Chàng Rể Vô Song

Chương 40




Hướng dẫn: Để tìm đọc các bộ truyện hot khác, các bạn lên Google Search gõ tên truyện + truyenapp và chọn kết quả đầu tiên . Xin cảm ơn
**********



Chương 40: May mà có Vĩnh Phú “Anh Cực?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Tên đưa Lâm Hàn vào ngây cả ra, lần đầu tiên hắn thấy Trần Vô Cực có biểu cảm thất thố như vậy.

Phải biết rằng Trần Vô Cực là nhân vật hàng đầu ở thành phố Đông Hải, hai bên trong tối ngoài sáng đều phải nể mặt ông ta.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Tại sao lại có thái độ như vậy với một cậu thiếu niên?

“Vào phòng nói chuyện”.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Biểu cảm Lâm Hàn bình tĩnh, bước vào trong phòng.

Trần Vô Cực lập tức đóng cửa lại, đứng sau lưng Lâm Hàn cung kính gọi:

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Chào cậu Lâm ạ!”

“Lâu lắm không gặp rồi”, Lâm Hàn chắp hai tay sau lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ, trong mắt dường như đang hồi ức.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Đúng vậy”, Trần Vô Cực gật đầu, cảm thán:

“Mười năm không gặp rồi, lúc đó cậu Lâm vẫn còn là một cậu bé mười mấy tuổi, tôi còn là tên lưu manh bị người ta đuổi chém trên phố. Nếu không phải vừa may chạy được vào sân nhà họ Lâm, được cậu Lâm phát hiện, nếu không phải là nhà họ Lâm, thì tôi cũng chẳng có được địa vị như ngày hôm nay”.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Mấy năm nay tôi vẫn luôn nằm mơ, đều mơ thấy anh Thiên, mơ thấy cậu Lâm. Lâu lắm không gặp được anh Thiên, chẳng có chút tin tức nào, tôi còn tưởng cả đời này... Nhưng tôi không ngờ rằng, lại có ngày tôi có thể gặp lại cậu Lâm”.

Trần Vô Cực mở lời trước, vành mắt ngấn lệ.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Không có Lâm Thiên Tiếu thì ông ta cũng chẳng có nổi địa vị như ngày nay.

Nếu không có Lâm Hàn đang chơi trong sân, phát hiện ra Trần Vô Cực, thì ông ta đã chết nơi đầu đường xó chợ.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Lâm Hàn cũng có chút nhớ, nói theo:

“Bây giờ cuộc sống thế nào, không bị người ta đuổi theo đòi chém nữa chứ?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Ha ha, cậu Lâm cứ đùa”.

Trần Vô Cực lắc đầu: “Bây giờ tôi đã học được cách tu tâm dưỡng tính rồi, rảnh thì nuôi chim, tụng kinh, chăm sóc chuyện làm ăn một chút là được. Chuyện bị người khác đuổi theo đòi chém đã chẳng còn nữa rồi. Chuyện chém giết trên giang hồ đã sớm là dĩ vãng”.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Lâm Hàn gật gù: “Đến tìm ông là có chuyện cần giúp”.

“Có ai chọc vào cậu Lâm à?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Một luồng sát khí dâng lên trong người Trần Vô Cực, nhiệt độ của cả căn phòng cũng giảm xuống theo.

“Cậu Lâm cứ việc nói là chuyện gì, cái mạng này của tôi là do cậu cho, tôi bằng lòng lên núi đao xuống biển lửa vì cậu Lâm!”, Trần Vô Cực nói chắc nịch.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Lúc này, ông ta đã không còn là người đàn ông trung niên nho nhã đeo vòng hạt, vần viên sắt nữa rồi.

Mà ông ta đã biến thành một đại ca có thể hô mưa gọi gió ở vùng ranh giới thành phố Đông Hải.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Chuyện nhỏ thôi mà”.

Lâm Hàn bình tĩnh nói: “Tôi có nột người bạn tên Chu Nhã Thiến, tối nay vừa bị bắt cóc, ông tìm giúp tôi xem là do ai làm”.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Cậu Lâm yên tâm, người có thể làm ra chuyện bắt cóc này có lẽ là đồng đạo”, Trần Vô Cực mở miệng: “Cùng lắm là nửa tiếng, tôi lập tức tìm ra cho cậu, thằng Sơn đâu!”

“Anh Cực!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Tên vừa đưa Lâm Hàn vào phòng kia, hắn liếc Lâm Hàn một cái rồi đáp:

“Có chuyện gì ạ?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Truyền lời xuống dưới, tìm một người tên Chu Nhã Thiến, tối nay vừa bị bắt cóc”.

“Vâng, anh Cực”, Sơn cung kính bước ra khỏi cửa.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Tiếp theo đó, Trần Vô Cực pha trà cho Lâm Hàn, hai người tám chuyện xưa.

Mười phút sau, người tên Sơn vào phòng.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Anh Cực, tìm ra rồi, Chu Nhã Thiến bị tên cấp dưới Vương Hổ mở sòng bài đó bắt cóc, còn có một người tên Lý Vĩnh Phú”, A Sơn đáp.

“Vương Hổ? Thằng ranh này ăn gan hùm mật gấu hay sao mà dám bắt cóc bạn của cậu Lâm! Uổng công tao giao cho nó 30% kinh doanh sòng bài!”, Trần Vô Cực đanh mặt:

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Gọi điện thoại cho hắn, bảo thả người ra, sau đấy bảo hắn tự chặt một cánh tay mang đến đây, làm quà tạ lỗi với cậu Lâm!”

“Vâng!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Đợi đã”, A Sơn vừa định ra khỏi cửa thì Lâm Hàn lại nói:

“Thả Chu Nhã Thiến ra, để Lý Vĩnh Phú nộp hai mươi triệu tệ hẵng thả người, không có tiền chuộc thì thả xuống sông làm mồi cho cá”.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


A Sơn ngây người nhìn Lâm Hàn, hắn không ngờ Lâm Hàn dám sai việc mình.

“Ý của cậu Lâm cũng chính là ý của tao, mau đi làm đi”, Trần Vô Cực nói chắc nịch.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Vâng thưa cậu Lâm, anh Cực!”

Sơn nhìn chằm chằm Lâm Hàn, dường như hiểu ra điều gì đấy, lập tức bước ra.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


...

Thành phố Đông Hải, sòng bạc dưới lòng đất.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Vâng vâng vâng! Anh Sơn, em biết rồi, bây giờ em làm ngay!”

Vương Hổ vừa nghe điện thoại vừa dùng khăn lau từng giọt mồ hôi lớn, cả người run lên:

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Anh Sơn yên tâm, người không sao hết, chỉ bị thương nhẹ thôi, không đáng ngại! Vâng vâng vâng, hai mươi triệu tệ, em biết rồi, chắc chắn làm tốt!”

“Vâng, chào anh Sơn ạ! Thay em hỏi thăm anh Cực ạ, báo hộ em Vương Hổ này mấy hôm sau sẽ đi thăm anh ấy!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Vương Hổ cúp điện thoại, hít thở sâu một hơi, trong lòng thảng thốt.

“Không ngờ tí thì đạp đổ bát cơm, con mụ đó lại có quan hệ với anh Cực”.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Anh Hổ, kiểm tra xong rồi! Vừa đủ mười triệu tệ!”, một tên đàn em bên cạnh Vương Hổ đang đếm tiền.

Cả một hòm đựng đầy giấy bạc màu đỏ, đây là vừa nãy thư ký của Lý Xuân Sinh đem đến.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Anh Hổ, tiền đến nơi rồi, có thể thả Vĩnh Phú ra rồi!”

Thư ký của Lý Xuân Sinh mở miệng, cô ta là một người phụ nữ tầm 30 tuổi, đeo kính, mặc một bộ đồ công sở màu cà phê, dáng người đẫy đà, trưởng thành gợi cảm.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Quay về, gom đủ mười triệu tệ nữa đến, nếu không đêm nay ném Lý Vĩnh Phú xuống sông cho cá ăn!”, Vương Hổ nhìn người phụ nữ thân hình nở nang kia một cái rồi nói, đây là lời anh Sơn vừa mới dặn ban nãy qua điện thoại.

“Hả?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Sắc mặt của cô thư ký đột nhiên trở nên khó coi:

“Anh Hổ, tuy rằng chủ tịch nhà chúng tôi có tiền, nhưng tiền đều để trong ngân hàng! Bây giờ ngân hàng đóng cửa, làm sao kiếm được tiền mặt cho anh! Mười triệu tệ này đã là giới hạn rồi!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Không cần biết, muốn cái mạng của Lý Vĩnh Phú thì đi gom tiền, không có tiền thì đợi đến sông Trường Giang vớt xác đi!”

Sắc mặt Vương Hổ không thay đổi, chẳng nhìn thư ký kia thêm lần nào nữa, đi vào trong phòng tối.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Vương Hổ nhìn thấy Chu Nhã Thiến bị mấy tên mình xăm trổ trói thì nở nụ cười hòa nhã:

“Người đâu, mau cởi trói cho cô đây!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Có tên đàn em đến, cởi trói cho Chu Nhã Thiến.

“Ha ha ha, có phải bố tao đến rồi, tiền đủ rồi đúng không?!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Lỹ Vĩnh Phú sáng cả mắt: “Tao biết ngay là bố tao đến mà! Mau mau, cởi trói cho tao!”

“Mày ngậm mồm!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Vương Hổ đạp một phát vào bụng Lý Vĩnh Phú.

“Ặc!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Lý Vĩnh Phú kêu thảm thiết, lăn cùng ghế mấy vòng trên đất, người dính đầy mấy thứ nãy vừa nôn ra.

“Cô này, xin lỗi vì ban nãy vô lễ với cô nhé, nếu không phải vì Lý Vĩnh Phú nhổ nước bọt thì cũng không có chuyện này rồi”.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Vương Hổ cười rồi dìu Chu Nhã Thiến ra khỏi phòng tối.

Chu Nhã Thiến rất ngạc nhiên, tại sao đột nhiên thái độ của Vương Hổ đối với cô ta lại tốt thế.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Đây là...”

Ánh mắt cô ta chợt lóe lên, nhìn thùng tiền bên cạnh, đột nhiên hiểu ra.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Xem ra bố của Lý Vĩnh Phú bỏ tiền chuộc hai người ra ngoài rồi, chút nữa Lý Vĩnh Phú cũng sẽ ra. Lần này thật sự phải cảm ơn bố của Lý Vĩnh Phú, quả nhiên tiền có thể sai khiến ma quỷ!”

Chu Nhã Thiến âm thầm nghĩ.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Hơn nữa bố của Lý Vĩnh Phú có thể một phát gom được mười triệu tệ tiền mặt, có thể thấy tài sản nhà ông ta quả là nứt đố đổ vách. Tương lai số tiền này sẽ là của Lý Vĩnh Phú, nếu kết hôn cùng hắn...

Lần này, Chu Nhã Thiến thực sự đã thấy được tài lực của nhà Lý Vĩnh Phú.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Cô ta cảm thấy, phải suy nghĩ lại quan hệ với Lý Vĩnh Phú, làm bạn gái hay là phát triển hơn nữa đến quan hệ vợ chồng.

Ra khỏi sòng bạc dưới lòng đất, Chu Nhã Thiến cảm nhận làn gió lạnh thổi tới, nhìn dòng xe tấp nập của thành phố Đông Hải, cô gái vừa có lại tự do cảm thấy rất vui vẻ.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Cô ta gọi điện cho Dương Lệ:

“A lô, Lệ à, tớ ra khỏi đấy rồi, lần này thực sự là may mà có Vĩnh Phú...”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!




Bạn đang đọc truyện trên Truyện88

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!