Chàng Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh

Chương 27




CHƯƠNG 27

Thẳng đến khi phim bắt đầu chiếu,

Đầu Hứa Minh Ưu vẫn quay cuồng ong ong lên.

Trình Tư kéo cậu chạy về phía rạp chiếu bóng, mua hai tấm vé nói mình muốn xem phim.

Giờ này, trẻ em đang trên lớp, người lớn đang làm việc,

Trong phòng chiếu rộng lớn, duy chỉ có hai người Trình Tư cùng Hứa Minh Ưu.

Hứa Minh Ưu có chút khó hiểu: Chạy từ thành phố A đến thành phố Y xa xôi, chỉ để xem phim thôi sao?

Nhưng chưa đợi cậu bật ra câu hỏi, đèn đã tắt,

Cậu đành đem một bụng nghi vấn nuốt vào.

Trình Tư đến đây tựa hồ thực sự chỉ để xem phim,

Không hề nhúc nhích nhìn chăm chăm màn ảnh phía trước.

Hứa Minh Ưu trái lại thuỷ chung không tài nào bình tĩnh nổi.

Cậu nhịn không được lén lút nhìn sang người bên cạnh:

Ánh sáng từ màn hình lớn chiếu rọi gương mặt hắn, nhìn qua có điểm tranh tối tranh sáng kỳ lạ.

Người này, hắn là đến tìm mình sao?

Hứa Minh Ưu nghĩ đi nghĩ lại duy nhất vấn đề này.

Rõ ràng chưa có đáp án,

Nhưng mà, càng nghĩ càng vui vẻ,

Khoé miệng cũng không tự giác hơi cong lên.

Trình Tư phát hiện ánh nhìn của cậu, quay đầu hỏi: Cậu đang nhìn gì thế?

Hứa Minh Ưu bị bắt quả tang xấu hổ ho khan một tiếng: Xem phim mà.

Trình Tư nghĩ ngợi: Ồ, tôi nhớ là chúng ta mua vé xem phim “Cánh cửa thời gian”, chứ không phải “Trình Tư” a…

Hứa Minh Ưu bị trêu chọc, thẹn quá hoá giận không đáp lời hắn,

Trình Tư lại nói tiếp: Hứa Minh Ưu, tôi cảm thấy rất bất công.

Trong phòng chiếu vắng vẻ,

Giọng nói của Trình Tư hoà với âm thanh trong phim, hơi lẫn lộn.

Hứa Minh Ưu nghe không rõ lắm: Gì cơ?

Trình Tư cúi đầu thoáng mỉm cười: Ngày hôm đó cậu hôn tôi một cái trong xe, đúng vậy. Sau đó cậu chẳng một lời giải thích mà bỏ chạy, thật đúng là bất công.

Hứa Minh Ưu căng thẳng trong lòng, thân thể cũng bất an mà run lên,

Cậu không rõ vì sao Trình Tư đột ngột nhắc tới chuyện này,

Khiến cậu không khỏi có chút khẩn trương.

Hứa Minh Ưu lấy lại bình tĩnh, nói: Anh muốn công bằng thế nào?

Trình Tư không trực tiếp trả lời cậu, chỉ hỏi: Cậu có mang theo quyển sổ ghi chép kia không?

Hứa Minh Ưu gật gật, lôi sổ ghi chép trong ba lô ra cho Trình Tư.

Trình Tư mở đến trang cuối cùng, bắt đầu chậm rãi lật lại, vừa lật vừa nói:

Có một ngôi nhà,

—– trang thứ ba vẽ một ngôi nhà;

Trong nhà có âm nhạc,

—– trên trang thứ tư ghi lại một vài nốt nhạc;

Khi nào đến sinh nhật, còn được ăn bánh ngọt,

—– trên trang giấy đầu tiên, hắn vạch trần thân phận của người đã cùng hắn trải qua ngày sinh nhật;

Bất quá, nợ em 5.8 tệ, chắc phải dùng cả đời này để trả thôi,

—– phiếu ghi nợ còn chưa có trả vẫn nằm lặng im trên trang giấy thứ hai;

Trang thứ năm của sổ ghi chép từ dưới lên.

Trình Tư lấy một chiếc bút, dưới ngọn đèn mờ ảo viết gì đó, vừa viết vừa nói: Anh muốn công bằng như vậy.

Trang thứ năm, chẳng có gì ngoài hai cái tên viết song song: Trình Tư, Hứa Minh Ưu.

Trái tim Hứa Minh Ưu bỗng chốc loạn nhịp.

Thanh âm Trình Tư lại vang vọng bên tai: Nếu như anh nói, anh hi vọng đây là cuộc sống về sau của chúng ta, em có nguyện ý không?

Nguyện ý không?

Ngôi nhà, âm nhạc, bánh ngọt,

Còn có một kẻ ngốc nghếch không kém gì mình ở bên.

Cuộc sống như vậy, nguyện ý không?

Hứa Minh Ưu cố gắng tiêu hoá những lời mà Trình Tư đã nói:

Hắn nói hắn muốn được “công bằng” như vậy.

Sở dĩ,

Một nụ hôn ấy, đổi lại chính là —–

Hứa Minh Ưu đột nhiên cảm thấy trước mắt một mảnh mơ hồ.

Bộ phim vẫn đang tiếp diễn.

Trong phim, nhân vật nam chính đang nhớ đến người mình yêu,

Hắn nhìn về phía chân trời xa xa, ngâm nga khe khẽ:

I finally found someone, who knocks me off my feet…

I finally found the one who makes me feel complete…



Trình Tư lau nước mắt ướt đẫm trên gương mặt Hứa Minh Ưu, sau đó ôm chặt cậu vào lòng, chậm rãi mà nghiêm túc nói: Anh thích em, Hứa Minh Ưu, ở bên anh nhé.

Một nụ hôn ấy, đổi lấy một mái ấm gia đình.

Nghe chừng thật giống như chuyện bất công nhất trên thế giới này ấy chứ.

Hứa Minh Ưu nhỏ giọng nức nở nghẹn ngào, ôm chầm lấy Trình Tư:

Em đã chờ anh rất lâu rồi.