Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình

Chương 15: Con thỏ




Editor: Sil

Diêu Uẩn An chạy vào với biểu cảm hưng phấn, kéo tay A Viên và Trình Tầm lại, đôi mắt tràn ngập vẻ thần bí: "Các cố đoán xem, ta đem tin vui gì đến cho các cô nào?"

"Tin vui gì vậy?" Trình Tầm nhìn nàng đầy tò mò, A Viên được nghỉ ngơi mấy ngày cũng lên tinh thần rất nhiều.

"không biết Dư Tư thiện đã chọc gì đến Hoàng Thượng mà đang sống sờ sờ lại bị đánh chết." Diêu Uẩn An nhỏ giọng nói.

"thật sao?" Trình Tầm được hả giận, vô cùng phấn khởi.

"Chuyện này còn chưa đủ hả giận đâu! Điều khiến người ta hả giận chính là sau khi cha của cô ta nghe nói nữ nhi của mình đã chọc tức Thánh Thượng liền trực tiếp xóa tên cô ta trên gia phả, trục ra khỏi nhà, còn ném cả thi thể ra bãi tha ma."

A Viên nhíu mày, dù lòng hả giận nhưng lại đột nhiên nghĩ đến bản thân mình: "Nếu mà ta bị đánh chết vì làm cho Thánh Thượng tức giận, chắc hẳn mẹ ta cũng sẽ làm y như vậy..."

Nụ cười trên mặt Trình Tầm cứng lại, vội vàng an ủi: "Nghĩ bậy nghĩ bạ gì đấy! Đến cả Hoàng Thượng chúng ta cũng không thấy được, kể cả muốn chọc giận cũng không làm được nữa là!"

"Đúng vậy, đúng vậy! Mà có thể nói lần này Hoàng Thượng xử lý Dư Tư thiện cũng coi như là giúp cô xả giận, đúng không?" Diêu Uẩn An vui tươi hớn hở nói.

"Đừng nói bậy!" Trình Tầm vội vàng che miệng Diêu Uẩn An: "Chuyện của A Viên lần này còn chưa đủ cảnh cáo à!"

Khi ba người đang nói chuyện thì Thôi Xảo cười tủm tỉm đẩy cửa đi vào, còn cầm trong tay một đống đồ.

Thôi Xảo khẽ sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của A Viên, vui vẻ nói: "Vết thương trên người cô được cứu rồi!"

Rồi lại mở nắp hộp trong tay lên, ba người cùng nhìn vào trong, chỉ thấy bên trong đựng khoảng mười mấy bình sứ nhỏ.

"Hôm nay ta đi đưa đồ cho Ngự tiền, lại trùng hợp nhìn thấy người ở Điện Dưỡng Tâm đang thu dọn nhà khi, dọn ra rất nhiều Băng Tàm Bạch Ngọc cao. Ta hỏi Tổng Quản Ngự tiền là Ngụy Toàn, hắn nói những thuốc cao này đã để lâu rồi, tác dụng cũng giảm đi, liền thu thập lại chuẩn bị vứt đi. Ta thấy họ chuẩn bị vứt đi liền xin lại." Thôi Xảo đưa thứ này Trình Tầm, nhỏ giọng nói: "Ta đã nhờ Thịnh Vân nhìn qua rồi, nàng ấy nói Cao này không có bất cứ vấn đề gì, chắc là bọn họ nhầm rồi. Đồ cũng đã cho ta, chắc cũng chẳng còn mặt mũi đâu mà đòi lại, A Viên may mắn nhé, được hời quá còn gì."

Thôi Xảo nhìn ba người, nhỏ giọng nói: "Cũng đừng nói chuyện này người khác, chính mình biết là được."

A Viên vuốt ve lọ cao này, đôi mắt tràn đầy ý cười. Nàng sờ bùa hộ mệnh treo trên cổ, rũ mắt: Có lẽ chính chiếc bùa bình an phụ thân cho đã phù hộ mình...

Đến tối, Tề Uyên mặc vào bộ đồng phục thái giám theo thói quen, vừa chuẩn bị đi ra Điện Dưỡng Tâm điện liền dừng bước. hắn cúi đầu nhìn bộ đồ mặc trên người, đôi mắt thản nhiên.

Bên ngoài Cục Thượng Thực, Tề Uyên đứng ở trước cửa, nghĩ tiểu nha đầu thích cười kia, lại lắc đầu.

hắn ngẩng đầu nhìn tấm bảng hiệu kia, nhìn đến xuất thần, lâu sau mới xoay người. Ánh mắt vừa chuyển, Tề Uyên đột nhiên phát hiện ra một hộp đồ ăn trên mặt đất, trên nắp vẽ một chiếc bánh trôi to tròn, miệng nở nụ cười mà ngay cả chính hắn cũng không phát hiện ra, khom lưng cầm hộp đựng thức ăn lên đi về Điện Dưỡng Tâm.

Trong Điện, đèn đuốc sáng trưng, Tề Uyên cầm tờ giấy nhỏ bên trong hộp đựng thức ăn, đập vào mắt là hai hàng chữ xinh đẹp: Mấy ngày nay ta toàn nhờ A Tầm làm cơm cho ngài, đừng để mình đói bụng đấy.

Tề Uyên nhìn bát mì sợi đang bốc hơi nghi ngút kia, ánh mắt càng lúc càng sâu: Nàng không hề nói một chữ gì về nỗi khổ của mình...

Nhoáng cái, đã đến Kì thi mùa xuân, trong cung ai ai cũng bận túi bụi.

Tề Uyên đoán rằng A Viên đã khá hơn mới âm thầm đi tới Cục Thượng Thực Cục.

"Cúc cu, cúc cu, cúc cu ~ "

A Viên đã nghỉ ngơi trong phòng nhiều ngày, Thôi Xảo lại trước sau không cho nàng đi làm, chỉ nói là con gái phải chăm sóc tốt thân thể. Nàng cảm động đến rớt nước mắt, nhưng cũng không khỏi cảm thấy hơi nhàm chán, cả ngày chỉ ở lì trong phòng, không còn được nhìn thấy mặt trời. Lúc này nghe được tiếng “Cúc cu” ngoài của liền vội mặc quần áo đi ra ngoài.

"Ơ? Vết thương của cô còn chưa khỏi đâu!" Trình Tầm muốn kéo nàng lại bắt hụt: "hắn ta là một nam nhân trưởng thành rồi còn có thể đói chết được? Ta thấy hắn đã quá ỷ lại vào cô rồi!"

"nhỏ giọng thôi!" A Viên vội che miệng của nàng ấy: "Đừng để cho người ta nghe thấy!"

"cô chính là quá tốt bụng mà!" Trình Tầm khẽ cốc vào trán A Viên, hơi tức giận.

A Viên lắc đầu: "hắn là người tốt, hắn vốn đã ăn không đủ no lại còn đưa cho ta mấy thứ đồ nhỏ xinh để dỗ ta vui!" Nàng thở dài: "Trong nơi thâm Cung đại viện này, làm điều độc ác với người khác không bằng làm việc tốt cho mọi người, chẳng biết lúc nào chính những hành động nhỏ này sẽ cứu mạng của cô đấy."

Vừa nói, liền theo cầm một lọ Băng Tàm Bạch Ngọc cao trong ngăn kéo ra, đẩy cửa đi ra ngoài.

"Vết thương của cô... như thế nào rồi?" Tề Uyên thấy nàng đi ra liền hỏi. hắn nhìn khuôn mặt gầy gò chỉ nhỏ bằng bàn tay của nàng, sắc mặt tái xanh, đột nhiên cảm thấy chỉ đánh chết Tư thiện kia thôi vẫn là may cho nàng ta.

"Tốt hơn nhiều rồi! Ít nhiều cũng là nhờ Băng Tàm Bạch Ngọc cao Thôi Chưởng thiện cho ta, bây giờ đã kết vảy rồi." A Viên híp mắt cười, nhiều ngày gầy đi có lẽ đã khiến đôi mắt càng to lên. Nàng cong mày, không có bất kì biểu cảm oan thán hay bất bình nào trên mặt.

Tề Uyên nhìn đôi mắt linh động, trong veo như nước của nàng, khóe môi cong lên tựa như vầng trăng. Thấy nàng khỏi bệnh, lúc này hắn mới yên lòng.

hắn cầm một thứ đồ nhỏ xinh trong tay áo đưa cho nàng, đôi mắt bình tĩnh không một gợn sóng, thần sắc vẫn ung dung như thường.

A Viên nhận lấy, cúi đầu nhìn, là một con thỏ nhỏ đang ôm quả cầu, dáng vẻ béo tròn ngây thơ trông vô cùng đáng yêu.

"Là ngài nặn sao?" A Viên ngước mắt lên nhìn hắn, đôi mắt như mặt nước sáng lấp lánh.

"Ừ." Tề Uyên tuy mang biểu cảm lạnh lùng nhưng đôi mắt đẹp thâm thúy kia lại tỏ vẻ đắc ý.

"thật đẹp!" A Viên cười tủm tỉm, vuốt ve con thỏ trong tay lại đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: "Nó đang cái g trong lòng vậy?"

"Là Bánh trôi."

A Viên ngẩn người nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn, lại bật cười “Phụt” một tiếngg.

Tề Uyên thấy nàng cười vui vẻ, đám mây đen mãi không dứt trong lòng khẽ tan đi.

"À, cho ngài thứ này." A Viên nhét vào tay hắn một bình sứ: "Ngài có lẽ sẽ phải dùng đến cái này."

Tề Uyên cúi đầu nhìn lọ nhỏ trong tay liền biết đây là Băng Tàm Bạch Ngọc cao. hắn khẽ nhíu mày, đồ vặt mà hắn phí hết tâm tư đưa tặng nay lại về tay của mình.

A Viên thấy hắn sững sờ, trong lòng lại đoán rằng hắn không biết đây là thứ gì liền giải thích: "Đây là Băng Tàm Bạch Ngọc cao dùng để chữa khỏi vết thương ngoài da. Là Thôi Chưởng thiện đưa cho ta, ta còn rất nhiều nữa, ngài cứ cầm lấy đi."

Hai người im lặng hổi lâu, chỉ nghe thấy A Viên nhỏ giọng thì thào một câu: "Hy vọng sau này hai chúng ta ai cũng không cần dùng loại cao này..."

Tề Uyên trong lòng khẽ động đậy, thản nhiên mở miệng nói: "Nếu được thì, cô có muốn đi Ngự tiền không ?"

"Ngự tiền ư?" A Viên hoảng sợ mở to hai mắt, vội vàng khoát tay, còn nói lắp: "Chuyện, chuyện này... thôi, thôi... Ta không dám đâu..."

"không dám?" Đôi mắt Tề Uyên khẽ trầm xuống.

"Ngài không biết đâu, Hoàng Thượng cực kỳ đáng sợ, Điện Dưỡng Tâm kia giống như Địa Ngục vậy, ta đi vào liền thấy sau lưng gió lạnh vèo vèo!" A Viên chép miệng, giọng nói cũng trở nên ai oán: "Nếu không phải hắn phát giận xử lý nhiều người ở Ngự Tiền như vậy, ta cũng sẽ không bị phạt lây..."

Sắc mặt Tề Uyên càng lúc càng trầm, đôi mắt lạnh lẽo như sương. Đôi mắt hắn rõ ràng đang chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ trắng nõn như ngọc của A Viên, không nói một lời liền xoay người rời đi.

"Ơ? Sao ngài lại đi rồi?" A Viên nhìn bóng lưng hắn, vẻ mặt khó hiểu: Người này tính tình thật kì lạ!

Sở Tĩnh Thục đi về từ chỗ của biểu tỷ* lại trùng hợp nhìn thấy cảnh này, nàng ta nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của A Viên, lại nghĩ tới đủ loại “thiên vị” của Thôi Chưởng thiện đối với nàng, trong lòng càng thêm không phục.

*) Biểu tỷ = chị họ bên ngoại

"Hoàng Thượng trở về rồi sao? Đêm khuya đường dài, ngài có muốn người dưới chuẩn bị một bát canh gừng hay không ?" Ngụy Toàn cười khanh khách nghênh đón, lại chỉ thấy khuôn mắt đen như đít nồi của Tề Uyên, lập tức rụt cổ sợ hãi*, phản ứng cực kỳ nhanh chóng.

*) Nguyên văn đoạn này là “Trang chim cút”: Khẩu ngũ của người Quảng Đông, chỉ người nhát gan yếu đuối, chuyên rụt cổ.

Tề Uyên lườm Ngụy Toàn, đột nhiên hỏi: "Ngự tiền đáng sợ như vậy sao?"

Ngụy Toàn cả người run lên một cái, biết Hoàng Thượng khó chịu trong lòng nhất định có liên quan đến cô nương. hắn ngẫm nghĩ rất lâu mới mở miệng: "Hoàng Thượng nhân từ, có thể hầu hạ Hoàng Thượng ở Ngự tiền chính là phúc phận vô cùng to lớn."

Tề Uyên ung dung liếc mắt nhìn hắn, bị ánh sáng lạnh lẽo chiếu thẳng lên đỉnh đầu, Ngụy Toàn ướt đẫm mồ hôi, cả người toát mồ hôi lạnh.

Ngự tiền, nàng muốn không đến cũng phải đến.

Tề Uyên mím môi, ánh mắt sâu thẳm như đầm nước.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tề Cúc Cu: A Viên là cái đồ vô lương tâm (╯°□°)╯