Chân Thành Thâm Tình

Chương 16




Edit: Mr.Downer

Lần thứ nhất Kiều Nhiên đến Cận gia làm khách, là vào ngày tổ chức sinh nhật cho Cận Trí Duy, cha của Cận Hàn Bách. Kiều Nhiên mang theo quà sinh nhật, đi đến Cận gia cùng Phương Sính.

Cậu về nước không bao lâu, đây cũng là lần đầu tiên đến Cận gia, có rất nhiều người cậu không quen biết. Kết quả, lần đầu tiên đến thăm rất náo nhiệt.

Cậu cùng Phương Sính dừng xe ở trước tiền viện, chưa đi tới cửa thì gặp một vị trưởng bối, Phương Sính cười với người đó, gọi một tiếng "Chú Cận".

Kiều Nhiên không cần đoán cũng biết người này là cha của Cận Hàn Bách, bởi vì... trông thật sự giống nhau, nhìn ông ta giống như là đang nhìn thấy Cận Hàn Bách của ba mươi năm sau. Phương Sính nói với Kiều Nhiên: "Tiểu Kiều, chào chú Cận đi."

Kiều Nhiên gật đầu với người trước mắt, cười nói: "Chào chú Cận, cháu là Kiều Nhiên."

Đối phương gật đầu, cười thân thiện với cậu. Nếu trên tay cầm hộp quà, Kiều Nhiên sém chút nữa đã chúc mừng sinh nhật.

Sau khi người kia rời đi, Kiều Nhiên nói với Phương Sính: "Hoá ra Cận Hàn Bách trông giống cha anh ấy như vậy..."

Phương Sính cười ha ha lên, nói với cậu: "May là hồi nãy cậu không nói nhiều, cậu mà chúc mừng sinh nhật một cái là sẽ rất lúng túng đó Tiểu Kiều Kiều. Đây không phải là cha của Cận Hàn Bách, mà là chú Hai của anh ta."

Kiều Nhiên hơi kinh ngạc, giống nhau như thế, vậy mà không phải là cha anh.

Kỳ thực, mấy anh em nhà Cận gia nhìn cũng có nét giống nhau, vì thế Cận Hàn Bách có giống chú Hai của anh cũng không có gì kỳ quái.

Kiều Nhiên ngoan ngoãn đáng yêu, trưởng bối Cận gia rất thích cậu, trước khi Kiều Nhiên ra về còn dặn cậu rảnh rỗi tới chơi. Kiều Nhiên cười híp mắt nhìn Cận Hàn Bách, Cận Hàn Bách cũng nói với cậu: "Thường xuyên đến chơi."

Lúc này, Kiều Nhiên cùng Cận Hàn Bách đã rất thân thiết, hai người thường đi với nhau mỗi khi rảnh rỗi. Yêu thích của Cận Hàn Bách dành cho cậu không thiếu một phân, trái lại tiếp xúc càng nhiều, yêu thích trong lòng kia càng tăng nhanh từng ngày.

Với thân phận của Cận Hàn Bách, có bao nhiêu thiên kim nhà khác muốn liên hôn cùng anh, nhưng cũng không thiếu người không hề nhìn đến thân phận của anh, chỉ đơn giản là thích anh.

Ví dụ như đại tiểu thư của Phiền gia, cũng coi như là thanh mai của Cận Hàn Bách.

Tiệc mừng thọ của cụ ông Phiền gia, tiểu bối của mỗi nhà đều tới dự. Phiền Đồng, thiên kim của Phiền gia, đã đứng trước mặt mọi người mà cầu hôn Cận Hàn Bách.

Thật ra lúc Phiền Đồng mới vừa đứng lên nói chuyện, Cận Hàn Bách cũng không để ý tới, khi đó anh đang nhỏ giọng trò chuyện cùng Kiều Nhiên, cậu híp mắt cười kể cho anh nghe chuyện xấu vừa nãy của Phương Sính, trong mắt Cận Hàn Bách chứa đựng ý cười lắng nghe.

Mãi đến khi tất cả tầm mắt rơi lên người bọn họ, lúc này Cận Hàn Bách mới cảm thấy không đúng. Anh ngẩng đầu lên nhìn, đối diện với hai mắt của Phiền Đồng. Cận Hàn Bách quay đầu dùng ánh mắt dò hỏi Phương Sính.

Phương Sính một mặt suy nghĩ, âm thanh không lớn không nhỏ nói: "Đồng Đồng vừa cầu hôn ông đấy."

Tầm mắt của Cận Hàn Bách lần thứ hai đối diện với Phiền Đồng, thiên kim xinh đẹp cởi mở của Phiền gia hơi giương cằm lên, lớn tiếng hỏi anh: "Cận Hàn Bách, em cảm thấy em rất xứng với anh, anh dám cưới em không?"

Kiều Nhiên còn chưa nói hết lời ban nãy, lúc này cũng ngây dại, nhìn Phiền Đồng đứng phía trước, lại nhìn Cận Hàn Bách.

Có khoảng chừng một trăm người ở trong phòng, tất cả ánh mắt rơi lên người Cận Hàn Bách.

Đây là lần đầu tiên Cận Hàn Bách bị người ta hỏi như vậy, hơn nữa lại vào tình huống này. Hôm nay là tiệc mừng thọ của ông cụ Phiền gia, Cận Hàn Bách dù thế nào cũng không thể làm mất mặt mũi của Phiền Đồng. Nhưng chuyện cầu hôn này cũng thật đột ngột, một chút xíu phòng bị anh cũng không có.

Anh căn bản không có cách nào đáp lời, cự tuyệt chính là nói Phiền Đồng không xứng đáng với mình, nhưng nói những câu ba hoa chích choè, cũng không phải là phong cách làm việc của Cận Hàn Bách.

Kiều Nhiên mím môi nhìn anh, Cận Hàn Bách vuốt măng sét tay áo, đứng lên. Anh nhân tiện cầm lấy một cành hồng từ trong bình hoa, lững thững đi về phía Phiền Đồng.

Trên mặt Phiền Đồng mang theo tươi cười, không chút nào e sợ ánh mắt của tất cả mọi người đang nhìn mình, một thân váy đỏ chấm đất, tóc đen xoã xuống vai, cười lên đến rực rỡ động lòng, trông rất tuyệt sắc.

Thời điểm Cận Hàn Bách đi tới bên cạnh cô, ai cũng muốn cảm thán ở trong lòng một câu, hai người này đúng là trời sinh một đôi.

Cận Hàn Bách xoay người, đưa cành hoa cho cô.

Cách mấy giây, Phiền Đồng mới đưa tay nhận lấy, bàn tay cầm hoa của cô bỗng chốc lay động trước mặt. Cận Hàn Bách ôm Phiền Đồng vào trong lồng ngực, cúi đầu hôn lên má cô. Như chuồn chuồn lướt nước, vừa chạm vào đã tách ra.

Bốn phía chợt nổi lên tiếng reo hò trong nháy mắt, những người trẻ tự nhiên xem đây là chuyện vui không chê chuyện lớn. Giữa đám đông huyên náo, Phương Sính nhìn về phía Kiều Nhiên, cậu không ồn ào theo, chỉ cúi đầu bỏ một miếng salad vào miệng.

Đêm đó, Cận Hàn Bách bị rót rượu không nhẹ, mọi người đều trêu chọc anh cùng Phiền Đồng. Cận Hàn Bách uống không ít, cũng không nói nhiều.

Kiều Nhiên đã sớm rời đi, cậu bước đến kính chén rượu, chào cụ ông của Phiền gia.

Cận Hàn Bách trò chuyện cùng Phiền Đồng ở sân sau một lúc, khi trở lại, Kiều Nhiên đã về rồi. Anh nhìn Phương Sính, Phương Sính chỉ nhún vai với anh một cái.

Nửa đêm Cận Hàn Bách mới về đến nhà, sau khi tắm xong, anh rốt cuộc vẫn không nhịn được, bèn gọi điện thoại cho Kiều Nhiên.

Âm thanh khi nhận điện thoại của Kiều Nhiên nghe có hơi mơ hồ, tốc độ nói chuyện cũng chậm nửa nhịp.

Cận Hàn Bách hỏi cậu: "Ngủ?"

"Ừm..." Kiều Nhiên chậm rãi đáp, "Làm sao muộn như vậy lại gọi điện thoại..."

"Không có gì, chỉ muốn hỏi em đã về đến nhà chưa, buổi tối không nhìn thấy em."

"À, em về đến nhà rồi." Kiều Nhiên có lẽ còn đang ngái ngủ, nói chuyện rầm rì nghe như không mở miệng nổi, "Em có hơi mệt nên về ngủ sớm."

Âm thanh nói chuyện của Kiều Nhiên nghe mềm nhũn như vậy, Cận Hàn Bách không nhịn được hiện lên ý cười nơi khoé mắt. Anh lẽ ra nên để Kiều Nhiên đi ngủ, nhưng tâm tư lại không muốn cúp điện thoại.

"Anh không mệt sao..." Kiều Nhiên lầu bầu hỏi anh, "Em thấy buổi tối anh uống không ít, uống trà giải rượu hả..."

Mỗi âm đuôi cuối câu cũng không được nói ra trọn vẹn, nghe câu được câu mất. Cận Hàn Bách có thể tưởng tượng, ở đầu bên kia điện thoại, Kiều Nhiên nằm nhoài trên giường, mắt nhắm mắt mở, vô cùng không tình nguyện tán gẫu với anh. Kiều Nhiên như vậy khiến cho trái tim của Cận Hàn Bách dao động giữa đêm khuya an tĩnh.

Cận Hàn Bách một câu hai câu trò chuyện với cậu, Kiều Nhiên nói nói rồi ngủ thiếp đi, đến khi Cận Hàn Bách hỏi lại chút gì mới mơ mơ màng màng đáp một hai tiếng. Cậu thật sự rất buồn ngủ, có lúc hỏi một đằng trả lời một nẻo, hoàn toàn không biết Cận Hàn Bách nói cái gì. Nhưng mà cậu không chủ động nói muốn cúp điện thoại.

Cuối cùng Cận Hàn Bách vẫn không nỡ, bên kia là tiếng lầm bầm của Kiều Nhiên, tuy rằng Cận Hàn Bách cảm thấy thật đáng yêu khiến người thích trong lòng, nhưng đến cùng vẫn thương cậu không được ngủ.

"Em ngủ đi, mơ đẹp." Môi Cận Hàn Bách kề sát điện thoại một hồi.

"Ừm..." Kiều Nhiên trả lời một tiếng, sau đó không thấy động tĩnh, qua năm giây sau mới nói tiếp, "Ừm... Anh cũng đi ngủ sớm một chút..."

Hơi thở của cậu phà vào điện thoại, kích thích đâm vào tai của Cận Hàn Bách, Cận Hàn Bách nghe âm thanh như thế, giống như Kiều Nhiên đang trực tiếp thở dốc vào lồng ngực của anh, ấm áp nóng ướt.

Cận Hàn Bách đợi một lát không nghe thấy Kiều Nhiên nói tiếp, đang muốn cúp điện thoại, lại nghe thấy Kiều Nhiên lên tiếng: "Ừ, Cận Hàn Bách... Em vẫn chưa chúc mừng anh, anh chừng nào sẽ lấy cô ấy... Em không biết..."

Không biết là do Kiều Nhiên quá mệt hay là do Cận Hàn Bách nghĩ nhiều, anh cảm thấy nghe được chút ý tứ tủi thân từ bên trong hai câu nói này.

"Cô ấy thật sự đẹp..." Âm thanh của Kiều Nhiên nghe có vẻ tỉnh táo một ít khi nói tới đây, chí ít không rời rạc, "Thật sự rất đẹp, có thể xứng đôi với anh."

Nhớ tới chuyện Phiền Đồng cầu hôn buổi tối, Cận Hàn Bách chỉ thấy đau đầu, anh thấp giọng giải thích: "Anh sẽ không lấy cô ấy, anh cũng không có biết chuyện này..."

"Ai, cô ấy rất tốt," Kiều Nhiên hình như trở mình ở bên kia điện thoại, nói với Cận Hàn Bách, "Nếu như anh thích cô ấy... ừ cũng rất tốt."

Cận Hàn Bách cắt ngang cậu: "Anh không thích cô ấy."

"Vậy anh thích ai?"

Anh thích ai? Cận Hàn Bách gần như buột miệng nói ra, nhưng tốt xấu vẫn nhịn được, sợ doạ đến tiểu thiếu gia đang buồn ngủ ở đầu bên kia. Anh mỉm cười, ngón tay vuốt ve điện thoại di động, không trả lời câu hỏi này của cậu.

Thực ra hai người bây giờ đang ở trong trạng thái rất mập mờ, chỉ là tự bản thân không biết. Nửa đêm không ngủ mà tâm sự qua điện thoại, giữa anh em tốt thường sẽ không tới mức độ này.

Có lúc Kiều Nhiên sẽ mang theo cơm trưa đến văn phòng của Cận Hàn Bách, bây giờ Kiều Nhiên như xe chạy quen đường khi bước vào công ty của anh.

"Hi, Cận thiếu gia." Kiều Nhiên đẩy khe cửa, ló đầu vào.

Cận Hàn Bách ngẩng đầu nhìn cậu, vẫy tay: "Vào đi."

"Anh ăn cơm chưa?" Kiều Nhiên bước vào, lắc túi trong tay, "Em nhờ dì giúp việc làm rất nhiều món, đưa tới cho anh ăn, biểu hiện như vậy có thể đổi lấy hai tiếng cùng chơi bóng chày vào cuối tuần chứ, anh thấy thế nào hả sếp Cận?"

Cận Hàn Bách không ngừng được cười, đi tới nhận đồ ăn trong tay cậu, "Có thể."

Kiều Nhiên cười híp mắt, đôi mắt của cậu rất sáng, như có vụn sao nhỏ bên trong khi cười.

Cận Hàn Bách thật sự không biết đánh bóng chày, trước đây vì muốn kéo gần quan hệ với Kiều Nhiên nên mới cố ý đi học, nhưng trình độ cũng chỉ là người mới nhập môn.

Hôm đó, bọn họ tuỳ tiện tìm vài người ở câu lạc bộ cùng chơi một trận, Kiều Nhiên mang mũ bóng chày, áo tay ngắn quần cộc, phía dưới quần đùi lộ ra đôi chân vừa thẳng vừa dài. Cận Hàn Bách có phần bị phân tâm, ngay lập tức bị quả bóng chày đập vô mặt.

Kiều Nhiên vội vàng quăng cây gậy xuống, chạy tới bới mặt Cận Hàn Bách ra nhìn.

Thật ra bị bóng đập vào mặt trên sân bóng, việc này cũng không tính là gì, hơn nữa cũng do Cận Hàn Bách hơi kém, nếu là người khác thì sẽ né ra. Kiều Nhiên tức giận trong lòng không biết chém ai, chỉ có thể cau mày, một mặt không cam lòng.

Cận Hàn Bách cười, nói với cậu: "Được rồi, không sao mà, đừng khó chịu."

"Ừm." Kiều Nhiên gật đầu đáp ứng, nhưng vẻ mặt không thay đổi một tí nào.

Cận Hàn Bách nhìn cậu, đúng lúc Kiều Nhiên cũng đang nhìn vào mắt anh. Cận Hàn Bách nhìn thấy chính mình trong mắt cậu, một đôi mắt to tràn đầy lo lắng ở bên trong.

Cận Hàn Bách đột nhiên cảm thấy bị bóng đập cũng thật đáng giá.

Có điều tác dụng chậm của lần bị đập này vẫn rất mạnh, đêm đó, mặt Cận Hàn Bách sưng lên, hơn nữa còn bị bầm tím một mảng.

Cận thiếu gia có khi nào thảm thương như thế, thời điểm Kiều Nhiên gặp lại anh, con mắt cậu bỗng đỏ lên. Cậu đứng cách Cận Hàn Bách chỉ khoảng một bước chân, gần như kề sát anh. Tay cậu cẩn thận chạm lên mặt Cận Hàn Bách.

Cận Hàn Bách hơi nhíu mày, cười hỏi: "Càng xấu trai hơn chứ?"

Kiều Nhiên lắc đầu, nét mặt thành thật: "Anh rất đẹp trai."