Cậu Chủ Hồ Đồ

Chương 34: Cậu chủ, em với phó tổng Thư đi khách sạn rồi!




“…”. Đáp lại giọng nói mừng rỡ của cô chỉ là sự im lặng của cậu chủ và tiếng nói xem vào của tổng quản bảo mẫu.

“Hả? Điện thoại của cậu chủ à? Tiểu Tiền, nhanh hỏi chừng nào cậu chủ về, mà không! Sao cậu chủ chỉ gọi cho cô, Tiểu Tiền, hỏi coi cậu chủ có cần cái gì không đi?”.

Không kịp để tổng quản bảo mẫu nhận ra chuyện gì, cô ôm di động vội vàng hỏi, “Cậu chủ, về nhà nhanh chút đi, bọn em đang chờ…”.

“Tôi không về nhà ăn tối”.

“…”.

Thất vọng, nỗi thất vọng đặc nghẹn ùa tới.

Câu nói thẳng thừng của cậu khiến cô không tìm được cái cớ để níu kéo, ngay cả bàn tay cầm di động cũng thoáng lạnh đi. Cô vô thức muốn hỏi, “Cậu ở đâu? Ở với ai? Đang làm gì?”, nhưng cô lại không có tư cách để hỏi những câu này.

Làm người hầu, chủ nhân gọi điện về báo trước, cô cũng chỉ trả lời một chữ “Vâng”.

“Cẩm Ngọc, anh đứng đó gọi cho ai đấy? Nhanh tới đây cắt bánh gato đi, các chú các bác đang đợi anh này!”.

Giọng cô tiểu thư họ Vương như kim đâm vào tai cô, đâm vào nơi yếu ớt nhất trong tim cô, đâm tới đau đớn.

Cô sợ càng nghe nhiều, càng biết nhiều, nhiều tới mức không cẩn thận có thể nghe những lời cô không muốn nghe thấy nhất được tuôn ra từ miệng cậu chủ, không chờ cậu chủ đáp lời cô đã ngắt điện thoại.

“Tiểu Tiền này, sao cô lại ngắt điện thoại của cậu chủ! Cậu chủ nói gì thế?”.

“Cậu ấy bận việc ở ngoài rồi, không về nhà đâu”.

Cậu ấy bận tổ chức sinh nhật với người khác, sẽ không về nhà… cậu ấy bận ở bên người khác, sẽ không về nhà… sau khi gặp các bác các chú nhà vợ rồi, có lẽ cả người cũng chẳng về nữa nhỉ?

Bữa tiệc mừng sinh nhật của gia đình thượng lưu xa xỉ sang trọng gấp mấy lần những thứ trang trí của người hầu bọn cô nhỉ?

Sao cô lại nghĩ rằng cậu chủ bận rộn sẽ có thời gi­an chơi bời với những người hầu trong nhà?

Sao cô lại nghĩ rằng cậu chủ lạnh lùng cao ngạo sẽ vì tâm ý của đám người hầu bọn cô mà xúc động?

Sao cô lại nghĩ rằng cậu chủ là người trên lại đồng ý ở bên những người hầu bọn cô?

Điều đó không phải là trái với quy định hầu nữ, mà là ảo tưởng của cô.

Không phải cô nên sớm dừng những tưởng tưởng không chút thực tế này lại sao? Không phải đã tự cảnh cáo mình rằng chỉ kết hôn giả với cậu chủ, tuyệt đối không thể yêu cậu ấy rồi sao?

Vậy tại sao mình còn có ý nghĩ chẳng an phận với cậu chủ? Tại sao lại ghen tỵ tới đau đớn như thế? Tại sao cô không ly hôn được?

Im lặng gỡ hết mấy thứ trang trí trong phòng xuống cùng với mọi người, để bánh gato trong tủ lạnh, bóng bay sặc sỡ, băng lụa cũng tháo xuống gấp để lại trong rương, ngay cả cà vạt và kính râm của Hắc Thủ Đảng cũng bị gỡ xuống. Thứ gì cũng có thể thu dọn lại thật hoàn mỹ, nhưng tâm trạng chờ mong chân thành này làm sao để thu dọn lại gọn gàng đây?

Như ngửi thấy mùi âu sầu của cô, Hắc Thủ Đảng dịu dàng cọ lên mũi cô, động tác quen thuộc gợi cho cô dáng dấp trẻ con của cậu chủ học Hắc Thủ Đảng cọ lên mũi cô trước máy chụp hình tự động.

“Lúc đó, tao còn tưởng cậu chủ đang ghen vì mày cơ”. Cô thuận tay vuốt lên cái bờm của Hắc Thủ Đảng, “Hắc Thủ Đảng, tao hơi khó chịu”.

Con chó to ngoan ngoãn ngồi xuống, không giãy cũng chẳng nghịch ngợm để cô ôm.

“Sao bây giờ? Hình như… tao ghét cô chủ tương lai của chúng ta, hình như… tao ghét cậu chủ ở bên người phụ nữ khác, hình như… tao đã thích cậu chủ rồi…”.

Tiếng chim hót sáng sớm đánh thức Diêu Tiền Thụ rời khỏi giường, hôm nay cô còn phải đi công tác với phó tổng Thư.

Sắp xếp hành lý, để lại tờ giấy nhắn cho tổng quản bảo mẫu, cô đóng cửa lại ra ngoài.

Vườn hoa hồng trụi lủi trong sân hãy còn nhắc cô nhớ lại nỗi đau đớn đêm qua, cô vội vàng rảo bước đi nhanh như chạy tới chỗ phó tổng Thư đã hẹn trước.

Một chiếc xe thể thao màu bạc tiến vào sân sau khi cô đã đi, chàng trai bước xuống xe, gương mặt hãy còn mệt mỏi sau buổi tiệc tùng, cà vạt nới lỏng trước ngực, cậu giơ tay ngửi mùi rượu trên ống tay áo, rồi bực bội vẫy vẫy.

Mở cửa, cậu muốn vào thẳng phòng tắm, nhưng phát hiện ra con chó yêu của mình đang cúi mặt khó chịu ngồi ở cửa trừng mắt nhìn mình.

Cậu vỗ vỗ lên người nó, nhưng phát hiện nó đang cố sức cắn ống quần mình kéo đi, kéo tới cạnh thùng rác bị đổ.

Hộp quà nhỏ bị chủ nhân vứt trong thùng rác lăn tới bên chân cậu.

Cậu cúi người nhặt lên – chùm móc treo di động quen mắt rớt ra từ trong hộp quà nhỏ…

Trước mắt cậu đột nhiên hiện ra rất nhiều hình ảnh của cô, hình bị cậu ấn hếch mũi lên, mặt bị cậu nắn bóp rất xấu, hình chớp mắt cau mày mím môi cắn răng, mớ ảnh được ghép thành một chuỗi hiện ra trước mặt cậu. Khóe môi cậu khẽ nhếch lên, gần như nghe thấy tiếng kháng nghị của cô hôm chụp ảnh tự động.

“Cậu chủ, sinh nhật cậu muốn quà gì?”.

“Cậu chủ, chụp như thế này xấu lắm…”.

“Cậu chủ, em với Hắc Thủ Đảng không chụp như thế mà…”.

“Cậu chủ, đừng hôn!”.

Cô chuẩn bị những thứ này làm quà sinh nhật cho cậu? Sao lại muốn vứt đi?

Cậu học theo tất cả những người đàn ông ở bữa tiệc đêm qua gọi điện về xin phép vợ. Cô còn giận cậu vô lý thế sao?

Cau mày ngẫm nghĩ một lúc, cậu vội vàng lao vào phòng tắm, nhưng chú chó yêu vẫn chẳng chịu hợp tác, chắn giữa lối đi của chủ.

“Thôi đi. Tao tắm xong còn phải dỗ vợ nữa, tránh ra”. Cô vợ của cậu, mũi cũng như người, rất thính rất nhạy cảm, chỉ thích ngửi mùi sữa tắm cô mua trên người cậu thôi.

“Gâu gâu gâu gâu!”.

“Chuyện mày chụp ảnh với cô ấy tao còn chưa tính sổ đâu nhé, quên đi, giờ tao không muốn nhìn thấy mày nữa”.

“Gâu gâu gâu gâu!”.

“Mày còn cắn cái mũ xanh lắc lắc cái gì?”.

Thấy cậu chủ của mình còn chưa hiểu, Hắc Thủ Đảng nổi giận, nhảy thẳng xuống dưới lầu nằm sấp lên bàn trà trong phòng khách ra sức lè lưỡi thở hồng hộc.

Cậu chủ hoài nghi xuống lầu, tới cạnh bàn trà.

Một tờ giấy nhắn để trên bàn.

Không phải nhắn cho cậu.

Phải nói là không có câu nào nhắn lại cho cậu.

Chẳng từ nào để lại cho cậu.

Thậm chí còn quên tiệt sự tồn tại của cậu.

“Tổng quản bảo mẫu!

Hôm nay con phải đi công tác với phó tổng Thư @[email protected]

Có khả năng tối nay không về nhà đâu >/////

Cậu chủ hồ đồ

Phải làm phiền ông cho Hắc Thủ Đảng ăn rồi ^__^

Hôm nay nó muốn ăn cơm trộn trong nồi đá, loại cho thêm mấy miếng thịt vào ấy >3

Tiểu Tiền”.

“Cái quái gì thế! Ai cho cô ấy đi công tác với cái gã họ Thư ấy hả? Cái >/////

“Gâu gâu gâu gâu” đáng đời nhé, ai bảo cậu hôm qua ăn chơi ở ngoài, cái cô hầu ngốc nghếch đầu gỗ nhìn ngu ngơ thế thôi, lúc cần thì tuyệt đối không ngốc nhé! Mỗi người đều ăn chơi ở bên ngoài một đêm, kiểu ông ăn chả bà ăn nem, thật hay! Ha ha ha ha!

Vợ cậu thân thiết với tôi lắm nhé, ngay cả việc tôi ăn gì cũng biết, còn hơn cậu có khổ tâm ám chỉ, quyến rũ trắng trợn mờ ám ra sao cũng vô dụng, bọn tôi gọi cái này là đi guốc trong bụng nhau, nhưng cô ấy chẳng nhắc tới cậu dù chỉ một câu, cậu nói xem, cậu trong mắt cô ấy còn chẳng có được địa vị như tôi! Ghen không? Tức không? Khó chịu không?

Nheo mắt, cậu chủ căm tức nhìn chú chó yêu quý của mình đang hả hê, nhấc bút gạch hai vạch lên tờ giấy nhắn của cô hầu, cho thêm mấy chứ vào rồi ném bút đi, không kịp tắm, càng chẳng kịp thay cái áo vest nhăn nhúm, mở cửa chạy vào gara.

Tờ giấy nhắn của cô hầu nhẹ nhàng rơi từ trên bàn xuống, chỉ thấy món cơm trộn với thịt trong nồi đá bị cậu chủ kiên quyết vung bút lên gạch hết, phía sau ghi vội một chữ, khiến Hắc Thủ Đảng suýt chút nữa rơi nước mắt…

“Chay”

Hôm nay nó muốn ăn… chay

TT____TT Cậu chủ, thế này có coi là ngược đãi vật nuôi kiêm lấy oán trả ơn không?