Cây Tường Vi Màu Xanh Nước Biển

Chương 23




CHƯƠNG 23

Xuống giường bỏ đĩa vào đầu máy, lúc nhìn thấy hình ảnh hiện lên trên màn hình TV, trong hai giây đó Kim Tại Trung cảm thấy không thể tin được.

“Bố mẹ, như vậy hai người không cần lo lắng nữa. Tuy chúng ta không biết anh hai đang ở đâu, nhưng hai người nhìn những hình này xem sắc mặt của anh ấy rất hồng hào, chắc chắn là sẽ không chịu khổ, nói không chừng đang hạnh phúc lắm.”

Kim Tại Nghiên chỉ vào đống ảnh trên mặt bàn rồi an ủi bố mẹ mình. Còn đống ảnh đó chắc chắn đều là của Kim Tại Trung.

“Tốt, sống tốt là được, là được rồi.”

Kim mama cầm một trong những bức ảnh lên xem, trong mắt ngập nước, tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của Kim Tại Trung trên tấm hình.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao không nói gì đã biến mất.”

“Mẹ, anh hai chắc có nguyên nhân của mình, anh ấy cũng biết chúng ta sẽ lo lắng, nên mới có những bức ảnh này! Tuy rằng là trực tiếp bỏ vào thùng thư nhà chúng ta. Mẹ chúng ta có nên viết thư cho anh không, nói với anh ấy chúng ta đều tốt? Anh ấy chắc chắn cũng rất nhớ chúng ta.”

“Nhưng chúng ta làm sao gửi cho nó? Trên phong thư này cái gì cũng không có.”

“Bỏ vào hộp thư của nhà chúng ta, chắc chắn sẽ có người đến lấy.”

Hai vợ chồng nhìn nhau rồi gật đầu.

“Tốt, con mau đi lấy giấy và viết.”

Kim Tại Nghiên chạy vào phòng, một lát sau trên tay cầm giấy và viết chạy ra.

“Nói với anh của con, dù nó đang ở đâu, cũng phải chăm sóc tốt bản thân. Ta cùng ba của con rất khoẻ, bảo nó không cần lo lắng. Còn nữa, chúng ta cũng sẽ nói với Tạ Cát Phi nó bây giờ rất tốt.”

Màn ảnh tới đó thì tắt đây, nhìn thấy màn hình trắng, Kim Tại Trung đứng dậy cầm phong thư lên, đưa tay vào trong đó quả nhiên là có một tờ giấy! Lập tức mở ra, Tại Trung nhìn dòng chữ thanh tú, lộ ra nụ cười đã lâu không được nhìn thấy.

Ca:

Nhìn thấy chữ của Tiểu Nghiên có vui không? Ngươi thật không nghĩa khí, một lời cũng không nói đã bỏ rơi bọn ta, bọn ta đều rất buồn! Nói đùa đấy, bọn ta không trách ngươi ah. Anh có phải thật sự bị người khác bắt cóc rồi àh?

Được rồi, nói nghiêm túc đây. Bố mẹ vẫn khoẻ, sức khoẻ tốt, tinh thần tốt nên ngươi không cần lo lắng. Ta cũng rất ngoan, không tin ngươi hỏi bố mẹ (*^__^*) Hihi,,,, chỉ là khoảng thời gian ngươi mất tích Cát Phi tỷ rất lo lắng, người cũng ốm đi. Nhưng bây giờ vẫn giống như trước đây! Bọn ta cũng đã cho nàng xem hình của ngươi, để nàng biết ngươi rất tốt. Nhưng nói thật đi, ca, ngươi có phải chốn đi cùng người khác không?! Nói đùa đấy!

Ta nói với ngươi, còn nhớ con cho mập mạp tiểu Dục của dì Lý ở dưới lầu không? Hai ngày trước đã cắn tai của con Labrador nhà dì Đàm…

Nhìn những lời Kim Tại Nghiên kể về những chuyện xung quanh, Kim Tại Trung nhịn không được mỉm cười. Đặt thư xuống, Kim Tại Trung nhìn chiếc tủ đầu giường bên Trịnh Duẫn Hạo, sau đó đi qua đó mở ngăn kéo, từ trong đó lấy ra bút và giấy.

Cả ngày hôm nay tâm trạng của Tại Trung đều rất vui, cũng lần đầu tiên đặc biệt hy vọng Trịnh Duẫn Hạo về sớm một chút. Nhưng sau khi Tại Trung ăn xong cơm, tắm rửa xong, trong tay cầm phong thư thẳng thớm ngồi bên giường đợi tới mười hai giờ rưỡi, đầu gật gật như gà mổ thóc, Duẫn Hạo vẫn chưa về. Thất vọng đặt thư lên tủ đầu giường, chui vào trong chăn, JaeJoong vừa nhắm mắt liền ngủ say.

Có thể là trong lòng nhớ rõ, nền ngày hôm sao mới sáng sớm Tại Trung đã tỉnh dậy, ngồi bật dậy trên giường.

“Sao vậy?”

Kim Tại Trung nhìn theo hướng phát ra âm thanh, nhìn Duẫn Hạo từ trên giường ngồi dậy, dường như phản ứng không kịp, ngẫn ngơ tròn mắt nhìn. Duẫn Hạo đưa người sang hôn lên môi cậu, nhẹ nhàng cắn, Tại Trung hơi giật mình, vuơn người cầm bức thư đưa tới trước mặt Duẫn Hạo.

“Có thể, gửi sang đó không?”

Trịnh Duẫn Hạo nhận lấy, mở thư ra. Tại Trung biết hắn nhất định sẽ “kiểm duyệt” thư của cậu, dù gì cậu cũng không viết bí mật gì, hắn thích xem cứ xem, cậu chỉ đợi hắn “được” hay “không được”. Đọc sơ một lần, Trịnh Duẫn Hạo lấy viết trong ngăn kéo ra vẽ vẽ lên giấy, lại đưa cho Kim Tại Trung.

“Chỉ có thể viết gọn lại.”

Nói xong Trịnh Duẫn Hạo xuống giường làm vệ sinh cá nhân sau đó quay đầu nói với Tại Trung một câu “mau xuống ăn sáng” sau đó đi ra khỏi phòng ngủ. Lúc Trịnh Duẫn Hạo đóng cửa lại, Tại Trung vò tờ giấy trong tay sau đó ném xuống dưới đất. Trịnh Duẫn Hạo viết gọn lại chỉ một câu: Ta rất tốt, không cần lo lắng.

Ngồi bên bàn ăn, Trịnh Duẫn Hạo nhìn phần ăn sáng sắp dùng xong của mình lại nhìn dĩa thức ăn chưa được đụng vào ở bên kia bàn.

“Tống tẩu.”

“Thiếu gia, có dặn dò gì ạh?”

“Đưa đồ ăn sáng lên cho Kim thiếu gia.”

Tống tẩu bưng thức ăn lên lầu, nhưng một lát lại bưng xuống.

“Thiếu gia, Kim thiếu gia nói cậu ấy không muốn ăn. Ta xem cậu ấy dười như không vui, có phải đang bị bệnh không?”

“Đặt đồ ăn ở đây, ngươi lui xuống trước.”

“Vâng.”

Trịnh Duẫn Hạo lại ăn thêm vài miếng, cầm khăn ăn lên lau miệng, đứng dậy, đi lên lầu. Lúc đẩy cửa đi vào, Kim Tại Trung đang ôm hai chân ngồi dưới mặt đất, nhìn thấy hắn liền xoay người về phía cửa, Trịnh Duẫn Hạo đi vào, nhặt tờ giấy bị vò thành một cục trên mặt đất mở ra, sau đó xé đôi tờ giấy, cầm lấy một trong hai phần nắm chặt trong tay đi về phía Tại Trung.

“Chỉ có thể như vậy, không đươc mặc cả nữa.”

Khoảng sau một phút, Kim Tại Trung mới đứng dậy xoay người về phía Trịnh Duẫn Hạo, từ từ đưa tay nhận lấy một nửa tờ giấy từ tay hắn, liếc mắt về phía bàn tay phải đang nắm thành nắm đấm của Trịnh Duẫn Hạo.

“Ân.”

“Viết lại một bức, viết xong thì sẽ giúp ngươi đưa sang đó.”

“Ân.”

Nhìn thấy vẻ mặt như bắt được vàng của Kim Tại Trung, Trịnh Duẫn Hạo cuối người hôn lên môi cậu.

“Sau này không được không ăn cơm. Ta còn việc không thể đợi ngươi, viết xong thì bảo bọn họ đưa cho ta.”

“Ân, vậy ngươi đi đường cẩn thận.”

Kim Tại Trung nói xong xoay người lấy viết và giấy nằm rạp lên bàn. Còn nụ cười lúc đó của cậu khiến Trịnh Duẫn Hạo hơi ngạc nhiên. Nhìn người đang nằm trên bàn viết viết, Duẫn Hạo không nói gì nữa, xoay người đi ra khỏi phòng ngủ nhẹ nhàng đóng cửa lại, khoé môi cứ nhếch lên.

Đào Chí Cương ngồi ở ghế trước nhịn không được liếc nhìn gương chiếu hậu, dùng chân khẽ đụng người đang lái xe Đặng Dũng. Đặng Dũng quay đầu nhìn Đào Chí Cương, anh dùng giọng nho nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe nói:

“Hôm nay rôt cuộc có chuyện gì vui, sao đại ca vui vẻ như vậy?”

Đặng Dũng dùng bộ mặt “ngươi không biết thì làm sao mà ta biết” nhìn Đào Chí Cương sau đó tiếp tục lái xe, nhưng cũng không nhịn được nhìn Trịnh Duẫn Hạo qua kính chiếu hậu.

Bọn họ ở bên đại ca lâu năm như vậy, biết hắn khi nào giả vờ vui vẻ, khi nào thật sự đau lòng. Chuỵên xảy ra trước đây quá nghiêm trọng vẫn luôn gây áp lực cho hắn, đã lâu rồi không có chuyện gì khiến hắn thật sự vui vẻ. Hôm nay, là vì Kim thiếu gia. Hy vọng mọi thứ đều như đại ca kỳ vọng. Còn trong phòng ngủ Tại Trung sau khi viết được vài dòng, thì dừng bút, cầm tờ giấy bị xé mất một nữa lên.

1/3 còn lại của bức thư là phần viết cho Cát Phi, chỉ nói với nàng ấy là cậu xin lỗi, bảo nàng chăm sóc tốt bản thân, đừng lo cho cậu, cũng đừng đợi cậu nữa. Vì cậu có thể rất lâu cũng không thể về được. Nhưng lại bị Duẫn Hạo xé mất, một chữ cũng không sót lại, còn lấy mất phần bị xé đi. Cậu có thể xem như hắn đang ghen không? Có thể là vậy.

Kim Tại Trung không tự giác mỉm cười, đặt tay lên trước ngực.

Đây là lần đầu tiên Trịnh Duẫn Hạo hôn cậu như vậy khi cậu tỉnh táo, lúc trước đều hôn khi nghĩ rằng cậu đã ngủ hay thật sự đã ngủ. Vừa nãy cậu không vui, nhưng không phải vì thế mà không ăn cơm, cậu không phải nữ nhân, chơi trò tuyệt thực kháng nghị với Trịnh Duẫn Hạo. Đến đây, cậu dường như ngày nào cũng ngủ tới lúc tự tỉnh dậy, rất ít khi dậy sớm như vậy, không ăn, tâm trạng không tốt là một lí do nhưng nguyên nhân chủ yêu là không đói, không muốn, vô tình lại thành công. Có thể sau này có thể dùng chiêu này.

Từ đó về cứ khoảng nữa tháng là Kim Tại Trung lại nhận được thư của gia đình, có lúc còn có thể có phim hoặc hình của họ, sau đó cậu lại hồi thư cho gia đình. Chỉ cần không nhắc đến Tạ Cát Phi hay chỗ cậu đang ở, Duẫn Hạo cũng sẽ không “bác bỏ”. Từ sau hôm đó Duẫn Hạo còn đem về cho Tại Trung rất nhiều sách: cái gì mà chính trị, kinh tế, văn hoá, lịch sử, triết học, văn học cũng có, còn có cả truyện tranh. Nhưng cả ngày an nhàn đọc sách, sách này tuy rằng đều rất hay, những lâu ngày Tại Trung cũng cảm thấy buồn chán. Nhưng chính vào lúc cậu muốn xin phép Trịnh Duẫn Hạo cho cậu ra ngoài dạo, nhưng còn chưa kịp nói, Duẫn Hạo đã phải rời khỏi Mĩ để đến Thái và Mianma.

Nhìn những gạch mình vẽ trên giấy, Kim Tại Trung cảm thấy mình thật giống khuê phòng oán phụ, ngồi đếm những ngày tháng chờ chồng trở về. Bỏ bút xuống, chui vào trong chăn.

Chỗ đó đã trống trải 13 ngày rồi. Trịnh Duẫn Hạo trước đó chỉ nói với cậu hắn phải đi đâu, nhưng không nói đi bao lâu, khi nào trở về. Có khi nào lại đi như trước đó đi Trung Quốc, đi liền mấy tháng? Lúc về lại đem một người về, sau đó nói với cậu “Ngươi có thể trở về rồi?”

Tại Trung mơ màng ngủ thiếp đi.

.

Đột nhiên cảm thấy lạnh, Kim Tại Trung nhắm mắt đưa tay sờ loạng xạ, chăn chưa tìm được đã nắm được một vật hơi thô và ấm áp.

Tay?! Của ai?

Mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, Kim Tại Trung còn có chút mơ hồ nên dùng tay dụi mắt.

“Đây là cái gì?”

Một bức vẽ trên đó có mười ba gạch, Kim Tại Trung một chốc đã hoàn toàn tỉnh táo, đưa tay giật lại tờ giấy từ tay Trịnh Duẫn Hạo.

“Không có gì, chỉ vẽ chơi thôi!”

Giây tiếp theo, môi bị một đôi môi khác chiếm lây, chưa kịp phản ứng, cửa thành đã rơi vào tay giặc, thành trì bị xâm lược rồi. Vốn dĩ tưởng rằng chỉ một nụ hôn, nhưng tay của Trịnh Duẫn Hạo…

“Bây…bây giờ….là….buổi sáng…..”