Chân Mệnh Hoàng Hậu

Chương 109-1



Editor: huyetsacthiensu

đã sớm biết sẽ có chuyện tứ hôn là một chuyện, nhưng không nghĩ sẽ nhanh như vậy! Toàn thân A Đoàn đều mông lung, lúc này Hoàng Hậu nương nương cũng không khá hơn chút nào, sắc mặt kinh ngạc như nhau. Đưa A Đoàn đến chỗ xe ngựa, thân mật cọ cọ trán của nàng. Nàng ngoan ngoãn ở nhà, rất nhanh nữa thôi là chúng ta có thể ở cùng với nhau rồi.

A Đoàn chớp chớp mắt “Vậy, những cô nương kia…?”

Lúc này đại não cũng chuyển động, nắm chặt tờ thánh chỉ màu vàng trong tay. Cũng không quên Hoàng Hậu nương nương đã nói, sau khi kết thúc tiệc rượu này, cơ bản là chọn ra một số người nào đó. hiệntại Thái Tử ca ca đưa một nét bút này xuống, ai còn nhắc đến việc này nữa chứ? Chỉ là nếu như vậy, mặt mũi của Hoàng Hậu nương nương để ở chỗ nào?

Nghĩ đến đây, lông mày nhíu chặt lại.

A Đoàn không hiểu nhưng Ngô Đồng lại hiểu rất rõ mẫu hậu của mình. Mặc dù kiếp trước nạp những người đó vào cửa, nhưng không có một người con nối dõi nào, cuối cùng mẫu hậu cũng phải nhượng bộ, kiếp này mình tất nhiên sẽ có phương pháp giải quyết tốt hơn. Đưa tay vuốt nếp nhăn trên trán A Đoàn “không cần lo lắng, tất cả cứ giao cho ta xử lý.”

Thấy A Đoàn còn muốn nói thêm gì nữa, Ngô Đồng nhướn mày cười một cái “Hay là, bây giờ nàng đãkhông muốn tách khỏi ta rồi?” Bước sát vào thì thầm bên tai A Đoàn “Bây giờ chúng ta không về nhà nữa, trực tiếp đi Đông cung luôn nhé?” A Đoàn trợn tròn mắt lui về phía sau một bước, liếc mắt trách cứ Ngô Đồng một cái, lắc đầu đi lên xe ngựa.

Nhìn cánh cửa đóng lại vang lên một tiếng vang thanh thúy, Ngô Đồng âm thầm cười một cái, sau đó tầm mắt chuyển hướng về phía Giang Vạn Lí vẫn cúi đầu giả chết. Giang Vạn Lí nhìn một chút cửa xe đãđóng lại, nhỏ giọng hỏi “thật sự không cần thống báo cho tiểu thư sao? Mặc dù tiểu thư khôn quan tâm người nọ, nhưng dù sao vẫn là họ hàng thân thích.”

“không cần.”

Mặt Ngô Đồng không chút thay đổi.

Giang Vạn Lí không tiếng động gật đầu. Sau đó cười lớn nói “Hôm nay là ngày vô cùng tốt của gia, nô tài to gan đòi một phong bao thật to có được không?” Ngô Đồng hiểu ý lén nhìn một góc màn xe bị vén lên “không thiếu phần của ngươi được!” Bước chân bước đên bên cửa xe, ngón tay thon dài duỗi ra vén ràm lên, vụng trộm ghé sát vào vành tai đang kề sát bên cửa sổ của A Đoàn.

Ý xấu muốn thổi một hơi bên tai nàng.

“Quỷ nha đầu đang làm gì đấy?”

Nghe trộm bị bắt gặp, A Đoàn chớp chớp mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú gần ngay trước mắt, hai má đỏ ửng, cứng cổ cố gắng trấn định “Muốn hỏi Giang Vạn Lí xem tại sao còn chưa đi.” Bộ dáng nhỏ nhắn đúng lý hợp tình, nhưng sao lại không dám nhìn mình chứ? Ngô Đồng lại cười nhẹ, kề sát vào cắn nhẹlên môi A Đoàn.

“Về nhà nghỉ ngơi cho tốt đi, muộn một chút ta sẽ đến thăm nàng.”

A Đoàn luôn không đỡ được với sự ôn nhu của Ngô Đồng, không tránh không né, nhẹ nhàng lên tiếng. “thật ngoan.” Ngô Đồng đưa tay sửa sang lại mái tóc giúp A Đoàn, buông rèm xuống hướng về phía Giang Vạn Lí gật đầu. “đi thôi.”

Khoanh tay đừn ở chỗ cũ, chờ xe ngựa hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt của mình mới rời đi.

Còn chưa đi đến cửa lớn của phủ Quốc công, A Đoàn đã nghe thấy tiếng người đông đảo bên ngoài.

“Về rồi, về rồi!”

Cửa xe vừa mở ra, liền nhìn thấy gần như tất cả mọi người trong nhà mình đều ở trước cửa, đứng gần nửa con phố, trên mặt tất cả mọi người đều là vẻ vang. Đứng đầu tất nhiên là Đại lão gia với Trần thị. trên người Đại lão gia còn mặc triều phục, khuôn mặt thỏa mãn, vẻ mặt tươi cười. Trong mắt Trần thị cũng rưng rưng, vui mừng cười.

A Đoàn cúi người thỉnh an.

“Phụ thân, mẫu thân.”

Chân còn chưa kịp khụy xuống Trần thị đã nhanh hơn một bước đỡ lấy. Oán trách “Đứa nhỏ này, bây giờ con còn hành lễ với chúng ta sao?” Đây đang là ở trước cửa nhà mình, trong nhà muốn cha hiền con thảo tất nhiên không sai, nhưng bên ngoài thì không được như vậy. Thánh chỉ tứ hôn đã ban, A Đoàn cũng biết điều này, cũng không nói gì, chỉ nhìn Trần thị cười cười.

Tay Đại lão gia vừa duỗi ra giữa không khí thfi đã bị Trần thị giành trước, lại thấy A Đoàn từ đầu đến cuối đều không liếc mắt nhìn mình một cái, biết nàng còn đang giận dỗi với mình. Khóe miệng lúng túng giật giật, phất tay để hai mẹ con cách xa một chút, sau đó gật đầu với Đại quản gia đã đứng chờ từ sớm.

Đại quản gia vẫn phụ trách quản lý mấy việc vặt vãnh trong phủ, rất ít tự mình làm cái gì. Hôm nay lại cướp việc của gã sai vặt, hào hứng chạy đi treo pháo ở trên cửa từ sớm. Đánh lửa xong, tất cả mọi người đều bịt tai lui lại mấy bước, tiếng pháo nổ vẫn không ngừng truyền vào tai.

A Đoàn được Trần thị ôm chặt trong ngực, lúm đồng tiền như hoa.

Dường như cảm nhận được điều gì A Đoàn ló đầu ra từ trong ngực Trần thị nhìn về phía bên trong, là Hứa Tâm Dao. Nàng ta đứng bên trong cửa, cách đám người vài bước, lạnh lùng, một thân áo trắng, ánh mắt giật mình nhìn về phía đang vang lên tiếng pháo không ngừng, nhìn không ra vui buồn, cách dám đông náo nhiệt xung quanh một tầng lại một tầng.

A Đoàn mấp máy môi thu hồi ánh mắt lại.

Mặc dù Đại lão gia có lòng muốn phụ hồi quan hệ với A Đoàn, nhưng A Đoàn vẫn luôn không nóng không lạnh, sau khi nói vài câu, Đại lão gia chán nản bỏ đi, để lại hai mẹ con nói chuyện thân mật với nhau. Trần thị buồn cười nhìn thoáng qua lão gia nhà mình vừa rời đi thì A Đoàn liền thả lỏng sống lưng miễn cưỡng ngồi thẳng trên ghế.

“Chẳng lẽ con có thể mãi mãi giận dỗi với cha con sao?”

Nhưng mà Trần thị cũng biết nói những lời này cũng vô ích, việc kia không chỉ găm trong lòng A Đoàn một cái gai, cũng găm trong lòng Trần thị một cái gai! Vì việc này, hai vợ chồng đã phân phòng ngủ mấy tháng nay! Lôi kéo tay A Đoàn lẩm bẩm. “Ta còn tưởng phải sau khi con tròn mười lăm Hoàng Thượng mới tứ hôn cơ, không nghĩ đến lại nhanh như vậy, hôn lễ cũng rất gần.”

Nhưng mà hoàn hảo, từ khi sinh ra đã biết nơi đi về của con gái mình sau này nên đồ cưới đã tích góp tốt rồi, thành thân trước một năm cũng không sao.

Dừng một chút lại nói thẳng “Con thành thật nói cho ta biết, có phải con làm cho Thái Tử lấy thánh chỉ tứ hôn ra từ trước không?” Tiệc rượu hôm nay Trần thị cũng biết rõ, nói là vui vẻ là không thể nào, ai có thể vui vẻ chia sẽ chồng mình với người phụ nữa khác chứ? Nhưng mà đó lại là Thái Tử, chỉ có hể chấp nhận.

Ai biết hôm nay lại nhận được thánh chỉ tứ hôn chứ!

Ít nhất, tính từ giờ cho đến sau đại lễ thành hôn nửa năm, Thái Tử sẽ độc sủng một người là A Đoàn, sẽkhông có người khác! Thời gian nửa năm mặc dù không dài, nhưng mà Thái Tử với con gái mình có tình cảm từ nhỏ với nhau, thời gian nửa năm này cũng đủ để cho những người phụ nữ phía sau trong vòng vài năm không thể lợi dụng cơ hội để chen vào được.

A Đoàn phồng miệng lắc đầu “Đừng nói là con không biết, ngay cả Hoàng Hậu nương nương cũng không biết.” Trần thị nghe được lời này mắt sáng lên, càng thêm vội vàng “Đây chính là ý của Thái Tử điện hạ sao?! không chờ A Đoàn trả lời đã tự mình phấn khích. Điều này nói lên điều gì? Điều này nóilên rằng t không muốn thu nhận những người đó!

Trần thị lờ mờ hiểu được chút gì đó, xem ra bản thân chuẩn bị cho A Đoàn bốn nha hoàn hồi môn phải chọn lại một lần rồi, bốn người kia không được! Nghĩ là phải làm luôn, đứng lên nhanh chóng dặn dò A Đoàn “Con về phòng nghỉ ngơi một chút đi, con chỉ còn hôm nay để nghỉ ngơi thôi, về sau cần chuẩn bị của hồi môn, quần áo thành thân trong cung sẽ chuẩn bị, đồ lót thì con phải tự mình thêu mới được.”

“Bên bà ngoại của con, bên họ hàng kia cũng đều gửi bái thiếp đến.”

“Những người khác có thể từ chối không tiếp, nhưng thân thích dù sao cũng phải gặp một lần, tránh cho người khác nói chúng ta làm cao.”

A Đoàn gật đầu, lại nói còn đủ thời gian trò chuyện, không cần vội vàng. đi về hướng sân của mình, cả đường treo toàn là lụa đỏ, bọn hạ nhân qua lại nhìn thấy mình đều lần lượt chúc, A Đoàn đều cười cười đáp lại. đang nghĩ sao không nhìn thấy Đại ca, vừa bước vào cửa, liền nhìn thấy Đại ca đang ngồi ở sân ngô đồng của mình uống rượu.

A Đoàn cười tiến lên, “Đại ca.” Hứa Tiêu Nhiên cười đứng dậy, thanh thản khom người vái chào A Đoàn, mặt mày mỉm cười “Vi thần tham kiến Thái Tử phi ~.” A Đoàn trực tiếp đưa tay đánh về phía hai tay đang ôm quyền của Hứa Tiêu Nhiên nói “Đại ca, huynh cũng trêu chọc muội! Chờ Nhị ca trở về muội nhất định sẽ mách huynh ấy!”

Hứa Thanh Viễn đang du học ở bên ngoài chưa biết bao giờ về, nhưng mà nếu hắn nghe được tin này, tin rằng nhất định hắn sẽ về thật nhanh.

Hứa Tiêu Nhiên lại ngồi xuống, vươn người ra rót cho A Đoàn gần nửa cốc rượu, không để trong lòng lời uy hiếp của A Đoàn, chỉ bổ sung “Con có Tam ca muội nữa, báo tin cho cả hai người đó, bọn họ sẽ trở về gấp trước ngày thành hôn của muội.” Mấy năm nay Hứa Triệt Minh ở biên cương như cá gặp nước, đã lên đến vị trí thống lĩnh.

đã rất lâu không gặp hai người bọn họ, A Đoàn cũng rất vui, đôi mắt cong cong.

“không có quà mang về cho muội thì không có Nhị ca, Tam ca vào nhà!”

Lại nói chuyện phiếm vài câu, A Đoàn nâng mắt nhìn Hứa Tiêu Nhiên, thấy hắn thản nhiên bình phẩm rượu, toàn thân càng thêm mềm mại như nước, hình như tâm tình khong tệ? Nghĩ ngợi rồi cẩn thẩn mở miệng nói “Hôm nay A Đoàn nói với muội…” Vừa mới mở miệng đã bị Hứa Tiêu Nhiên phất tay ngắt lời.

Sắc mặt Hứa Tiêu Nhiên không đổi, nhẹ đặt chén rượu trong tay lên bàn đá, khuỷu tay chống trên bàn đá, mấy ngón tay đan vào nhau. Ánh mắt trầm tĩnh nhìn A Đoàn, hỏi lại “Muội thật sự hy vọng ta với công chúa cở cùng một chỗ sao?” Câu hỏi này làm A Đoàn không kịp phòng bị.

Hai người đều là người vô cùng thân thiết với mình, một người đuổi theo một người trốn, chỉ có thể thuận theo tự nhiên đứng trung lập.

Vấn đề này, từ trước đến nay chưa từng nghĩ đến.

Hứa Tiêu Nhiên cũng không cần A Đoàn trả lời, ánh mắt xoay chuyển nhìn về phía cây ngô đồg bên cạnh. Đầu xuân vạn vật sinh sôi nảy nở, cây ngô đồng lẳng lặng chờ qua một mùa đông cũng đam chồi, lá xanh mơn mởn, nhìn thôi cũng làm cho tâm tình con người quang đãng. Matwx rũ xuống lại hỏi lại “Thanh Viễn chí không ở quan trường, Triệt Minh chí ở quân doanh, hai người đó đã có sự lựa chọn, phụ thân cũng đã đồng ý.”

“Thanh Viễn không nói, hắn muốn du sơn ngoạn thủy thì để cho hắn đi, nhà chúng ta cũng không thiếu chút tiền ấy, tất nhiên cũng không bức bách hắn cái gì. hiện tại mặc dù Triệt Minh ở quân doanh có khởi sắc, tiền đồ ngày sau cũng coi có thể lên nữa. Nhưng mà, chuyện đời không có tuyệt đối, hắn ngốc, nơi ấy lại thay đổi trong chớp mắt, tất nhiên phải tính đến chuyện xấu nhất.

Xưa nay chiến tranh nhiều tàn khốc? Mặc dù là đệ đệ ruột thịt, Hứa Tiêu Nhiên cũng đã chuẩn bị đến kết cục hắn sẽ chết trận nơi sa trường. Đây là lựa chọn của bản thân hắn, tất nhiên sẽ tôn trọng, nhưng đồng thười cũng sẽ tính toán đến kết cục xấu nhất.

Nhìn A Đoàn há mồm muốn nói chuyện, ánh mắt Hứa Tiêu Nhiên trầm xuống, lại cắt đứt lời của A Đoàn “Cho dù Hứa Triệt Minh không có chuyện gì, bình anh cởi bỏ áo giáp trở về, nhưng như vậy thì sao?”

“hắn là võ tướng, nhà chúng ta là văn thần.”

“Bây giờ muội còn cảm thấy, ta nên ở cùng một chỗ với công chúa không?”

Đầy là lần đầu tiên mình cùng với Đại ca nhà mình bình tĩnh hòa nhã ngồi nói chuyện với nhay về vấn đề của An Dương. Lúc trước, chỉ cần là chuyện về An Dương, Đại ca không nói đến hai câu đã bước đi, đây là lần đầu tiên nói nhiều như vậy. Tác thành cho Nhị ca, tác thành cho Tam ca, tự làm tủi thân chính mình.

A Đoàn cắn môi, không cam lòng mở miệng “Làm Phò mã cũng không có nghĩa là không có chút thế lực nào cả, hơn nữa bây giờ phụ thân vẫn đang còn trẻ, còn có thể chống đỡ ít nhất hơn mười năm nữa, đến lúc đó, nếu Đại ca với An Dương ở cùng một chỗ thì đứa nhỏ của hai người cũng đã lớn, có thể giao gánh nặng lại cho hắn.”

Hứa Tiêu Nhiên cười khẽ, nhếch nhếch khóe miệng, dường như là tự giễu “Muội cho rằng ta sẽ khôngkết bè kết cánh sao?” A Đoàn giật mình, đây là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt này trên mặt Hứa Tiêu Nhiên. không để ý đến sự kinh ngạc của A Đoàn, khóe miệng nhẹ vểnh lên, lần này trực tiếp biến thành cười lạnh “Cuộc sống như vậy đối với ta mà nói là sống không bằng chết!”

“Trở thành Phò mã, tất cả mọi người đều sẽ nịnh bợ ta, ta vẫn có thể ăn sung mặc sướng muốn cái gì sẽ được cái đó như trước, nhưng những điều đó là vì cái gì?” Ánh mắt nghiêm túc, nhìn thẳng vào ánh mắt của A Đoàn “Đó à bơi vì công chúa, đó là vì muội, chứ không phải vì ta. Bọn họ nịnh bợ ta, lấy lòng ta, đều là bởi vì người bên cạnh ta, không phải là bởi vì bản thân ta!”

“Chỉ có tự thân lớn mạnh mới là mong muốn của ta, ta sẽ làm cho bọn họ đến nịnh bợ ta vì ta, chỉ vì ta.”

A Đoàn vẫn ở trong khiếp sợ, trong giây lát Hứa Tiêu Nhiên đã sắp xếp lại tâm trạng của mình, đại biến thành đại gia công tử ôn nhuận như nước lúc trước. Vươn người ra vuốt vuốt chóp mũi của A Đoàn làm cho nàng hoàn hồn, khẽ cười nói “Đại ca không phải là người tốt gì đâu, ta để cho Nhị ca, Tam ca muội quyền lựa chọn, bản thân ta cũng đã lựa chọn xong rồi, đừng nghĩ ta cao thượng như vậy.”

A Đoàn cúi đầu, môi mím thành một đường thẳng tắp, qua hơn nửa ngày mới nhẹ giọng mở miệng.

“Đại ca, huynh có thích An Dương không? Huynh thật sự… bằng lòng với việc chỉ là thông gia với nàng ấy sao?”

Thích An Dương không? Trong lòng Hứa Tiêu Nhiên chợt lóe lên một trân giật mình, không khỏi nghĩ đến bộ dáng An Dương phô trương cùng với lúc nnafg nhào vào lồng ngực mình yếu đuối thấp giọng khóc lóc nỉ non… Dừng một chút, ý nghĩ trong lòng dừng lại, ném suy nghĩ không thể xảy ra vào chỗ sau trong lòng. Nhắm mắt cười khẽ “Chuyện tình yêu nam nữa với ta mà nói, không quan trọng chút anfo.”

“Còn về thông gia, đối với người khác mà nói là có lẽ là không bằng lòng (chữ này mình chém vì trong bản raw là □□), với ta lại là vừa vặn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.