Cây Tường Vi Màu Xanh Nước Biển

Chương 13




CHƯƠNG 13

Mỹ, San Francisco, tổng bộ của Bang Băng Diễm.

Trịnh Duẫn Hạo ngồi trên một chiếc sopha xa hoa thoải mái, nghiêm túc nghe báo cáo của thuộc hạ.

“A Huy xem ra thời gian gần đây ngươi quản lí bên này rất tốt.”

“Đây là bổn phận của ta.”

“Đại thọ của lão gia chuẩn bị như thế nào rồi?”

“Mọi thứ đều đã chuẩn bị tốt. Những anh em trong đạo đều rất nể mặt, rất nhiều quá cáp nửa tháng trước đã được gửi tới.”

“Ân. Ngày hôm sau chủ yếu là phải đảm bảo an toàn, không được để xảy ra bất kì vấn đề lớn nào, những rắc rối nhỏ tốt nhất là không nên có.”

“Vâng, tôi sẽ an bài tốt bảo vệ. Đại ca khi nào mới chính thức trở về? Những chuyện bên này tuy ta vẫn có thể giải quyết, nhưng Bang Băng Diễm vẫn cần đại ca ra mặt, luôn có một số người không có đại ca ở đây sẽ không biết sợ.”

“Đợi sau khi làm xong đợt súng đạn này, tháng sau đi. Sexy lover gần đây như thế nào?”

“Rất tốt. Gần nhóm được gửi tới gần đây cũng không tồi. Đúng rồi, có một hài tử vừa được huấn luyện xong, có cần bọn họ chuẩn bị tốt cho anh không?”

“Không cần. Hôm nay ta nghỉ ngơi trước. Ngươi chuẩn bị một chút, ngày mai ta sẽ qua bên lão gia, rồi mới sang Lasvegas xem xem.”

“Vâng.”

Đợi sau khi Trịnh Duẫn Hạo đi lên lầu bước vào phòng của mình, Đào Chí Cương dùng cánh tay khếu khếu Dương Húc Huy.

“Uy, Huy ca, anh nói xem đại ca cứ ăn cùng một món là vì sao?”

“Cái gì một món ăn?”

“Khoảng thời gian ở Trung Quốc, đại ca cứ ăn mãi một món, một món ăn trí thức.”

“… Nam hay nữ?”

“Nam, 17 tuổi tốt nghiệp tiến sĩ, thật quá đáng, ta vẫn chưa tốt nghiệp sơ trung.”

“Tại sao lại để người như thế bên cạnh đại ca?”

“Là đại ca muốn, bọn ta có cách nào? Người ta cũng không nguyện ý, mỗi lần đều cần A Dũng đi đón cậu ta qua, anh nói xem đại ca có phải thích cậu ta không?”

“Ngươi sao không đi hỏi đại ca? Ta lại đâu phải con sâu trong bụng đại ca.”

“Ta cũng đâu phải chán sống rồi đi hỏi đại ca cái đó. Không phải sâu trong bụng thì cũng là cùng nhau lớn lên ah.”

“Ngươi không phải là cũng là cùng lớn lên với đại ca sao?”

“Ngươi và A Dũng không phải thường nói ta ngốc sao?”

“Thật sự muốn biết?”

“Ân.”

“Ngươi có phải đã phẫu thuật chuyển đổi giới tính ở Trung Quốc không?”

“…”

“Tại sao lại nhiều chuyện như đàn bà thế. Nếu ngươi cảm thấy trở về chán quá, thì về Trung Quốc cùng A Dũng trông coi bang đi.”

“Nói ta nhiều chuyện, ta mới không tin ngươi không muốn biết!”

Đào Chí Cương nói với cái dáng người đang đi khỏi cửa.

.

.

Trịnh Duẫn Hạo biến mất rồi, Tạ Cát Phi đã đến Tokyo, Kim Tại Nghiên cũng trở nên nghiêm túc không gây sự nữa, cuộc sống của Kim Tại Trung một lúc trở nên bình yên đến vô vị. Vì điện thoại đường dài rất đắt, Tạ Cát Phi lại bận, nên hơn một tháng này số lần gọi điện của hai người cũng không nhiều, cuộc gọi gần đây cũng là lúc giáng sinh gọi đến.

Kim Tại Trung rút chìa khóa để mở cửa nhà, vẫn chưa kịp bật đèn, một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi, một làn môi mềm áp lên mặt cậu. Kim Tại Trung mở đèn, nhìn người trước mặt.

“Cát Phi?!”

“Chuyện gì? Gặp ta không vui sao?”

“Sao có thể. Về lúc nào thế?”

“Trưa hôm nay.”

“Sao không nói với ta, để ta đi đón ngươi.”

“Muốn cho ngươi một kinh hỷ.”

“Không phải nói ít nhất là ba thàng sao?”

“Đúng ah. Nhưng biểu hiện của ta ưu tú, nên cho ta bốn ngày nghỉ. Còn nhớ ngày mai là ngày gì không?”

“Đương nhiên. Sinh nhật vui vẻ!”

“Cám ơn. Được rồi, ăn cơm đi, đã làm xong rồi. Ngày mai ngươi phải phục vụ ta ah.”

“Vâng, tiểu thọ tinh”

Kim Tại Trung cúi người hôn lên má của Tạ Cát Phi. Đúng, cuộc sống thường ngày của cậu là nên có Tạ Cát Phi chứ không phải Trịnh Duẫn Hạo.

Kim Tại Trung nhìn đồng hồ, sắp tới giờ tan sở rồi. Quyết định sau khi tan sở sẽ đi mua nguyên liệu cho các món tối nay, sau đó đến tiệm hoa mua một bó hoa hồng. Trên đường về mới đi đặt bánh kem.

Chính vào lúc Kim Tại Trung dọn dẹp đồ chuẩn bị về, điện thoại reo lên, cầm lên xem, số lạ! Kim Tại Trung phân vân một lát rồi mới bắt máy, còn chưa kịp mở miệng nói với đối phương.

“Là ta, ta hiện ở khách sạn Nhạn Hằng phòng 4016, A Dũng bọn họ sẽ không qua đó, ngươi tự lên lầu là được rồi.”

Kim Tại Trung còn chưa kịp nói gì, điện thoại đã cúp máy.

Tên nam nhân thối này, cũng thật sự xem cậu như trai bao, vừa gọi liền tới! Ở khách sạn năm sao thì hay lắm sao, cậu chính là không đi thì sao?!

Kim Tại Trung tức giận dọn đồ rời khỏi công ty, theo như kế hoạch đi mua đồ mua bánh kem về tới nhà, Tạ Cát Phi không có ở nhà, vì sáng nay nàng cùng chị em tốt của mình gặp mặt. Kim Tại Trung thuần thục lấy ra nguyên liệu đã mua ra sơ chế. Đợi đến khi cơm chuẩn bị xong, Tạ cát Phi cũng trở về. Lúc Tạ Cát Phi vừa thổi tắt nến, chuông cửa vang lên. Kim Tại Trung cảm thấy không ổn nên đã đứng dậy trước.

“Ta đi.”

Vừa mở cửa ra, quả nhiên là Đặng Dũng. Cậu cũng giận đến hồ đồ rồi, quên mất việc bọn họ biết chỗ cậu ở.

“Kim tiên sinh, mời cậu lập tức theo tôi đi.”

Kim Tại Trung xoay đầu nhìn vào bên trong nhà.

“Có thể nói với hắn là tôi ngày mai mới đi được không?”

“Đại ca chỉ cho cậu 30 phút, không phải 24 tiếng đồng hồ.”

“Tại Trung, là bạn của ngươi ah?”

Tạ Cát Phi từ trong nhà chạy ra.

“Oh, không phải, là một đồng nghiệp.”

“Chào Tạ tiểu thư. Vì một kế hoạch quan trọng của công ty xảy ra một chút vấn đề, lúc nãy gọi điện cho quản lí Kim nhưng cậu ấy không có bắt điện thoại, có thể là không thấy, nên tổng giám đốc muốn ta qua đón quản lí Kim đi họp khẩn cấp.”

Đặng Dũng nói xong, Kim Tại Trung liền đưa tay vào túi. May thật, điện thoại vẫn ở bên trong. Thật không hổ là một người lăn lộn trên chiến trường sinh tử, nói dối còn thuận miệng hơn cả nói thật, mặt không đỏ khí không loạn.

Tạ Cát Phi nghe xong sắc mặt thay đổi, một lát sau vẫn nở nụ cười ôn nhu.

“Nếu đột nhiên có người đến đón ngươi, việc dó chắc chắn là rất quan trọng. Đi đi, không sao đâu.”

“Xin lỗi. Ta nhất định nhanh chóng xử lí, về sớm một chút.”

“Ân. Đi đường cẩn thận.”

Lúc Kim Tại Trung bước vào phòng 4016, Trịnh Duẫn Hạo đứng trước chiếc cửa sổ nhìn cảnh đêm bên ngoài, trong tay cầm một li rượu, nghe thấy âm thanh liền xoay người. Nhìn có vẻ không có gì thay đổi, chỉ là hình như ốm đi một chút.

Trịnh Duẫn Hạo nhìn Kim Tại Trung một lúc, sau đó đi đến bên giường ngồi xuống.

“Qua đây.”

Kim Tại Trung quay mặt đi hướng khác, không nhìn hắn cũng không động đậy. Trịnh Duẫn Hạo nheo mắt đứng dậy, đi đến trước mặt cậu.

“Nhìn ta.”

Quay đầu nhìn Trịnh Duẫn Hạo một cái, Kim Tại Trung lại quay đi.

“Ngươi muốn làm thì nhanh lên, ta đang gấp, bạn gái ta vẫn đang ở nhà đợi ta.”

“Đừng có cáu kỉnh với ta!”

Lưng của Kim Tại Trung cứng lại, yết hầu chuyển động lên xuống một cái. Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy Trịnh Duẫn Hạo dùng ngữ khí lạnh lùng mang theo tức giận nói chuyện với cậu. Nhưng vẫn là miễn cưỡng không nhìn Trịnh Duẫn Hạo, chỉ cụp mắt xuống. Tay Trịnh Duẫn Hạo ôm lấy mặt cậu, ngón tay cái mân mê làn môi dưới mê người.

“Đoạn thời gian trước ta trở về Mỹ, sinh nhật của lão gia ta phải…”

”Ngươi đi đâu, làm gì, đều là chuyện của người, không liên quan đến ta, không cần báo cáo với ta, càng không cần giải thích với ta.”

“Ta nói rồi đừng có cáu kỉnh với ta!!”

“Ai cáu kỉnh với ngươi? Ta chẳng qua cũng chỉ là một người bạn giường, sao dám cáu kỉnh với ngươi.”

Trịnh Duẫn Hạo bất ngờ giữ chặt cằm của Kim Tại Trung, kéo mặt cậu về hướng của mình, Kim Tại Trung không tự giác lui về phía sau nhưng không thành công. Đôi môi của Trịnh Duẫn Hạo không do dự hôn lên, vẫn ôn nhu như bình thường, bàn tay đang giữ chặt chuyển ra sau gáy, nhẹ nhàng vuốt ve, Kim Tại Trung khịt mũi, lưỡi của Trịnh Duẫn Hạo tách hàm răng cậu ra, luồn vào trong, một tay khác đưa vào trong áo của cậu, giữa lấy eo cậu??

Sa mạc mênh mông, mặt trời nóng bức trên đầu đang đốt chét, Kim Tại Trung cảm thấy cổ họng của mình sắp bị đốt cháy rồi. Xa xa nhìn thấy một dải màu xanh, chẳng lẽ là ốc đảo? Phải nhanh chóng đi về hướng đó, nhưng lại đạp lên một khỏang không.

Giật mình một cái, Kim Tại Trung mở to hai mắt, thì ra là một ác mộng. Nhưng cổ họng thật khó chịu. Nhưng nhớ đến nguyên nhân khiến cho cổ họng khó chịu, mặt của Kim Tại Trung liền đỏ lựng lên. Lúc đó cậu thật sự đã hét lên! Đây là lần đầu tiên cậu lên tiếng trên giường Trịnh Duẫn Hạo, cũng là lần đầu tiên Trịnh Duẫn Hạo dùng tay giúp cậu, cậu liền đến cao trào. Câu nói đó của Trịnh Duẫn Hạo cứ tự động phát lại bên tai.

“Tuy rằng chỗ này không phải chuyên dùng để làm, nhưng vẫn có điểm mẫn cảm, điểm mẫn cảm của cậu chính là ở đây. Đây mới gọi là làm tình, hãy nhớ kĩ cảm giác này?”

Thật phiền phức, cậu nhớ không sót một chữ!

Cảm giác cổ họng khô đến lợi hại, Kim Tại Trung đưa tay bật đèn đầu giường, ngồi dậy trên giường định đi rót li nước.

“Ah..!”

Tên hỗn đản Trịnh Duẫn Hạo! Thật sự đã làm hai lần liền, không sợ làm hư người sao! Kim Tại Trung dùng tay xoa xoa eo mình mình, xoay đầu nhìn người “ăn no uống đủ” đang nằm cách cậu một chút Trịnh Duẫn Hạo, thật muốn một chân đá hắn xuống giường, nhưng chỉ là xoay người xuống giường rót li nước uống, cậu hiện tại cũng không có hơi sức đó, nói thật cũng không dám. Lúc Kim Tại Trung uống xong nước muốn lên giường nằm, đột nhiên phát hiện dưới gối Trịnh Duẫn Hạo có một vật đen đen.

Súng?! Trước đây cũng không thấy Trịnh Duẫn Hạo để súng dưới gối. Đây là vì ở bên ngoài, hay là?? Muốn thăm dò cậu? Kim Tại Trung nhẹ tay rút ra vật dưới gối, quả nhiên là một cây súng lục. Nhưng Trịnh Duẫn Hạo cự nhiên một chút phản ứng cũng không có, Kim Tại Trung không tin Trịnh Duẫn Hạo có thể ngủ say như vậy, ngay cả khi người từ dưới gối hắn lấy đồ ra cũng không biết, tuy rằng hành động của cậu rất nhẹ. Chẳng lẽ là đang thăm dò cậu? Súng trong tay Kim Tại Trung đè lên phần trán của Trịnh Duẫn Hạo.