Chân Long Va Phải Ác Nữ

Chương 33: Treo lồng heo



Editor: Yenhi

trên đường trở về đầu óc của Doãn anh Ninh đều là vẻ mặt nhướng mày tự tin của Kiều Nhạc Thần, hắnchỉ kém chưa nói một câu —— anh đây là người đàn ông Paris lịch thiệp, cô đáng giá có được.

Sau khi hạ quyết tâm, cô cũng không miên man suy nghĩ nữa, đứng trong thang máy, cô thoải mái mà lẩm bẩm hát, “trên đầu tôi có sừng, phía sau tôi có cái đuôi, ai cũng không biết, tôi có bao nhiêu bí mật, tôi sẽ không nói cho anh biết, không nói cho anh biết……”

Khi đến trước cửa cô móc chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa, cửa lại ‘kẽo kẹt’ một tiếng tự mình mở ra.

“cô là yêu quái sao?” Mộ Dung Phách Sùng đứng tựa vào cửa ngược sáng, châm chọc hỏi. Tuy rằng Doãn anh Ninh không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, lại có thể cảm nhận được khí lạnh tỏa ra từ trên người hắn.

“anh làm gì vậy? Trễ như thế còn chưa đi ngủ nữa?” Tim Doãn anh Ninh đập nhanh mà đi vào phòng, “tách tách’ vài tiếng nhanh chóng mở đèn phòng khách lên.

“Có phải nếu như tôi ngủ, cô sẽ ngủ cùng với người đàn ông khác không?” Mộ Dung Phách Sùng khôngđầu không đuôi nói xong, hai người đều ngơ ngẩn, vẻ mặt Doãn anh Ninh kinh ngạc nhìn hắn, trong ánh mắt đầy sự khó hiểu, “anh muốn nói cái gì?” Bị hỏi lại, sắc mặt Mộ Dung Phách Sùng có chút xấu hổ mà phiếm hồng, “Tôi nhìn thấy cô ra ngoài với người đàn ông khác.”

“Rồi sao?”

Rồi sao? Nhìn ánh mắt tức giận của Doãn anh Ninh, Mộ Dung Phách Sùng bỗng nhiên cảm giác được nổi thất vọng buồn lòng, lửa giận ẩn nhẫn lâu ngày làm hắn không khống chế được, vén váy của Doãn anhNinh lên, nhanh chóng kéo quần lót của cô xuống, ngón tay vuốt ve trên hoa huy*t của cô……

Khô khốc?……

một tiếng “Bụp” lớn vang lên, Doãn anh Ninh đánh một bạt tai tới làm Mộ Dung Phách Sùng trở tay không kịp.

“Mẹ nó, anh có ý gì?” Đôi tay Doãn anh Ninh chống nạnh dáng vẻ rất muốn đánh lộn. Mộ Dung Phách Sùng như hung thần ác sát mà trừng mắt nhìn cô, tức giận giơ cánh tay lên nhưng vẫn không rơi xuống, khi Doãn anh Ninh cho rằng hắn đã từ bỏ, hắn lại khiêng cô ném lên trên sô pha.

“anh làm cái gì vậy?” Thấy khuôn mặt đen thui của hắn, Doãn anh Ninh mới ý thức được chính mình vừa rồi đã làm cái gì, quay đầu nhớ lại, bất quá chỉ là một cái bạt tay thôi mà, cũng đã lỡ rồi? Chẳng lẽ hắn muốn phanh thây cô?

“cô sẽ biết tôi đang chuẩn bị làm gì thôi.” Mộ Dung Phách Sùng trịnh trọng nói. Quần lót mới vừa rồi đãbị xé rách, giờ phút này rất mỏng manh yếu ớt, khi bàn tay to của Mộ Dung Phách Sùng giơ lên, tay hắnnắm chặt đoạn quần lót còn lại, kéo mạnh xuống.

Doãn anh Ninh bị động tác thô bạo của hắn dọa cho sắc mặt trắng bệch, “anh điên rồi sao? Tôi sẽ tố cáo anh tội cưỡng gian.”

Mộ Dung Phách Sùng không dao động, ngón tay vuốt ve lung tung ở nơi riêng tư của cô, bóp chặt âmhạch lôi kéo. Gương mặt tái nhợt của Doãn anh Ninh dần dần nổi lên vẻ ửng hồng, giãy giụa vô lực, nhưng ngoài miệng vẫn nói mấy lời tàn nhẫn, “Mộ Dung Phách Sùng, tôi nói cho anh biết, anh như vậy là cưỡng gian đó, tôi sẽ báo quan, quan phủ sẽ bắt anh ngồi tù, cả đời anh liền xong rồi.”

“cô đi đi, quan phủ sẽ nhân tiện kéo cô đi treo lồng heo.” Mộ Dung Phách Sùng nói ra một câu tự cho là rất có lực uy hiếp, muốn làm Doãn anh Ninh thông minh hơn một chút.

“Lăn đi! Tôi cũng không phải cái gì của anh, treo lồng heo gì chứ.” Doãn anh Ninh múa may nắm tay nhỏ, không cam lòng yếu thế.

Ngón tay Mộ Dung Phách Sùng cử động, một lóng tay xâm nhập vào trong hoa huy*t còn đang khô khốc, “đã lăn giường với tôi rồi, còn đi thông đồng với người đàn ông khác, không treo cô vào lồng heo thì còn ai nữa?” Mộ Dung Phách Sùng âm trầm nói, ngón tay ở trong chưa từng dừng lại mà gãi gãi trong hoa huy*t của cô.

Giọng nói của Doãn anh Ninh dần biến đổi mà tiếp tục mắng, “anh là tên khốn kiếp, tôi yêu người nào thì ngủ với người đó, với lại tôi cũng không phải là vật phẩm của riêng anh.” Những lời này của cô làm Mộ Dung Phách Sùng hoàn toàn tức giận, một hồi bão táp đang dần dần lộ ra khỏi màn che.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.