.”

“Ngày trước không có a, tối hôm qua xác định quan hệ rồi.” Trầm Thần nói xong, hướng Túc Duy An hất hất cằm, tay kéo kéo hai cái, ra dấu muốn cậu nói mấy câu.

Bởi vì chột dạ, Túc Duy An động tác gật đầu rất nhẹ: “Thần…Thần thật sự là bạn gái của tôi.”

“…Đừng làm loạn nữa, Thần Thần.”

“Ai làm loạn với ông? Nhanh chóng thu dọn những thứ đồ này đi, lần sau đừng đến làm phiền tôi.” Trầm Thần cũng là bị làm cho phát cáu, câu nói không chút lưu tình.



Trước mặt nhiều người như vậy, thể diện của người đàn ông cũng bị vất xuống, ông ta đi lên trước đẩy Túc Duy An một cái: “Huynh đệ, cướp tay trêи của của người khác là không tốt đâu?”

Túc Duy An không có phòng bị lùi hai bước, lỗ tai ửng đỏ, ngẩng đầu thì nhìn thấy ông ta cầm tay Trầm Thần, hét lên yêu cầu Trầm Thần cho ông ta lời giải thích.

“…Ông không được ép buộc cô ấy.” Túc Duy An hiếm khi nói lớn.

Không đợi ông ta trả lời, những người anh em đi theo ông ta tiến lên trước vài bước: “Cậu nhóc, mọi việc phải biết trước biết sau?”

Người đàn ông là doanh nhân, những người bên cạnh tự nhiên cũng là người có tiền, khẩu khí đều rất lớn: “Lông còn chưa mọc hết mà muốn có bạn gái?” Người đàn ông to béo, nhìn Túc Duy An, đột nhiên cười haha: “Chân này so với vợ tôi ở nhà còn bé hơn, không chừng cởi quần áo ra lại là một cô gái?”

Bọn đàn ông cười lớn, vài người phụ hoạ theo, anh một câu tôi một câu làm nhục Túc Duy An.

Túc Duy An lắng nghe trong im lặng, đột nhiên đầu óc có chút hơi choáng váng.

….

“Bố mẹ cậu thường tìm thầy cô cáo trạng, đồ đàn bà.”

“Đừng đánh chỗ khác của cậu ta, nếu không bố mẹ cậu ta sẽ nhìn thấy__, đừng sợ, cậu ta gan bé, không nói với bố mệ đâu.”

“Các cậu sao ngày nào cũng bắt nạt cậu ấy?”

“Cậu không biết? Cậu ta ấy, ngày trước…?”

Cuộc trò chuyện trong đầu cậu đến đây đột ngột kết thúc, Túc Duy An hô hấp trở lên nặng nề, ngay cả tiếng mắng chửi của Trầm Thần cậu cũng không nghe rõ.

Hai tay đặt hai bên, căng thẳng siết chặt.

Động tác này, có lẽ là đang rất ấm ức.

Nhưng cậu…hình như muốn chạy.

Chạy vào trong nhà, khoá cửa, an an tĩnh tĩnh ở bên trong.

Nghĩ đến đấy, Túc Duy An chân phải có hơi lùi lại một bước.

Trong lòng đang giằng co, một bàn tay to đặt trêи lưng cậu.

Túc Duy An mặc một chiếc áo thun mỏng, lòng bàn tay dán trêи sống lưng, mặc dù cách một lớp vải, nhưng hơi nóng vẫn tiếp tục lan toả...khắp người.



“Yoo, ép hôn sao?”

Đàm Tự đứng bên cạnh, một bên tay chống lên cậu, ngữ điệu mỉa mai.

Hắn mặc một thân tây trang đen, dáng người cao lớn, khí thế tự nhiên tỏa ra áp bức.

Những người khác nhìn nhau. Người đàn ông cầu hôn mở miệng đầu tiên: “Cậu là ai?”

Đàm Tự không quan tâm ông ta, nhìn bốn phía, ra hiệu cho cô lao công trong công ty: “Dì, qua đây dọn mấy cái hoa này đi.”

Dì lao công tất nhiên không dám động, mấy người đàn ông xung quanh sắc mặt đều biến đổi: “Cậu là có ý gì?”

“Là ý đó đó.” Tay Đàm Tự cuối cùng bỏ tay ra khỏi lưng Túc Duy An, đưa về phía sau đầu Túc Duy An, vỗ vỗ nhẹ hai cái: “Còn không đi, xe của các người cùng bị bê đi.”

Túc Duy An lấy lại một chút tinh thần.

Nguồn nhiệt trêи lưng rời đi, nhưng chỗ đó vẫn còn nóng ran.

“Cậu cho rằng cậu là ai___” Những người đàn ông không kìm nổi kϊƈɦ động, tập hợp lại muốn vây quanh họ.

“Các người muốn làm cái gì?” Đặng Văn Thuỵ bước nhanh từ công ty đi ra, tay vẫn còn cầm điện thoại, “Còn không đi, tôi ngay lập tức báo cảnh sát!”

Một người trong số đó vung tay: “Cậu báo đi.”

Vừa nói xong, thì bị người bên cạnh kéo về, người đàn ông khó hiểu quay người: “Kéo tôi làm cái gì”

“Người này là Giám đốc điều hành Thiên Húc, đừng động vào.” Hắn ta nói nhỏ.

Đàm Văn Thuỵ đem điện thoại để ở bên tai: “Đồng chí cảnh sát, xin chào…”

“Đừng đừng đừng,” Người đàn ông cầu hôn vội cản lại: “Bọn tôi đi.”

Nói xong, mấy người chuẩn bị lên xe.

“Đợi đã” Âm thanh đằng sau rất nhẹ, nhưng mang đầy sự uy hϊế͙p͙.

Đàm Tự đá đá bó hoa hồng bên chân: “Thứ này để ở đây muốn cho ai?”